Chương 532: Sơ nhập Trung Ương đại lục
Lâm Vân Văn cùng Lâm Vân Võ ôm lòng kích động xen lẫn bồn chồn, cùng nhau bước lên truyền tống trận.
Sau một trận choáng váng đầu óc, mấy người đã truyền tống đến một tòa thành nhỏ nằm trong cương vực thuộc quyền quản lý của Ngự Thú Tông chủ tông.
Lâm Vân Võ nhìn ngó xung quanh rồi lẩm bẩm: “Kỳ lạ thật, nơi này sao nhìn có vẻ hoang vu thế kia! Linh khí ở đây so với gia tộc của chúng ta dường như cũng chẳng nồng đậm hơn bao nhiêu.”
Lâm Vân Văn nhàn nhạt đáp: “Có lẽ vì nơi này không phải thánh địa tu luyện gì của Trung Ương đại lục chăng.”
Lâm Vân Võ gật đầu: “Đệ nói cũng phải, các địa giới ở Trung Ương đại lục này, hoàn cảnh tự nhiên chắc hẳn có sự sai biệt rất lớn.”
Thời gian qua, gia tộc họ Lâm xuất hiện linh khí bùng nổ, hoàn cảnh tu luyện nhờ vậy đã cải thiện hơn rất nhiều.
Lâm Vân Văn và Lâm Vân Võ đi dạo một vòng để dò xét tình hình xung quanh, đang lúc làm quen với môi trường mới thì một tu sĩ mặc lam y thong thả bước tới.
Lưu Văn Kỳ lẩm bẩm trong miệng: “Không ngờ lại có người tới.”
Hai người Lâm Vân Văn liếc nhìn kẻ vừa đến, đại khái đã hiểu rõ vị này chính là người tiếp dẫn mà sư phụ từng nhắc qua.
Lưu Văn Kỳ đánh giá hai người một lượt rồi lên tiếng: “Hai vị đạo hữu vừa mới truyền tống qua đây sao?”
Lâm Vân Văn đáp: “Đúng vậy.”
Lưu Văn Kỳ khẽ cười một tiếng, nói: “Truyền tống trận này đã mấy chục năm rồi chưa từng khởi động, ta còn có lúc ngỡ rằng phân tông ở đầu bên kia của truyền tống trận đã lụi bại rồi chứ.”
Lâm Vân Văn nói: “Phân tông của chúng ta tuy so với chủ tông thì thua kém rất xa, nhưng truyền thừa trước giờ chưa từng đứt đoạn.”
Lưu Văn Kỳ đầy hứng thú quan sát hai người, gật đầu nói: “Tu vi của hai vị sư đệ cũng khá đó chứ, xem ra phân tông phát triển không tệ nha.”
Lâm Vân Văn khách sáo: “Sư huynh quá khen, không biết tôn tính đại danh của sư huynh là gì?”
Lưu Văn Kỳ cười đáp: “Ta họ Lưu, hai vị sư đệ cứ gọi ta là Lưu sư huynh là được.”
Hai người Lâm Vân Văn đã chủ động áp chế tu vi xuống tới Kim Đan sơ kỳ, mà Lưu Văn Kỳ tới tiếp đón này có tu vi Kim Đan trung kỳ, hoàn toàn không nhìn ra điểm bất thường nào.
Lưu Văn Kỳ hỏi tiếp: “Hai vị đến từ phân tông nào vậy?”
Lâm Vân Văn đáp: “Nam Hoang phân tông.”
Lưu Văn Kỳ bùi ngùi: “Người từ phân tông tới đây càng ngày càng ít, người đến từ Nam Hoang lại càng hiếm thấy, đã lâu lắm rồi không có ai qua đây. Trước kia những kẻ từ ngoại vực tới đều là Trúc Cơ, hai vị có tu vi Kim Đan quả thực là hiếm có. Ta nghe nói ở ngoại vực mà muốn tu luyện tới Kim Đan thì cực kỳ khó khăn.”
Lâm Vân Văn gật đầu: “Quả thật rất khó khăn.”
Giọng điệu của tên tu sĩ lam y tuy phi thường bình thản, nhưng Lâm Vân Văn vẫn nhạy cảm nhận ra một chút ngạo mạn ẩn giấu trong lời nói của gã.
Tu sĩ Trung Ương đại lục thủy chung vẫn luôn mang theo cảm giác ưu việt sinh ra đã có sẵn, thâm căn cố đế trong lòng, rất khó che giấu cho được.
Tu sĩ lam y tiếp tục khen ngợi: “Hai vị có thể từ trong số đông đảo tu sĩ bộc lộ tài năng, nghĩ đến thiên tư tất phải phi phàm không đo đếm được.”
Lâm Vân Văn khiêm tốn: “Chỉ là vận khí tốt mà thôi.”
Lâm Vân Võ lảng sang chuyện khác, hỏi: “Cái cứ điểm này chỉ có một mình Lưu sư huynh trông coi thôi sao?”
Lưu Văn Kỳ thở dài một tiếng, vẻ mặt chán nản: “Cái việc canh giữ truyền tống trận này vừa khô khan lại vừa không kiếm chác được gì, chẳng có mấy ai muốn tới cả. Vận khí của ta không tốt, bốc thăm trúng phải quẻ này, đành phải ở chỗ này chịu trận thôi.”
Lâm Vân Võ thắc mắc: “Nơi này so với nơi truyền tống trong lời đồn đại có vẻ hơi khác biệt nha.”
Lưu Văn Kỳ giải thích: “Tự nhiên là khác biệt rồi. Trước kia chỗ này có một mạch mỏ linh thạch, gần đây mạch mỏ linh thạch đã cạn kiệt, thế nên nơi này cũng dần dần bị hoang phế theo.”
Lâm Vân Võ tỏ vẻ hiểu ra: “Hóa ra là như vậy.”
Lưu Văn Kỳ nói tiếp: “Thời điểm mạch mỏ linh thạch chưa cạn kiệt thì nơi này vẫn rất phồn vinh, còn như bây giờ…”
Lâm Vân Văn biết ý liền nói: “Lưu sư huynh vất vả rồi, ta chỗ này có một bình đan dược, hy vọng sư huynh không chê.”
Trước khi tới Trung Ương đại lục, Lâm Vân Dật đã đưa cho bọn họ không ít đan dược.
Bình đan dược mà Lâm Vân Văn lấy ra là một bình Vương cấp Thanh Lộ Đan. Kể từ sau khi được dùng đan dược của Thiên cấp Đan sư, hai người Lâm Vân Văn ngày thường đã hiếm khi dùng tới đan dược Vương cấp nữa rồi.
Lưu Văn Kỳ nhìn đan dược trong tay, thần sắc có chút kinh ngạc: “Hai vị sư đệ, thân gia không hề nhỏ nha!”
Lưu Văn Kỳ ngày thường cũng có sử dụng Thanh Lộ Đan, nhưng viên Thanh Lộ Đan đang cầm trên tay này so với loại hắn hay dùng thì phẩm chất tốt hơn rõ rệt.
Trong lòng Lưu Văn Kỳ không khỏi kinh nghi, một tu sĩ Kim Đan có thể lấy ra Thanh Lộ Đan phẩm chất thế này thì không có gì lạ. Thế nhưng một tên Kim Đan đến từ ngoại vực mà tùy tay tặng người khác cũng là Kim Đan phẩm chất bực này thì lại có điểm không bình thường chút nào.
Lâm Vân Văn cụp mắt xuống, che giấu thần sắc, mỉm cười đáp: “Lưu sư huynh quá khen, trước khi đi, trưởng bối trong tông môn có ban cho chút ít tích lũy.”
Bình đan dược hắn vừa đưa ra là Vương cấp trung phẩm Thanh Lộ Đan. Kể từ khi tam đệ thăng tiến lên Thiên cấp Đan sư, đan thuật không ngừng tăng tiến, luyện chế đan dược Vương cấp cơ bản đều ra thành phẩm thượng phẩm.
Lâm Vân Văn phát hiện ra đan dược Vương cấp trung phẩm ở Trung Ương đại lục này dường như vẫn rất có thị trường.
Lưu Văn Kỳ hỏi: “Chưa thỉnh giáo hai vị sư đệ xưng hô thế nào đây?”
Lâm Vân Văn đáp: “Thẩm Vân Văn, Thẩm Vân Võ.”
Lưu Văn Kỳ có chút tò mò hỏi: “Khế ước thú của hai vị là gì?”
Lâm Vân Văn cùng Lâm Vân Võ liền thả Hỏa Dực Hổ và Cực Phong Thiên Ưng ra ngoài.
Hỏa Diễm đã che giấu đi huyết mạch Kỳ Lân, đồng thời ép thấp tu vi của mình xuống, nhìn bề ngoài trông chẳng khác nào một con Hỏa Dực Hổ Kim Đan sơ kỳ hết sức bình thường.
Cực Phong cũng áp thấp tu vi, nhưng nó không hề che giấu huyết mạch của bản thân.
Lưu Văn Kỳ trầm trồ: “Hai vị thật ghê gớm nha! Khế ước thú đều là yêu thú cấp bậc Kim Đan cả.”
Lâm Vân Văn cười bồi: “Chỉ là may mắn mà thôi.”
Lưu Văn Kỳ liếc mắt nhìn Hỏa Diễm cùng Cực Phong một cái rồi nhận xét: “Diện mạo của hai con này nếu đặt ở ngoài Trung Ương đại lục thì xem như cũng tạm được, nhưng nếu đem vào Trung Ương đại lục thì chẳng tính là gì cả.”
Nghe thấy lời này, Hỏa Diễm rốt cuộc nhịn không được, trừng mắt giận dữ nhìn thẳng vào tu sĩ Lưu Văn Kỳ.
Lưu Văn Kỳ thấy vậy liền trêu chọc cười nói: “Sư đệ, con yêu thú này của ngươi tính khí không hề nhỏ đâu nha!”
Lâm Vân Văn vội nói: “Con linh sủng này của ta tính khí đúng là có chút vặn vẹo, khiến sư huynh chê cười rồi.”
Ở Trung Ương đại lục, không ít yêu thú có tính khí vô cùng hung hăng, kiêu ngạo bất thuần và đầy tính công kích. Cho nên Lưu Văn Kỳ đối với phản ứng này của Hỏa Diễm cũng đã quen nhìn, không mảy may nghi ngờ.
Lâm Vân Văn mỉm cười xoa dịu: “Trung Ương đại lục nhân kiệt địa linh, cao thủ như mây, ta cũng đã sớm nghe danh qua.”
Lưu Văn Kỳ lại hỏi: “Hai vị sư đệ chỉ nuôi dưỡng một con linh sủng thôi sao?”
Lâm Vân Văn đáp: “Đúng vậy!”
Lưu Văn Kỳ lắc đầu nói: “Chỉ có một con linh sủng thì vẫn là quá ít.”
Lâm Vân Văn cười khổ một tiếng: “Nuôi dưỡng linh sủng không hề dễ dàng, nhiều quá e là lo không xuể.”
Lưu Văn Kỳ cao hứng bàn luận: “Linh sủng cũng cần phải có sự cạnh tranh, nếu chỉ nuôi một con thì dễ khiến nó sinh hư, hóa thành lão đại mất. Cứ phải nuôi thêm vài con nữa thì tụi nó mới biết nghe lời.”
Lâm Vân Văn đáp lời: “Lưu sư huynh nói đùa rồi, nuôi thêm vài con nữa chắc ta sẽ kiệt quệ tâm sức mà chết mất.”
Hỏa Diễm trợn mắt đầy phẫn hận nhìn Lưu Văn Kỳ, trong ánh mắt lộ rõ vẻ hung quang tất lộ.
Lưu Văn Kỳ chẳng thèm để ý tới Hỏa Diễm, tự biên tự diễn: “Nói đi cũng phải nói lại, ngay lúc này đang có một cơ hội cực tốt đây, hai vị có thể thừa cơ khế ước thêm một con linh sủng xuất sắc nữa.”
Lâm Vân Văn nghe vậy liền hỏi: “Có phải Thần Thú Lĩnh sắp mở ra rồi không?”
Lưu Văn Kỳ nhìn Lâm Vân Văn bằng ánh mắt khác xưa: “Các ngươi biết rõ nhiều chuyện quá nhỉ!”
Lâm Vân Văn đáp: “Trước khi tới đây, sư phụ đã từng có lời chỉ điểm.”
Lưu Văn Kỳ tò mò hỏi: “Sư phụ của các ngươi là vị đại năng nào?”
Lâm Vân Văn đáp: “Từ Thanh!”
Lưu Văn Kỳ ồ lên một tiếng: “Là hắn ta sao!”
Lâm Vân Văn hỏi lại: “Lưu sư huynh cũng biết người?”
Lưu Văn Kỳ bĩu môi nói: “Từ Thanh tư chất không tệ, có điều nhát gan như thỏ đế. Nghe nói năm đó hắn ta khế ước yêu thú thất bại, lập tức thui chột chí khí, xám xịt chạy trốn về Nam Hoang rồi.”
Ánh mắt Lâm Vân Văn khẽ động một chút, không ngờ bản thân lại nghe được lời đánh giá thế này về sư phụ. Hóa ra ở trong mắt đám tu sĩ Trung Ương đại lục, sư phụ tư chất tuy tốt nhưng lại bị coi là kẻ hèn nhát.
Lâm Vân Văn thăm dò: “Chúng ta mới vừa tới nơi, đi Thần Thú Lĩnh ngay bây giờ liệu có thích hợp không?”
Lưu Văn Kỳ cười nói: “Hai vị sư đệ có thể ở ngoại vực bộc lộ tài năng thì định lực tất có điểm hơn người, tới Thần Thú Lĩnh xông xáo một phen là hợp lý nhất.”
Lâm Vân Văn chần chừ: “Thần Thú Lĩnh không phải là thánh địa của Ngự Thú Tông chủ tông sao? Chúng ta vừa mới đến đã đường đột chạy tới đó, e là không được ổn cho lắm.”
Lưu Văn Kỳ nhìn hai người Lâm Vân Văn, ngữ khí có chút nôn nóng: “Người của phân tông thì đã sao, chung quy vẫn là môn nhân của Ngự Thú Tông ta thôi. Ngự Thú Tông chúng ta không có thành kiến môn hộ sâu sắc như các tông môn khác đâu. Hơn nữa, việc tiến vào Thần Thú Lĩnh là một chuyện, còn có thể từ Thần Thú Lĩnh khế ước thành công yêu thú hay không lại là chuyện khác.”
Lâm Vân Văn bộ dáng thụ sủng nhược kinh: “Hóa ra là như thế.”
Nhưng khi nhìn thấy thái độ ân cần quá mức của Lưu Văn Kỳ, Lâm Vân Văn tổng cảm thấy đối phương tựa hồ đang ôm mưu đồ bất chính.
Lưu Văn Kỳ thấy phản ứng của hai người liền rèn sắt khi còn nóng: “Hai người các ngươi muốn đi Thần Thú Lĩnh cũng không khó, chỉ là cần phải có chút lễ nghĩa chuẩn bị trước.”
Lâm Vân Văn hỏi thẳng: “Không biết là cần bao nhiêu linh thạch?”
Lưu Văn Kỳ vội xua tay: “Không cần linh thạch, loại đan dược giống như lúc nãy, mỗi người các ngươi trả một bình là được. Nếu như may mắn lọt vào mắt xanh của một con Nguyên Anh yêu thú nào đó thì coi như một bước lên trời rồi.”
Lâm Vân Văn ra vẻ tò mò: “Ta cùng đệ đệ mới chỉ là Kim Đan, tu vi Kim Đan mà muốn khế ước với Nguyên Anh yêu thú thì chuyện này có vẻ không quá khả thi đi.”
Lưu Văn Kỳ ra sức dụ dỗ: “Dưới tình huống bình thường thì đúng là không có khả năng, thế nhưng yêu thú ở Thần Thú Lĩnh lại hoàn toàn khác biệt! Những con yêu thú này có không ít con có mối quan hệ vô cùng thâm giao với các bậc tiên hiền của bản tông, tính công kích không có mạnh mẽ như vậy, chỉ cần tụi nó nhìn ngươi vừa mắt là có thể dễ dàng kết thành khế ước rồi.”
Lâm Vân Văn gật gù: “Hóa ra là như vậy.”
Lưu Văn Kỳ hối thúc: “Nếu hai vị có hứng thú, ta bây giờ liền dẫn hai vị qua đó luôn.”
Lâm Vân Văn nhíu nhíu mày: “Cũng không cần phải gấp gáp như vậy chứ, chúng ta dù sao cũng mới tới, có phải nên đến tông môn báo danh trước một tiếng không?”
Tuy rằng chuyến đi này của Lâm Vân Văn cũng là nhắm thẳng vào Thần Thú Lĩnh mà tới, nhưng vừa mới đặt chân đến đã có miếng bánh ngọt lớn như vậy từ trên trời rơi xuống, ngược lại khiến hắn không thể không sinh lòng nghi ngờ.
Lưu Văn Kỳ càng thêm vội vã: “Yêu thú là ai đến trước thì được trước, đi trễ một bước là những con yêu thú tốt đều bị người ta chọn mất rồi, chuyện đến tông môn báo danh hoàn toàn có thể hoãn lại một chút.”
Lâm Vân Văn ngoài mặt đồng ý: “Nói cũng đúng.”
Sự vật phản thường tất hữu yêu, việc bất thường tất có quỷ. Lâm Vân Văn thủy chung cảm thấy vị đồng môn này có chút nhiệt tình quá mức quy định rồi.
Lâm Vân Văn thầm ước lượng trong lòng, Thần Thú Lĩnh này rất có thể là đã xảy ra vấn đề gì đó, tuy đoán được chút ít nhưng hắn cũng không quá để tâm. Dựa vào thực lực của hai anh em họ lúc này, chỉ cần không đụng phải Hóa Thần yêu thú thì việc bảo toàn mạng sống rút lui an toàn chắc chắn không thành vấn đề.
Thế là, hai người Lâm Vân Văn liền đi theo Lưu Văn Kỳ tiến về phía Thần Thú Lĩnh.
Lâm Vân Võ nhìn ra xa rồi trầm trồ: “Nơi đó chính là Thần Thú Lĩnh sao? Trông thật là tráng lệ làm sao!”
Lưu Văn Kỳ kiêu ngạo đáp: “Tự nhiên rồi.”
Thần Thú Lĩnh vốn là một mạch núi khổng lồ, nằm ngang dọc uốn lượn dài tới mấy chục vạn dặm, những ngọn núi cao ngất trời đâm thẳng vào chín tầng mây, khí thế bàng đại vô biên.
Mạch núi kéo dài trùng điệp nhấp nhô trông giống như một con cự long đang say ngủ, những đường nét hùng vĩ kia đã phô diễn trọn vẹn sự tài hoa xuất quỷ nhập thần của tạo hóa tự nhiên. Gió núi thổi qua khiến mây mù vây quanh lượn lờ, linh khí vô cùng sung túc, muôn vàn kỳ hoa dị thảo điểm xuyết khắp nơi. Những đỉnh núi phủ tuyết trắng xóa dưới sự phản chiếu của ánh mặt trời tỏa ra những luồng hào quang rực rỡ chói lọi, mang lại một vẻ đẹp gây chấn động lòng người.
Đường nét của các ngọn núi như vẽ lên bầu trời một bức họa tuyệt mỹ, khiến người ta không khỏi trầm mê vào đó, trong lòng trào dâng một niềm kính sợ cùng cảm thán vô hạn.
Bên ngoài Thần Thú Lĩnh có tồn tại một tầng kết giới, phải bước qua tầng kết giới này mới có thể chân chính tiến vào bên trong.
Tại lối vào Thần Thú Lĩnh có một vài đệ tử Ngự Thú Tông đang đứng canh giữ, hai người dứt khoát giao ra hai bình đan dược liền thuận lợi đi vào trong.
Lưu Văn Kỳ nhìn thấy Lâm Vân Văn sảng khoái giao ra đan dược như vậy, trong lòng đột nhiên dâng lên một cỗ cảm giác hối hận khôn nguôi. Gã vốn nghĩ hai người Lâm Vân Văn đến từ Nam Hoang nghèo nàn, nếu gã ra giá quá cao sẽ khiến hai người chùn bước mà rút lui. Nhưng nhìn tình huống trước mắt này, thân gia tích lũy của hai tên này xem ra còn sừng sững cao hơn rất nhiều so với những gì gã hằng dự đoán.
—