Chương 477: Lệnh bài Tịnh Nguyên Phái
Giang Nghiễn Băng lục tìm giữa đống thiên tài địa bảo cùng vô số tài nguyên tu tiên, rút ra một tấm lệnh bài. Trên mặt lệnh bài khắc rõ một chữ “Tịnh” đầy vẻ tôn nghiêm.
Nhìn thấy tấm lệnh bài này, Giang Nghiễn Băng không tự chủ được mà chau mày lại.
Lôi Khiếu Phong vừa liếc qua liền thất kinh: “Đây là lệnh bài của Tịnh Nguyên Phái.”
Lâm Vân Tiêu tò mò: “Sư phụ, ngài cũng biết Tịnh Nguyên Phái sao?”
Lôi Khiếu Phong lườm Lâm Vân Tiêu một cái, tức giận nói: “Trong mắt ngươi, sư phụ ngươi là hạng tu sĩ ếch ngồi đáy giếng, cô lậu quả văn đến thế à?”
Lâm Vân Tiêu gãi đầu cười xòa: “Đâu có, đệ tử nào dám.”
Lôi Khiếu Phong hừ một tiếng: “Các ngươi hẳn cũng có chút nghe danh về Tịnh Nguyên Phái rồi chứ.”
Lâm Vân Dật: “Đại khái có biết một ít.”
Lôi Khiếu Phong trầm ngâm: “Tịnh Nguyên Phái này là một thế lực cực kỳ đặc biệt, trong phái chia làm đệ tử nội phái và ngoại phái.”
“Đệ tử nội phái thì quanh năm bế quan tu luyện trong bổn phái, ngoài Tịnh Nguyên Phái ra, tuyệt đối không gia nhập bất kỳ tông môn nào khác.”
“Ngược lại, đệ tử ngoại phái của họ trải khắp các tông môn đại phái tại Trung Ương đại lục. Không ít tu sĩ Nguyên Anh, Kim Đan của các đại tông môn thực chất đều mang thân phận đệ tử ngoại phái của Tịnh Nguyên Phái.”
“Thông thường, tu sĩ một khi đã đảm nhận chức vụ trưởng lão của một tông thì không thể gia nhập thế lực khác, nhưng việc bái vào Tịnh Nguyên Phái lại phần lớn không bị hạn chế.”
“Hơn nữa, phong cách hành sự của Tịnh Nguyên Phái cực kỳ cực đoan và hiếu chiến. Họ cho rằng tu sĩ ngoại giới đều là dị đoan, thế nên mục tiêu tối thượng là thanh trừng toàn bộ tu sĩ từ nơi khác đến.”
“Sau này có ngày các ngươi tiến vào Trung Ương đại lục, nhất định phải vạn phần cẩn trọng.”
“Một số đại tông môn ở Trung Ương đại lục tuy sẵn sàng thu nhận đệ tử ngoại vực, nhưng nội bộ tông môn của họ vẫn có những tu sĩ vô cùng chán ghét kẻ ngoại lai. Những kẻ này thường âm thầm đưa tin cho người của Tịnh Nguyên Phái, mượn đao giết người, để họ ra tay giải quyết.”
“Có kẻ tính tình thẳng thắn, biểu lộ sự chán ghét ra mặt, hạng người này tuy đáng ghét nhưng dù sao cũng dễ đối phó.”
“Đáng sợ nhất là những đệ tử ngoại phái ẩn mình kia kìa. Ngoài mặt thì cùng ngươi xưng huynh gọi đệ, sau lưng lại ngầm hạ hắc thủ, khiến người ta khó mà đề phòng cho được.”
“Nghe nói, có không ít tu sĩ ngoại vực đều bị chính bằng hữu bên cạnh bán đứng mà bỏ mạng đấy!”
“…”
Lâm Vân Dật: “Xem ra, tình cảnh của tu sĩ ngoại vực sau khi đặt chân vào Trung Ương đại lục gian nan hơn chúng ta tưởng nhiều.”
Lôi Khiếu Phong gật đầu: “Chính là như vậy.”
Lâm Vân Tiêu nhịn không được liền hỏi: “Sư phụ, trong tình huống bình thường, Tịnh Nguyên Phái chắc sẽ không thực hiện truy sát vượt đại lục đâu nhỉ?”
Lôi Khiếu Phong nhìn hắn, đáp: “Đúng thế, đám tu sĩ Tịnh Nguyên Phái từ xưa đến nay luôn sùng bái huyết thống, mắt cao hơn đầu, xem thường tu sĩ ngoại vực. Bình thường, bọn họ tự cao tự đại, khinh thường việc vượt vực truy sát.”
“Trung Ương đại lục là trung tâm của giới tu chân, tài nguyên phong phú, linh khí nồng uất, chiếm hết địa lợi.”
“Đã hưởng phúc duyên lớn như vậy mà còn vượt vực đi truy sát kẻ khác thì chẳng khác nào mang tiếng lấy lớn hiếp nhỏ.”
“Lần này hai tên Nguyên Anh kia sát khí đằng đằng giết tới đây, có lẽ là do tu sĩ Tịnh Nguyên Phái cảm nhận được mối đe dọa từ các ngươi, cho nên mới phá lệ.”
“Lúc hai tên tu sĩ kia tới, ngoài miệng vẫn treo cái bảng hiệu là thu hồi truyền thừa của tông môn.”
“Có thể thấy, Tịnh Nguyên Phái này vẫn còn cần chút mặt mũi. Tuy muốn bóp chết thiên kiêu ngoại vực từ trong trứng nước, nhưng rốt cuộc không muốn làm quá khó coi, thành ra phải vén một tấm màn che cái xấu.”
Lâm Vân Tiêu bĩu môi: “Đám tu sĩ Tịnh Nguyên Phái này hành sự sao cứ mâu thuẫn thế nào ấy nhỉ!”
Lôi Khiếu Phong cười lạnh một tiếng: “Chẳng phải mâu thuẫn sao! Một mặt thì hạ mắt xem thường, mặt khác trong lòng lại kiêng dè, sợ hãi.”
Lâm Vân Tiêu hỏi tiếp: “Sư phụ, lần này hai tên Nguyên Anh kia không đạt được mục đích, Tịnh Nguyên Phái liệu có tiếp tục phái người tới nộp mạng nữa không?”
Lôi Khiếu Phong lắc đầu, thở dài một tiếng: “Chuyện này khó nói trước lắm.”
Lâm Vân Tiêu híp mắt: “Ta lại hy vọng cái Tịnh Nguyên Phái này ra sức một chút, phái thêm vài tên Nguyên Anh nữa tới đây.”
Lôi Khiếu Phong trừng mắt: “Ngươi đang nói hươu nói vượn cái gì đấy!”
Lâm Vân Tiêu nhún vai: “Đệ tử đâu có nói bừa! Tam ca đã là tu sĩ Kim Đan đỉnh phong rồi, bước tiếp theo chính là trùng kích Nguyên Anh. Tài nguyên tu luyện cần thiết đâu có ít, không trông cậy vào đám người này tới đưa bảo vật thì làm sao tích lũy đủ để đột phá đây?”
Lôi Khiếu Phong: “…” Nghe cũng có lý phết.
Không chỉ có Lâm Vân Dật, mà mấy người khác cự ly tới Nguyên Anh cũng không còn xa nữa.
Nhiều người cùng muốn trùng kích Nguyên Anh như vậy, lượng tài nguyên cần thiết tuyệt đối là một con số khổng lồ.
Lôi Khiếu Phong đảo mắt nhìn mấy anh em nhà họ Lâm, trên mặt mấy người này hoàn toàn không có lấy một tia lo lắng về tương lai, ngược lại tràn ngập chiến ý sục sôi.
Trong lòng Lôi Khiếu Phong một phen sóng cuộn biển gầm. Bản thân lão cũng tự phụ là kẻ hiếu chiến, nhưng so với mấy tiểu tử Lâm gia này, xem ra còn thua xa.
Cái tư thế này của mấy anh em nhà họ Lâm, rõ ràng là đã hoàn toàn không để Nguyên Anh kỳ trung kỳ vào mắt nữa rồi, Nguyên Anh hậu kỳ thì miễn cưỡng vừa tầm, chắc phải cỡ Nguyên Anh đỉnh phong mới đủ cho bọn họ chút cảm giác khiêu chiến.
Lâm Vân Dật trầm ngâm một lát rồi nói: “Kẻ địch đợt sau không biết khi nào mới tới, thời gian tới chúng ta cũng không thể lơ là biếng nhác.”
Lôi Khiếu Phong nghe vậy thì không khỏi rùng mình.
Ý tứ này của Lâm Vân Dật, rõ ràng là muốn trong thời gian tới sẽ lấy chiến dưỡng chiến đây mà.
Vị này vừa tiến giai Kim Đan đỉnh phong, khí tức tăng vọt rõ rệt.
Lôi Khiếu Phong tự cảm thấy nếu bây giờ mình mà giao thủ với Lâm Vân Dật, phỏng chừng chỉ có nước làm bao cát cho hắn tẩn.
Lôi Khiếu Phong âm thầm tính toán, lát nữa chia chác xong xuôi tài nguyên là lão phải lập tức bế quan tu luyện ngay. 🤣
Đám người trẻ tuổi này đứa sau còn sung mãn, bạo liệt hơn đứa trước, đánh nhau thì đứa nào đứa nấy đều liều mạng như điên, cái thân già này của lão sao chịu nổi nhiệt.
Lôi Khiếu Phong mơ hồ nhớ lại năm đó, sư phụ lão cũng chẳng mấy khi thích thiết tha với lão, toàn cổ vũ lão đi tìm các vị trưởng lão khác thỉnh giáo, giờ thì lão đã hoàn toàn thấu hiểu “dụng tâm lương khổ” của sư phụ năm xưa rồi.
Lôi Khiếu Phong thở dài một hơi, đột nhiên cảm thấy mình già rồi, vô dụng rồi.
Mấy huynh đệ Lâm Vân Dật nhanh chóng đem chiến lợi phẩm chia nhau, mỗi người đều thu hoạch vô cùng phong phú.
Sau khi phân chia xong xuôi, mọi người nhao nhao trở về động phủ bế quan, tiêu hóa những gì ngộ được từ trận chiến vừa qua.
…
Trong Luyện Khí Thất.
Lâm Vân Văn và Lâm Vân Võ đang nhắm nghiền hai mắt, dốc lòng lĩnh ngộ những thiên cơ diệu lý bên trong mảnh vỡ Tạo Hóa Ngọc Điệp.
Càng thâm nhập lĩnh ngộ, tiến cảnh của hai người lại càng thêm thần tốc.
Lâm Vân Dật nhìn hai người, mở lời: “Đại ca, nhị ca cảm thấy thế nào?”
Lâm Vân Văn dứt khỏi nhập định: “Rất tốt, ta cảm giác nếu đem truyền thừa luyện khí này hoàn toàn lĩnh ngộ thấu triệt, việc tiến giai Kim Đan đỉnh phong chỉ là chuyện ngày một ngày hai.”
Lâm Vân Võ cũng gật đầu: “Ta cũng có cảm giác như thế.”
Lĩnh ngộ truyền thừa luyện khí chân truyền cũng có thể gia tăng cảm ngộ thiên địa, đối với việc cô đọng và nâng cao linh lực có chỗ tốt tương đương.
Sau khi tiếp nhận truyền thừa, Lâm Vân Võ đã ẩn ẩn chạm tới ngưỡng cửa của Thiên cấp luyện khí thuật, trên Luyện Khí đạo đột nhiên có thêm không ít minh ngộ.
Lâm Vân Võ không nhịn được mà ngứa ngáy tay chân, muốn lập tức bắt tay vào thử luyện chế Thiên cấp pháp khí.
Có điều, trước mắt rốt cuộc vẫn chưa có nắm chắc mười phần, cho nên cũng không tiện nói ra ngoài.
Lâm Vân Dật: “Mảnh vỡ ngọc giản này cứ tạm để ở chỗ hai vị ca ca, qua một thời gian nữa ta sẽ tới lấy.”
Lâm Vân Văn hỏi: “Tam đệ không dùng tới sao?”
Lâm Vân Dật đáp: “Có dùng tới, chỉ là dạo này ta muốn dồn toàn bộ tâm tư vào Luyện Đan đạo, định mở thêm mấy lò Thiên cấp đan dược.”
Lâm Vân Văn gật đầu: “Như vậy cũng tốt, tham nhiều thì nhai không nát, tam đệ ngươi trước mắt cứ tập trung tinh thần vào luyện đan đi.”
Lâm Vân Dật: “Ta cũng dự tính như vậy.”
Đám tu sĩ ở Tây Lĩnh đại lục dường như cực kỳ cuồng nhiệt với Thiên cấp đan dược do hắn luyện chế.
Tuy nói môi trường tu luyện ở Tây Lĩnh đại lục tương đối bình thường, nhưng nơi này tốt xấu gì cũng tồn tại một số bí cảnh, phúc địa cổ xưa.
Những nơi đó vẫn sinh trưởng không ít Thiên cấp linh dược hiếm thấy.
Trong tay khá nhiều lão quái tu sĩ cũng tích cóp chút đồ tốt đáy hòm.
Để cầu mua được một viên Thiên cấp đan dược, điều kiện bọn họ đưa ra vô cùng hậu hĩnh.
Chỉ là trước đó, mấy khay Thiên cấp đan dược vừa ra lò là đã bị người nhà mình ngốn sạch sạch, căn bản không có dư thừa để đem ra giao dịch.
Hiện tại lượng tích trữ Thiên cấp linh dược trong tay hắn còn khá nhiều, hoàn toàn có thể khai lô luyện thêm vài lô nữa.
Thiên cấp đan dược chính là tiền tệ cứng của giới tu chân, tương lai khi bọn họ tiến vào Trung Ương đại lục, chuẩn bị sẵn nhiều một chút cũng là chuẩn bị thêm một đường lui.
Dẫu cho đám tu sĩ Trung Ương đại lục kia có bài xích kẻ ngoại lai đến mấy, thì bọn chúng cũng chẳng dại gì mà quay lưng từ chối Thiên cấp đan dược đâu.
…
Tin tức Lâm Vân Dật tiến giai Kim Đan đỉnh phong giống như một trận cuồng phong, trong nháy mắt quét sạch khắp Tây Lĩnh đại lục.
“Nghe nói gì chưa, đám người Lâm đan sư lại vừa trảm sát hai vị Nguyên Anh đấy.”
“Đám lão quái Nguyên Anh ở Trung Ương đại lục này điên rồi hay sao mà cứ nối đuôi nhau tới nộp mạng thế không biết! Thật là không biết sống chết.”
“Nghe đồn lần này bọn chúng thận trọng hơn trước nhiều, trực tiếp xuất động một lúc hai tên.”
“Đến hai tên thì đã sao, đến một tên trảm một tên, đến một đôi trảm một cặp.”
“Lâm đan sư đã tiến giai Kim Đan đỉnh phong rồi.”
“Lâm đan sư đột phá thành công, e rằng đan thuật lại nâng lên một tầm cao mới.”
“Lần này trảm hai vị Nguyên Anh, thu hoạch chắc chắn là nứt đố đổ vách rồi.”
“Nghe nói lần này tới có một Nguyên Anh hậu kỳ và một Nguyên Anh trung kỳ.”
“Cứ cái đà này, lần sau cho dù có Nguyên Anh đỉnh phong tới thì phỏng chừng cũng phải chôn xác vĩnh viễn ở nơi này thôi.”
“…”
…
Tin tức mấy huynh đệ Lâm Vân Dật lại một lần nữa tiễn hai vị Nguyên Anh về chầu trời nhanh chóng truyền đi xa.
Một lần, hai lần rồi ba lần, đến giờ khi nghe tin huynh đệ Lâm gia trảm Nguyên Anh, rất nhiều tu sĩ đã Thần hồn định đoạt, xem như chuyện thường ngày ở huyện.
Tuy nhiên, tình hình lần này có chút khác biệt.
Kẻ bỏ mạng không phải một mà là hai lão quái, thế nên vẫn dấy lên những làn sóng nghị luận vô cùng sôi nổi.
Trên thị trường, các lưu ảnh thạch ghi lại hình ảnh trận chiến tại Vô Tức Uyên đã bị đẩy lên mức giá trên trời.
Những ảnh tượng chiến đấu này không chỉ cực kỳ đắt hàng ở Tây Lĩnh đại lục, mà tại Trung Ương đại lục cũng vô cùng sốt dẻo.
Trung Ương đại lục liên tục tổn thất nhiều vị Nguyên Anh, vô số tu sĩ đều muốn biết rốt cuộc vấn đề nằm ở mắt xích nào.
Không chỉ riêng Trung Ương đại lục, mà tu sĩ của hai khối đại lục Đông Hải và Bắc Vực cũng dồn sự chú ý vào những ảnh tượng này.
Lực lượng và trình độ tu luyện của Đông Hải cùng Bắc Vực đại lục cũng tương đương với Tây Lĩnh đại lục.
Trong mắt đám cường giả Trung Ương đại lục, hai nơi này cũng chỉ là vùng đất man di mọc hoang mà thôi.
Lâm tam dạo này danh tiếng lẫy lừng, uy danh đã dội đến tận hai đại lục này.
Biết được Tây Lĩnh đại lục xuất thế mấy vị thần nhân nghịch thiên, tu sĩ của hai nơi này cũng tò mò tới cực điểm.
…
Tin tức chấn động ở Vô Tức Uyên truyền khắp Tây Lĩnh đại lục, tự nhiên cũng lọt vào tai người của Vô Cực Tông.
Trong nội môn Vô Cực Tông, các đệ tử tu sĩ đang bàn tán xôn xao.
“Lại có hai vị Nguyên Anh ngã xuống rồi kìa!”
“Lần này chết một Nguyên Anh hậu kỳ, một Nguyên Anh trung kỳ đấy.”
“Thật là đáng sợ quá đi!”
“Số lượng Nguyên Anh đại năng ngã xuống ở Tây Lĩnh đại lục suốt mấy ngàn năm qua cộng lại, e là cũng không bằng số lượng chết trong khoảng thời gian ngắn ngủi này.”
“Lâm tam đảo chủ thần thông quảng đại như vậy, nếu sau này tiến giai Nguyên Anh, không biết sẽ có bực nào phong thái nữa.”
“…”
Trì Nguyệt Lăng nghe đám tu sĩ kia rầm rộ bàn tán, sắc mặt khó coi tới cực điểm.
Trì Nguyệt Lăng bấy lâu nay luôn mòn mỏi mong chờ Trung Ương đại lục phái cao thủ tuyệt đỉnh tới trấn áp, kết quả ngóng mãi mới được hai tên, rốt cuộc lại là một lũ vô dụng.
Trước đó chết ba vị Nguyên Anh, lần này thế mà lại một hơi tèo luôn hai mạng.
Trì Nguyệt Lăng cụp mi mắt, tâm phiền ý loạn.
Đám người Lâm tam động tĩnh liên tục, rõ ràng đã hoàn toàn lọt vào tầm ngắm của Tịnh Nguyên Phái tại Trung Ương đại lục rồi.
Chỉ là đám tu sĩ Tịnh Nguyên Phái kia tự phụ thân phận, không muốn vì mấy tên nhóc Kim Đan mà đại động can qua, cuối cùng lại làm ra cái kết cục mất mặt quần hùng thế này.
Trì Nguyệt Lăng hạ ánh mắt xuống, trong con ngươi lóe lên một tia oán độc và hận thù ngập tràn.
Ả hiện tại vẫn còn đang đau đầu cân nhắc chuyện kết đan lần hai, trong khi Trì Cẩn nhờ tốc độ tu luyện yêu nghiệt kia, sợ rằng chẳng bao lâu nữa đã phải tính đến chuyện trùng kích Nguyên Anh kỳ rồi.
—