← Pháo hôi gia tộc nghịch tập sử

Chương 420: Kim Đan Chi Biệt

24 min read 01.09.2026

Vô Cực Tông.

“Nghe nói gì chưa? Lâm Tứ đã tiến giai Kim Đan trung kỳ rồi.”

“Lâm Tứ chẳng phải vừa mới tiến giai Kim Đan không bao lâu sao? Sao lại nhanh như vậy?”

“Nghe nói Cực Âm Chi Thể và Cực Dương Chi Thể là thiên tác chi hợp, khi đôi bên song tu thì tiến cảnh thần tốc.”

“Chắc không chỉ vì nguyên do đó đâu. Lâm Tam đảo chủ cách đây không lâu vừa luyện chế ra Lôi Đình Đạo Đan, Lâm Tứ chắc là nhờ phục dụng đan dược này nên mới thuận lợi đột phá.”

“Nghe đồn Lâm Tam và Lâm Tứ là huynh đệ, vốn tưởng là lời đồn nhảm, giờ xem ra đúng là người một nhà.”

“Có Lôi Đình Đạo Đan trợ lực, vị kia có thể ở trong thời gian ngắn ngủi như vậy tiến giai Kim Đan trung kỳ, xem ra cũng là điều dễ hiểu.”

“Tốc độ tu luyện của Lâm Tứ nhanh như thế, e là chẳng bao lâu nữa có thể đuổi kịp sư phụ của hắn rồi.”

“Lôi trưởng lão là cường giả Kim Đan đỉnh phong, đâu có dễ dàng đuổi kịp như vậy.”

“Huynh đệ Lâm gia người sau xuất chúng hơn người trước, chẳng biết Lâm gia rốt cuộc là gia tộc thần thánh phương nào mà mộ tổ lại bốc lên luồng khói xanh mãnh liệt đến thế.”

“Lôi trưởng lão dường như cũng tham gia vào trận Nguyên Anh chi chiến trước đó, không biết có thể tiến thêm một bước hay không.”

“Lôi trưởng lão là Lôi tu, một khi hắn tiến thêm một bước, khắp cả Tây Lĩnh đại lục e là không còn đối thủ.”

“Nhãn quang của Trì Cẩn trưởng lão thật sự quá độc lạt, vừa chọn đã trúng ngay Lâm Tứ.”

“Nghe nói Cổ gia chủ lúc này đang ở Vô Tức Uyên, dược tài luyện chế Lôi Đình Đạo Đan chính là do vị này cung cấp.”

“Ta còn nghe nói, đích tử của Cổ gia chủ hiện tại cũng đang ở Vô Tức Uyên.”

“…”

Chư vị tu sĩ bàn tán xôn xao, khi nhắc tới Trì Cẩn, trong ngữ khí không khỏi mang theo vài phần ngưỡng mộ.

Trì Nguyệt Lăng nghe một đám đồng môn thảo luận, trong lòng cảm thấy trống rỗng và hụt hẫng.

Trước đó, nàng đã lờ mờ cảm thấy chuyện Cổ Thiếu Nhai gặp nạn có liên quan đến Trì Cẩn, giờ xem ra quả nhiên là vậy.

Trì Nguyệt Lăng có chút không mấy dễ chịu. Cổ Thiếu Nhai cũng từng trợ giúp nàng rất nhiều, kết cục bây giờ lại chết một cách oan uổng như thế.

Cổ Thiếu Nhai đã chết, Lâm Tứ ngược lại sống rất tiêu diêu tự tại, thậm chí đã tiến giai đến Kim Đan trung kỳ.

Chiếu theo đà này của Lâm Tứ, có lẽ chẳng bao lâu nữa sẽ là Kim Đan đỉnh phong.

Trì Nguyệt Lăng mím môi, lồng ngực như bị một tảng đá lớn đè nặng.

Nghe nói Cổ gia lần này mang theo vô số linh thảo tới Vô Tức Uyên.

Cổ gia chủ vì muốn bù đắp cho đích tử nên đối với hắn là cầu được ước thấy, muốn gì được nấy.

Vị chân thiếu chủ kia của Cổ gia mới chỉ là tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ, đống tài nguyên tu luyện mà Cổ gia chủ mang qua kia hắn căn bản không dùng hết, cuối cùng đều làm vinh hiển, hời cho mấy người Lâm Tam.

Trì Nguyệt Lăng nghiến răng, luôn cảm thấy mọi chuyện không nên như vậy. Nếu thân phận của Cổ Thiếu Nhai không bị bại lộ, nếu hắn tranh khí thêm một chút, có lẽ đã không rơi vào nông nỗi này.

Nếu Cổ Thiếu Nhai thuận lợi tiến giai Kim Đan, tiếp quản Cổ gia thì Trì Cẩn cũng chẳng thể hưởng sái ké chút hào quang nào.

Trì Nguyệt Lăng nghiến chặt răng, cứ có cảm giác khí vận của bản thân đã bị Trì Cẩn hút sạch rồi.

Giữa lúc đám tu sĩ Vô Cực Tông đang bàn tán xôn xao, một trận dao động linh lực kịch liệt chợt truyền đến.

Chúng tu sĩ nhao nhao nhìn về hướng nơi phát ra luồng dao động linh lực ấy.

“Đây là Nhiếp Lăng sư huynh tiến giai Kim Đan.”

“Tông môn ta lại có thêm một vị Kim Đan trưởng lão rồi.”

“Nhiếp Lăng trưởng lão tuy lợi hại nhưng so với Lâm Tứ thì vẫn kém một chút ah!”

“Đúng vậy! Lâm Tứ người ta đã là Kim Đan trung kỳ rồi.”

“Lâm Tam hình như là trưởng huynh của Lâm Tứ, vị kia đã là Vương cấp đỉnh tiêm Đan sư rồi, tiến thêm bước nữa chính là Thiên cấp Đan sư.”

“Trì Cẩn sư huynh e là chẳng bao lâu nữa cũng sẽ lên Kim Đan trung kỳ thôi.”

“Nhiếp Lăng trưởng lão tuy có muộn một chút nhưng dù sao cũng đã tiến giai Kim Đan, nếu nỗ lực đuổi theo thì có lẽ vẫn có hy vọng bắt kịp.”

“…”

Trì Nguyệt Lăng nhìn về phía tu luyện thất, trong lòng không khỏi ảm đạm.

Lâm Tứ tiến giai Kim Đan trung kỳ, Nhiếp Lăng tiến giai Kim Đan, từng người một tốc độ tiến giai đều không hề chậm, chẳng biết đến bao giờ nàng mới có thể tiến giai Kim Đan đây.

“Nhiếp Lăng sư huynh tuy đã tiến giai nhưng thanh thế này xem ra có vẻ bình thường.”

“Nghe nói lúc Lâm Tứ tiến giai, lôi thanh oanh minh, thiên băng địa liệt.”

“Dù nói thế nào thì cũng đã tiến giai Kim Đan, mạnh hơn tu sĩ Trúc Cơ nhiều rồi.”

“…”

Trì Nguyệt Lăng nghe vài tên tu sĩ đàm thoại, ngũ vị tạp trần dâng lên trong lòng.

Với thanh thế kết đan này của Nhiếp Lăng, viên đan kết thành hẳn chỉ là trung phẩm đan. Với phẩm chất Kim Đan này của hắn, muốn kết Anh độ kiếp là một việc vô cùng nan giải.

Nhưng đúng như chúng nhân đã nói, dù thế nào đi nữa cũng đã là kết đan tu sĩ, mạnh hơn Trúc Cơ rất nhiều.

Trong tu luyện thất, Nhiếp Lăng không ngừng vận chuyển linh lực để củng cố tu vi.

Cuối cùng cũng tiến giai Kim Đan, Nhiếp Lăng có cảm giác nở mày nở mặt, giương mày thở phào nhẹ nhõm.

Truyền tấn ngọc giản liên tục sáng lên, Nhiếp Lăng vốn tưởng đó là những tin nhắn chúc mừng gã tiến giai Kim Đan.

Nhưng khi cầm ngọc giản lên xem, hắn suýt nữa thì thổ huyết.

Tin nhắn trong ngọc giản gửi đến quả thực có rất nhiều tu sĩ chúc mừng hắn tiến giai Kim Đan, nhưng nói chưa được vài câu liền chuyển chủ đề sang người Lâm Tứ, thông báo cho hắn biết Lâm Tứ đã tiến giai Kim Đan trung kỳ.

Có không ít tu sĩ còn nhắc tới việc Lâm Tứ đã tiến giai Kim Đan trung kỳ, Trì Cẩn tưởng chừng cũng sắp rồi.

Niềm vui sướng khi tiến giai Kim Đan của Nhiếp Lăng liền bị tin tức Lâm Tứ tiến giai Kim Đan trung kỳ làm cho tan biến đi không ít.

Nhiếp Lăng toàn thân khí huyết cuộn trào, tâm tình dị thường phiền muộn.

Hắn đã dốc hết toàn lực tu luyện mới rốt cuộc xung phá được vào Kim Đan, vậy mà Lâm Tứ đã bước chân vào cảnh giới Kim Đan trung kỳ rồi.

Trong đôi mắt của Nhiếp Lăng lóe lên vài phần âm u.

Đều là Kim Đan nhưng cũng phân ra ba bảy loại, phẩm chất Kim Đan kết thành càng tốt thì ngày sau tiến giai mới càng nhanh.

Lâm Tứ có thể nhanh như vậy tiến giai Kim Đan trung kỳ, phẩm chất Kim Đan của hắn tưởng chừng chắc chắn không thấp.

Nhiếp Lăng nhìn tin tức trong ngọc giản, niềm vui kết đan nhanh chóng chuyển hóa thành nỗi âu lo.

Hắn tuy đã kết đan nhưng kết thành lại chỉ là trung phẩm Kim Đan.

Vốn dĩ dựa theo tình hình của hắn, nếu tiếp tục nện vững chắc linh lực rồi mới kết đan thì sẽ tốt hơn. Thế nhưng, tận mắt chứng kiến Trì Cẩn đã đi trước hắn một đoạn quá xa, hắn thực sự không thể chờ đợi thêm được nữa.

Ai ngờ đâu, hắn có vắt chân lên cổ đuổi theo để tiến giai Kim Đan thì Lâm Tứ đã là Kim Đan trung kỳ.

Lâm Tứ tiến giai dường như vô cùng dễ dàng, chỉ cần phục dụng một viên Lôi Đình Đạo Đan là liền tiến giai.

Loại Vương cấp đỉnh tiêm đan dược như Lôi Đình Đạo Đan này, khắp cả Vô Cực Tông cũng chẳng tìm ra được mấy viên.

Lâm Tứ có một vị đỉnh tiêm Đan sư như Lâm Tam hộ hàng hộ tống, con đường tu luyện về sau xem ra sẽ vô cùng hanh thông thuận lợi.

Thời gian Trì Cẩn tiến giai Kim Đan sớm hơn hắn rất nhiều, đối phương rất có khả năng sẽ đi trước hắn một bước, tiến vào Kim Đan trung kỳ.

Lòng Nhiếp Lăng một phen hỗn loạn cuộn trào. Trước kia, hắn có chút nhìn không lọt mắt Trì Cẩn, giờ đây, hắn dường như đã bị bỏ lại một khoảng rất xa ở phía sau.

Vốn dĩ hắn còn tưởng rằng tiến giai Kim Đan có thể thu hẹp khoảng cách này lại, giờ nhìn lại, khoảng cách vẫn cứ lớn như cũ.

Phủ đệ của Lục Vân Phong.

Lục Vân Phong nhìn Thanh Diệp đan sư, nói: “Đạo hữu sao lại tới nữa rồi?”

Thanh Diệp đan sư nhìn Lục Vân Phong, hỏi: “Lâm Tứ tiến giai Kim Đan trung kỳ rồi! Trì Cẩn có nói gì không hả?!”

Lục Vân Phong: “A Cẩn truyền tấn về có nhắc tới đôi câu!”

Thanh Diệp đan sư liếc xéo Lục Vân Phong, bảo: “Chỉ nhắc tới đôi câu thôi sao?”

Lục Vân Phong: “Đúng vậy!”

Thanh Diệp đan sư: “Tiến giai Kim Đan trung kỳ là chuyện lớn như thế, vậy mà lại chỉ nhắc tới có đôi câu.”

Lục Vân Phong: “Có lẽ, trong mắt Lâm Tứ, tiến giai Kim Đan trung kỳ cũng chẳng phải chuyện gì to tát, thế nên A Cẩn cũng không nhắc tới nhiều.”

So với việc Lâm Tam một tháng luyện ra mấy lò Vương cấp đan dược thì việc Lâm Tứ tiến giai Kim Đan trung kỳ dường như chẳng thấm tháp vào đâu.

Thanh Diệp đan sư nghẹn họng một chốc, hỏi: “Trì Cẩn có nhắc tới hiệu quả của Lôi Đình Đạo Đan ra sao không?”

Là một Đan sư, Thanh Diệp đan sư đối với hiệu quả của loại Vương cấp đỉnh tiêm đan dược như Lôi Đình Đạo Đan cũng vô cùng hiếu kỳ.

Lục Vân Phong: “Hiệu quả chắc là khá tốt, bằng không Lâm Tứ cũng không tiến giai Kim Đan trung kỳ nhanh như vậy.”

Thanh Diệp đan sư: “Lôi trưởng lão thế nào rồi? Nghe nói đan dược này đối với việc kết Anh của tu sĩ cũng có hiệu quả nhất định đấy.”

Lục Vân Phong lắc đầu, nói: “Lôi trưởng lão hình như đã bế quan rồi, đan dược này đối với hắn hiệu quả ra sao hiện tại vẫn chưa rõ.”

Thanh Diệp đan sư: “Nhiếp Lăng tiến giai Kim Đan rồi.”

Lục Vân Phong: “Hắn cũng đến lúc phải tiến giai rồi, thiên chi kiêu tử của Vô Cực Tông chúng ta, nếu còn không tiến giai thì cũng có chút không chấp nhận được.”

Thanh Diệp đan sư lắc đầu, nhận xét: “Nhiếp Lăng lần này kết đan có chút vội vàng rồi.”

Lục Vân Phong: “Dù nói thế nào đi nữa thì cũng đã là kết đan.”

Thanh Diệp đan sư: “Nói cũng phải.”

Pháp môn kết đan thiên kỳ bách quái, có một số phương pháp khôn lỏi đi tắt để kết đan, sau khi kết đan xong căn cơ sẽ không vững, tu vi khó lòng tinh tiến.

Phải nện chắc căn cơ rồi mới kết đan, sau khi kết đan vững vàng từng bước một thì mới có khả năng tiến thêm một bước dài.

Phẩm chất của Kim Đan cũng sần sùi không đều, thượng vàng hạ cám.

Kim Đan mà tu sĩ Kim Đan sở hữu thông thường được chia làm bốn loại: hạ phẩm Kim Đan, trung phẩm Kim Đan, thượng phẩm Kim Đan và cực phẩm Kim Đan.

Hạ phẩm Kim Đan hình thành thường khá vội vã, linh lực của người tu hành không đủ hùng hậu lại còn tạp loạn, dẫn đến bên trong Kim Đan có nhiều tạp chất, không đủ thuần tịnh.

So với hạ phẩm Kim Đan, trung phẩm Kim Đan trong quá trình hình thành sẽ chú trọng hơn vào việc thuần hóa và củng cố linh lực, tạp chất bên trong ít hơn, năng lượng cũng thuần tịnh, sung túc hơn.

Người tu hành có thể kết thành thượng phẩm Kim Đan thông thường sở hữu linh lực hùng hậu, tiến giai là chuyện nước chảy thành sông. Loại Kim Đan này không chỉ năng lượng thuần tịnh mà còn ẩn chứa sự thể ngộ sâu sắc của người tu hành đối với thiên địa đại đạo.

Loại cuối cùng chính là cực phẩm Kim Đan, kẻ không có đại trí tuệ, đại nghị lực, đại cơ duyên thì khó lòng chạm tới được.

Loại Kim Đan này không chỉ ẩn chứa linh khí hạo hãn vô biên mà còn liên kết chặt chẽ với thức hải của người tu hành, đạt tới cảnh giới chí cao “thiên nhân hợp nhất”.

Thông thường mà nói, muốn tiến giai Nguyên Anh thì ít nhất phải kết ra được thượng phẩm Kim Đan.

Các tu sĩ Nguyên Anh từ trước đến nay của Tây Lĩnh đại lục có đến hơn chín phần đều là kết thành thượng phẩm Kim Đan.

Trung phẩm Kim Đan muốn kết Anh độ kiếp thì độ khó là phi phàm.

Có không ít tu sĩ Kim Đan, trước khi kết đan đã sử dụng rất nhiều thủ đoạn bàng môn tả đạo để cưỡng ép kết đan.

Sau khi kết đan mới phát hiện phẩm chất Kim Đan quá kém, muốn tu luyện lại từ đầu thì lại phát hiện độ khó của việc trùng tu còn khó hơn cả việc kết đan gấp bội.

Một số đệ tử thiên phú dị bẩm vừa mới kết đan đã có năng lực khiêu chiến vượt cấp, những người này đa phần đều kết thành thượng phẩm Kim Đan.

Thượng phẩm Kim Đan đã là hiếm thấy, cực phẩm Kim Đan lại càng thêm khó cầu.

Vốn dĩ Thanh Diệp rất kỳ vọng Nhiếp Lăng có thể kết ra thượng phẩm Kim Đan, thế nhưng dựa theo sự quan sát của hắn, Kim Đan mà Nhiếp Lăng kết ra hẳn chỉ là trung phẩm.

Tuy rằng đã kết đan thành công, nhưng với phẩm chất Kim Đan thế này, e là tiền đồ phải dừng bước ở Kim Đan cảnh rồi.

Dĩ nhiên, Nguyên Anh cảnh hư vô phiêu miểu, tu sĩ có thể tiến giai Nguyên Anh ở Tây Lĩnh đại lục chỉ đếm trên đầu ngón tay, có thể kết đan đã là không tệ rồi.

Tây Lĩnh đại lục có thừa những tu sĩ Trúc Cơ đỉnh phong cả đời cũng không cách nào đặt chân được vào Kim Đan cảnh.

Kim Đan dù có yếu đến đâu thì chiến lực của nó so với tu sĩ Trúc Cơ thông thường vẫn cao hơn rất nhiều.

Thanh Diệp thầm ước lượng Lâm Tam nhất định là kết thành cực phẩm đan, đối phương khi còn ở Trúc Cơ đỉnh phong đã chống chọi được trận thú triều quy mô lớn, không kết cực phẩm đan thì thật sự nói không thông.

Truyền văn cho biết, thọ nguyên của tu sĩ Kim Đan thông thường là năm trăm năm, còn thọ nguyên của cực phẩm Kim Đan là sáu trăm năm.

Đừng coi thường khoảng cách một trăm năm thọ nguyên này, có thêm một trăm năm này là có thêm vài phần cơ hội tiến giai Nguyên Anh.

Tất nhiên, những tồn tại có thể kết ra cực phẩm đan đa số đều là hạng người thiên phú dị bẩm, những người này e là không cần đến năm trăm năm đã có thể kết Anh thành công.

Thanh Diệp: “Nhiếp Lăng kết thành hẳn là trung phẩm đan, không bằng Trì Cẩn.”

Lục Vân Phong có chút tự đắc nói: “Đó là đương nhiên, A Cẩn nhà ta thế nhưng vô cùng xuất sắc.”

Cực phẩm Kim Đan ngàn năm khó gặp, thượng phẩm Kim Đan đã rất hiếm có rồi, Trì Cẩn kết thành chính là thượng phẩm Kim Đan, Lục Vân Phong đã vô cùng mãn nguyện.

Lục Vân Phong thầm nghĩ: Nhiếp Lăng chí khí cao ngất trời, từng lập chí nếu không kết thành thượng phẩm đan thì thà không kết đan, giờ đây tâm khí của vị này xem ra đã yếu đi rồi.

Nhiếp Lăng sở hữu song linh căn, lại là Cực Dương Chi Thể, với tư chất của hắn thì cơ hội kết thành thượng phẩm đan là rất lớn, không ngờ tới cuối cùng chỉ kết được trung phẩm đan.

Thanh Diệp: “Không biết Lâm Tứ kết thành loại Kim Đan gì.”

Lục Vân Phong: “Chuyện này khó nói lắm.”

Lục Vân Phong thầm nghĩ: Lâm Tứ kết thành chí ít cũng là thượng phẩm Kim Đan, hoặc có khi nằm ở khoảng giữa thượng phẩm Kim Đan và cực phẩm Kim Đan.

Dù so sánh trên bất kỳ phương diện nào, Lâm Tứ xem ra đều xuất sắc hơn Nhiếp Lăng rất nhiều.