Chương 413: Được cái này mất cái kia
Tại Cổ gia.
“Tình hình sao rồi?”
“Thất Khiếu Linh Lung Tâm lại tiếp tục héo rũ, tu vi đã rớt xuống Trúc Cơ trung kỳ rồi, qua vài ngày nữa, e là đến Trúc Cơ kỳ cũng không giữ nổi.”
“Tu vi sao lại giảm nhanh đến thế.”
“Chắc là chủ nhân thực sự của Thất Khiếu Linh Lung Tâm đang thu hồi sức mạnh, Thanh Diệp đan sư chẳng phải đã nói rất giống do Hồi Nguyên Đan gây ra sao.”
“Hồi Nguyên Đan thường dùng để thu hồi sức mạnh của hóa thân. Ta nghe nói dược tính của loại đan dược này vô cùng bá đạo, ngay cả khi hóa thân là Kim Đan, bản thể là Trúc Cơ, bản thể vẫn có thể cưỡng ép rút lấy sức mạnh của hóa thân, hơn nữa bản thể còn có thể mượn sức mạnh ấy để đột phá thẳng lên Kim Đan.”
“Tình huống này đâu có giống! Cổ Thiếu Nhai cũng đâu phải hóa thân.”
“Thất Khiếu Linh Lung Tâm có lẽ đã thay đổi thể chất của Cổ Thiếu Nhai, vị này cướp tim của người ta, lúc này e là có chút giống với thể chất hóa thân rồi.”
“Cổ Thừa An trăm phương ngàn kế, cuối cùng vẫn chẳng vớt vát được gì!”
“Cái này cũng không hẳn! Cổ Thiếu Nhai dầu gì cũng đã vẻ vang ngần ấy năm, nếu không nhờ hắn tu hú chiếm tổ, một kẻ tam linh căn như hắn làm sao có thể chiếm giữ nhiều tài nguyên tu luyện đến vậy.”
“Quả nhiên có vay có trả, bộ dạng hiện tại chẳng qua là mọi thứ đang trở lại quỹ đạo vốn có mà thôi.”
“…”
Mấy tu sĩ Cổ gia nhìn nhau trân trối, đều không khỏi thở dài cảm thán.
“Cũng không biết con trai ruột của Gia chủ đang ở nơi nào.”
“Vị kia chắc là đã uống Vương cấp Hồi Nguyên Đan, người có năng lực luyện chế Vương cấp Hồi Nguyên Đan chỉ đếm trên đầu ngón tay.”
“Gần đây không ít đan sư đều bế quan, nhưng vị ở bên phía Vô Tức Uyên kia lại vô cùng cần mẫn, mở hết lò này đến lò khác.”
“Xem ra phúc duyên của con trai ruột Gia chủ không hề nhỏ đâu!”
“Con trai ruột Gia chủ chắc là Hỏa Mộc song linh căn.”
“Ta thấy Lục Vân Phong Lục trưởng lão dường như biết điều gì đó.”
“Vị Lục trưởng lão này hiếm khi lo chuyện bao đồng, lần này lại chịu tới Cổ gia chúng ta, thật sự quá đỗi bất thường.”
“Nghe nói hồn đăng của Lục Vân Lâm trưởng lão vốn luôn rất yếu ớt, gần đây lại ngày càng cháy rực, vị này trước kia chắc là rơi vào khốn cảnh, dạo này hẳn đã thoát khốn rồi, tuy đã thoát ra nhưng hình như vẫn chưa trở về Vô Cực Tông.”
“Nghe nói Trì Cẩn lúc này đang ở Vô Tức Uyên, biết đâu Lục Vân Lâm Lục trưởng lão cũng đang ở đó.”
“Lâm Tam đảo chủ ba ngày hai bữa lại luyện chế Vương cấp đan dược, chuyện này có khi liên quan tới Lâm Tam đảo chủ.”
“…”
…
Mấy vị tu sĩ bàn tán xôn xao. Lâm Vân Dật danh tiếng vang dội, rất nhiều thế lực đều muốn tạo mối quan hệ tốt đẹp với hắn, có điều bọn họ lại không biết làm sao để kết giao.
Phát hiện chân thiếu chủ có khả năng có mối quan hệ không nông cạn với Lâm Tam đảo chủ, không ít người Cổ gia đều cảm thấy có chút hưng phấn.
…
Tại Cổ gia.
Cổ Thiếu Nhai nằm trên giường, trong ánh mắt ẩn giấu một tầng mây mù âm trầm dày đặc.
Cổ Thiếu Nhai cảm nhận được sức mạnh trong cơ thể không ngừng trôi đi, thân thể càng lúc càng suy kiệt.
Dù trong lòng tràn đầy kháng cự, hắn lại chẳng thể làm được gì.
Hắn vẫn luôn ngỡ mình là con trai của Trang chủ, cũng từng lấy phụ mẫu làm vinh dự.
Thế nhưng theo tuổi tác lớn dần, hắn cũng từng sinh lòng hoài nghi.
Mối hoài nghi ấy đã lên đến đỉnh điểm vào lúc hắn xung kích Kim Đan.
Nửa chừng xung kích Kim Đan, hắn kinh hoàng phát hiện huyết mạch của mình dường như đã xảy ra biến dị.
Thất Khiếu Linh Lung Tâm vô cùng cuồng bạo, tựa như sinh ra bài xích dữ dội với thân thể hắn.
Xảy ra sai sót lớn như vậy, việc tiến giai tự nhiên là thất bại.
Sau khi xung kích Kim Đan thất bại, hắn rơi vào trạng thái hoảng loạn bất an.
Cổ Thừa An chắc hẳn đã nhìn ra điều gì đó nên mới nói cho hắn biết chân tướng.
Cổ Thiếu Nhai căn bản không thể chấp nhận nổi, Cổ Thừa An chẳng qua chỉ là một con chó bên cạnh hắn, kẻ đó thấp cổ bé họng, khúm núm quỳ gối, không chút khí tiết, hắn làm sao có thể là cha con với hạng người như vậy!
Hắn từng có lúc muốn giết Cổ Thừa An, nhưng lại sợ khôn khéo quá hóa vụng, ngược lại làm bại lộ điều gì.
Giờ đây, chuyện hắn sợ hãi nhất rốt cuộc cũng đã xảy ra, lúc này cả gia tộc trên dưới đều biết hắn là một kẻ giả mạo.
Cây đổ bầy khỉ tan, tường đổ mọi người đẩy.
Cách đây không lâu, hắn vẫn còn là thiên chi kiêu tử của Cổ gia, dẫu cho hắn xung kích Kim Đan thất bại, các trưởng lão trong tộc vẫn cảm thấy hắn có thể ngóc đầu trở lại.
Giờ đây hắn lại biến thành tội nhân của Cổ gia, một kẻ giả mạo không lọt nổi vào mắt xanh của ai.
Ngày thường những kẻ cùng tộc ra sức nịnh bợt hắn, lúc này ai nấy đều lật mặt.
Khoảng thời gian gần đây, đủ loại lời ra tiếng vào trong tộc chưa từng dứt.
Một số kẻ cùng tộc vốn dĩ chẳng mảy may được hắn để vào mắt, nay cũng đua nhau chạy tới khiêu khích.
Oán hận trong lòng Cổ Thiếu Nhai cuộn trào, sự căm ghét đối với Cổ Thừa An đã đạt tới đỉnh điểm.
Đã quyết định tráo con, tại sao không làm cho sạch sẽ gọn gàng, vì cớ gì còn giữ lại mạng của kẻ kia, để hắn có cơ hội lật ngược thế cờ?
Thuở tiến giai Kim Đan thất bại, hắn đã lờ mờ cảm nhận được Cổ Thiếu Nhai thật sự vẫn còn sống.
Cổ Thừa An nói năm đó sau khi khoét tim, đứa bé đã bị vứt đến bãi tha ma, một hài nhi vừa mới lọt lòng lại mất đi trái tim thì căn bản không cách nào sống sót.
Cổ Thiếu Nhai không nén nổi tức giận, nếu đã làm tới bước này rồi, sao không làm cho triệt để hơn, dứt khoát băm vằm ra tro!
Hài nhi bình thường mất tim đương nhiên không sống nổi, nhưng vị kia lại là Thất Khiếu Linh Lung Thể!
Giờ đây, vị kia xem chừng đã lật ngược tình thế, Cổ Thiếu Nhai trực giác cho biết nếu không phải kẻ kia còn sống, trước đó hắn đã xung kích Kim Đan thành công, trở thành tu sĩ Kim Đan rồi.
Thất Khiếu Linh Lung Tâm tuy bấy lâu nay luôn ký thác trong cơ thể hắn, nhưng trái tim này dường như vẫn luôn vương vấn khôn nguôi đối với chủ nhân cũ của nó.
Trong tình huống bình thường, vị kia tuyệt đối không có cơ hội xoay chuyển tình thế!
Kẻ đó sở dĩ lật kèo được, hình như là nhờ bấu víu được vào mối quan hệ với Lâm Tam đảo chủ.
Lâm Tứ là đệ đệ của Lâm Tam, đã gây ra không ít phiền toái cho Trì Nguyệt Lăng.
Trong lòng Cổ Thiếu Nhai hận ý dâng trào, thầm oán trách Lâm Tam lo chuyện bao đồng.
Chỉ cảm thấy nếu không có Lâm Tam thọc gậy bánh xe, hắn hiện tại vẫn là Cổ gia thiếu chủ phong quang vô hạn.
Chỉ cần Cổ Thiếu Nhai thật chết đi, hắn tự nhiên có thể tiến giai Kim Đan.
Cổ Thiếu Nhai siết chặt nắm đấm, trước đó, hắn đã cảm nhận được một luồng sát ý cuồn cuộn từ trên người Cổ Trường Phong.
Dẫu cho hắn không phải con ruột của đối phương, nhưng cũng đã gọi Cổ Trường Phong ngần ấy năm trời là cha, ông ta vậy mà lại bạc tình bạc nghĩa đến thế.
Cổ Thiếu Nhai chỉ cảm thấy Cổ Trường Phong giữ lại cho hắn một mạng không phải vì niệm tình xưa, mà là muốn lưu hắn lại để làm chất dinh dưỡng cho đứa con trai ruột thịt.
Linh lực trong cơ thể hắn vẫn đang tiếp tục xói mòn, nếu lúc này hắn hủy đi trái tim trong lồng ngực, vị kia e là sẽ không thể tiếp tục hút chất dinh dưỡng từ trên người hắn nữa.
…
Trong biệt viện.
Lâm Vân Tiêu có chút hiếu kỳ nhìn Trì Cẩn, nói: “Ngoại tổ của ngươi đến Cổ Nguyệt sơn trang rồi à?”
Trì Cẩn đáp: “Phía Cổ Nguyệt sơn trang nghi ngờ Cổ Thiếu Nhai trúng phải nguyền rủa, liền mời Thanh Diệp đan sư của tông môn ta đến giúp đỡ. Thanh Diệp đan sư cũng là một Vương cấp đan sư, kiến thức bất phàm. Vừa hay lão tổ rảnh rỗi, lại có chút tò mò nên đã đi cùng để thăm dò tình hình.”
Lâm Vân Tiêu tràn đầy kích động hỏi: “Thế nào rồi, thế nào rồi? Ngoại tổ có phát hiện gì không?”
Trì Cẩn nói: “Sau khi Thanh Diệp đan sư đến đó, thực nhanh đã phát hiện ra là vấn đề ở Hồi Nguyên Đan.”
Lâm Vân Tiêu tỏ vẻ tán thưởng: “Vị Thanh Diệp đan sư này cũng có chút kiến thức đấy chứ!”
Trì Cẩn nói: “Dù sao cũng là Vương cấp đan sư, tầm mắt đương nhiên phải có.”
Lâm Vân Tiêu nói: “Cướp đoạt Thất Khiếu Linh Lung Tâm là cấm thuật, người Cổ gia thế mà còn mặt dày tìm đến người của tông môn các ngươi giúp đỡ cơ à.”
Trì Cẩn bảo: “Trang chủ Cổ Nguyệt sơn trang hoàn toàn không biết sự tình!”
Lâm Vân Tiêu khó hiểu hỏi: “Không biết tình? Sao lại không biết được?”
Trì Cẩn giải thích: “Trang chủ Cổ Nguyệt sơn trang có lẽ thực sự không rõ chuyện này. Ta vốn tưởng Thất Khiếu Linh Lung Tâm là do vị Trang chủ kia cấy ghép vào.”
“Nhưng từ tin tức lão tổ truyền về mà xem thì lại không phải như vậy. Đây là cấm thuật, rất dễ bị nhìn thấu.”
“Cổ Thiếu Nhai của Cổ Nguyệt sơn trang không phải con ruột của vị Trang chủ kia.”
Lâm Vân Tiêu càng thêm hoang mang: “Điều này không hợp lý nha! Tu sĩ đều có huyết mạch cảm ứng thuật, không phải con ruột chẳng lẽ lại không phát hiện ra sao?”
Trì Cẩn nói: “Có người giúp đỡ che giấu mà. Tuy không phải con ruột, nhưng Cổ Thiếu Nhai thật ra là con trai của thân đệ đệ Trang chủ.”
“Phu nhân của đệ đệ Trang chủ lại là tộc muội của Trang chủ phu nhân, về mặt huyết mạch, Cổ Thiếu Nhai vô cùng tiếp cận với Dược Thập Nhị.”
“Người đệ đệ kia của Cổ Trường Phong từ nhỏ đã đố kỵ với Cổ Trường Phong, khi phát hiện con trai của ông ta sở hữu Thất Khiếu Linh Lung Tâm thì lại càng thêm ghen ghét đỏ mắt.”
“Vừa vặn cốt nhục của hắn cũng chào đời vào thời điểm đó, hai đứa trẻ diện mạo cực kỳ giống nhau, linh căn cũng có phần tương đồng.”
“Việc cấy ghép Thất Khiếu Linh Lung Tâm dường như không hề đơn giản, nếu không phải hai người có huyết mạch gần gũi thì cuộc chuyển ghép này rất khó tiến hành.”
“Cổ Thiếu Nhai sau khi dung hợp Thất Khiếu Linh Lung Tâm, huyết mạch của hắn được cải tạo, lại càng thêm gần gũi với Dược Thập Nhị vài phần.”
“Nghe nói năm đó khi phu nhân của Cổ Trường Phong lâm bồn, Cổ gia gặp phải nguy cơ nghiêm trọng, phu nhân bị khó sinh, vừa hạ sinh đứa trẻ xong liền hôn mê bất tỉnh, thành ra mới bị người ta thừa cơ đục nước béo cò.”
“Bấy giờ Thất Khiếu Linh Lung Tâm bị thu hồi, huyết mạch bản thân của vị kia liền lộ ra nguyên hình.”
Lâm Vân Tiêu tò mò hỏi: “Bản thân Cổ Thiếu Nhai có biết tình không?”
Trì Cẩn đáp: “Nghe đâu hắn cũng không hề biết chuyện.”
Lâm Vân Tiêu tràn đầy kinh ngạc: “Thật sao?”
Trì Cẩn nói: “Hình như là phụ mẫu ruột của hắn sợ hắn sau khi biết chuyện sẽ sinh ra tâm ma, thế nên mới giữ kín không nói cho hắn biết.”
Yêu con thật sự là biết mưu tính cho tương lai của con, chứ không chỉ lo cái lợi trước mắt, đáng tiếc, phần từ ái này chỉ dành cho cốt nhục của chính họ.
Lâm Vân Tiêu hỏi: “Vậy phụ mẫu ruột của vị kia giờ ra sao rồi?”
Trì Cẩn bảo: “Phụ mẫu ruột của hắn vẫn luôn đi theo phía sau hắn để làm việc vặt.”
Lâm Vân Tiêu cảm thán: “Cha ruột đi làm việc vặt cho con trai sao!”
Trì Cẩn gật đầu nói: “Đúng vậy.”
Lâm Vân Tiêu chậc lưỡi: “Hóa ra là như thế, thật đáng tiếc, dù cho có trăm phương ngàn kế như vậy rốt cuộc vẫn không thể kết Đan thành công.”
Trì Cẩn nói: “Chỉ thiếu một chút nữa thôi, nếu hắn kết Đan thành công, biết đâu đã có thể triệt để biến Thất Khiếu Linh Lung Tâm thành của mình.”
Nếu như Cổ Thiếu Nhai tiến giai Kim Đan thành công, Cổ Nguyệt sơn trang sau này chính là thiên hạ của một mình hắn rồi.
Như vậy thì người cha kia bấy lâu nay nhẫn nhục chịu đựng cũng coi như không hề uổng phí.
Có điều hiện tại dường như đã xảy ra chút vấn đề, Cổ Thiếu Nhai xem như phế rồi.
Thế sự vốn luôn vô thường như vậy, nếu năm đó Cổ Trường Phong cẩn trọng thêm đôi chút thì con trai ruột đã không bị tráo đổi.
Còn nếu năm xưa Cổ Thừa An bồi thêm một đao thì bí mật này cũng chẳng dễ dàng bị vạch trần đến thế.
Lâm Vân Tiêu tràn đầy cảm thán nói: “Ta vốn tưởng Trang chủ Cổ Nguyệt sơn trang táng tận thiên lương, vì tiền đồ của con trai mà đi hãm hại người khác, không ngờ lại là gia tộc nội đấu, hoạ từ trong nhà, ly miêu tráo thái tử.”
Trì Cẩn nói: “Trang chủ Cổ Nguyệt sơn trang hình như đang ráo riết tìm người.”
Hồi Nguyên Đan sẽ hỗ trợ chủ nhân thu hồi sức mạnh, việc Cổ Thiếu Nhai gặp chuyện cũng khiến phía Cổ Nguyệt sơn trang biết được con trai ruột của ông ta vẫn còn sống nhăn trên đời, hơn nữa còn đang tiến hành thu hồi sức mạnh.
Lâm Vân Tiêu lắc đầu ngao ngán: “Người cha hồ đồ như thế, thà rằng đừng nhận còn hơn.”
Trì Cẩn lắc đầu nói: “Chuyện này cứ tùy theo ý muốn của bản thân Dược Thập Nhị vậy!”
Dược Thập Nhị là cô nhi, từ nhỏ đã phiêu bạt khắp nơi, chịu đựng đủ mọi đắng cay khổ cực.
Có thể nhận thấy hắn ôm một bụng oán khí đối với phụ mẫu, thế nhưng thân làm con cái, ai mà lại không ôm vài phần kỳ vọng đối với đấng sinh thành cơ chứ!
Lâm Vân Tiêu nói: “Tên này đúng là xui xẻo đủ đường. Ta nghe nói Cổ Thiếu Nhai sở hữu tu vi Trúc Cơ đỉnh phong, thời gian trước xung kích Kim Đan thất bại làm nguyên khí đại thương. Nếu năm đó Dược Thập Nhị không bị tráo đổi, ước chừng giờ này đã là tu sĩ Kim Đan rồi.”
Trì Cẩn đáp: “Trong giới tu chân những ví dụ như thế này nhiều vô số kể, chẳng mấy tu sĩ có thể đi một đường bằng phẳng thuận buồm xuôi gió.”
Lâm Vân Tiêu gật gù: “Nói cũng phải, nếu không nhờ Tam ca thông minh, ta có khi đã lầm đường lạc lối, càng đi càng xa rồi.”
Trì Cẩn cảm thán: “Đúng vậy! May mà Tam ca của ngươi có trí tuệ, bằng không hậu quả thực sự không tưởng tượng nổi.”
Nghĩ đến việc Lâm Vân Tiêu cưỡng ép tu luyện Kim hệ pháp quyết, Trì Cẩn không khỏi cảm thấy có chút rùng mình, tim vẫn còn đập thình thịch vì sợ hãi.
—