← Pháo hôi gia tộc nghịch tập sử

Chương 390: Liệu kết oán cũ

22 min read 01.09.2026

Huy Nguyệt đảo, đảo chủ phủ.

Lâm Vân Dật cùng hai người đang trò chuyện, Lâm Vân Văn vẻ mặt trịnh trọng sải bước đi vào.

Lâm Vân Dật nhìn Lâm Vân Văn, nói: “Đại ca có chuyện gì sao? Sao lại mang vẻ mặt này.”

Lâm Vân Văn: “Chuyện đệ bảo chú ý tới đã có động tĩnh rồi.”

Lâm Vân Dật: “Vị kia có động tĩnh?”

Lâm Vân Văn gật đầu, nói: “Phải, có người đang nghe ngóng tin tức của Lục Vân Lâm, nghe nói là một tu sĩ Kim Đan hậu kỳ, thực lực phi phàm! Người hiện đang ở trên Thiên Quang đảo.”

Lâm Vân Võ ở bên cạnh bổ sung: “Tuy còn chưa thể xác nhận, nhưng có khả năng rất cao chính là kẻ mặt người dạ thú kia, Trì Tuấn.”

Lâm Vân Dật: “Chờ lâu như vậy, cuối cùng cũng tới rồi.”

Giang Nghiễn Băng: “Kim Đan hậu kỳ a! Tu vi này ngược lại không yếu.”

Lâm Vân Văn: “Thất quản sự năm đó thiên tư còn ở trên Trì Tuấn, nếu không gặp phải tai họa bất ngờ này, giờ này chắc cũng đã là Kim Đan hậu kỳ rồi.”

Lâm Vân Dật chống cằm, khí vận chi lực của nam nữ chủ dường như có thể ảnh hưởng tới người bên cạnh.

Lục Vân Lâm sẽ lăn lộn thành nông nỗi này, có lẽ là do chịu ảnh hưởng từ quang hoàn của nữ chủ.

Lâm Vân Võ: “Bất luận là Kim Đan hậu kỳ hay Kim Đan sơ kỳ, nếu đã chết thì cũng chỉ là một người chết mà thôi.”

Lâm Vân Dật: “Nhị ca nói có lý.”

……

Huy Nguyệt đảo.

Lâm Vân Dật nhìn phong thư trên tay, trầm tư suy nghĩ.

Giang Nghiễn Băng: “Nhìn cái gì đấy?”

Lâm Vân Dật: “Thư từ Thiên Quang đảo đảo chủ gửi tới.”

Giang Nghiễn Băng: “Nói cái gì?”

Lâm Vân Dật: “Nói là có người muốn mượn đao giết người, là người từ bên ngoài tới.”

Địa Ngục Viêm Long: “Trì Tuấn đã từng đi tìm Thiên Quang đảo đảo chủ, đáng tiếc Thiên Quang đảo đảo chủ quá nhát gan, vừa quay đầu đã bán đứng hắn rồi. Vốn dĩ đây là một cơ hội tốt để thâu tóm Thiên Quang đảo, Thiên Quang đảo đảo chủ thân là tu sĩ Kim Đan đỉnh phong, thế mà lại không có cốt khí như vậy, thật khiến người ta khinh bỉ.”

Lâm Vân Dật: “Nhát gan có cái tốt của nhát gan, người đã tới rồi, có thể ra tay được rồi.”

Giang Nghiễn Băng: “Tiểu Tứ đã đi rồi.”

Lâm Vân Dật: “Tên này nóng lòng như vậy sao!”

Giang Nghiễn Băng: “Tiểu Tứ xem ảnh tượng của thú triều lần trước, rất tiếc nuối vì trước đó không đuổi kịp, Trì Cẩn cũng đã đuổi theo rồi, ngoài ra Đại ca, Nhị ca cũng đi theo.”

Lâm Vân Dật gật đầu, nói: “Đi nhiều người như vậy, dĩ nhiên là có thể bắt giữ được.”

Giang Nghiễn Băng: “Chắc là vậy.”

Nhiều người đánh một như thế, nếu còn không bắt giữ được thì quá mất mặt rồi.

……

Trì Tuấn đang đi trên đường thì bị Lâm Vân Tiêu và Trì Cẩn chặn lại.

Trì Tuấn nhìn Trì Cẩn, nói: “Điệt nhi sao lại ở chỗ này?”

Trì Cẩn: “Ta vì sao ở chỗ này, tộc thúc không biết sao?”

Trì Tuấn bỗng nhiên ý thức được, Thiên Quang đảo đảo chủ đã bán đứng hắn.

Rất nhiều Kim Đan đều là do ở bên ngoài không thể lăn lộn được nữa mới tới Vô Tức Uyên.

Trước khi tới đây, Trì Tuấn cũng không quá để mắt tới đám Kim Đan ở Vô Tức Uyên này, kết quả là vừa không cẩn thận đã bị chơi một vố.

Trì Tuấn nhìn Lục Vân Lâm, nói: “Không ngờ tới, Lục đạo hữu còn sống nha!”

Lục Vân Lâm: “Ngươi còn sống, ta sao có thể chết?”

Trì Tuấn: “Chuyện lúc trước, thật đắc tội rồi, A Cẩn, nếu Lục đạo hữu còn sống, việc cấp bách hiện tại vẫn là trở về tông môn.”

Trì Cẩn: “Tộc thúc không định đưa ra một lời giải thích sao?”

Trì Tuấn: “Lúc trước chỉ là ngoài ý muốn mà thôi, Trì Cẩn, nói đi cũng phải nói lại, ngươi dù sao cũng là người Trì gia ta.”

Lâm Vân Văn từ trong tối bước ra, nói: “Bớt lời vô ích đi, tốc chiến tốc thắng.”

Trì Cẩn nhìn Lâm Vân Văn một cái, có lời đồn nói Lâm Nhị tính cách hỏa bạo, Lâm Đại tương đối nội liễm.

Lâm Đại nhìn qua cũng là một phái ôn nhuận như ngọc, có phong thái quân tử, thế mà lúc này lại là vị này phát biểu trước, vị này nhìn qua so với Lâm Nhị còn hiếu chiến hơn nhiều, quả nhiên là người không thể nhìn bề ngoài.

Hai vị này thế mà cũng tới, có thể thấy được, hai người này và Lâm Tứ quả thực quan hệ không nông cạn.

Lâm Vân Tiêu đã sớm không muốn nói lời vô ích, nói nhiều tất lỡ lời.

Theo hắn được biết, Lục Vân Lâm năm đó chính là bị vị này lừa gạt đến què quặt, mới luân lạc thành dược nô, trải qua rất nhiều năm.

Nếu còn nói thêm với vị này hai câu, không chừng cũng bị dắt mũi theo luôn.

Lâm Vân Tiêu trực tiếp một cái lôi điện pháp thuật oanh kích ra ngoài.

Lâm Vân Tiêu sau khi tiến giai Kim Đan, chiến ý bạo trướng, chỉ đáng tiếc là sau khi tiến giai vị này vẫn chưa gặp được đối thủ nào ra hồn.

Lâm Vân Tiêu lôi hỏa cùng xuất hiện, các loại sát chiêu một chiêu so với một chiêu càng thêm cương mãnh.

Thấy Lâm Vân Tiêu chiến ý cao ngút, Lâm Vân Văn, Lâm Vân Võ cũng không tranh cái tiên phong này với đệ đệ, chỉ vô thanh vô tức phong tỏa đường lui của đối phương.

Trì Tuấn nhìn Lâm Vân Tiêu, vừa kinh hãi vừa đố kỵ.

Trì Tuấn đã sớm nghe nói, đạo lữ mới tìm của Trì Cẩn tư chất cực kỳ xuất chúng, cũng là vì vị này nên hắn mới không chút do dự mà đá văng Nhiếp Lăng.

Trì Tuấn dạo trước xuất quan, nữ nhi đều thần thái sáng láng, lần này xuất quan lại không giống vậy, nhìn tinh thần không được tốt lắm.

Nữ nhi hồng phúc tề thiên, dạo trước tu luyện đều là thuận gió thuận nước, mấy năm gần đây lại liên tiếp bị vấp ngã.

Theo Trì Tuấn được biết, nữ nhi sẽ biến thành như vậy có liên quan không nhỏ tới Lâm Tứ.

Trì Tuấn vốn dĩ là muốn tìm cơ hội giải quyết Lâm Tứ, chỉ là Trì Cẩn và Lâm Tứ đã ra ngoài, nhất thời hắn lại mất đi mục tiêu ra tay.

Trì Tuấn không ngờ tới, một tân tấn Kim Đan lại có chiến lực bực này.

Năm đó, Lục Vân Lâm cũng là thiên chi kiêu tử, nhưng so với vị này thì không cách nào sánh được.

Lục Vân Lâm nhìn Lâm Vân Tiêu, trong lòng kinh thán không thôi.

Lục Vân Lâm đã từng thấy qua Lâm Vân Dật ba người ra tay, nhưng đối với Lâm Tứ Lâm Vân Tiêu thì còn có chút xa lạ.

Mặc dù đã sớm biết vị này không phải vật trong ao, nhưng khi nhìn thấy vị này ra tay, hắn vẫn bị kinh hãi tới rồi.

Lâm Vân Tiêu ra tay chí cương chí mãnh, khó khăn lắm mới gặp được tu sĩ Kim Đan hậu kỳ, hắn cũng muốn ở trước mặt Trì Cẩn biểu hiện tốt một phen.

Nơi chân trời hắc vân cuồn cuộn, tiếng sấm như muôn ngựa phi nước đại, chấn động lòng người.

Từng đạo chớp giật chói mắt vạch phá thiên không, giống như cự long gầm thét, trực tiếp đánh xuống.

Lôi điện công kích của Lâm Vân Tiêu biến hóa vô thường, thời khắc thì ngưng tụ thành một quả cầu ánh sáng khổng lồ, thời khắc lại phân tán thành những tia điện mỏng manh, mỗi một lần công kích đều mang theo uy thế không thể kháng cự cùng sức phá hoại vô tận.

Lâm Vân Tiêu không ngừng biến hóa các loại sát chiêu, càng đánh lại càng hưng phấn.

Lâm Vân Tiêu vừa tiến giai Kim Đan không lâu, đối thủ gặp phải hữu hạn, Trì Tuấn đối với hắn mà nói, xem như một khối “đá mài dao” không tồi.

Lâm Vân Tiêu đem các loại lôi điện sát chiêu thử qua một lượt, bỗng nhiên đổi thành hỏa diễm công kích.

Lâm Vân Tiêu nhờ vào lôi điện pháp thuật mà vang danh Tây Lĩnh đại lục, trên thực tế, hỏa diễm pháp thuật của hắn mảy may không hề thua kém lôi điện pháp thuật.

Nhận ra Lâm Vân Tiêu đem mình làm thành đá mài dao, Trì Tuấn có chút tức giận không chỗ phát tiết.

Trì Tuấn mặc dù cao hơn Lâm Vân Tiêu hai cái tiểu giai vị, nhưng tuyệt đối không phải đối thủ của hắn, rất nhanh liền bại trận xuống dưới.

……

Lâm Vân Dật hai người đang trò chuyện, Lâm Vân Tiêu mấy người hùng hổ đi vào.

Lâm Vân Dật nhìn Lâm Vân Tiêu đang hưng phấn bừng bừng một cái, nói: “Chuyện làm xong rồi?”

Lâm Vân Tiêu gật đầu, đôi mắt sáng rực lên: “Phải, đã làm thỏa đáng rồi.”

Lâm Vân Dật: “Người cuối cùng là do ai giết?”

Lâm Vân Tiêu: “Nhị ca nói huynh ấy tới, A Cẩn nói không ổn, cuối cùng tìm một con yêu thú, bổ thêm một đao.”

Lâm Vân Dật: “Như thế cũng tốt, Trì Cẩn cân nhắc càng thêm chu toàn.”

Lâm Vân Tiêu: “Thực lực của tên kia không ra làm sao cả, sớm biết hắn yếu như sên thế này thì đã không cần làm phiền Đại ca, Nhị ca rồi, một mình ta là có thể giải quyết.”

Giang Nghiễn Băng: “Dù sao cũng là Kim Đan của đại tông, có thể cẩn thận vẫn nên cẩn thận một chút thì tốt hơn.”

Lâm Vân Tiêu: “A Cẩn cũng nói như vậy, A Cẩn nói Trì Tuấn vừa chết, rất nhiều người đều sẽ đoán là y động thủ, bất quá có chứng cứ là một chuyện, không có chứng cứ lại là một chuyện khác.”

Lâm Vân Dật: “Trì Tuấn vừa chết, hồn đăng của hắn chắc hẳn đã tắt, Vô Cực tông bên kia hẳn là đã biết tin tức rồi.”

Trì Cẩn: “Cũng không ngại gì, vị này có lẽ là trong lòng có quỷ, hắn là lén lén lút lút đi qua đây, tông môn muốn truy tra, trong một sớm một chiều chắc cũng không truy tra được tới chỗ này.”

Lâm Vân Dật: “Ồ, vậy thì đỡ tốn công rồi.”

Giang Nghiễn Băng: “Đồ vật trên người hắn đều mang lại đây rồi chứ?”

Lâm Vân Tiêu gật đầu, nói: “Đã tới tay rồi, thứ này hình như có chút đặc biệt.”

Giang Nghiễn Băng: “Đây là Thạch Hóa Chi Nhãn!”

Lâm Vân Tiêu gật đầu, nói: “A Cẩn nói đây là mắt của Thiên Mục Thạch Hóa xà, con xà kia có rất nhiều mắt, bất quá Thạch Hóa Chi Nhãn có tác dụng thạch hóa thông thường chỉ chiếm một phần trăm trong tổng số mắt mà thôi.”

Giang Nghiễn Băng: “Thạch Hóa Chi Nhãn giá trị liên thành, là vật liệu luyện khí hiếm có.”

Lâm Vân Tiêu hứng thú bừng bừng nói: “Tam ca, huynh xem đem cái Thạch Hóa Chi Nhãn này cho Lục lão tổ ăn thì thế nào?”

Lâm Vân Dật liếc Lâm Vân Tiêu một cái, nói: “Nếu là như vậy, phong ấn trong cơ thể hắn có lẽ sẽ càng thêm kiên cố, chắc là cách cái chết không xa đâu.”

Lâm Vân Tiêu có chút thất vọng nói: “Ta còn tưởng rằng lấy độc trị độc sẽ có hiệu quả.”

Lâm Vân Dật lắc đầu, nói: “Biện pháp này không ổn!”

Trì Cẩn: “Tam ca, Trì Tuấn cũng đang tìm biện pháp giải trừ phong ấn.”

Lâm Vân Dật có chút ngoài ý muốn nói: “Hắn tìm thứ đó làm cái gì? Chẳng lẽ hắn cũng bị phong ấn rồi?”

Trì Cẩn gật đầu, nói: “Chính xác.”

Lâm Vân Dật có chút kinh ngạc nói: “Còn thật sự bị phong ấn rồi sao…”

Trì Cẩn: “Tình hình của hắn tốt hơn một chút, Kim Đan không bị phong ấn, nhưng linh lực bị áp chế nghiêm trọng.”

“Theo lý mà nói, Thiên Mục Thạch Hóa xà sau khi phong ấn một cái Kim Đan thì trong thời gian ngắn không cách nào phong ấn cái Kim Đan thứ hai. Nhưng nếu như gặp phải một số Thiên Mục Thạch Hóa xà biến dị thì cũng sẽ có ngoài ý muốn.”

“Năm đó, sau khi hắn tính kế thúc gia gia, có lẽ là đắc ý vênh váo, quá mức lơ là cho nên cũng đã trúng chiêu.”

“Những năm này hắn luôn bế quan cũng là vì để hoá giải phong ấn trên người.”

“Tư chất của Trì Tuấn cũng vô cùng xuất chúng, nếu không phải hắn bị phong ấn thì biết đâu chừng đã tiến giai Kim Đan đỉnh phong rồi.”

……

Bên phía Lâm Vân Dật, mấy người đều đang chuẩn bị cho việc giải phong tu vi của Lục Vân Lâm, Vô Cực tông bên kia lại là đột nhiên nổ tung chảo.

“Hồn đăng của Trì Tuấn tiền bối tắt rồi kìa!”

“Đang yên đang lành, hồn đăng của Trì Tuấn tiền bối sao lại đột nhiên tắt thế kia.”

“Trì Tuấn tiền bối luôn luôn bế quan, lần này cũng không biết là có chuyện gì, đột nhiên lại xuất quan.”

“Tu vi của Trì Tuấn tiền bối thâm hậu như thế, theo lý mà nói không nên như thế mới phải chứ!”

“Trì Tuấn tiền bối cũng không biết là đã chạy đi đâu rồi.”

“……”

Mấy tu sĩ nghị luận sôi nổi, tràn đầy thổn thức.

Trì Nguyệt Lăng sắc mặt trắng bệch, ẩn ẩn có chút không chịu nổi đả kích này.

“Sư tỷ, tỷ có biết Trì tiền bối là đi đâu không?”

Trì Nguyệt Lăng lắc đầu, nói: “Không biết.”

Trì Nguyệt Lăng rủ xuống hàng mi, trong lòng cuộn trào không thôi.

Phụ thân luôn luôn bế quan, lần này đột nhiên xuất quan dường như là đã nhận được phong thư gì đó, phụ thân đi ra ngoài một chuyến liền không thấy tung tích nữa.

Vấn đề hẳn là xuất hiện ở trên phong thư kia, chỉ là khi đó nàng hỏi thăm nội dung phong thư, phụ thân dường như không muốn bàn nhiều.

Trì Nguyệt Lăng nắm chặt nắm đấm, Lâm Tứ và Trì Cẩn cách đây không lâu song song tiến giai Kim Đan, hai người dường như đã ra ngoài lịch luyện rồi.

Trì Nguyệt Lăng ẩn ẩn có loại cảm giác, cái chết của phụ thân và hai người này thoát không khỏi can hệ.

Trì Nguyệt Lăng vô thức nắm chặt nắm đấm, Lâm Tứ sau khi tiến giai Kim Đan chiến lực tiến thêm một bước, một số tu sĩ Kim Đan hậu kỳ đều không phải đối thủ của hắn, Trì Cẩn cũng không yếu, những ngày này của hai người bọn họ dường như trôi qua thập phần tiêu dao.

Trong lòng Trì Nguyệt Lăng ảm đạm không thôi, nguyên bản cho rằng phụ thân xuất quan có thể giúp nàng lấy lại thể diện, không ngờ tới phụ thân vừa xuất quan liền xảy ra chuyện.

Phụ thân vừa chết, sau này tình cảnh của nàng ở trong tông môn e là sẽ ngày càng khó khăn.

Trái ngược với điều đó, Trì Cẩn gần đây đảo mắt lại lăn lộn đến phong sinh thủy khởi, nếu như con linh sủng kia của hắn tiến giai, địa vị của hắn ở tông môn chắc hẳn còn có thể tiến thêm một bước nữa.