Chương 359: Sơ lộ tranh vanh
Lâm Vân Dật cùng vài người đi dạo một vòng qua khu dược nô. Thấy bọn họ đến, đông đảo dược nô đều tràn ngập vẻ cảnh giác.
Đảo chủ đổi người, nhưng ngày tháng của đám dược nô này xem ra vẫn chẳng khác trước là bao. Dược nô do Kim Trường An nuôi dưỡng có không ít kẻ tu vi không tệ, hơn nữa đa phần đều tinh thông linh thực thuật. Khoảng thời gian này, các tu sĩ ngày ngày chăm sóc linh điền, không cần lo lắng phải thử thuốc, cuộc sống trái lại tốt hơn trước rất nhiều. Nhiều dược nô thầm mong mỏi vị tân đảo chủ này có thể quên phắt bọn họ đi cho rảnh.
Lâm Vân Dật tới khu dược nô dạo một vòng rồi rời đi, khiến đám dược nô xôn xao bàn tán.
“Vị tân đảo chủ này có ý gì thế nhỉ?”
“Nghe nói vị này cũng là một đan sư, e rằng vẫn cần người thử thuốc thôi.”
“Vị này chưa chắc đã là độc đan sư.”
“Kẻ có thể chạy tới Vô Tức Uyên thì e rằng cũng chẳng phải loại thiện lương gì.”
“Vị tân đảo chủ kia dường như rất có hứng thú với Dược Thất.”
“Dược Thất có tính kháng độc mạnh, nuốt bấy nhiêu độc đan mà không chết, bất luận là ai thượng vị thì cũng sẽ hứng thú thôi.”
“Nghe đâu không ít Kim Đan đều có phần bất mãn với vị tân đảo chủ này, ngôi vị đảo chủ của hắn e là không vững vàng lắm.”
“…”
Đám dược nô bàn tán xôn xao, mỗi người một suy tính. Vô Tức Uyên có quá ít người tốt, chúng dược nô cũng không dám ôm hy vọng quá nhiều vào vị tân đảo chủ mới đến.
—
Môi trường ở Vô Tức Uyên vô cùng khắc nghiệt, rất nhiều đan sư không muốn lưu lại nơi này, thế nên Vương cấp đan sư ở đây vô cùng hiếm hoi. Tân đảo chủ Lâm Vân Dật vừa tới đã kết liễu luôn Vương cấp đan sư duy nhất của Vô Tức Uyên, gây ra không ít sự bất mãn cho các thế lực.
Tuy nhiên, sau khi phát hiện vị tân đảo chủ này cũng là một đan sư, hơn nữa đan thuật còn rất cừ, các thế lực lớn liền im hơi lặng tiếng ngay lập tức, dự định quan sát một thời gian xem sao. Kim Trường An tuy là Vương cấp đan sư hiếm có, nhưng lại coi tiền như mạng, mời hắn ra tay phải tốn kém không ít, mà tỷ lệ luyện đan thành công của hắn cũng chẳng cao, tiếng tăm vốn không tốt lành gì.
Lâm Vân Dật làm theo các hợp đồng do Kim Trường An để lại, tận dụng dược tài trên đảo để luyện chế ra những đan dược cần thiết.
Dịch Hoài Tiên nhìn từng bình đan dược, đầy kích động nói: “Những đan dược này đều do Đảo chủ ngài luyện chế sao?”
Lâm Vân Dật gật đầu nói: “Phải, đây là mẻ cuối cùng rồi, đan dược được luyện chế theo đúng danh sách đã hẹn trước, thông báo cho những người đặt hàng tới nhận đan đi.”
Dịch Hoài Tiên có chút kích động nói: “Đảo chủ thật tài ba, đan dược trên danh sách này có không ít mẻ đã tồn đọng mấy năm, thậm chí mấy chục năm trời, ngài cư nhiên chỉ tốn một tháng đã luyện chế xong toàn bộ.”
Vị tân đảo chủ này của họ siêng năng đến mức đáng sợ!
Lâm Vân Dật xua tay nói: “Cũng chẳng có bao nhiêu đan dược, mau chóng dọn dẹp đống nợ nần chồng chất này cho xong chuyện.”
Dịch Hoài Tiên đầy cung kính nói: “Đảo chủ lợi hại thật, dạo gần đây rất nhiều chủ thuê đều tán tụng hết lời đấy ạ.”
Dịch Hoài Tiên thầm cảm thán, cùng là đan sư nhưng vị tân đảo chủ mới đến này dường như lợi hại hơn vị trước rất nhiều. Kể từ khi tân đảo chủ bắt đầu giải quyết đống sổ sách cũ rích kia, không ít tu sĩ đã nhìn hắn bằng con mắt khác.
Trước kia, Kim Trường An giao đan dược toàn thích dây dưa khất lần, đông đảo tu sĩ tuy bất mãn nhưng cũng không muốn đắc tội một vị Vương cấp đan sư nên đành nhẫn nhịn. Vị tân đảo chủ này lại chỉ mất một tháng đã hoàn thành toàn bộ đơn đặt hàng đan dược tích tụ bấy lâu, đan thuật của hắn quả thực thâm bất khả trắc.
Dịch Hoài Tiên khâm phục Lâm Vân Dật đến sát đất. Phải biết rằng, tiền nhiệm đảo chủ trì hoãn giao nhiệm vụ, đám chủ thuê kia không tiện tìm lão gây phiền phức thì thường trút giận lên đầu những thuộc hạ cấp dưới như bọn họ.
Lâm Vân Dật khẽ gõ ngón tay xuống mặt bàn, liếc nhìn Dịch Hoài Tiên một cái rồi hỏi: “Ngươi có biết tiền nhiệm đảo chủ đã cho đám dược nô kia uống những loại độc đan gì không?”
Dịch Hoài Tiên nghe vậy thì ngẩn người, đáp: “Tại hạ trước kia địa vị thấp kém, hiếm khi được diện kiến đảo chủ nên không rõ lắm về chuyện này.”
Lâm Vân Dật thở dài nói: “Vậy thì bỏ đi.”
Dịch Hoài Tiên: “Đảo chủ muốn dùng lại đám dược nô đó sao?”
Lâm Vân Dật: “Ta thấy trong đám dược nô ấy có mấy kẻ linh thực thuật khá tốt, nghĩ bụng xem có thể cứu một tay hay không!”
Dịch Hoài Tiên ngớ ra, nói: “Đảo chủ thật là trạch tâm nhân hậu.”
Dịch Hoài Tiên có phần bất ngờ, vốn dĩ hắn tưởng vị này muốn dùng đám dược nô kia để thử thuốc, không ngờ hắn lại muốn cứu người.
Lâm Vân Dật: “Quá khen rồi!”
Tiền nhiệm đảo chủ tạo nghiệt, Lâm Vân Dật vốn cũng chẳng muốn quản nhiều, nhưng Dược Thất có nghi vấn liên quan tới Trì Cẩn, nếu không biết thì thôi, đã biết rồi mà thấy chết không cứu thì cũng có chút không hợp đạo lý.
—
Nơi linh điền.
Đông đảo dược nô đang bận rộn, rất nhiều người tỏ ra thấp thỏm lo âu.
“Dược Thất, nghe bảo ngươi được cất nhắc lên làm quản sự rồi à?”
Dược Thất nhàn nhạt gật đầu.
“Tân đảo chủ mới đến cũng chẳng biết có lai lịch thế nào.”
“Hình như vị này cũng là đan sư, nghe nói đan thuật còn xếp trên Kim lão quái.”
“Đan sư mới tới thì chắc cũng cần dược nô thôi.”
“Hành sự của vị này có vẻ ôn hòa hơn vị trước một chút.”
“Hắn vừa mới kế vị đảo chủ, căn cơ chưa vững, qua một thời gian nữa e là vẫn sẽ đem chúng ta ra thử thuốc thôi.”
“…”
Dược Thất lấy ra một chiếc hộp đựng đan dược, nói: “Đây là đan dược Đảo chủ ban cho.”
Một đám dược nô nhìn đan dược, ai nấy đều biến sắc.
Dược Thất liếc nhìn mọi người một cái, nói: “Chỉ là giải độc đan thông thường, có thể hóa giải một chút dược độc, không phải đối chứng với tất cả mọi người, nhưng ít nhiều gì vẫn có chút tác dụng.”
Chúng dược nô nhìn nhau đầy e ngại. Những viên đan dược đưa tới trước kia chính là ác mộng của các tu sĩ.
Dược Thất thản nhiên đảo mắt qua đám đông, nói: “Đại quản sự, Nhị quản sự đã bảo rồi, không gượng ép, ai không muốn nuốt thì có thể không nuốt, ai muốn nuốt thì cứ việc nhận lấy rồi ăn ngay tại chỗ, không được tự ý cất giấu.”
Dược Thất dứt lời liền cầm lấy một viên đan dược, bỏ tọt vào miệng. Hắn nếm qua vô số đan dược, giải độc đan hay độc đan vẫn có thể phân biệt rõ ràng.
Dù Dược Thất đã uống đan dược nhưng vẫn có những dược nô lòng đầy e dè, không nguyện ý dùng đan, hắn cũng chẳng khuyên nhủ gì thêm. Tu sĩ ở Vô Tức Uyên này dắt không đi, đánh không lùi, càng khuyên thì lại càng dễ nghĩ ngợi lung tung.
Nhoáng cái đã có mấy tên dược nô bước lên nhận giải độc đan. Không ít dược nô trúng độc đã sâu, chịu đủ mọi đau đớn giày vò của độc tố, bọn họ cũng chẳng màng đây có phải là giải độc đan thật hay không, cứ đánh cược một phen trước đã.
Dược Thất nhíu chặt mày, tâm trạng có phần phức tạp.
Khi nghe tin Huy Nguyệt đảo đổi đảo chủ, hắn vốn dĩ đã định bỏ trốn. Nhưng nghĩ lại, số cổ sư, độc sư có hứng thú với hắn không hề ít, rời khỏi nơi này chẳng qua cũng chỉ là chuyển từ hang cọp sang ổ sói, nào có khác gì nhau. Hắn vừa chần chừ một chút thì Huy Nguyệt đảo đã hoàn tất việc bàn giao quyền lực.
Tân đảo chủ là một gương mặt lạ hoắc, không có căn cơ gì ở Vô Tức Uyên nhưng lại là một nhân vật tàn nhẫn, vừa ra tay đã lập tức ổn định đại cục. Thủ đoạn của vị tân đảo chủ này phi phàm, chiến lực kinh người, đám sát thủ lẻn vào phủ Đảo chủ đều đã chết sạch. Đan thuật của vị này cũng rất cừ, tuy không rõ trình độ luyện đan cụ thể của đối phương ra sao, nhưng nếu là luyện chế Huyền cấp đan dược thì có vẻ tân đảo chủ còn nhỉnh hơn một bậc.
Nhị quản sự trên đảo dường như rất có hứng thú với hắn, dạo gần đây thường xuyên tới tìm hắn trò chuyện. Ánh mắt vị kia nhìn hắn thấp thoáng vẻ kỳ lạ, Dược Thất âm thầm nghi ngờ không biết đối phương có nắm được thân phận của mình hay không.
Nếu để bằng hữu cũ nhìn thấy cảnh ngộ ngày hôm nay của hắn thì quả thực vô cùng mất mặt. Dược Thất vừa mong mỏi có cố nhân tới kéo mình ra khỏi bể khổ, lại vừa có phần sợ hãi ngày đó sẽ đến.
—
Huy Nguyệt Thương Hành.
“Phục Nhan Đan, lại còn là Phục Nhan Đan thượng phẩm.”
Mười viên Phục Nhan Đan xuất hiện trong thương hành, nhanh chóng dấy lên một trận sóng gió lớn.
“Dịch quản sự, mấy viên đan dược này đều áp dụng hình thức đấu giá kín à?”
Dịch Hoài Tiên: “Đúng vậy! Đợi nửa tháng nữa, cuối cùng món hàng lọt vào tay ai thì cứ tùy duyên thôi.”
“Những đan dược này đều là thủ bút của tân đảo chủ sao?”
Dịch Hoài Tiên gật đầu, thao thao bất tuyệt nói: “Chính xác, đây chính là món đồ do đích thân tân đảo chủ luyện chế. Phục Nhan Đan có thể khôi phục dung nhan, phẩm tướng của đan này càng tốt thì hiệu quả hồi phục dung mạo càng cao. Phục Nhan Đan chất lượng cao ngoài việc chữa lành vết thương trên mặt ra thì còn có thể tư âm dưỡng nhan, giúp tu sĩ thoát thai hoán cốt, dung mạo càng thêm xuất chúng so với trước kia.”
“Phục Nhan Đan trên thị trường đa phần là hạ phẩm hoặc trung phẩm, còn Phục Nhan Đan mà chúng ta đưa ra lần này toàn bộ đều là thượng phẩm.”
Sau khi lời này của Dịch Hoài Tiên thốt ra, mấy vị tu sĩ vốn dĩ đã có hứng thú với Phục Nhan Đan lại càng thêm phần khao khát.
Để tạo tiếng vang, mẻ Phục Nhan Đan đầu tiên mà Dịch Hoài Tiên mang ra tổng cộng có mười viên. Trước mỗi một viên đan dược đều đặt một chiếc hộp có khả năng cách tuyệt thần thức dò xét. Người có ý mua có thể viết một mức giá rồi bỏ vào trong hộp, chờ tới khi hết hạn, kẻ ra giá cao nhất sẽ mua được đan dược.
Kiểu đấu giá kín này có phần dựa vào vận khí, tổng cộng mười viên đan dược có phẩm chất không chênh lệch là bao, thế nhưng khoảng cách về mức giá của những người trúng thầu cuối cùng cực kỳ có khả năng sẽ rất lớn.
Tin tức Huy Nguyệt Thương Hành có bán Phục Nhan Đan truyền ra ngoài đã thu hút không ít người kéo đến. Khoảng thời gian này, việc làm ăn của thương hành có thể nói là vô cùng khấm khá.
—
Lâm Vân Dật dùng lôi đình chi thế hạ gục Huy Nguyệt đảo, lập tức trở thành đề tài trà dư tửu hậu của đông đảo tu sĩ Vô Tức Uyên.
“Bên phía Huy Nguyệt đảo hình như có rất nhiều Phục Nhan Đan được đem ra bán.”
“Là đồ do tiền nhiệm đảo chủ để lại sao?”
“Không phải, nghe nói là do tân đảo chủ tự tay luyện chế đấy.”
“Nghe đâu tân đảo chủ rất giỏi luyện chế mấy loại Huyền cấp đan dược hiếm thấy, có không ít đơn hàng mà tiền nhiệm đảo chủ không cách nào hoàn thành nổi đều bị vị này giải quyết gọn gàng sạch sẽ.”
“Ta cũng nghe nói vậy, nghe bảo vài vị chủ thuê đặt hàng còn nói vị tân đảo chủ này lợi hại như thế, nếu sớm đem cái lão Kim béo vô dụng kia thịt luôn thì tốt biết mấy.”
“Ta nghe nói, tân đảo chủ sau khi nhậm chức còn đặc biệt luyện chế một vài viên giải độc đan cho đám dược nô mà Kim đảo chủ để lại nữa cơ.”
“Vị này thật đúng là thú vị, vừa mới nhậm chức mà đã đổ dồn sự chú ý vào một lũ dược nô, Vô Tức Uyên của chúng ta không lẽ lại đón một vị Bồ Tát sống tới rồi sao?”
“Đám Kim lão quái bị diệt sạch bách, Bồ Tát làm gì có chuyện tâm ngoan thủ lạt như thế.”
“Vị này lai lịch bất minh, cũng không biết chiến lực thực tế ra sao.”
“Những kẻ bước vào phủ Đảo chủ người nào người nấy một đi không trở lại, nghe nói ngay cả Lư Hòe cũng đã bỏ mạng, thực thực của tân đảo chủ chắc chắn không hề tầm thường.”
“Vốn dĩ còn tưởng vị tân đảo chủ này không ngồi nổi một tháng trên ghế, giờ xem ra đã đánh giá thấp hắn rồi!”
“Hiện tại ra tay với vị đảo chủ kia mới chỉ là Trúc Cơ mà thôi, một khi Kim Đan xuất thủ thì chưa biết mèo nào cắn mỉu nào đâu!”
“Nghe nói Đại quản sự và Nhị quản sự của phủ Đảo chủ tuy chỉ là hai tu sĩ Trúc Cơ nhưng thực lực chẳng phải tầm thường đâu.”
“…”
Đông đảo tu sĩ bàn tán xôn xao, tràn đầy sự hiếu kỳ đối với nhóm người Lâm Vân Dật.
—