Chương 318: Dung Huyết Đan
Lâm gia.
Giang Nghiễn Băng: “Từ Thanh trưởng lão đi rồi, đại ca cùng nhị ca cũng đi theo.”
Lâm Vân Dật: “Đại ca, nhị ca dẫu sao cũng là người của Ngự Thú tông, không thể suốt ngày ở bên ngoài lảng vảng được, trở về cũng là lẽ đương nhiên.”
Giang Nghiễn Băng nhìn chân mày nhíu chặt của Lâm Vân Dật, nói: “Đang sầu não sao?”
Lâm Vân Dật: “Phụ thân chuẩn bị xung kích Kim Đan, thế nhưng thời gian quá vội vã, ta sợ sẽ xảy ra bất trắc.”
Giang Nghiễn Băng: “Đây đúng là một vấn đề nan giải.”
Từ trước đến nay, tu sĩ trong các gia tộc tu chân có thể tiến giai Kim Đan ít đến tội nghiệp.
Một mặt là vì tài nguyên tu luyện không đủ, mặt khác cũng là bởi vì không có người dẫn đường.
Khi xung kích Kim Đan, nếu có người dẫn đường thì sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.
Trước đây lúc Lôi trưởng lão đến, cũng có chỉ điểm cho phụ thân vài điều, nhưng phụ thân rốt cuộc không phải đệ tử Phong Lôi tông, có rất nhiều bí mật cốt lõi mà Lôi trưởng lão không thể tiết lộ.
Địa Ngục Viêm Long bay ra ngoài, nói: “Chỉ là xung kích Kim Đan thôi mà, có gì to tát đâu? Nhìn các ngươi đứa nào đứa nấy kìa, cứ như gặp phải đại họa không bằng.”
Lâm Vân Dật: “Tiểu Hắc đại nhân có biện pháp sao?”
Địa Ngục Viêm Long: “Bản đại nhân dĩ nhiên là có cách.”
Lâm Vân Dật: “Chớ lại là ý kiến quái gở gì đấy nhé!”
Địa Ngục Viêm Long: “Lâm Tiểu Tam, cái thằng nhóc thối tha nhà ngươi đừng có được hời còn khoe mẽ. Ngươi tự nói xem cái chủ ý trước đó của bản đại nhân, ngọn đèn kia có sáng lên hay không? Lúc các ngươi lăn lộn có phải rất vui vẻ không? Khi đó sao ngươi không chê ý kiến của bản đại nhân quái gở đi! A Nghiễn, ngươi nói xem, chủ ý của bản đại nhân có quái gở không?”
Giang Nghiễn Băng nghẹn lời, có chút bất đắc dĩ nói: “Ý kiến của Tiểu Hắc đại nhân tự nhiên là không quái gở rồi.”
Địa Ngục Viêm Long vừa lòng nói: “Vẫn là A Nghiễn ngươi có mắt nhìn, mạnh hơn cái thằng nhóc thối tha ăn cháo đá bát Lâm Vân Dật này nhiều.”
Giang Nghiễn Băng: “Đại nhân quá khen.”
Địa Ngục Viêm Long: “A Nghiễn à, nhân tài như ngươi không nên đi theo cái thứ đần độn như Lâm Tiểu Tam, quá uổng phí rồi, hay là ngươi đá hắn đi.”
Giang Nghiễn Băng: “Tiền bối đừng nói đùa, trên đời này sẽ không có ai hợp với ta hơn A Dật đâu.”
Địa Ngục Viêm Long lắc đầu nguầy nguầy, cảm thán đầy vẻ trải đời: “Ngươi ấy à! Tuổi còn quá trẻ, kiến thức quá ít, mà kiến thức ít thì dễ bị người ta lừa gạt! Ngươi chính là Thiên Khôn chi thể, hoàn toàn có thể tìm một kẻ tốt hơn cái thằng nhóc thối này gấp vạn lần. Vì một cái cây mà từ bỏ cả một cánh rừng, A Nghiễn à! Ngươi thật sự là lỗ lớn rồi!”
Giang Nghiễn Băng cười khổ một tiếng, nói: “Tiểu Hắc đại nhân quá khen, ta có A Dật là đã thỏa mãn rồi.”
Địa Ngục Viêm Long: “A Nghiễn này! Trời đất bên ngoài rộng lớn lắm, tầm mắt phải phóng ra xa một chút. Tộc rồng chúng ta rất nhiều kẻ đều là gặp một đứa, ngủ một đứa, tùy tâm sở dục.”
Lâm Vân Dật đầy đầu vạch đen, thật sự là có chút nghe không nổi nữa. Thà phá mười ngôi chùa chứ không hủy một mối hôn sự, cái thứ khốn nạn Địa Ngục Viêm Long này chỉ sợ thiên hạ chưa đủ loạn.
Lâm Vân Dật lảng sang chuyện khác, nói: “Tiền bối có diệu kế gì để tiến giai Kim Đan, ta xin rửa tai lắng nghe.”
Địa Ngục Viêm Long: “Hừ, giờ ngươi lại muốn nghe biện pháp của bản đại nhân rồi đấy à.”
Lâm Vân Dật: “Là lỗi của ta, biện pháp của Tiểu Hắc đại nhân đều là thượng sách.”
Lâm Vân Dật thầm nghĩ: Địa Ngục Viêm Long quả thực vẫn có chút bản lĩnh. Tuy rằng ý kiến của vị này thường xuyên có chút hại cha hại ông, nhưng hiệu quả mang lại xưa nay đều rất không tồi.
Địa Ngục Viêm Long đắc ý cười cười, nói: “Hỏa Dực Hổ đã tiến giai Kim Đan rồi, có thể trích ra một phần tinh huyết của nó, luyện chế thành Dung Huyết Đan cho phụ thân ngươi phục dụng. Thứ đan dược này còn hữu dụng hơn bất kỳ loại đan dược Vương cấp nào, hơn nữa sau khi uống vào, mối liên kết giữa phụ thân ngươi và Hỏa Dực Hổ cũng sẽ càng thêm khăng khít.”
Giang Nghiễn Băng thở dài một hơi, nói: “Hỏa Diễm e là sẽ đá người đấy.”
Trước buổi đấu giá, A Dật đã nhắm trúng máu của Hỏa Diễm rồi. Ban đầu hắn còn muốn bảo Hỏa Diễm trích ra chút máu đem tới buổi đấu giá để bán, nhưng sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, lo lắng dòng máu này rơi vào tay tu sĩ Ma đạo rồi bị dùng làm chuyện xấu xa nên đành từ bỏ.
Không ngờ A Dật đã từ bỏ, Tiểu Hắc đại nhân lại tiếp tục nhắm vào máu của Hỏa Diễm.
Xem điệu bộ này, Hỏa Diễm sợ là không trốn thoát khỏi cái kiếp bị cắt máu này rồi.
Lâm Vân Dật khẽ gõ ngón tay xuống mặt bàn, âm thầm hoài nghi Địa Ngục Viêm Long là thấy dạo này Hỏa Diễm sống quá tiêu dao tự tại nên trong lòng sinh lòng ghen tị.
Hỏa Diễm đã là yêu thú Kim Đan rồi, còn Địa Ngục Viêm Long đại nhân thì vẫn chỉ là một luồng hồn thể.
Tuy rằng Tiểu Hắc đại nhân trước kia có thể là một nhân vật vĩ đại tầm cỡ, nhưng hiện tại rốt cuộc cũng chỉ còn lại một luồng hồn thể, muốn khôi phục lại thì chẳng biết phải chờ tới năm nào tháng nào.
Thấy con đường tu luyện của Hỏa Diễm thuận buồm xuôi gió, vị này có lẽ đã ăn phải giấm chua rồi.
Dẫu cho Tiểu Hắc đại nhân từng có một lịch sử vô cùng huy hoàng, nhưng đó chung quy cũng chỉ là quá khứ mà thôi!
“Nhớ thuở xưa năm tháng hào hùng, nhìn hôm nay tấm thân tàn hồn, than ôi! Thảm hại thay!”
Địa Ngục Viêm Long: “Lâm Tiểu Tam, cái thằng nhóc thối nhà ngươi đang nghĩ gì đấy?”
Lâm Vân Dật: “Không nghĩ gì cả.”
Địa Ngục Viêm Long: “Có phải ngươi đang nói xấu bản đại nhân trong lòng không? Nhìn cái bộ dạng kia của ngươi là biết ngay chẳng nghĩ đến điều gì tốt đẹp rồi.”
Lâm Vân Dật: “Tiền bối nghĩ nhiều rồi, ta chỉ là chợt nhớ ra Dung Huyết Đan có một khuyết điểm. Nếu yêu thú cung cấp tinh huyết không phải tự nguyện thì đan dược luyện chế ra chẳng những không có trợ ích, ngược lại còn làm gia tăng nguy cơ tẩu hỏa nhập ma.”
Địa Ngục Viêm Long lượn một vòng trên không trung, “Cái gã Hỏa Diễm này đã tiêu tốn biết bao nhiêu linh thạch, đan dược của ngươi, ngày tháng trôi qua tiêu dao tự tại như thế, tổng phải bắt nó bỏ ra chút máu chứ, cứ khiến nó tự nguyện là được.”
Lâm Vân Dật thở dài một hơi, nói: “Ta biết rồi, để ta đi thương lượng với Hỏa Diễm xem sao.”
Lâm Vân Dật thầm nghĩ: Ý kiến này của Địa Ngục Viêm Long nghe thì có chút đi ngược lại lẽ thường, nhưng nếu Hỏa Diễm chịu đáp ứng thì quả thực có thể nâng cao xác suất tiến giai thành công của phụ thân lên rất nhiều.
…
Lâm Vân Dật tìm được Hỏa Diễm, đem sự tình nói qua một lượt.
Hỏa Diễm khẽ nâng mí mắt, thản nhiên liếc nhìn Lâm Vân Dật một cái, nói: “Được thôi.”
Lâm Vân Dật nhìn Hỏa Diễm, có chút kinh ngạc nói: “Hỏa Diễm đại nhân, ngươi đồng ý rồi sao?”
Lâm Vân Dật vốn dĩ đã chuẩn bị sẵn tinh thần đón nhận cơn lôi đình thịnh nộ của Hỏa Diễm, không ngờ vị này lại đồng ý một cách đơn giản, gọn gàng như vậy.
Hỏa Diễm: “Bản đại nhân đáp ứng thì có gì kỳ lạ? Ngươi đừng tưởng bản đại nhân không biết, ngươi đã dòm ngó máu của bản đại nhân từ lâu lắm rồi, nếu còn không cho ngươi trích, sợ là buổi tối ngươi sẽ mất ngủ luôn mất.”
Lâm Vân Dật có chút lúng túng nói: “Hỏa Diễm đại nhân liệu sự như thần, vãn bối vô cùng bái phục.”
Hỏa Diễm khẽ hừ một tiếng, nói: “Cái bộ dạng không nên trò trống gì của phụ thân ngươi, nếu không có bản đại nhân giúp đỡ, ông ta muốn tiến giai Kim Đan khó như lên trời! Nếu ông ta tiến giai thất bại, e rằng là còn làm vạ lây đến cả bản đại nhân.”
Lâm Vân Dật: “Hỏa Diễm đại nhân cân nhắc cực kỳ chí lý. Tư chất của phụ thân ta không tính là quá tốt, xung kích Kim Đan rủi ro vẫn rất lớn, nếu bởi vì ông ấy tiến giai thất bại mà làm vạ lây đến Hỏa Diễm đại nhân, vậy thì thật sự quá ủy khuất cho đại nhân rồi.”
Tu sĩ Trúc Cơ xung kích Kim Đan luôn tiềm ẩn rủi ro, một khi tiến giai thất bại, rất có khả năng sẽ bị phản phệ, tu vi thụt lùi.
Hỏa Diễm và phụ thân có khế ước ràng buộc, một khi phụ thân tiến giai thất bại, Hỏa Diễm cũng sẽ chịu ảnh hưởng.
Ngược lại, nếu phụ thân tiến giai thành công, Hỏa Diễm cũng có thể được hưởng lợi theo.
Hỏa Diễm: “Bên ngoài Vân Vụ sơn lúc này đang tụ tập không ít tu sĩ, rất nhiều kẻ đều đang chờ để xem trò hề của phụ thân ngươi đấy.”
Lâm Vân Dật nghe vậy, sắc mặt lập tức trầm xuống.
Sau buổi đấu giá, lượng người qua lại ở phía Vân Vụ sơn vẫn vô cùng khủng khiếp.
Trong số những người này, có không ít kẻ hẳn là đang chờ xem phụ thân tiến giai. Người đời vốn dĩ luôn có tâm lý ghét người giàu, cười người nghèo.
Lâm gia những năm gần đây phất lên như diều gặp gió, không biết đã khiến bao nhiêu kẻ phải đỏ mắt ghen tị.
Một khi phụ thân tiến giai thất bại, e rằng khó tránh khỏi việc bị người ta cười nhạo một trận.
Hỏa Diễm quan sát Lâm Vân Dật, nói: “Lâm Tiểu Tam, ngươi ở Lâm gia không được lâu nữa đúng không?”
Lâm Vân Dật ngẩn ra một lúc, rồi mỉm cười nói: “Qua một thời gian nữa, ta quả thật muốn ra ngoài đi dạo một chuyến.”
Đừng nhìn buổi đấu giá lần này bọn họ kiếm được không ít, nhưng thực ra vẫn không đủ dùng.
Số tiền thu được từ buổi đấu giá lần này dùng để phụ trợ phụ thân, mẫu thân tiến giai Kim Đan thì chắc là tạm đủ, nhưng số lượng cần thiết cho mấy anh em bọn họ cùng với Giang Nghiễn Băng tiến giai thì căn bản là muối bỏ bể.
Lâm gia muốn tiến thêm một bước nữa thì vẫn phải đi ra ngoài bươn chải.
Hỏa Diễm: “Hi vọng ông già nhà ngươi biết điều một chút, sớm ngày tiến giai Kim Đan.”
Lâm Vân Dật: “Đúng là như vậy.”
Lâm Vân Dật lấy của Hỏa Diễm một chậu máu lớn.
Hỏa Diễm có chút tức giận nói: “Lâm Vân Dật, cái đồ khốn kiếp nhà ngươi, bản đại nhân đồng ý cho ngươi trích máu, chứ không có bảo ngươi lấy nhiều như vậy.”
Lâm Vân Dật: “Đại nhân khí huyết dồi dào cuồn cuộn, trích ra nhiều một chút thì cũng rất nhanh khôi phục lại thôi.”
Máu của yêu thú Vương cấp vô cùng hiếm có, Lâm Vân Dật cũng muốn giữ lại một ít để nghiên cứu, thế là một lúc không cẩn thận liền lấy hơi quá tay.
Hỏa Diễm: “Cái thứ khốn nạn nhà ngươi, chẳng có ý tốt gì cả, mau cút đi.”
Giang Nghiễn Băng: “Hỏa Diễm đại nhân bớt giận, chỗ ta có một số đan dược, có thể giúp ngài khôi phục nguyên khí.”
Hỏa Diễm: “Thế này còn nghe được, vẫn là A Nghiễn ngươi hiểu chuyện, mạnh hơn cái thứ khốn kiếp Lâm Vân Dật này nhiều.”
Giang Nghiễn Băng: “Đại nhân quá khen.”
Hỏa Diễm há mồm một cái liền nuốt trọn cả lọ đan dược vào trong bụng.
Linh dược do Giang Nghiễn Băng cung cấp đa phần đều là thứ tẩm bổ khí huyết, có đan dược giúp đỡ, nguyên khí tổn hao của Hỏa Diễm nhanh chóng được bù đắp lại.
Lâm Vân Dật quan sát Hỏa Diễm, thấy nó nhanh chóng khôi phục lại bình thường thì cũng yên tâm phần nào.
Lâm Vân Dật: “Hỏa Diễm đại nhân huyết mạch bất phàm, khả năng khôi phục quả thực kinh người.”
Hỏa Diễm liếc xéo Lâm Vân Dật một cái, nói: “Thằng nhóc thối nhà ngươi lại đang tính toán ý đồ xấu xa gì đấy, định thỉnh thoảng lại tới cắt máu của bản đại nhân chắc?”
Lâm Vân Dật cười gượng hai tiếng, nói: “Hỏa Diễm đại nhân nghĩ nhiều rồi.”
Hỏa Diễm liếc xéo Lâm Vân Dật một cái, nói: “Hi vọng ông già nhà ngươi có thể trnh khí một chút, bằng không thì uổng phí bao nhiêu máu này của bản đại nhân rồi.”
Lâm Vân Dật: “Phụ thân đại nhân nhất định có thể tiến giai thành công.”
…
Bên trong mật thất luyện đan.
Lâm Viễn Kiều tìm tới, nói: “Ngươi trích máu của Hỏa Diễm rồi sao?”
Lâm Vân Dật gật gật đầu, nói: “Vâng, phụ thân cứ yên tâm, Hỏa Diễm đại nhân đã đồng ý, hơn nữa còn rất phối hợp.”
Lâm Viễn Kiều đầy vẻ cảm động nói: “Không ngờ Hỏa Diễm đại nhân lại hào phóng như vậy, ta còn tưởng rằng nó rất không vừa mắt vị khế ước chủ là ta đây chứ.”
Lâm Vân Dật: “Phụ thân thiên tư trác tuyệt, Hỏa Diễm có thể kết khế ước với người chính là phúc phận của nó đấy.”
Lâm Viễn Kiều: “Tiểu Tam, ngươi quá khen rồi!”
Giang Nghiễn Băng thầm nghĩ: A Dật nói thế cũng không hẳn là khen ngợi quá lời, phụ thân ở phương diện sinh con trai quả thực là thiên tư trác tuyệt, sinh bốn đứa thì cả bốn đều là thiên tài.
Bên ngoài đều đang ghen tị nói Lâm Viễn Kiều làm cha mà “vô tích sự”, toàn dựa vào con trai gánh còng lưng.
Thế nhưng có bản lĩnh sinh ra những đứa con như thế này thì bản thân nó đã là một loại tài năng rồi.
Sau khi chuẩn bị xong xuôi mọi thứ, Lâm Vân Dật bắt đầu luyện chế Dung Huyết Đan Vương cấp.
Dung Huyết Đan vừa mới luyện thành, một đạo hư ảnh Kỳ Lân tức khắc hiện lên giữa không trung, thu hút không biết bao nhiêu ánh mắt hiếu kỳ.
Nhìn thấy dị tượng thành đan của Dung Huyết Đan, không ít tu sĩ kinh hãi khôn nguôi.
“Đan dược Vương cấp, Lâm Vân Dật vậy mà lại luyện chế ra đan dược Vương cấp nữa rồi.”
“Mới có chưa đầy hai tháng mà hắn đã mở lò đan dược Vương cấp thứ tư rồi đấy.”
“Lần này không biết là luyện chế loại đan dược gì đây.”
“Trên bầu trời có hư ảnh Kỳ Lân, nghĩ tới chắc là có liên quan đến con yêu thú kia của Lâm gia.”
“Vị Lâm tam thiếu này mới chỉ là Trúc Cơ mà đã có đan thuật đáng sợ như vậy, thật là kinh người.”
“Đan dược luyện chế lần này không biết là thứ gì, trước đây chưa từng thấy qua.”
“…”
…
Hình ảnh thành đan của Dung Huyết Đan nhanh chóng truyền khắp nơi.
Người ngoài nghề thì xem náo nhiệt, người trong nghề thì nhìn ra môn đạo.
Đan dược Vương cấp của Lâm Vân Dật cứ hết lò này đến lò khác ra đời.
Mới đầu, rất nhiều tu sĩ cảm thấy vô cùng kinh ngạc, thế nhưng số lần nhiều lên, các tu sĩ cũng dần trở nên chết lặng.
Lâm Vân Dật cứ luyện một lò là thành một lò, khiến cho đông đảo tu sĩ ngoài nghề sinh ra một loại ảo giác rằng đan dược Vương cấp dường như cũng chẳng có gì khó luyện chế đến thế.
—