Chương 310: Mai khai nhị độ
Tại Lâm gia.
Lâm Vân Văn lên tiếng: “Tam đệ, đệ có muốn nghỉ ngơi một chút không?”
Lâm Vân Dật lắc đầu, hào hứng bừng bừng đáp: “Không cần đâu, đệ đang cảm thấy khí vận của mình đương lúc vô cùng thịnh vượng, vừa vặn có thể khai một lò nữa.”
Lâm Vân Võ ngạc nhiên: “Khai một lò nữa sao? Tam đệ, đệ đừng bảo là lại muốn luyện một lò đan dược cấp Vương đấy nhé?”
Lâm Vân Dật gật đầu nói: “Đúng vậy, Nhị ca quả là liệu sự như thần.”
Lâm Vân Võ có chút bất đắc dĩ: “Tam đệ, linh thảo cứ để ở đó cũng có chạy mất đâu, hay là thôi để ngày khác đi.”
Lâm Vân Dật ánh mắt rực sáng, ngữ khí kiên định: “Việc hôm nay chớ để ngày mai, cứ chọn hôm nay đi.”
Nhìn dáng vẻ sục sôi nhiệt huyết của Lâm Vân Dật, Lâm Vân Văn có phần lo lắng: “Tam đệ, đệ có chắc chắn là được không?”
Theo những gì Lâm Vân Văn biết, tiêu hao khi luyện chế đan dược cấp Vương là cực kỳ khổng lồ. Cho dù là tu sĩ Kim Đan, bình thường cũng không dám liên tục luyện chế đan dược cấp Vương. Tam đệ dù có lợi hại đến đâu thì hiện tại cũng mới chỉ là Trúc Cơ mà thôi.
Năm xưa Chu trưởng lão của tông môn mỗi lần luyện chế đan dược cấp Vương đều phải tắm gội thắp hương, chuẩn bị vẹn toàn đủ đường.
Tam đệ bên này vừa mới khai xong một lò, vậy mà đã vội vã muốn khai tiếp lò thứ hai, nhìn qua thực sự có chút qua loa đại khái.
Giang Nghiễn Băng liếc nhìn hai anh em Lâm Vân Văn, mở lời: “Đại ca, Nhị ca yên tâm, A Dật hắn làm được mà. Hắn vừa mới thành công một lò, lúc này vận thế đang thịnh, tỷ lệ thành đan sẽ tăng lên không ít.”
Lâm Vân Văn nhìn Giang Nghiễn Băng một cái, mỉm cười nói: “Nếu A Nghiễn đã nói như vậy thì Tam đệ, đệ cứ luyện đi.”
Lâm Vân Dật nhanh chóng chuẩn bị xong linh dược, một lần nữa khai lò luyện đan.
—
Giang Nghiễn Băng ở lại trong phòng luyện đan để phụ giúp một tay. Có y giúp đỡ, Lâm Vân Dật cũng nhẹ nhõm đi rất nhiều.
Lần này Lâm Vân Dật lựa chọn luyện chế là Ninh Thần Đan cấp Vương, chủ dược chính là Ninh Thần Quả.
Quá trình luyện đan lần này của Lâm Vân Dật vẫn vô cùng thuận lợi như trước.
Dị tượng thành đan của Địa Khôn Đan còn chưa hoàn toàn tan đi thì dị tượng thành đan của Ninh Thần Đan đã rầm rộ nối gót theo sau.
Trước đó, khi Địa Khôn Đan thành đan, dược khí tán loạn ra ngoài làm cho linh kê trên núi sợ hãi bay loạn tứ tung, náo loạn thành một đoàn.
Lần này Lâm Vân Dật đã rút kinh nghiệm sâu sắc, sớm bày ra cách tuyệt pháp trận, lại để Ngân Đoàn kịp thời hấp thu toàn bộ dược khí thất thoát.
Dưới sự bảo hộ kép như vậy, cuối cùng cũng không gây ra đại loạn gì.
……
Xung quanh Vân Vụ Sơn, đông đảo tu sĩ nhìn dị tượng trên bầu trời mà tặc lưỡi xưng kỳ.
“Dị tượng lại xuất hiện rồi, Lâm Vân Dật đây là liên tiếp khai hai lò đan dược cấp Vương sao?”
“Đan thuật của vị này đúng là khủng khiếp thật.”
“Không chỉ đan thuật khủng khiếp, linh lực cũng rất đáng sợ. Tu vi Trúc Cơ mà có thể liên tục khai hai lò đan dược cấp Vương, tu sĩ Kim Đan cũng chẳng có bản lĩnh này.”
“Nghe nói tuy Lâm Vân Dật chỉ là Trúc Cơ nhưng linh lực thâm hậu, không hề thua kém tu sĩ Kim Đan chút nào.”
“Lò đầu tiên Lâm Vân Dật luyện hình như là Địa Khôn Đan, lò thứ hai này là Ninh Thần Đan.”
“Địa Khôn Đan chỉ có tác dụng với tu sĩ có thể chất đặc thù, Ninh Thần Đan thì lại khác, rất nhiều tu sĩ đều dùng được. Loại đan dược này hẳn là có thể giúp tu sĩ Kim Đan củng cố thần hồn.”
“Đan thuật của vị này chẳng lẽ đã vượt trên cả Chu trưởng lão rồi sao?”
“Không biết nữa, đan dược cấp Vương do Lâm Vân Dật luyện chế liệu có xuất hiện trong đấu giá hội không nhỉ?”
“E là khó đấy, cho dù Lâm gia chịu đem đấu giá đan dược cấp Vương thì sợ rằng cũng chẳng có mấy ai mua nổi.”
“Kỳ lạ thật, gà trên Vân Vụ Sơn lần này sao lại không gáy nữa?”
“Chắc là lúc trước gáy dữ dội quá nên rách họng rồi, gáy không nổi nữa chăng.”
“……”
……
Rất nhiều tu sĩ nhìn về hướng Vân Vụ Sơn, bàn tán xôn xao.
Không ít tu sĩ vốn ôm tâm thái đến xem náo nhiệt, nay tận mắt chứng kiến dị tượng đan dược cấp Vương xuất thế, ai nấy đều liên tục cảm thán chuyến đi này quả thực không uổng công.
—
Trong tửu lâu.
Mạnh Hà và Đường Chước ngồi đối diện nhau uống rượu.
Sau chuyến đi Phong Minh Sa Hải, mối quan hệ giữa Mạnh Hà và Đường Chước ngày càng tốt đẹp. Tham gia đấu giá hội lần này, hai nhà cũng kết bạn đồng hành cùng đi.
Mạnh Hà lên tiếng: “Đám gia hỏa kia rốt cuộc cũng biết được rồi! Suýt chút nữa là nghẹn chết ta.”
Khoảng thời gian gần đây, không ít người tìm đến Mạnh Hà để nghe ngóng về trình độ đan thuật của Lâm Vân Dật.
Bởi vì bị hạ lệnh cấm khẩu nên Mạnh Hà cũng không dám nói nhiều.
Chôn giấu một bí mật lớn như vậy mà cái gì cũng không thể nói, Mạnh Hà thời gian qua cũng chịu đủ dày vò bứt rứt.
Giờ phút này nhìn thấy dị tượng trên Vân Vụ Sơn, tu sĩ xung quanh ai nấy đều tràn ngập vẻ kinh hãi.
Nhìn thần sắc chấn động của đám người bên cạnh, trong mắt Mạnh Hà lộ ra vài phần khinh bỉ kiểu “đúng là ít thấy nên lạ” cùng với vài phần ngạo nhiên của kẻ “biết trước thời cuộc”.
Đường Chước cũng thở phào một hơi: “Đúng vậy! Mọi người đều biết cả rồi, sau này cũng không cần phải giấu giếm che đậy nữa.”
Mạnh Hà cảm thán: “Lâm thiếu hành sự quả thực ngoài dự liệu của mọi người. Vị này không luyện đan thì thôi, hễ ra tay một cái là liền hai lò đan dược cấp Vương, thực sự đáng sợ.”
Đường Chước nói: “Hành sự của tuyệt thế thiên tài vốn khác biệt với người thường, cũng không có gì kỳ lạ.”
Mạnh Hà: “Lò đan dược cấp Vương đầu tiên mà Lâm Tam thiếu luyện chế lần này nghe đâu là Địa Khôn Đan.”
Đường Chước gật đầu: “Lâm Tam thiếu đã tiến giai đến Trúc Cơ đỉnh phong, Giang thiếu thì còn kém một chút. Tình cảm của hai vị tốt như vậy, Lâm Tam thiếu kiểu gì chẳng phải nghĩ cách để kéo Giang thiếu lên một tay.”
Mạnh Hà tặc lưỡi: “Giang thiếu thật là tốt số nha! Nghe nói năm đó đối tượng hoán thân được Giang gia chọn ra có đến mấy người, nhưng mấy kẻ đó đều không lọt vào mắt Lâm Tam thiếu. Giang Hoài Thanh đã sớm bị tức chết rồi, mấy kẻ kia e là cũng sắp rồi đây.”
Đường Chước đáp: “Chắc là vậy. Đó thế nhưng là Vương cấp đan sư, chỉ cần dính dáng đến một chút thôi cũng đủ hưởng lợi vô cùng.”
Mạnh Hà: “Đấu giá hội lần này của Lâm gia tưởng tượng thôi cũng biết sẽ vô cùng náo nhiệt. Tu sĩ Trúc Cơ ở địa giới Thanh Nham Phái và Vạn Kiếm Tông cũng đến không ít.”
Đường Chước nói: “Bình thường mà nói, tu sĩ Trúc Cơ thuộc địa giới của hai tông môn đó sẽ không tùy tiện đặt chân vào lãnh địa Ngự Thú Tông đâu, sức hút từ đấu giá hội của Lâm gia quả thực quá lớn.”
Mạnh Hà tiếp lời: “Ta nghe nói, trong số những người của hai tông kia tới đây có rất nhiều người là kẻ sống sót trong Nguyên Không Cổ Cảnh năm xưa. Cũng không biết Lâm Tam thiếu năm đó đã làm cái gì ở bên trong Nguyên Không Cổ Cảnh mà nghe đồn, những kẻ còn sống sót của hai tông năm ấy cơ hồ đều đã có mặt đông đủ.”
Đường Chước trầm ngâm: “Kỳ tài quái dị như Lâm Tam thiếu, chắc chắn đã làm ra không ít chuyện kinh thế hãi tục.”
Đường Chước thầm nghĩ: Lâm Tứ thiếu thế nhưng đã được tu sĩ Kim Đan của Tây Lĩnh đại lục đón đi rồi. Có thể khiến cho Kim Đan ngoại vực ngàn dặm xa xôi tìm đến, tuyệt đối không phải là người tầm thường làm được.
Mạnh Hà nói: “Ta nghe loáng thoáng, năm đó tại Nguyên Không Cổ Cảnh, nhờ có Lâm Tam thiếu thịt sạch một đống tu sĩ ngoại vực nên ba tông mới có nhiều người sống sót đến thế.”
Đường Chước giải thích: “Lâm Tứ thiếu dường như từng nói, Lâm Tam thiếu lo lắng tu sĩ còn sống sót của ba tông quá ít sẽ quá mức thu hút sự chú ý, cho nên mới thuận tay cứu một vài tu sĩ của ba tông.”
Mạnh Hà cười khổ: “Những kẻ được cứu đó phỏng chừng có nằm mơ cũng không biết bọn họ sống sót được là vì lý do này.”
Đường Chước gật đầu: “Bất kể mục đích của Lâm Tam thiếu là gì, hắn vẫn là ân nhân cứu mạng của không ít người trong ba tông.”
……
Tin tức Lâm gia xuất hiện dị tượng thành đan của đan dược cấp Vương ngay lập tức truyền vào Ngự Thú Tông.
Đông đảo tu sĩ Ngự Thú Tông tụ tập lại một chỗ, nghị luận sôi nổi.
“Lâm Vân Dật quả nhiên thực sự là Vương cấp đan sư.”
“Gia hỏa này thật sự là tự học thành tài sao?”
“Lâm gia cũng quá mức khủng khiếp rồi, vừa có yêu thú Kim Đan, lại vừa có Vương cấp đan sư.”
“Nghe nói Lâm Vân Dật còn có một con khế ước thú cấp Vương nữa.”
“Làm sao có thể chứ? Nếu Lâm gia có tới hai con yêu thú cấp Vương thì chấn động quá rồi.”
“Nghe đâu đan dược lần này Lâm Vân Dật luyện chế ra chính là Vương cấp Địa Khôn Đan.”
“Loại đan dược này hình như có tác dụng nuôi dưỡng cực kỳ mạnh mẽ đối với các loại thể chất như Thiên Khôn Chi Thể, Cực Âm Chi Thể, Thiên Sinh Mị Thể, Thiên Phụng Chi Thể… Đối với nữ tu bình thường thì hiệu quả có kém hơn một chút nhưng lợi ích cũng không hề nhỏ. Viên đan dược này hẳn là do Lâm Vân Dật đặc biệt luyện chế vì Giang Nghiễn Băng.”
“Giang Nghiễn Băng đã là Trúc Cơ hậu kỳ rồi, có viên đan dược này trợ giúp, y tiến giai lên Trúc Cơ đỉnh phong phỏng chừng cũng nhanh thôi.”
“Giang Nghiễn Băng thật là có phúc khí nha! Có một bạn lữ là Vương cấp đan sư như thế, đan dược cần thiết cho tu luyện ngày thường coi như không cần lo lắng nữa.”
“Đấu giá hội của Lâm gia không còn bao lâu nữa là khai mạc rồi, không biết đến lúc đó sẽ là thịnh huống bực nào đây.”
“……”
Lâm Vân Dật là Vương cấp đan sư, sức ảnh hưởng vô cùng lớn lao. Các tu sĩ trong tông môn đối với nhân vật truyền kỳ như Lâm Vân Dật này vô thức sinh ra thêm vài phần hiếu kỳ.
Tin tức Lâm Vân Dật luyện chế ra đan dược cấp Vương gây ra sóng gió không nhỏ, Chu Thời Ngạn tự nhiên cũng nhận được tin.
Trên thực tế, Chu Thời Ngạn từ sớm đã đoán được Lâm Vân Dật là Vương cấp đan sư, nhưng gã vạn vạn lần không ngờ tới đối phương ngay cả Ninh Thần Đan cũng có thể luyện chế thành công.
Chu Thời Ngạn đã sớm biết trong tay Từ Thanh có Ninh Thần Quả, nhưng vị kia dường như không mấy tin tưởng vào đan thuật của gã, cho nên vẫn luôn không tìm gã luyện đan.
Ban đầu Chu Thời Ngạn cũng chẳng để tâm lắm, địa giới Ngự Thú Tông chỉ có duy nhất gã là Vương cấp đan sư, Từ Thanh dù không tin tưởng gã thì cũng chẳng còn lựa chọn nào khác.
Điều khiến Chu Thời Ngạn không ngờ tới chính là Từ Thanh không tin gã nhưng lại dám tin tưởng Lâm Vân Dật.
Càng không ngờ tới hơn là Lâm Vân Dật vậy mà thật sự đem Ninh Thần Đan luyện chế ra tới nơi.
Chu Thời Ngạn âm thầm mắng chửi Từ Thanh là kẻ ăn cây táo rào cây sung. Lâm gia cứ tiếp tục phát triển thế này, sau này e là sẽ chẳng còn chỗ cho Ngự Thú Tông đặt chân nữa.
……
Tại Hỏa Vân Phong.
Từ Niệm Như có chút kích động nói: “Lão tổ, đan dược của người được luyện chế ra rồi.”
Từ Thanh cũng vui mừng khôn xiết: “Hóa ra lại có thể thuận lợi luyện chế ra như vậy.”
Lúc Từ Thanh đem Ninh Thần Quả cùng các loại linh dược khác giao ra, kỳ thực lão cũng không dám ôm hy vọng quá lớn rằng Lâm Vân Dật có thể thực sự luyện thành đan.
Nào ngờ Lâm Vân Dật lại có thể đem đan dược luyện chế ra nhanh đến thế.
Trước đây Từ Thanh từng cân nhắc đến việc đem Ninh Thần Quả giao cho Chu Thời Ngạn.
Ninh Thần Đan có liên quan tới thần hồn, loại đan dược như thế này khi luyện chế đặc biệt gian nan, tỷ lệ thành đan của Chu Thời Ngạn phỏng chừng cũng chỉ được hai phần.
Nghĩ đến tỷ lệ thành đan của Chu Thời Ngạn quá mức thấp, linh dược đưa cho đối phương đại khái là sẽ đổ sông đổ biển, nên lão cứ do dự mãi không quyết.
Vừa vặn lúc đó Lâm Vân Dật đột nhiên bứt phá nổi lên, Từ Thanh nhất thời bốc đồng liền để anh em Lâm gia đem linh dược đi.
Sau khi đưa linh dược đi rồi, Từ Thanh kỳ thực có chút hối hận.
Lâm Vân Dật dù sao cũng quá trẻ tuổi, lại không có sư thừa, đan thuật rốt cuộc nông sâu thế nào vẫn là một ẩn số.
Nhưng dược tài đều đã trao tay, cũng không tiện lật lọng đòi lại.
Từ Thanh thời gian qua bề ngoài nhìn thì bình tĩnh nhưng nội tâm kỳ thực gợn sóng không nhỏ. Ninh Thần Quả và Mộc Linh Tam Châm Hoa đều là những thứ lão phải tốn không biết bao nhiêu tâm huyết mới tới tay.
Linh dược cấp Vương ở Nam Hoang sinh trưởng không dễ, bực linh dược này thập phần khó kiếm. Nếu như cứ thế mà bị hủy hoại thì thật sự quá mức đáng tiếc.
Giờ đây hay tin Lâm Vân Dật luyện chế thành công Ninh Thần Đan, tảng đá đè nặng trong lòng lão rốt cuộc cũng có thể buông xuống.
Từ Niệm Như không nhịn được cảm thán: “Lâm Vân Dật này quả thực là một quái tài.”
Từ Thanh gật đầu: “Chính xác là vậy.”
Chu Thời Ngạn có thể tấn thăng Vương cấp đan sư là vì có tiền nhiệm Đan Đường đường chủ dẫn đường. Có một đan sư cao minh chỉ điểm sẽ giúp người ta bớt đi rất nhiều đường vòng.
Lâm Vân Dật thì khác, đối phương hoàn toàn là tự mình mày mò.
Chỉ dựa vào sức một người mà đi tới bước đường ngày hôm nay, thật sự là vô cùng ghê gớm.
Từ Thanh có phần kích động, Ninh Thần Đan có thể củng cố thần hồn, viên đan dược này đối với việc lão trùng kích cảnh giới Kim Đan đỉnh phong cũng có thể mang lại tác dụng không nhỏ.
Từ Niệm Như đầy vẻ mong đợi hỏi: “Lâm Vân Dật có thể luyện chế Địa Khôn Đan, cũng có thể luyện chế Ninh Thần Đan, không biết có thể luyện chế Mộc Linh Tam Châm Đan hay không.”
Ninh Thần Đan có ích cho tu sĩ Kim Đan tinh tiến linh hồn lực, Mộc Linh Tam Châm Đan thì có thể tinh tiến tu vi của tu sĩ Kim Đan.
Hai loại đan dược này bổ trợ cho nhau. Nếu như có thể đồng thời đạt được cả hai loại đan dược, lão tổ sẽ có cơ hội rất lớn để đột phá Kim Đan đỉnh phong. Bằng không chỉ có một loại đan dược thì xác suất tiến giai sẽ nhỏ đi rất nhiều.
Từ Thanh mỉm cười nói: “Có Ninh Thần Đan đã là không tồi rồi, cũng không nên cưỡng cầu quá nhiều.”
Từ Thanh tuy nói vậy nhưng trong lòng thầm mang theo vài phần kỳ vọng.
Từ Thanh dự định sẽ trùng kích cảnh giới Kim Đan đỉnh phong trong thời gian tới. Thọ nguyên của tu sĩ Kim Đan đa phần nằm trong khoảng từ bốn trăm đến sáu trăm tuổi.
Bình thường mà nói, thọ nguyên của tu sĩ Kim Đan đỉnh phong sẽ nhiều hơn so với Kim Đan hậu kỳ khoảng hai mươi đến ba mươi năm, cũng không phải là ngắn.
Nếu có Ninh Thần Đan, Từ Thanh đại khái có ba phần nắm chắc. Còn nếu sở hữu cả hai loại đan dược Ninh Thần Đan và Mộc Linh Tam Châm Đan, lão sẽ có khoảng năm phần nắm chắc. Chênh lệch hai phần xác suất thành công này, khoảng cách tính ra cũng không hề nhỏ chút nào.
—