Chương 308: Chuẩn bị trước buổi đấu giá
Thanh Nham phái.
“Lâm gia sắp tổ chức đấu giá hội rồi.”
“Lâm gia này quả thực chưa bao giờ chịu yên phận.”
“Nghe nói lần đấu giá này của Lâm gia có cả Trúc Cơ Đan và Trú Nhan Đan.”
“Nhiều năm trước đã có lời đồn Lâm Vân Dật là Vương cấp Đan sư, không biết là thật hay giả.”
“Nếu là thật thì Chu Thời Ngạn có đối thủ rồi.”
“Đan thuật của Chu Thời Ngạn e là đã đình trệ từ lâu, trong khi Lâm Vân Dật lại chính lúc đang tuổi trẻ tài cao.”
“Đan dược mà huynh đệ Lâm gia dùng thường ngày hình như đều do Lâm gia tự cung cấp.”
“Ta nghe nói Lâm gia mở đấu giá hội lần này là để gom góp tài nguyên cho Lâm Viễn Kiều tiến giai Kim Đan.”
“Ngự Thú tông chẳng lẽ cứ trơ mắt nhìn như vậy sao? Lâm gia đã có một con Kim Đan yêu thú rồi, nếu có thêm một Kim Đan tu sĩ thì Ngự Thú tông sẽ bị chèn ép tới mức không ngóc đầu lên nổi mất.”
“Đại thế của Lâm gia đã thành, Ngự Thú tông dù muốn động thủ cũng lực bất tòng tâm thôi.”
“Lâm Viễn Kiều không lẽ thực sự có thể tiến giai Kim Đan sao?”
“Lâm gia nội hàm nông cạn, truyền thừa thiếu thốn, Lâm Viễn Kiều muốn tiến giai Kim Đan đâu có dễ dàng như vậy.”
“Nghe nói Lâm Vân Dật là Vương cấp luyện đan sư, nếu là thật thì xác suất tiến giai Kim Đan của Lâm Viễn Kiều vẫn cực kỳ cao.”
“Lâm gia tổ chức đấu giá rộng mời khách khứa bốn phương, chúng ta cũng tới xem thử đi.”
“Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng, quả thực nên đi xem một chút.”
“…”
Các tu sĩ Thanh Nham phái bàn tán xôn xao. Tuy tu sĩ Lâm gia đã rút đi nhưng không ít đệ tử Thanh Nham phái vẫn còn cảm giác kinh hồn bạt vía.
—
Mạnh gia.
Mạnh Hà có chút kích động nói: “Lâm gia sắp tổ chức đấu giá hội rồi.”
Mạnh Lâm: “Sau khi tin tức Lâm gia mở đấu giá hội truyền ra, các đại thế lực đều vô cùng hứng thú.”
Mạnh Hà: “Đấu giá hội của Lâm gia tất nhiên sẽ không hề tầm thường, các phương thế lực hứng thú cũng là điều dễ hiểu.”
Ba tháng trước, Mạnh gia vừa xuất hiện một Trúc Cơ mới, thế cục phát triển của gia tộc đang có xu hướng bừng bừng sinh khí.
Mấy tháng nay, Mạnh Hà có thể nói là xuân phong đắc ý.
Trước kia khi Mạnh gia quy thuận Lâm gia, tiến vào Phong Minh sa hải, rất nhiều đồng đạo đều không mấy lạc quan. Giờ đây đám người đó lại lũ lượt tìm đến tận cửa, tán tụng hắn có tiên kiến chi minh.
Mạnh Lâm: “Nghe nói lần đấu giá này họ còn thu mua các loại linh thảo, giá thu mua đưa ra rất cao.”
Mạnh Hà: “Lâm gia lúc này không thiếu linh thạch, muốn thu mua thêm ít linh thảo để tẩm bổ thân thể cũng là điều dễ hiểu thôi.”
Trong lòng Mạnh Lâm dâng trào cảm xúc. Trước đó ở Phong Minh sa hải, chính mắt hắn đã chứng kiến Lâm Vân Dật luyện chế ra Vương cấp đan dược, tấn thăng Vương cấp Đan sư. Đáng tiếc là bọn họ bị hạ lệnh cấm khẩu, không thể nói bừa ra bên ngoài.
Lâm Vân Dật này cũng thật kỳ quặc, một Vương cấp luyện đan sư mà lại hạ mình đến cái nơi rách nát đó để đào quặng.
Vị này đi đào quặng lâu như vậy, không biết đan thuật có bị hoang phế hay không.
Mạnh Lâm: “Nghe nói Lâm Viễn Kiều đã là Trúc Cơ đỉnh phong rồi, chỉ thiếu một bước nữa là tiến giai Kim Đan.”
Mạnh Hà có chút chua ngoa nói: “Khéo sinh con trai đúng là tốt thật mà! Tiến giai nhanh đến như vậy!”
Mạnh Hà thầm nghĩ: Khi Lâm Viễn Kiều còn trẻ, tốc độ tu luyện cũng bình thường thôi, mấy năm nay trái lại tu luyện đặc biệt nhanh, xem ra là được hưởng sái hào quang từ con trai rồi!
Mạnh Lâm có chút tò mò hỏi: “Ngươi xem Lâm Viễn Kiều liệu có thể tiến giai Kim Đan không?”
Mạnh Hà: “Hắn hẳn là có khả năng rất lớn sẽ tiến giai Kim Đan.”
Mạnh Lâm: “Gia chủ đánh giá cao hắn thế sao!”
Mạnh Hà: “Ta không phải đánh giá cao hắn, ta là đánh giá cao người và yêu thú ở bên cạnh hắn.”
Hỏa Dực Hổ là Kim Đan yêu thú, có Kỳ Lân huyết mạch.
Lâm Viễn Kiều là khế ước chủ của Hỏa Dực Hổ, có thể nương nhờ mà đạt được không ít lợi lộc.
Không chỉ có vậy, Lâm Vân Dật còn là Vương cấp Đan sư.
Ngoài ra, sư phụ của Lâm Vân Tiêu là một ngoại vực Kim Đan. Theo như hắn biết thì trước khi vị kia rời đi dường như có tới bái phỏng Lâm Viễn Kiều và chỉ điểm cho đối phương một phen.
Nếu chỉ dựa vào chính bản thân Lâm Viễn Kiều, muốn tiến giai Kim Đan tự nhiên là cơ hội mong manh.
Nhưng Lâm Viễn Kiều lại có nhiều ngoại lực trợ giúp đến thế, cơ hội tiến giai Kim Đan vẫn là rất lớn.
Mạnh Lâm: “Nghe nói Lâm gia lần này tổ chức đấu giá hội chính là để chuẩn bị cho việc Lâm Viễn Kiều tiến giai Kim Đan.”
Mạnh Hà nghe vậy, không kìm được lại cảm thán một câu: “Lâm Viễn Kiều đúng là tốt số.”
Mạnh Lâm có chút hiếu kỳ hỏi: “Các ngươi trước đó ở Phong Minh sa hải sống tốt lắm sao?”
Mạnh Hà liếc Mạnh Lâm một cái, nói: “Sống rất tốt, ăn uống no say, đứng ngoài xem đánh nhau, một chút nguy hiểm cũng không có, đáng tiếc ngươi không đi cùng.”
Mạnh Hà có chút kích động, khi ở Phong Minh sa hải, hắn thường xuyên được nghe các tu sĩ luận đạo, kiến văn trong khoảng thời gian đó đối với hắn mà nói mang lại ích lợi rất nhiều.
Mạnh Lâm có chút ghen tị nhìn Mạnh Hà, nói: “Biết thế trước đây ta nên đi theo mới phải.”
Mạnh Hà lắc đầu nói: “Cơ bất khả thất, thời bất tái lai, bỏ lỡ liền không còn nữa.”
—
Lưu vực Bích Thiên giang.
Tu sĩ Bách gia và Vạn gia tụ tập một chỗ, thảo luận về đấu giá hội.
“Lâm gia cư nhiên có thể một lúc đem mười viên Trúc Cơ Đan ra đấu giá.”
Những gia tộc bán ẩn thế như Bách gia, Vạn gia thì tổ tông cũng có lưu lại một ít Trúc Cơ Đan trong kho, thế nhưng tiêu hao qua nhiều năm, Trúc Cơ Đan cũng sắp sửa cạn kiệt rồi.
Những năm gần đây, Bách gia và Vạn gia có ý định xuất thế, điều này có quan hệ rất lớn đến việc Trúc Cơ Đan đã chạm đáy.
“Lâm gia đã có thể đem mười viên Trúc Cơ Đan ra ngoài thì trong tay chắc chắn không chỉ có bấy nhiêu.”
“Ngoài Trúc Cơ Đan ra còn có cả Trú Nhan Đan nữa.”
“Lâm Tịch Chiêu hình như đã phục dụng Trú Nhan Đan, dung mạo thay đổi không nhỏ.”
“Lâm gia đối với tộc nhân thực sự không tệ nha! Nữ nhi gả ra ngoài cũn như cũ được tặng Trú Nhan Đan.”
“Lâm gia lần này tổ chức đấu giá hội dường như là để gom góp tài nguyên tiến giai Kim Đan cho Lâm Viễn Kiều.”
“Lâm gia mới xuất hiện một con Kim Đan yêu thú, không lẽ lại sắp sửa có thêm một Kim Đan tu sĩ hay sao?”
“Thiên gia đúng là hảo vận, có thêm một môn thông gia như vậy.”
“…”
Tu sĩ Bách gia, Vạn gia bàn tán xôn xao, khi nhắc tới Thiên gia thì giọng điệu đều mang theo mấy phần chua chát.
—
Thiên gia.
Thiên Mục Vân nhìn Lâm Tịch Chiêu, có chút kích động nói: “Mẫu thân, Lâm gia sắp tổ chức đấu giá hội rồi.”
Lâm Tịch Chiêu: “Ta nghe nói rồi. Gần đây tu sĩ trong tộc đều đang thảo luận về Trú Nhan Đan, người đến chỗ ta bái phỏng rất nhiều, chắc là có không ít người đoán ra ta đã phục dụng Trú Nhan Đan, đám người này chạy tới đa phần là để tận mắt chứng kiến dược hiệu mà thôi.”
Thiên Mục Vân nhìn Lâm Tịch Chiêu: “Biết mẫu thân phục dụng Trú Nhan Đan, phụ thân ghen tị lắm đó, phụ thân là người thích điệu đà nhất mà.”
Lâm Tịch Chiêu: “Kệ cho hắn ghen tị đi, đó là Trú Nhan Đan, dùng để đổi lấy Vương cấp linh thảo đấy.”
Thiên Mục Vân: “Mẫu thân, mấy vị biểu ca ở Lâm gia hình như đều đã phục dụng Trú Nhan Đan rồi.”
Lâm Tịch Chiêu: “Chắc vậy, mấy vị biểu ca của ngươi quả thực nên phục dụng Trú Nhan Đan, sinh ra đẹp đẽ như vậy thì nên bảo dưỡng cho tốt.”
Mấy huynh đệ Lâm Vân Dật người sau còn tuấn lãng hơn người trước, Giang Nghiễn Băng thì càng không cần phải nói, dung sắc khuynh thành.
Thiên Mục Vân: “Nghe nói Lâm gia lần này tổ chức đấu giá hội là để giúp đỡ Lâm Viễn Kiều cữu cữu tiến giai Kim Đan, cữu cữu thật sự có thể tiến giai Kim Đan sao?”
Lâm Tịch Chiêu: “Có lẽ là được.”
Trong lòng Lâm Tịch Chiêu cảm khái vạn thiên. Năm đó, lão tổ mong mỏi ca ca Lâm Viễn Kiều có thể nổi bật hơn người cũng chỉ dám hy vọng đối phương tiến giai Trúc Cơ hậu kỳ mà thôi, không ngờ tới ngày hôm nay huynh ấy lại sắp sửa trùng kích Kim Đan. Nếu quả thực thành công thì địa vị của Lâm gia tất nhiên sẽ nâng lên một tầm cao mới.
—
Vân Vụ sơn.
Lâm Vân Dật: “Đại ca, nhị ca, hai người đã tiến giai Trúc Cơ đỉnh phong rồi sao?”
Lâm Vân Văn: “Đúng vậy! Tiến giai trước khi trở về.”
Lâm Vân Dật: “Tốc độ nhanh thật đó!”
Lâm Vân Văn: “Sư phụ có giúp một tay.”
Lâm Vân Văn thầm hoài nghi sư phụ là do nghe được tin tức Tam đệ tiến giai Trúc Cơ đỉnh phong nên bị khơi dậy lòng hiếu thắng, bấy giờ mới thúc ép bọn họ nhanh chóng đột phá Trúc Cơ đỉnh phong.
Lâm Vân Dật: “Hóa ra là thế, Từ Thanh trưởng lão thủ đoạn thật đáng nể.”
Lâm Vân Văn: “Sư phụ lão nhân gia quả thực có chút thủ đoạn, thế nhưng lần tiến giai này có hơi vội vàng, cần phải lắng đọng lại cho tốt.”
Lâm Vân Dật: “Nên như vậy. Mà nói đi cũng phải nói lại, Từ Thanh trưởng lão sao lại chịu thả đại ca, nhị ca hai người về đây?”
Lâm Vân Văn: “Nghe nói người đến tham gia đấu giá hội lần này đông hơn dự kiến rất nhiều, sư phụ để bọn ta về giúp một tay.”
Lâm Vân Dật: “Người đến quả thực đông hơn tưởng tượng nhiều, Thanh Nham phái và Vạn Kiếm tông đều có người tới, đại ca, nhị ca về đúng lúc lắm.”
“Gần đây ở Vân Vụ sơn tam giáo cửu lưu hỗn tạp, vô cùng dễ xảy ra hỗn loạn.”
Lâm Vân Võ có chút kinh ngạc nói: “Người của Thanh Nham phái cũng tới góp vui sao! Tam đệ, đợt trước ngươi chạy tới địa bàn của Thanh Nham phái đào quặng là đã tát thẳng vào mặt bọn họ một cái đau đớn rồi, không ngờ Thanh Nham phái vẫn phái người tới tham gia đấu giá hội.”
Lâm Vân Dật gật đầu nói: “Đại khái là mị lực của Trúc Cơ Đan và Trú Nhan Đan đi, đương nhiên cũng có khả năng là tới để dò xét thực lực. Bất luận thế nào, bọn họ tới góp vui cũng là chuyện tốt.”
Lâm Vân Văn: “Nói cũng phải, người đến càng đông thì khi đấu giá hội bắt đầu, cạnh tranh mới càng thêm kịch liệt.”
Lâm Vân Dật: “Từ Thanh trưởng lão để đại ca, nhị ca về chỉ vì chuyện đấu giá hội thôi sao? Còn có việc gì khác phân phó nữa không?”
Lâm Vân Văn: “Tam đệ liệu sự như thần, sư phụ quả thực có việc muốn nhờ ngươi giúp đỡ.”
Lâm Vân Dật: “Chuyện gì vậy?”
Lâm Vân Văn lấy ra một chiếc hộp rồi mở ra.
Lâm Vân Dật nhìn thứ bên trong hộp, không khỏi giật mình một cái: “Vương cấp Ninh Thần quả, Vương cấp Mộc Linh Tam Châm hoa, huynh kiếm đâu ra nhiều đồ tốt như vậy?”
Lâm Vân Văn: “Sư phụ đưa, muốn nhờ ngươi giúp đỡ luyện chế thành đan dược.”
Lâm Vân Dật: “Từ Thanh trưởng lão gan cũng lớn quá rồi đó, ta chỉ vừa mới tấn Vương cấp Đan sư mà thôi, kinh nghiệm luyện chế Vương cấp đan dược còn rất hạn chế.”
Lâm Vân Văn gật gật đầu nói: “Ta cũng đã nói với sư phụ như vậy, thế nhưng sư phụ lão nhân gia bảo ngươi cứ tận lực mà làm là được, không cần tính toán thành bại.”
Lâm Vân Dật: “Sư phụ huynh nói thế, là vì không tin tưởng Chu trưởng lão sao?”
Lâm Vân Văn: “Đại khái là vậy, vốn dĩ Tam đệ ngươi cũng mạnh hơn Chu trưởng lão rất nhiều.”
Lâm Vân Dật: “Cũng không thể nói thế được, người ta dù sao cũng là lão bài Vương cấp Đan sư, kinh nghiệm phong phú hơn ta nhiều.”
Lâm Vân Văn: “Chuyện luyện đan này vẫn là cực kỳ xem trọng thiên phú. Nếu ta chỉ là một tán tu, bắt ta chọn giữa đệ đệ và Chu trưởng lão để nhờ luyện đan, ta sẽ chọn đệ đệ.”
Lâm Vân Dật: “Đại ca quá khen rồi.”
Lâm Vân Văn: “Đấu giá hội chuẩn bị đến đâu rồi?”
Lâm Vân Dật có chút vui mừng nói: “Đã thu được hai cây Vương cấp linh dược rồi.”
Lâm Vân Văn đầy mặt kinh ngạc: “Lợi hại như vậy sao, đấu giá còn chưa bắt đầu mà đã có hai cây Vương cấp linh dược vào tay rồi.”
Lâm Vân Dật: “Nam Hoang rốt cuộc vẫn có không ít đồ tốt, chỉ là có mấy người ngày thường cứ giấu giấu giếm giếm không nỡ đem ra mà thôi.”
Hai vị đem Vương cấp linh dược ra kia đều không đợi nổi đến lúc đấu giá hội bắt đầu, một người đã đổi lấy Trúc Cơ Đan và ba mươi vạn linh thạch, người còn lại thì đổi lấy Trú Nhan Đan và ba mươi vạn linh thạch.
Vương cấp linh thảo là đồ tốt, nhưng cũng là thứ rước họa vào thân.
Hai người đem Vương cấp linh thảo ra đều chỉ là Trúc Cơ tu sĩ.
Sau khi hai người giao dịch xong đan dược liền vội vã rời đi, hiển nhiên là lo lắng tin tức bị rò rỉ sẽ rước lấy phiền toái.
Lâm Vân Văn gật đầu nói: “Nói cũng đúng!”
Nam Hoang một mảnh đất lớn như thế, tài nguyên ẩn giấu chắc chắn vẫn còn không ít.
Lâm Vân Dật: “Cộng thêm mấy cây đan dược này của Từ trưởng lão, có thể thử mở vài lò rồi.”
Lâm Vân Văn: “Tam đệ, trước đó ở Phong Minh sa hải ngươi mở một lò Vương cấp đan dược, dù sao người nhìn thấy cũng không nhiều. Nếu trước khi đấu giá hội diễn ra mà lại mở thêm một lò nữa, đấu giá hội này nghĩ đến sẽ càng thêm náo nhiệt.”
Lâm Vân Dật: “Ta cũng nghĩ như vậy.” Liền để hắn thêm một mồi lửa cho buổi đấu giá hội này đi.
—