← Pháo hôi gia tộc nghịch tập sử

Chương 287: Người của Ngự Thú Tông đến

21 min read 01.09.2026

Ngự Thú Tông.

Tạ Lệnh Hoài: “Phía Phong Minh Sa Hải vẫn chưa có tin tức gì truyền về sao?”

Tạ Ngũ lắc đầu đáp: “Vẫn bặt vô âm tín.”

Tạ Lệnh Hoài: “Bên đó vẫn chưa động thủ à?”

Tạ Ngũ nhíu chặt lông mày: “Không rõ nữa.”

Tạ Lệnh Hoài: “Theo lý mà nói thì không nên như vậy chứ!”

Rõ ràng lão tổ đã đạt thành thỏa hiệp với bên Ma đạo, kết quả đến tận bây giờ lại chẳng có lấy một tia tin tức nào.

Sắc mặt Tạ Ngũ âm trầm, thần sắc vô cùng khó coi. Nghe nói bên phía Ma đạo đã có tu sĩ ra tay, chỉ là đến nay vẫn chưa nhận được thư hồi âm.

Tạ Ngũ tiếp lời: “Nói không chừng đám người ở trú địa đã toàn quân bị diệt rồi, cho nên mới không thể báo tin về.”

Tạ Lệnh Hoài: “Nếu quả thật là thế thì không còn gì tốt bằng.”

Tuy nói vậy, nhưng trong lòng Tạ Lệnh Hoài vẫn đầy bất an, tổng cảm thấy sự tình sẽ không diễn ra thuận lợi như vậy.

Tạ Ngũ suy nghĩ một lát rồi đề nghị: “Hay là thế này, nếu thật sự không yên tâm, ta phái vài người đi thám thính tình hình xem sao.”

Tạ Lệnh Hoài nghiến răng một cái: “Cũng được.”

……

Ngày tháng từng ngày trôi qua, chớp mắt đã nửa tháng.

Lâm Vân Tiêu: “Đại ca, không có ai tới tìm phiền phức sao?”

Lâm Vân Văn: “Không có.”

Lâm Vân Tiêu: “Trước khi đi, phụ thân rõ ràng nói nhiệm vụ này rất nguy hiểm. Kết quả tới hai tên Giả Đan liền sóng yên biển lặng, thật là khiến người ta thất vọng.”

Lâm Vân Văn: “Không cách nào khác, có lẽ phía bên kia cũng không còn dư dả gì.”

Lâm Vân Tiêu: “Không nên chứ, Ma đạo dưỡng tinh súc nhuệ lâu như vậy, chẳng lẽ chỉ phái ra được hai kẻ hữu danh vô thực sao?”

Lâm Vân Văn: “Kết đan không dễ, phái ra được hai kẻ hữu danh vô thực kia cũng chẳng dễ dàng gì đâu.”

Lâm Vân Tiêu: “Nếu quả thật là thế thì đúng là đáng thất vọng.”

Lâm Vân Văn: “Nói không chừng cũng có Chân Kim Đan đấy, nhưng chắc là không nhiều.” Ngự Thú Tông tính ra cũng chỉ có ba vị Kim Đan mà thôi.

Lâm Vân Tiêu: “Tam ca nói Kim Đan giả chết rồi thì Kim Đan thật phải tới chứ, kết quả hiện tại đến cái bóng cũng chẳng thấy đâu.”

Lâm Vân Văn: “Tu sĩ Kim Đan đều rất bận rộn, vả lại luôn là nhân vật chủ chốt xuất hiện phút cuối, ngươi muốn đợi Kim Đan thì phải có chút kiên nhẫn.”

Lâm Vân Tiêu: “Mấy vị Kim Đan này thật là, lề mề chậm chạp.”

Lý Cư An nghe hai người đàm thoại, âm thầm cạn lời. Trước đó hắn còn cảm thấy Lâm Vân Văn đoan trang ổn trọng, không ngờ lời nói ra cũng không đáng tin cậy như thế.

Lâm Vân Tiêu này thật đúng là không chịu ngồi yên chút nào! Đến Giả Đan cũng chướng mắt, cư nhiên muốn khiêu chiến Chân Kim Đan.

Lời của Lâm Vân Tiêu nghe qua có chút khoác lác không biết ngượng, nhưng huynh đệ Lâm gia đã xử lý hai tên Giả Đan rồi, nếu thực sự gặp phải Kim Đan, nói không chừng cũng có thể hạ gục.

Lý Cư An nghĩ đến đây, tâm tình vô cùng phức tạp. Trúc Cơ và Kim Đan vốn là khoảng cách một trời một vực, thế nhưng chứng kiến qua trận chiến này của huynh đệ Lâm gia, hắn bỗng nhiên ý thức được tu sĩ Trúc Cơ chỉ cần đủ nghịch thiên thì việc vượt cấp khiêu chiến Kim Đan là hoàn toàn có khả năng.

Lâm Vân Văn và Lâm Vân Tiêu đang nói chuyện thì một trận tiếng chim ưng kêu vang lên.

Ánh mắt Lâm Vân Tiêu sáng lên, tức khắc kích động: “Địch tập kích, là địch tập kích sao? Chờ mãi mới chịu tới.”

Lâm Vân Văn lắc đầu nói: “Không phải, là người của Ngự Thú Tông.”

Nghe thấy không phải, Lâm Vân Tiêu nháy mắt uể oải hẳn đi: “Người của Ngự Thú Tông tới làm cái gì chứ?”

Lâm Vân Văn: “Tới tiếp tế nhu yếu phẩm đi.”

Lâm Vân Tiêu có chút khinh miệt nói: “Là tới tiếp tế, hay là tới dò la tình hình đây!”

Lâm Vân Văn: “Thu liễm một chút! Bất luận mục đích của bọn họ là gì, dù sao cũng là tới tặng đồ.”

Lâm Vân Văn thầm nghĩ: Hai tên Giả Đan kia rất có thể là nhận người ủy thác ra tay với bọn họ, giờ phút này mãi không có tin tức phản hồi, kẻ đứng sau màn này cũng đã đến lúc sốt ruột rồi.

Lâm Vân Tiêu: “Biết rồi.”

……

Một nhóm người của Ngự Thú Tông từ chân trời lần lượt đáp xuống.

Đúng như Lâm Vân Văn dự liệu, những tu sĩ này là qua đây để giao đồ tiếp tế.

Lâm Vân Võ an bài Lý Cư An và Liễu Lâm đi tiếp đãi những tu sĩ mới tới này. Không biết là vì muốn tránh hiềm nghi hay là vì cái gì, tu sĩ đến giao đồ tiếp tế chỉ có số ít là người Tạ gia, đại bộ phận là một số thuộc phái trung lập trong tông môn.

Điều khiến Lâm Vân Văn có chút ngoài ý muốn là Giang Việt Nhiễm cư nhiên cũng tới.

Giang Việt Nhiễm là đan sư tài hoa xuất chúng của tông môn, theo lý mà nói là không nên xuất hiện ở chỗ này, không ngờ lần này nàng cư nhiên cũng đến.

Đám tu sĩ đáp xuống đất, bắt đầu phân phát vật tư. Mấy tu sĩ cùng với đông đảo tu sĩ trong trú địa trò chuyện xã giao.

Lâm Vân Dật đánh giá Giang Việt Nhiễm, có chút kinh ngạc nói: “Vị này cư nhiên cũng tới.”

Giang Nghiễn Băng: “Hoặc giả vị này cũng mong Lâm gia gặp xui xẻo đấy, mãi không có được tin tức muốn có, đành phải tự mình tới xem.”

Lâm Vân Dật: “Nha đầu kia đạt tới Trúc Cơ trung kỳ rồi.”

Giang Nghiễn Băng: “Tu luyện cũng nhanh thật.”

Lâm Vân Dật: “So với tu sĩ bình thường cùng tông môn thì có lẽ là vậy.”

Lâm Vân Dật thầm nghĩ: Trong nguyên tác, Giang Việt Nhiễm lúc này hẳn là phải đạt Trúc Cơ hậu kỳ, thế nhưng hiện tại vị này mới chỉ ở Trúc Cơ trung kỳ, xem khí tức thì tựa hồ vừa mới đột phá không lâu. Trong nguyên tác, vị này tiến bước vững chắc, mỗi bước một dấu chân, linh lực so với tu sĩ cùng cảnh giới mạnh hơn rất nhiều, có thể nhẹ nhàng hoàn thành việc vượt cấp khiêu chiến. Thế nhưng Giang Việt Nhiễm hiện tại linh lực phù phiếm, tu vi của nàng hẳn là dùng đan dược để thúc ép lên.

Linh lực của đại ca, nhị ca tiến triển cực nhanh, định là đã tạo thành áp lực không nhỏ cho vị này, dẫn đến việc nàng có khả năng đã dùng một số biện pháp nôn nóng hám lợi để đột phá Trúc Cơ trung kỳ. Với trạng thái hiện tại của đối phương, muốn tiến giai Kim Đan, độ khó sẽ cao hơn gấp nhiều lần so với nguyên tác. Hào quang nữ chính trên người đối phương, qua đoạn thời gian tiêu hao này, hẳn là đã chẳng còn lại bao nhiêu rồi.

……

Ngân Đoàn và Hỏa Diễm ở trên bãi cát đuổi bắt, đùa giỡn!

Hai con “hồ ly” ở trong sa mạc rượt đuổi, chạy nhảy, gia tăng thêm vài phần sinh khí cho vùng biển cát đằng đẵng này.

Mấy tu sĩ tới giao đồ tiếp tế lần lượt bị hai con hồ ly trong sa mạc thu hút.

“Hai con hồ ly này thật đúng là tràn đầy sinh lực nha!”

“Đúng vậy! Tinh lực của hai con hồ ly này dồi dào vô cùng.”

“Nơi này gió cát lớn, hoàn cảnh ác liệt, hai con hồ ly này cư nhiên còn nuôi được béo múp míp, xem bộ dáng chủ nhân không ít tốn tâm tư đâu!”

“Đúng vậy! Lâm tam thiếu và Giang thiếu mỗi ngày cung phụng đồ ăn ngon thức uống tốt cho chúng đấy.”

“Nơi này gió cát lớn như vậy mà da lông của hai con hồ ly này đều nuôi được tốt thật nha!”

“Thế nào mà không phải ngày ngày tắm rửa chứ, ngày tháng trôi qua dễ chịu vô cùng.”

“Hai con hồ ly này quả là có phúc khí, có được chủ nhân chu đáo như vậy.”

“Hồ ly đẹp đẽ thế này, chủ nhân phí tâm một chút cũng là điều hiển nhiên thôi.”

“……”

Tu sĩ đến giao đồ tiếp tế nhìn hai con “hồ ly”, trên miệng thì không ngớt lời khen ngợi, nhưng trong lòng lại không tránh khỏi oán trách Lâm Vân Dật hai người ham mê chơi bời mà làm mất đi chí hướng. Tu sĩ trấn giữ nơi này cũng không tiện nói nhiều, hai bên tụ lại một chỗ, mạnh ai nấy nói chẳng hiểu nhau, nhưng tình cảnh nhìn qua đảo cũng vô cùng náo nhiệt.

……

Giang Việt Nhiễm vừa tới doanh trại không lâu liền bị chấn động.

Giang Việt Nhiễm: “Lý trưởng lão, ngài đột phá tới Trúc Cơ đỉnh phong rồi?”

Lý Cư An cười cười đáp: “Đúng vậy! Vận khí tốt, gần đây có chút lĩnh ngộ, may mắn đến thì tâm trí cũng sáng suốt ra, liền thuận lợi đột phá.”

Lý Cư An cùng Lâm Vân Dật luận đạo thu hoạch không nhỏ, sau đó lại đạt được Long Môn Quả, thuận lợi thăng lên Trúc Cơ đỉnh phong. Lý Cư An thầm cảm thấy chính mình đã đưa ra một quyết định sáng suốt. Nếu không đi ra ngoài một chuyến này, có thể sẽ không gặp được cơ duyên lớn như vậy.

Liễu Lâm nghênh đón ra ngoài: “Giang sư muội tới rồi à!”

Giang Việt Nhiễm trước là bị Lý Cư An làm cho kinh ngạc một phen, ngay sau đó lại bị Liễu Lâm làm cho chấn động lần nữa.

Giang Việt Nhiễm trừng lớn mắt: “Liễu trưởng lão cũng đột phá tới Trúc Cơ đỉnh phong rồi sao!”

Liễu Lâm cười cười: “Vận khí tốt, có chút cảm ngộ.”

Phát hiện Lý Cư An và Liễu Lâm song song đột phá, tu sĩ đến giao đồ tiếp tế kinh ngạc vô cùng. Ban đầu đám tu sĩ còn tưởng rằng người ở trú địa Phong Minh Sa Hải đang phải trải qua ngày tháng lầm than khổ cực, không ngờ hai vị này cư nhiên song song đột phá rồi.

Rất nhanh, đám tu sĩ đến giao đồ tiếp tế liền phát hiện không chỉ có Lý Cư An, Liễu Lâm có đột phá, mà tu sĩ khác đột phá cũng không ít. Chỉ là rất nhiều tu sĩ không tăng tiến cấp bậc, thực lực tăng trưởng không quá rõ ràng. Đám tu sĩ rất nhanh ý thức được tu sĩ trấn giữ nơi này hẳn là có cơ duyên gì đó, cho nên mới có sự tiến bộ vượt bậc trên diện rộng như vậy.

Giang Việt Nhiễm mím môi, tâm tình có chút tồi tệ. Đồn rằng Phong Minh Sa Hải hoàn cảnh ác liệt, nàng vốn còn tưởng rằng tu sĩ tới đây sẽ hối hận, thế nhưng tu sĩ nơi này nhìn ai nấy đều tràn đầy sinh lực, ngược lại người nào người nấy đều có vẻ tràn đầy can đảm và sức lực.

Huynh đệ Lâm Vân Văn tiến triển cực nhanh, Trúc Cơ chưa được mấy năm, tu vi liền tăng trưởng tới Trúc Cơ hậu kỳ. Hiện tại Liễu Lâm và Lý Cư An cư nhiên cũng song song đột phá. Trúc Cơ hậu kỳ tiến lên Trúc Cơ đỉnh phong không phải là một chuyện dễ dàng, hai vị này song song đột phá định nhiên không phải là ngẫu nhiên.

Giang Việt Nhiễm đoán chừng huynh đệ Lâm Vân Văn có bí phương đột phá gì đó, hai người Lý Cư An nương nhờ hai huynh đệ nên cũng được thơm lây rồi.

Giang Việt Nhiễm nhìn Ngân Đoàn và Hỏa Diễm, chuyển đổi đề tài: “Hai con hồ ly này tinh thần tốt thật nha!”

Giang Việt Nhiễm nhìn hai con hồ ly, trong lòng mơ hồ có chút bất an, hai con hồ ly này cho nàng một loại cảm giác rất nguy hiểm.

Lý Cư An cười cười: “Đúng vậy, tinh thần tốt vô cùng, suốt ngày con đuổi con chạy, khí thế mười phần.”

Lý Cư An thầm nghĩ: Lâm Vân Tiêu trông ngóng có kẻ không có mắt đến cửa để đại hiển thân thủ, hai con “hồ ly” này đại khái cũng nghĩ như vậy.

Giang Việt Nhiễm: “Con ngân hồ kia là Giang Nghiễn Băng nuôi, còn con hỏa hồ kia là Lâm Vân Dật nuôi sao?”

Lý Cư An: “Đúng vậy! Hai con hồ ly kia chính là do hai vị đó nuôi.”

Giang Việt Nhiễm: “Tình cảm của bọn họ xem ra tốt thật nha! Nuôi thú cưng đều nuôi loại xấp xỉ như nhau.”

Lý Cư An: “Ai nói không phải chứ.”

Xung quanh đông đảo tu sĩ nghe cuộc đối thoại của hai người, thần sắc vô cùng phức tạp.

Giang Việt Nhiễm nhíu nhíu lông mày, tổng cảm thấy thần sắc của tu sĩ xung quanh có chút kỳ quái, nhưng lại không nói rõ được kỳ quái ở chỗ nào. Ánh mắt tu sĩ trú địa nhìn hai con hồ ly kia dường như cũng kiêng dè vô cùng.

Giang Việt Nhiễm có chút hiếu kỳ hỏi: “Đoạn thời gian gần đây Phong Minh Sa Hải có phát sinh chuyện gì không?”

Lý Cư An lắc đầu, có chút tiếc nuối nói: “Không có đại sự gì, tuy rằng thỉnh thoảng có ma tu xuất hiện, nhưng lập tức liền bị đánh lui. Ma tu tới quá yếu, ta đều không có cơ hội ra tay.”

Lý Cư An thở dài một tiếng, thầm nghĩ: Mấy huynh đệ Lâm gia từng người so với từng người đều có thể đánh, nếu Kim Đan không xuất hiện, bọn họ hẳn là không có cơ hội ra tay rồi, nói không chừng ngay cả khi Kim Đan xuất hiện cũng không có cơ hội cho bọn họ ra tay.

Giang Việt Nhiễm gật đầu nói: “Như thế xem ra, Phong Minh Sa Hải này xem ra không nguy hiểm như lời đồn.”

Lý Cư An gật đầu: “Đúng là vậy nha, Lâm tứ thiếu suốt ngày oán giận rảnh rỗi đến phát bực, muốn đại chiến một trận đây.”

Giang Việt Nhiễm: “Như vậy sao! Lâm tứ thiếu xem ra ý chí chiến đấu sục sôi thật.”

Lý Cư An chắp tay sau lưng cảm thán: “Tuổi trẻ mà! Lúc nào cũng tràn đầy nhiệt huyết như vậy.”

Giang Việt Nhiễm cúi đầu nhìn Phong Minh Sa Hải yên yên tĩnh tĩnh, tâm tình có chút phức tạp.

Giang Việt Nhiễm vốn tưởng rằng Từ Thanh bị điều đi thì Tạ lão tổ liền phải ra tay với người Lâm gia, kết quả mắt thấy hiện tại cư nhiên sóng yên biển lặng. Giang Việt Nhiễm âm thầm hoài nghi chính mình đoán sai rồi, Tạ Du vốn không có tâm tư này.