Chương 276: Chiến Giả Đan (1)
Thấm thoắt nửa tháng đã trôi qua, mấy ngày nay nhìn chung vẫn sóng yên biển lặng.
Dẫu suốt nửa tháng này không xảy ra bất kỳ biến cố nào, nhưng chúng tu sĩ lại càng lúc càng thêm căng thẳng. Đám người họ đều hiểu rất rõ, Phong Minh Sa Hải tuyệt đối không thể nào cứ mãi bình lặng như thế này được. Hiện tại bão giông càng kìm nén, thì khi bùng nổ, cơn cuồng phong ấy sẽ càng thêm phần khủng khiếp.
Lâm Vân Dật ngửa đầu nhìn lên bầu trời đêm đầy sao, dáng vẻ như đang suy tư điều gì.
Giang Nghiễn Băng rảo bước đến bên cạnh Lâm Vân Dật, lên tiếng hỏi: “Nghĩ gì thế? Mà nhập thần đến vậy?”
Lâm Vân Dật đáp: “Sự tĩnh lặng trước cơn bão lớn.”
Giang Nghiễn Băng gặng hỏi: “Ngươi phát hiện ra điều gì rồi sao?”
Lâm Vân Dật nói: “Tiểu Hắc đại nhân bảo, hắn ngửi thấy khí tức của tu sĩ Giả Đan.”
Giang Nghiễn Băng khẽ nhíu mày: “Nếu quả thực như vậy thì có chút phiền phức rồi đây.”
Tu sĩ muốn tiến giai Kim Đan vốn là chuyện vô cùng gian nan, song trong Ma đạo lại lưu truyền một bí pháp có thể giúp ngưng kết Giả Đan. Việc ngưng kết Giả Đan này có độ khó thấp hơn ngưng kết Kim Đan thực thụ rất nhiều. Chiến lực của tu sĩ Giả Đan nằm ở khoảng giữa Trúc Cơ và Kim Đan, tuy mạnh hơn tu sĩ Trúc Cơ đỉnh phong thông thường một bậc, nhưng so với tu sĩ Kim Đan chân chính thì vẫn kém hơn một chút.
Dĩ nhiên, việc ngưng kết Giả Đan cũng mang lại không ít hậu họa. Thọ nguyên của tu sĩ Kim Đan dài đến năm trăm năm, còn thọ nguyên của tu sĩ Giả Đan thì vẫn chỉ dừng lại ở mức hai trăm năm như cũ. Không chỉ có thế, một khi đã ngưng tụ Giả Đan, đời này sẽ vĩnh viễn không thể kết thành Kim Đan chân chính được nữa.
Thế nhưng, chính vì con đường tiến giai Kim Đan quá mức xa vời, nên nếu có cơ hội lựa chọn kết Giả Đan, vẫn có vô số tu sĩ cam lòng chấp nhận.
Lâm Vân Dật nhàn nhạt nói: “Chỉ là Giả Kim Đan thôi mà, cũng chẳng đáng ngại.”
Con hỏa hồ ly kia lúc này đang ngẩng cao đầu, trong ánh mắt tràn ngập vẻ phấn khích tột độ.
Giang Nghiễn Băng trầm giọng: “E rằng đây sẽ là một trận ác chiến.”
Lâm Vân Dật khẽ cười: “Thực lực của đại ca và nhị ca cũng đâu có yếu. Nếu đối phương chỉ là Giả Đan, có khi còn chưa đến lượt chúng ta phải động tay động chân đâu.”
Hỏa Diễm không ngừng lượn lờ quanh người Lâm Vân Dật và Giang Nghiễn Băng, bộ dạng sục sôi ý chí chiến đấu.
Lâm Vân Dật liếc nhìn Hỏa Diễm một cái, cười bảo: “Hỏa Diễm đại nhân không cần phải nóng lòng, tu sĩ Giả Đan chỉ là món khai vị thôi. Biết đâu chừng lát nữa sẽ có cả Kim Đan hàng thật giá thật tới đây, đến lúc đó tự khắc sẽ có cơ hội cho ngươi đại hiển thần thông!”
Hỏa Diễm hỏi: “Sao ngươi dám chắc chắn là nhất định sẽ có Kim Đan chân chính tới?”
Lâm Vân Dật thản nhiên: “Kẻ giả chết rồi, kẻ thật tự khắc phải lộ diện thôi!”
Hỏa Diễm lại vặn hỏi: “Vạn nhất tên Kim Đan chân chính kia tham sống sợ chết, rụt đầu không tới thì sao?”
Lâm Vân Dật khẳng định: “Sớm muộn gì cũng tới.” Nếu vị Kim Đan bên phía Ma đạo không chịu ló mặt, vậy thì đã đến lúc vị lão tổ kia của Tạ gia phải đích thân xuất mã rồi.
……
Lâm Vân Dật đột ngột dời mắt nhìn về phía chân trời, trầm giọng: “Tới rồi.”
Từng bầy Bạch Vĩ Địa Hiết từ xa bay rợp trời tới, điên cuồng lao vào tấn công khu trú ẩn.
Kẻ địch tới lần này hoàn toàn không có ý định che giấu hành tung. Các đệ tử chịu trách nhiệm cảnh giới đã lập tức phát hiện ra dị trạng, liền tức tốc gõ vang chuông cảnh báo.
Lâm Vân Văn cùng Lâm Vân Võ nhanh chóng dẫn theo nhân thủ, sát khí đằng đằng xông ra ngoài nghênh chiến.
Trước khi đặt chân đến nơi này, ai nấy đều biết rõ sẽ không có chuyện thái bình, bởi vậy chúng tu sĩ đối với dị tượng trước mắt cũng đã sớm có sự chuẩn bị tâm lý.
Lý Cư An nhìn chiến trường bò lổm ngổm đầy bọ cạp, trong mắt lộ rõ vẻ kích động hưng phấn. Gã vốn am hiểu dùng độc vật để luyện đan, đối với gã mà nói, đàn Bạch Vĩ Địa Hiết này chính là những nguyên liệu quý giá hiếm có.
Lúc này, một vị tu sĩ Giả Đan khoác hắc bào, trên mặt đeo mặt nạ quỷ dị đột ngột hiện thân giữa không trung.
Lâm Vân Tiêu thần thái ung dung thong thả bước ra: “Tới rồi, cuối cùng cũng chịu tới rồi. Mấy ngày nay thật sự đã khiến ta rảnh rỗi đến phát cuồng.”
Lâm Vân Dật cười đáp: “Gấp cái gì, đây không phải là tự dẫn xác tới rồi sao?”
Lâm Vân Tiêu bĩu môi: “Cái gã này sao lại phải đeo mặt nạ nhỉ, bộ mặt mũi xấu xí không dám cho ai nhìn hay sao?”
Lâm Vân Dật nhún vai: “Chắc là vậy rồi.”
Giả Đan đâu phải muốn kết là kết được. Phải đạt tới Trúc Cơ đỉnh phong mới có tư cách ngưng kết Giả Đan, song một khi đã chọn con đường này thì coi như đoạn tuyệt hoàn toàn với đại đạo Kim Đan chân chính. Phần lớn tu sĩ Giả Đan đều là những kẻ Trúc Cơ đỉnh phong đã luống tuổi, thọ nguyên chẳng còn bao năm, trên người khó tránh khỏi nồng nặc tử khí già nua.
Lâm Vân Tiêu nheo mắt đánh giá vị hắc bào tu sĩ trên bầu trời, có chút chê bai nói: “Khí tức của kẻ này sao mà quái gở thế không biết, cứ nửa nạc nửa mỡ thế nào ấy.”
Lâm Vân Dật đáp: “Đây hẳn là một tu sĩ Giả Đan.”
Lâm Vân Tiêu hừ lạnh một tiếng, đầy vẻ khinh miệt: “Chờ đợi bấy nhiêu ngày, Kim Đan hàng thật thì chẳng thấy đâu, lại chỉ tới một kẻ giả mạo.”
Lý Cư An vừa vặn bước tới thì nghe thấy câu này, nhất thời cạn lời, chỉ biết dở khóc dở cười.
Trong lòng Lý Cư An thầm nghĩ: Tu sĩ Giả Đan dù sao cũng mạnh hơn Trúc Cơ rất nhiều, đã là một đối thủ vô cùng khó nhằn rồi, vậy mà cái vị thiếu gia này lại còn ước có Kim Đan chân chính tới đây. Nếu một vị Kim Đan bằng xương bằng thịt mà đến thật, vị này chắc sợ đến mức bủn rủn cả chân tay mất thôi.
Lâm Vân Tiêu lại càm ràm: “Đã tới một kẻ giả mạo thì chớ, lại còn đi có một mình, thế này thì chia chác thế nào cho đủ!”
Lâm Vân Dật gật đầu phụ họa: “Đúng là có hơi ít thật.”
Lý Cư An đứng bên cạnh thầm cảm thán trong lòng, hai cái tiểu tử nhà Lâm gia này, bản lĩnh thực sự tới đâu thì chưa biết, nhưng khẩu khí thì đúng là kinh người! Ngay cả tu sĩ Giả Đan mà tụi nó cũng chẳng thèm để vào mắt! Lý Cư An lắc đầu ngao ngán, nhanh chóng rảo bước rời đi.
Đàn Bạch Vĩ Địa Hiết tụ tập mỗi lúc một đông, trong phút chốc, từ trên trời cho đến dưới đất đâu đâu cũng dày đặc một màu đen kịt, khiến người ta nhìn vào mà không khỏi da đầu tê dại.
Lũ bọ cạp này tuy không gây ra ảnh hưởng quá lớn đối với tu sĩ Trúc Cơ, nhưng đối với đám đệ tử Luyện Khí thì lại là một mối hiểm họa khôn lường.
Đúng lúc này, Viên Nguyệt và Khuyết Nguyệt đột nhiên lao vút ra ngoài. Hai cái tiểu gia hỏa há to miệng hút một cái mạnh, vô số Bạch Vĩ Địa Hiết liền theo một luồng kình phong chui tọt vào trong bụng của chúng.
Lâm Vân Tiêu chứng kiến cảnh này thì có chút lo lắng hỏi: “Đám bọ cạp kia hình như chứa kịch độc đấy chứ! Viên Nguyệt và Khuyết Nguyệt cứ ăn vô tội vạ như vậy, liệu có bị đau bụng không?”
Lâm Vân Dật lại tỏ vẻ hoàn toàn thản nhiên: “Một khi Viên Nguyệt và Khuyết Nguyệt đã dám nuốt vào, nghĩ đến là có thể tiêu hóa được.”
Sức ăn của Viên Nguyệt và Khuyết Nguyệt phải nói là vô cùng kinh nhân, chỉ trong chớp mắt, hơn nửa số Bạch Vĩ Địa Hiết trên chiến trường đã bị hai đứa nó càn quét sạch sẽ.
Có Viên Nguyệt và Khuyết Nguyệt đi đầu mở đường, chúng tu sĩ lập tức đồng loạt ra tay, rất nhanh sau đó, toàn bộ đàn Bạch Vĩ Địa Hiết đã bị tiễu trừ không còn một mống.
Thấy Giả Đan đột kích, hai người Lâm Vân Văn liền đi tiên phong nghênh tiếp. Cách đây không lâu, hai người bọn họ từng tham gia huyết chiến với Kim Đan Giao Long, có thể coi là kẻ đã từng trải qua đại phong đại lãng, thế nên khi đối mặt với vị tu sĩ Giả Đan trước mắt, trong lòng hoàn toàn không có một chút sợ hãi.
Trước đó hai người họ mới chỉ ở Trúc Cơ trung kỳ, nay đã thuận lợi tiến giai lên Trúc Cơ hậu kỳ. Chiến lực so với thời điểm đại chiến Lam Thương Giao đã có sự nhảy vọt rõ rệt, dẫu vậy, để đối phó với một tên tu sĩ Giả Đan thì vẫn có vài phần chật vật.
Trên bầu trời, hỏa long và thủy long điên cuồng vần vũ, linh lực bạo phát kích đãng khắp bốn phương.
Viên Nguyệt và Khuyết Nguyệt lập tức bay đến trợ trận, ngay giữa không trung, hai thân ảnh bỗng nhiên hòa làm một, hóa hiện thành một con kim sắc đường lang khổng lồ.
Vạn Chí Dũng trợn tròn mắt, đầy vẻ hoang mang kinh hãi: “Luồng khí tức này… Trúc Cơ đỉnh phong sao?!”
Lý Cư An cũng thất thanh: “Thật đáng sợ, khi tách rời ra thì là Trúc Cơ hậu kỳ, nhưng một khi tiến vào trạng thái hợp thể lại có thể bộc phát ra uy áp của Trúc Cơ đỉnh phong.”
Viên Nguyệt và Khuyết Nguyệt vốn là những linh thú danh chấn khắp Ngự Thú Tông. Lý Cư An biết rõ hai cái tiểu gia hỏa này có khả năng tinh luyện các loại vật liệu thiên tài địa bảo, nhưng gã không thể ngờ nổi tu vi thực sự của hai đứa nó đã đạt tới cảnh giới kinh người bực này.
Liễu Lâm kích động đến mức toàn thân run rẩy: “Không hổ danh là Thượng Cổ dị chủng!”
Trước đó, khi còn ở Ngự Thú Tông, Liễu Lâm đã tinh ý phát hiện ra khí tức của Khuyết Nguyệt có điểm bất thường, rõ ràng là đã đặt chân vào Trúc Cơ hậu kỳ. Vào thời điểm ấy, gã cân nhắc thấy bản thân đã leo lên cùng một con thuyền với Lâm Vân Võ, thế nên thực lực của Khuyết Nguyệt càng mạnh thì gã càng có lợi, bởi vậy gã mới giữ kín như bưng, không hề hé răng nửa lời với ai.
Nhưng Liễu Lâm có nằm mơ cũng không ngờ tới, Viên Nguyệt và Khuyết Nguyệt không chỉ che giấu tu vi thực sự, mà trong tay còn nắm giữ tuyệt kỹ hợp thể bá đạo đến thế này.
Vạn Chí Dũng lầm bầm: “Ta cứ đinh ninh Viên Nguyệt và Khuyết Nguyệt chỉ là yêu thú Trúc Cơ trung kỳ mà thôi.”
Lý Cư An phân tích: “Trước đây khi hai vị Lâm sư đệ tiến giai đã dẫn động thiên địa dị tượng, Viên Nguyệt và Khuyết Nguyệt có lẽ đã mượn luồng thiên địa linh khí lúc đó để đồng thời đột phá. Khi ấy, ánh mắt của toàn bộ tu sĩ trong tông môn đều đổ dồn vào hai anh em Lâm Vân Văn, thế nên mới sơ suất bỏ qua hai cái tiểu gia hỏa này.”
Lý Cư An thầm nghĩ: Tạ trưởng lão vừa mới xuất quan, vừa nghe được tin hai anh em Lâm Vân Văn đột phá Trúc Cơ hậu kỳ đã bị đả kích không hề nhỏ. Vị kia chắc chắn vẫn chưa biết chuyện Viên Nguyệt và Khuyết Nguyệt cũng đã tiến giai, nếu không thì e rằng tâm mạch sẽ còn bị tổn thương nặng nề hơn nữa. Có điều chuyện này trốn được mùng một chứ không trốn được mười lăm, chuyện gì cần biết thì sớm muộn gì cũng phải biết thôi.
Con kim sắc đường lang sau khi hợp thể vô cùng hung hãn, đôi càng khổng lồ vung vẩy tỏa ra thứ uy lực khiến người ta phải khiếp sợ.
Lâm Vân Tiêu liếc mắt nhìn Lâm Vân Dật một cái, bộ dạng ngứa ngáy tay chân, nóng lòng muốn thử: “Tam ca, ta đi lên trợ chiến đây.”
Lâm Vân Dật nhẹ gật đầu: “Đi đi.”
Lâm Vân Tiêu vừa mới xông ra ngoài đã trực tiếp ném ra một xấp phù lục dày cộm.
Sau khi Lâm Vân Dật tiến giai Trúc Cơ, tạo nghệ chế tác Hỏa Diễm Phù đã tăng tiến vượt bậc, uy lực của những tấm phù lục do hắn vẽ ra vô cùng kinh khủng, nay lại được ném ra thành từng xấp lớn, cảnh tượng phải nói là vô cùng chấn động. Lâm Vân Tiêu tích trữ trong người số lượng phù lục vô cùng phong phú, lúc này oanh oanh tạc tạc ném ra liên tục, mang lại hiệu quả cực kỳ rõ rệt.
Thiên Lăng Xuyên nhìn xấp Hỏa Diễm Phù dày đặc kia, trong thức hải bỗng nhiên có một tia chớp xẹt qua. Gã đột nhiên nhớ tới trận nổ tung phù lục kinh thiên động địa ở bên ngoài Liên Phủ bí cảnh năm xưa. Trận nổ lớn năm đó chính là do vô số tấm Hỏa Diễm Phù gây ra. Những phù lục đó hẳn là đã được áp dụng Điệp Phù chi thuật, mà môn Điệp Phù chi thuật này cũng chỉ mới bắt đầu thịnh hành trong những năm gần đây mà thôi.
Về việc tại sao bên ngoài Liên Phủ bí cảnh lại xuất hiện lượng lớn phù lục như vậy, thực chất trong lòng Thiên Lăng Xuyên vẫn luôn có một vệt nghi vấn chưa lời giải đáp. Giờ phút này, tận mắt chứng kiến Lâm Vân Tiêu đại sát tứ phương, Thiên Lăng Xuyên bỗng có cảm giác như vén mây mù nhìn thấy ánh trăng, mọi chuyện đều sáng tỏ.
Nhìn Lâm Vân Tiêu đang tung hoành ngang dọc trên chiến trường, Thiên Mục Vân trong lòng tràn ngập sự ngưỡng mộ và thèm muốn.
Thiên Mục Vân thốt lên: “Phụ thân, phù lục này của tứ biểu ca uy lực lớn quá!”
Ánh mắt Thiên Lăng Xuyên biến ảo khôn lường, trầm giọng: “Uy lực quả thực không hề nhỏ.” Hỏa diễm chi lực từ phù chú giải phóng ra mang theo sức sát thương vô cùng kinh người, ném ra từng xấp như vậy khiến cho ngay cả một vị cao thủ Giả Đan cũng phải luống cuống tay chân, ứng phó vô cùng chật vật.
Thiên Mục Vân hỏi tiếp: “Đó là Huyền cấp phù lục sao?”
Thiên Lăng Xuyên gật đầu: “Phải, đó là Huyền cấp đỉnh tiêm phù lục.”
Thiên Mục Vân trợn tròn mắt, líu lưỡi: “Huyền cấp đỉnh tiêm phù lục chẳng phải là vô cùng trân quý sao? Sao có thể ném xả láng như ném rác vậy được chứ?”
Bản thân Thiên Mục Vân ngày thường chỉ có tư cách dùng Phàm cấp phù lục. Không chỉ riêng hắn, ngay cả các tu sĩ Trúc Cơ của ba gia tộc Thiên, Bách, Vạn, ngày thường cũng chỉ dùng Phàm cấp phù lục mà thôi, còn Huyền cấp phù lục thông thường đều là át chủ bài giữ mạng vào thới khắc sinh tử. Nhìn thấy Lâm Vân Tiêu ra tay hào sảng, vung tiền như rác như vậy, Thiên Mục Vân làm sao có thể không ghen tị cho được.
Thiên Lăng Xuyên nhíu chặt lông mày, trong lòng cuộn trào sóng gió. Giá cả của Huyền cấp phù lục vốn đã vô cùng đắt đỏ, việc một lần ném ra nhiều như vậy đã không còn là vấn đề về linh thạch nữa rồi. Những phù lục này có thuộc tính tương đồng, rõ ràng là đều xuất phát từ bàn tay của cùng một vị Huyền cấp phù sư.
Gã chưa từng nghe nói trong Ngự Thú Tông có vị phù sư nào chế tác ra lượng lớn Hỏa Diễm Phù lục đến mức này, nếu như không phải người của Ngự Thú Tông, vậy thì khả năng cao chính là phù sư phụ hệ của Lâm gia bọn họ. Một vị Huyền cấp đỉnh tiêm phù sư, khắp cả Ngự Thú Tông cũng chẳng bới ra được mấy người lợi hại đến cấp độ này.
Nếu như Lâm gia thực sự ẩn giấu một vị phù sư khủng bố như vậy, thì vụ nổ bên ngoài Liên Phủ bí cảnh năm đó tuyệt đối không phải là một sự cố ngoài ý muốn, mà là một màn mưu sâu kế hiểm, có chuẩn bị từ trước.
Thiên Lăng Xuyên cảm thấy da đầu tê rần, có chút không dám tiếp tục suy nghĩ sâu thêm nữa. Năm đó khi bọn họ tiến vào Liên Phủ bí cảnh, tài nguyên bên trong đã bị thâm hụt mất một khoảng lớn, trông cứ như thể đã bị kẻ nào đó nhanh chân đến trước nẫng tay trên vậy. Khi ấy gã cứ ngỡ bảo vật trong bí cảnh đã bị con Lam Thương Giao kia phá phách tiêu xài hết, giờ ngẫm lại, chưa chắc đã là do con yêu súc kia làm.
Nếu như mọi chuyện đúng như những gì gã đang suy đoán, vậy thì Lâm gia này thực sự là quá mức khủng bố rồi. Bọn họ vậy mà dám giở trò ngay dưới mí mắt của tu sĩ Kim Đan, kích động đại chiến Kim Đan để rồi bản thân ở phía sau tọa sơn quan hổ đấu, thu lợi bất chính.
Thiên Lăng Xuyên không kìm được mà hồi tưởng lại thần sắc của Từ Thanh vào thời điểm đó. Từ Thanh trưởng lão lúc ấy hẳn là đã nhìn ra được manh mối gì đó, chỉ là ông ta lựa chọn giữ im lặng, không chịu đánh rắn động cỏ mà thôi.
—