← Pháo hôi gia tộc nghịch tập sử

Chương 25: Chuyến đi Thanh Long Thành

14 min read 01.09.2026

Tại biệt viện của Lâm Vân Dật.

Lâm phụ Lâm Viễn Kiều tìm tới nơi, lên tiếng: “Lão tam, dạo này ta định tới Thanh Long Thành một chuyến.”

Lâm Vân Dật đáp: “Thế cũng tốt.”

Thanh Long Thành nằm ngay gần Ngự Thú Tông. Vào ngày nghỉ mộc, đệ tử Ngự Thú Tông có thể tới Thanh Long Thành dạo chơi.

Thời gian thắm thoắt thoi đưa, kể từ lần trước Lâm Vân Võ về thăm nhà tới nay đã trôi qua một năm.

Trước khi đi, Lâm Vân Võ có nói sẽ nghĩ cách trở về. Nhưng rõ ràng một khi đã nhập tông môn, muốn về nhà đâu phải chuyện dễ dàng.

“Núi không đến bên ta, ta đành đi hướng về núi”, Lâm Vân Dật quả thực cũng có chút nhớ vị nhị ca này rồi.

Xung quanh Ngự Thú Tông được bao bọc bởi bốn tòa thành trì: Thanh Long Thành, Bạch Hổ Thành, Phượng Hoàng Thành và Huyền Quy Thành. Vì Ngự Thú Tông là một tông môn chuyên về ngự thú, nên bốn tòa thành trì phụ cận này có rất nhiều cửa tiệm bán linh thú non cùng thức ăn cho linh thú.

Lâm Viễn Kiều nói: “Nhị ca con có gửi mật thư về, nói hắn thu thập được một số thứ, nhưng không tiện tự mình xử lý, cần người giúp một tay.”

Đệ tử Ngự Thú Tông mỗi tháng có hai ngày nghỉ mộc. Nếu trong tộc có người có thể thường trú tại Thanh Long Thành, hẳn là cũng giúp ích được phần nào cho lão nhị.

Lâm Vân Dật nói: “Phụ thân đã đạt tới Luyện Khí tầng tám rồi, cũng nên sớm tính toán cho tương lai đi thôi.”

Tu sĩ Luyện Khí muốn tiến giai Trúc Cơ chẳng khác nào vượt qua lạch trời, mà Trúc Cơ Đan chính là chiếc cầu bắc ngang qua khe nứt ấy.

Trúc Cơ Đan không chỉ có giá cả đắt đỏ mà còn cực kỳ hiếm thấy. Để luyện chế Trúc Cơ Đan cần tới rất nhiều loại dược tài trân quý. Phương pháp luyện chế loại đan dược này phần lớn đều bị các thế lực lớn nắm giữ, muốn đạt được một viên Trúc Cơ Đan khó hơn lên trời.

Năm đó, Ngự Thú Tông vì đối phó với Thiên Ma Giáo mới đem những viên Trúc Cơ Đan đáy hòm ra ngoài. Những năm qua, số lượng Trúc Cơ Đan mà Ngự Thú Tông tung ra đã ít hơn hẳn so với thời điểm trước đại chiến, sự cạnh tranh giành giật loại đan dược này cũng ngày một khốc liệt hơn.

Lâm Viễn Kiều lại nói: “Nhị ca con có nhắc tới chuyện trước kia con chuẩn bị cho hắn gà nướng mật ong với gà bọc lá sen, đại bộ phận đều bị đồng môn của hắn chia nhau ăn sạch. Họ vô cùng thích thú, mấy vị đồng môn đó đều hy vọng có thể nếm thử tay nghề của con một lần nữa.”

Lâm Vân Dật gật đầu bảo: “Được thôi.”

……

Sau khi định liệu xong xuôi, Lâm Viễn Kiều dẫn theo Lâm Vân Văn và Lâm Vân Dật lên đường tới Thanh Long Thành.

Lâm Vân Dật đã làm sẵn không ít gà nướng từ trước, cất gọn vào trong túi trữ vật.

Lâm Vân Tiêu kỳ thực cũng rất muốn xuất môn, thế nhưng Lâm Viễn Kiều sợ hắn bị người ta nhìn thấu tư chất chân thực rồi chuốc lấy rắc rối không đáng có. Sau khi suy tính kỹ càng, ông vẫn không đồng ý.

Lâm Vân Văn và Lâm Vân Dật đều là lần đầu tiên tới Thanh Long Thành, không khỏi tò mò nhìn dáo dác khắp nơi.

Sự phồn hoa của Thanh Long Thành khiến cả hai được mở mang tầm mắt. Rất nhiều linh dược, linh tài vốn hiếm khi được nhìn thấy ở Thanh Hà Phủ thì tại nơi này lại bày bán đầy đường.

Trong thành có không ít yêu thú thuộc loài rắn xuất hiện, nhiều con độc xà bị nhốt trong lồng sắt đang phát ra những tiếng xì xì, thò chiếc lưỡi rắn ra ngoài.

“Thiên Mãng Quán.”

Lâm Vân Dật nhìn thấy một cửa tiệm bán trăn khổng lồ, bên trong bày biện đủ loại mãng xà.

Con mãng xà lớn nhất có ngoại hình khá giống với Hoàng Kim Mãng, thân dài trăm mét, khí thế kinh người, rõ ràng là một con yêu mãng cấp Trúc Cơ đang có xu hướng hóa giao long. Con Hoàng Kim Mãng này uy phong đáng sợ, nhưng lại là khế ước thú của chưởng quỹ cửa tiệm, thuộc hàng không bán.

Đang đi trên phố, Lâm Vân Dật bỗng bị một con Bạch Đầu Khuê thu hút sự chú ý.

Lâm Viễn Kiều nhìn Lâm Vân Văn và Lâm Vân Dật, hỏi: “Thế nào, có ưng con nào không? Nếu có thì có thể mang một con về làm khế ước thú.”

Lâm Vân Dật lắc đầu nói: “Thôi ạ, con không thích rắn cho lắm.”

Lâm Vân Dật chằm chằm nhìn con Bạch Đầu Khuê kia không phải vì nhìn trúng nó, mà là vì hắn từng nghe qua một lời đồn. Chuyện kể rằng có một tu sĩ nuôi một con Bạch Đầu Khuê có kịch độc. Nửa đêm con rắn này bò xuống giếng ngủ, ban ngày lại bơi lên. Người trong gia tộc tu sĩ nọ không chú ý, uống phải nước giếng nên bị độc chết một mảng lớn.

Chuyện nuôi linh sủng rồi bị linh sủng phản phệ xảy ra không ít, mà loài rắn lại là chủng tộc có xác suất phản chủ tương đối cao.

Lâm Viễn Kiều lại bảo: “Nếu không thích rắn thì vẫn còn thằn lằn.”

Lâm Vân Dật cười trừ một tiếng: “Thôi bỏ đi ạ, thứ đó con cũng không hứng thú.”

Lâm Viễn Kiều tiếp lời: “Lát nữa chúng ta sang Phượng Hoàng Thành xem sao, bên đó có nhiều loài phi cầm. Hoặc cũng có thể tới Bạch Hổ Thành, nơi đó có không ít sài lang hổ báo non. Nếu vẫn không được nữa thì qua Huyền Quy Thành xem một chút.”

Lâm Vân Dật tỏ ra thờ ơ, trái lại Lâm Vân Văn lại vô cùng hứng thú.

Tu vi của Lâm Vân Văn dạo này ngày một tăng tiến, hắn cũng đang cân nhắc tìm một con linh sủng. Chỉ là việc lựa chọn linh sủng vô cùng quan trọng, một khi đã nhận chủ thì rất có thể nó sẽ là tồn tại bầu bạn với tu sĩ suốt cả cuộc đời. Linh sủng quá ngu đần thì nuôi nấng cực kỳ gian nan, linh sủng quá linh hoạt lanh lợi thì lại có nguy cơ phản chủ.

Mấy cha con đi tới Phượng Hoàng Thành. So với Thanh Long Thành thì Phượng Hoàng Thành náo nhiệt hơn nhiều, tiếng chim muông kêu ríu rít hết đợt này đến đợt khác.

Trước cửa tiệm Thiên Vũ Điếm, mấy con khổng tước đang xòe đuôi múa lượn vòng quanh. Tại cửa tiệm Phi Ưng Điếm, vài con thương ưng đậu trên mái nhà, ánh mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm người qua đường.

Cha con Lâm Vân Dật đảo một vòng quanh phường thị nhưng vẫn chưa chọn được con nào ưng ý. Sau một hồi dạo chơi, cả mấy người đều không nhìn trúng mục tiêu nào phù hợp.

Những linh thú non có phẩm tướng tốt thường không lưu lạc ra tới ngoài phường thị, mà số ít có thể xuất hiện ở đây thì giá cả lại vô cùng đắt đỏ.

Đi một vòng như vậy, Lâm Vân Dật rốt cuộc đã có thể thấu hiểu vì sao năm đó nhị ca lại đi ký khế ước với một con bọ ngựa rồi. Linh sủng có phẩm tướng tốt thật khó tìm, thay vì bỏ ra một số tiền lớn để mua một con không mấy vừa mắt, chi bằng đánh cược một phen với vận may.

……

Lâm Viễn Kiều tìm tới một cửa tiệm, bán đi ba mươi tấm phù lục, thu về tám ngàn linh thạch. Ngay sau đó, ông liền dùng toàn bộ tám ngàn linh thạch này để thu mua nguyên liệu chế tác phù lục.

Lâm Vân Văn có chút kích động nói: “Cha ơi, mấy tấm phù lục đó thật đáng tiền, đều là do lão tổ vẽ ạ?”

Lâm Viễn Kiều gật đầu, có chút đắc ý đáp: “Đúng vậy, phù lục do lão tổ vẽ có đẳng cấp tương đối cao, giá thành đắt đỏ. Tu sĩ ở phủ thành bên kia ít quá, không bán được giá, chỉ có thể mang tới nơi này mà bán thôi.”

Dưới sự trợ giúp của Dược Ngọc, thương thế của lão tổ dường như đã hồi phục không ít, thuật phù văn cũng đã nhặt nhạnh lại được vài phần. Chi phí để vẽ ra lô phù lục này chỉ khoảng ba ngàn linh thạch, vừa sang tay một cái đã lời hơn gấp đôi. Nếu cho lão tổ thêm chút thời gian để thương thế bình phục tốt hơn, số lượng phù lục lão tổ vẽ ra có lẽ còn có thể tăng thêm nữa.

Lâm Vân Văn không nén nổi cảm thán: “Lão tổ thật là quá tài giỏi.”

Lâm Viễn Kiều đương nhiên phụ họa: “Lão tổ tất nhiên là tài giỏi rồi.”

Lâm Vân Văn nhìn sang Lâm Vân Dật, cổ vũ: “Tam đệ, đệ cố gắng lên một chút, rất nhanh sẽ đuổi kịp lão tổ thôi.”

Lâm Vân Dật gật đầu đáp: “Đệ biết rồi.”

Lão tổ dù sao cũng là tu sĩ Trúc Cơ, đã tu luyện nhiều năm, gừng càng già càng cay. Vấn đề hiện tại của hắn là tu vi quá yếu, mới chỉ ở Luyện Khí tầng ba. Trong một sớm một chiều mà muốn đuổi kịp tạo hóa phù văn của lão tổ thì không phải chuyện dễ dàng.

Cũng may là hắn còn trẻ, có thừa thời gian để đuổi theo phía sau.