Chương 214: Lần đầu nghe về Ngưng Phong Đảo
Trú địa Vô Cực Tông.
Mấy vị tu sĩ tụ tập lại một chỗ, bàn tán xôn xao.
“Không biết Đổng sư huynh đã đi đâu mất tăm rồi.”
“Đổng sư huynh dạo này ra vẻ ta đây quá, chẳng thèm đoái hoài đến ai.”
“Cũng không hẳn vậy đâu! Đổng sư huynh chắc chắn vẫn chịu để mắt tới Trì Cẩn sư huynh đấy chứ, còn tặng cả Trú Nhan Đan nữa kìa.”
“Trì Cẩn sư huynh đã đem đan dược đổi lấy Viêm Dương Chi Tâm, xem ra, đối với Đổng sư huynh cũng chưa hẳn là vô tình.”
“Đổng sư huynh sở hữu Liệt Dương Chi Thể, nếu có được Viêm Dương Chi Tâm, thể chất chắc chắn sẽ thăng tiến không ít.”
“Mà tính ra, Viêm Dương Chi Tâm lại hợp với Nhiếp Lăng sư huynh hơn, xét về thể chất thì Cực Dương Chi Thể vẫn trên cơ một bậc.”
“Thiên tài địa bảo ai mà chẳng thèm, chung quy vẫn phải xem bản sự của mỗi người đến đâu thôi.”
“Ôn Hành Thư đã đột phá lên Trúc Cơ rồi, Đổng sư huynh chắc cũng lên Trúc Cơ từ lâu.”
“Đổng sư huynh đã bước vào Trúc Cơ, lại có thêm Viêm Dương Chi Tâm trợ lực, sức chiến đấu chưa chắc đã thua kém gã lôi tu Trúc Cơ đại viên mãn kia.”
“…”
…
Trì Nguyệt Lăng siết chặt nắm tay, cảm giác như tim mình bị ai bóp nghẹt.
Cách đây không lâu, nàng đã tách khỏi nhóm của Nhiếp Lăng. Ngay khi vừa rời đi, Trì Nguyệt Lăng liền gửi liên tiếp nhiều tin nhắn cho Đổng Bá Kiệt.
Nàng vốn rất tự tin, nghĩ rằng chỉ cần không đi chung với Nhiếp Lăng là có thể nhanh chóng bắt sóng được với Đổng Bá Kiệt.
Thế nhưng sau một hồi tốn công vô ích, nàng mới ngã ngửa vì thực tế khác xa một trời một vực so với những gì mình tưởng tượng.
Đổng Bá Kiệt hoàn toàn bặt vô âm tín, tin nhắn gửi đi cứ như đá ném xuống đáy biển, chẳng có chút tăm hơi.
Dù vậy, trong bí cảnh lúc này, đâu đâu cũng rộ lên những lời đồn đại về hắn.
Chẳng lẽ thật sự là do nàng tưởng bở, tự mình đa tình sao? Nghĩ đến đây, Trì Nguyệt Lăng bỗng thấy mặt mũi nóng bừng, một cỗ cảm giác nhục nhã dâng lên trong lòng.
Trì Nguyệt Lăng cắn răng, Trì Cẩn thế mà đã có được Trú Nhan Đan rồi!
Thứ mà nàng hằng mơ ước, Trì Cẩn vậy mà đã cầm gọn trong tay.
Trú Nhan Đan đối với tu sĩ bình thường thì chỉ có tác dụng giữ gìn nhan sắc, nhưng với người có Cực Âm Chi Thể như hắn, nó còn có công hiệu tẩm bổ, nâng cao thể chất.
Trì Cẩn chấp nhận tung Trú Nhan Đan ra để đổi lấy Viêm Dương Chi Tâm, chứng tỏ số đan dược trong tay hắn tuyệt đối không chỉ có một viên.
Trì Nguyệt Lăng nghiến răng, âm thầm nghi ngờ rằng Trì Cẩn đã tự mình uống một viên rồi.
Nàng cũng rất tò mò, không biết Viêm Dương Chi Tâm mà Trì Cẩn đổi được cuối cùng sẽ rơi vào tay ai.
Người ngoài không rõ chứ Trì Cẩn thừa biết, Nhiếp Lăng đã phải đánh đổi, hy sinh biết bao nhiêu công sức để có được Viêm Dương Chi Tâm.
Có điều, nếu Trú Nhan Đan kia thực sự là do Đổng Bá Kiệt tặng, thì Nhiếp Lăng e là đã hoàn toàn hết cửa với Viêm Dương Chi Tâm rồi.
Trì Nguyệt Lăng chợt nhớ tới đóa Tử Hầu Hoa ở sào huyệt cự hùng khi trước. Lúc đó, tên Ôn Hành Thư kia không chịu giúp đỡ rồi bỏ đi thẳng.
Giờ ngẫm lại, tên đó chắc chắn đã quay xe lén lút trở lại, chờ bọn họ đi khỏi là nẫng tay trên đóa Tử Hầu Hoa kia ngay.
Trì Nguyệt Lăng thực sự không tài nào hiểu nổi, tại sao Đổng Bá Kiệt và Ôn Hành Thư lại thay đổi chóng mặt đến thế.
Đổng Bá Kiệt rõ ràng luôn tìm cách lấy lòng nàng, giờ đây nàng đã hạ mình, dùng lời ngon ngọt cầu xin, vậy mà hắn lại ngó lơ, chẳng thèm đoái hoài.
Còn Ôn Hành Thư trước kia rõ ràng ghét cay ghét đắng Trì Cẩn, hiện tại lại như con chó trung thành, chạy trước chạy sau làm trâu làm ngựa cho y.
Trong lòng Trì Nguyệt Lăng dâng lên một vị đắng chát, luôn cảm thấy mọi chuyện không nên diễn ra như thế này.
Rõ ràng trước khi vào đây, nàng đã bói mấy quẻ đều phán là đại cát.
Mà theo nàng được biết, trước khi tiến vào bí cảnh, Trì Cẩn bói quẻ nào cũng đều là đại hung.
Vậy mà giờ đây Trì Cẩn lại sống thong dong, thuận buồm xuôi gió, còn nàng thì thảm hại, sa sút đến bước đường này. Quẻ bói này sai lệch quá mức vô lý rồi.
Trì Nguyệt Lăng luôn cảm thấy trong bóng tối có điều gì đó đã thay đổi, khiến nàng làm việc gì cũng gặp xui xẻo, trăm bề không thuận.
…
Chuyện đổi Trú Nhan Đan lấy Viêm Dương Chi Tâm giữa Trì Cẩn và Lâm Nguyệt Đường náo động khắp cả bí cảnh, Nhiếp Lăng dĩ nhiên cũng nghe được phong phanh.
Sau khi nhận được tin, tâm trạng Nhiếp Lăng cực kỳ rối bời, nửa tin nửa ngờ.
Nhiếp Lăng luôn không muốn tin Đổng Bá Kiệt có thể trở thành một Huyền cấp luyện đan sư, nhưng thực tế có quá nhiều tu sĩ xung quanh nhắc nhở hắn rằng kẻ kia giờ đã một bước lên mây, giàu sang phú quý rồi.
Trước kia ở trong tông môn, Nhiếp Lăng và Đổng Bá Kiệt luôn bị đem ra đặt lên bàn cân so sánh.
Xét về thể chất, tiềm năng, hay gia thế, bối cảnh, Nhiếp Lăng đều ăn đứt một bậc, thế nên trước đó hắn cũng chẳng thèm để Đổng Bá Kiệt vào mắt.
Lúc này ở trong bí cảnh, đám tu sĩ lắm lời vẫn thích đem hai người ra so kè.
Nhưng hiện tại gió đã đổi chiều, Đổng Bá Kiệt đột nhiên nổi lên như cồn, khiến Nhiếp Lăng bị lu mờ, trở nên hoàn toàn mờ nhạt.
Trì Cẩn xem chừng đã tìm được tiếng nói chung, đôi bên tình trong như đã với Đổng Bá Kiệt, còn Trì Nguyệt Lăng lại đường ai nấy đi với hắn. Lựa chọn của hai người họ càng khiến Nhiếp Lăng trông chẳng khác nào một kẻ bại trận thảm hại.
Nhiếp Lăng đang đi trên đường thì nghe thấy tiếng bàn tán của mấy người qua đường cách đó không xa lọt vào tai.
“Đổng Bá Kiệt rốt cuộc là trốn ở xó nào rồi?”
“Trì Cẩn có cách liên lạc với hắn đấy, trong tay y lại đang giữ Viêm Dương Chi Tâm, cứ bám theo Trì Cẩn là kiểu gì cũng tìm được người.”
“Muốn theo đuôi Trì Cẩn đâu có dễ, bên cạnh y có một cao thủ cấp Trúc Cơ bảo kê đấy.”
“Bí cảnh dạo này quái dị thật, mấy khu cấm địa đều có dấu vết nghi là có tu sĩ Trúc Cơ ra vào, ngay cả yêu thú cấp Trúc Cơ trong này cũng bị thịt mất mấy con rồi.”
“Lần mở bí cảnh này không giống mọi năm đâu, nghe nói hiện tại trong này ít nhất đã có năm người đột phá lên Trúc Cơ rồi.”
“Năm người cơ à? Thế thì đông đảo thật đấy!”
“…”
Nghe thấy ba chữ “Viêm Dương Chi Tâm”, Nhiếp Lăng vô thức siết chặt nắm tay.
Nhiếp Lăng đã nhiều lần mở lời hỏi mua Viêm Dương Chi Tâm từ Lâm Nguyệt Đường, tiếc là ả ta khăng khăng từ chối, vậy mà giờ đây chỉ vì một viên Trú Nhan Đan, ả lại dễ dàng mang báu vật ra giao dịch với kẻ khác.
Nhiếp Lăng lồng ngực tức nghẹn, thầm nghĩ: Đàn bà quả nhiên đều là lũ nông cạn, coi trọng cái mã bề ngoài hơn bất cứ thứ gì trên đời.
Nhiếp Lăng đoán chừng nguyên liệu làm ra viên Trú Nhan Đan kia chính là đóa Tử Hầu Hoa mà họ bắt gặp lần thứ hai.
Nhiếp Lăng siết chặt nắm đấm, Ôn Hành Thư lúc đó giả vờ không thèm giúp, sau lưng chắc chắn đã lén lút cuỗm mất linh dược bỏ túi riêng rồi.
Nhiếp Lăng tự thấy bản thân đúng là mù mắt mới đánh giá thấp Đổng Bá Kiệt đến vậy.
…
Hai người Lâm Vân Tiêu đang rảo bước trong núi.
Bọn họ vừa mới càn quét xong một khu cấm địa trong bí cảnh, thu hoạch khá khẩm.
Lâm Vân Tiêu chiến lực đáng gờm, Trì Cẩn cũng đã thăng cấp Trúc Cơ, hai người họ bắt tay nhau thì sức chiến đấu phải nói là cực kỳ khủng khiếp.
Trì Cẩn lấy ngọc giản truyền tin ra kiểm tra một chút, khẽ nhíu mày.
Lâm Vân Tiêu tò mò hỏi: “Ngươi lại nhận được một đống tin nhắn nữa à?”
Trì Cẩn gật đầu: “Đúng vậy.”
Từ sau khi rộ lên tin Đổng Bá Kiệt luyện chế thành công Trúc Cơ Đan, các loại tin nhắn làm phiền chưa từng ngắt quãng.
Bây giờ y lại dùng Trú Nhan Đan để đổi lấy Viêm Dương Chi Tâm, số lượng tin nhắn đổ về lại càng khủng khiếp hơn.
Lâm Vân Tiêu bĩu môi: “Toàn một lũ ngu ngốc mắt mù, trước kia nhìn người không ra hồn, chấp nhất làm gì, bơ đi cho rảnh nợ.”
Trì Cẩn cười: “Nói cũng đúng.”
Trì Cẩn cất ngọc giản đi, lòng dâng lên chút cảm xúc phức tạp.
Y nhận được quá nhiều tin nhắn, có mấy tên tu sĩ rảnh rỗi, một mình thôi mà nổ cho y đến mấy trăm cái tin.
Trong một biển tin nhắn đó, có hai người gửi đến khiến y chú ý hơn cả.
Một là Trì Nguyệt Lăng, hai là Nhiếp Lăng.
Hai người này tuy đã cắt đứt quan hệ, đường ai nấy đi, nhưng lại ăn ý đến lạ kỳ khi đều gửi tin nhắn cho y, hơn nữa còn vào cùng một thời điểm.
Sau khi chia tay Nhiếp Lăng, Trì Nguyệt Lăng chắc đã đi tìm Đổng Bá Kiệt, có điều tìm kiếm lâu như vậy xem ra chẳng thu hoạch được gì.
Trì Nguyệt Lăng chắc cũng cuống cuồng lắm rồi, thế mà lại dám bén mảng đánh chủ ý lên đầu y, nhắn tin hỏi dò tung tích của Đổng Bá Kiệt.
Nghĩ cũng nực cười, Trì Nguyệt Lăng mỗi lần gặp y đều ngon ngọt gọi hai tiếng Đường ca, tỏ vẻ thân thiết như anh em ruột thịt, nhưng đến khi đập chậu cướp hoa, đào góc tường nhà y thì lại chẳng nương tay chút nào.
Nhìn những lời lẽ tỏ ra khẩn thiết, hỏi han tình hình dạo này của mình từ Trì Nguyệt Lăng, Trì Cẩn nổi hết cả da gà.
Đúng là cáo đi chúc tết gà, chẳng có ý tốt lành gì.
So với tin nhắn của Trì Nguyệt Lăng, lời nhắn của Nhiếp Lăng lại càng làm y thấy khó chịu hơn.
Y và Nhiếp Lăng tuy có hôn ước, nhưng số lần liên lạc giữa đôi bên đếm trên đầu ngón tay.
Nhiếp Lăng dạo này chắc là túng quẫn, sống chật vật lắm rồi, bằng không với cái tính kiêu ngạo tận trời xanh của hắn, đời nào chịu hạ mình chủ động nhắn tin cho y.
Nhiếp Lăng nhắn đến là để dò hỏi về Viêm Dương Chi Tâm.
Bên ngoài đồn ầm lên là Viêm Dương Chi Tâm được đổi bằng Trú Nhan Đan, mà Trú Nhan Đan lại do Đổng Bá Kiệt luyện ra.
Nhiếp Lăng hỏi đến chuyện này, chắc chắn cũng đã nghe qua lời đồn.
Trong hoàn cảnh này, hắn vậy mà vẫn dày mặt, nói bóng nói gió để vòi vĩnh Viêm Dương Chi Tâm, da mặt của tên này quả thực còn dày hơn cả tường thành.
Trước kia, ông ngoại vì muốn lôi kéo Nhiếp Lăng nên đã dâng tận tay không biết bao nhiêu tài nguyên tu luyện, vậy mà hắn lúc nào cũng bày ra cái bộ dạng thanh cao, thà chết đói chứ không thèm ăn thức ăn bố thí.
Giờ đây lại chủ động đi hỏi thăm Viêm Dương Chi Tâm, rõ ràng bản chất của hắn chẳng hề có cốt khí, khí phách như những gì bản thân vẫn hay làm màu bên ngoài.
…
Trì Cẩn cất ngọc giản đi, quay sang nhìn Lâm Vân Tiêu: “Ngươi có biết Tam ca bọn họ đang ở đâu không? Ta muốn gặp họ.”
Lâm Vân Tiêu ngơ ngác: “Ngươi gặp Tam ca bọn họ làm gì?”
Trì Cẩn đáp: “Ta có một nơi muốn đi, định hỏi xem bọn họ có muốn đi chung không?”
Lâm Vân Tiêu hào hứng hẳn lên: “Chỗ nào thế? Có phải chỗ ngon ăn không?”
Trì Cẩn gật đầu: “Coi là vậy đi.”
Lâm Vân Tiêu nóng lòng giục: “Thế thì đi thôi, dù sao dạo này quanh đây cũng chán ngắt.”
Lâm Vân Tiêu dẫn Trì Cẩn đi một lát thì tìm được hai người Lâm Vân Dật.
Lâm Vân Dật quan sát Lâm Vân Tiêu một lượt rồi gật gù: “Khá lắm, dược lực của Viêm Dương Chi Tâm đúng là không đùa được.”
Lâm Vân Tiêu hớn hở: “Đệ cũng thấy thế, sau khi luyện hóa xong liền đỡ được mấy năm khổ tu. Phải chi có thêm vài viên nữa thì ngon, đệ có thể dễ dàng đột phá lên Trúc Cơ trung kỳ rồi.”
Lâm Vân Dật cốc đầu em trai, cười mắng: “Mơ hão huyền gì thế em trai?”
Lâm Vân Tiêu gãi đầu: “Thì đệ cứ ước thế…”
Giang Nghiễn Băng lên tiếng cắt ngang: “A Cẩn, đệ tìm tụi huynh có việc gì sao?”
Trì Cẩn nghiêm túc: “Có một mối ngon, muốn tìm Tam ca và A Nghiễn ca thương lượng một chút.”
Lâm Vân Dật mỉm cười: “Vận may đến cửa à! Huynh là khoái nhất mấy vụ này.”
Trì Cẩn gật đầu, bắt đầu giải thích: “Trong bí cảnh này có một hòn đảo nhỏ tên là Ngưng Phong Đảo. Trên đảo có một động phủ cổ, bên trong chứa một hồ nước gọi là Thiên Nguyên Bích Linh Tuyền. Nước ở hồ này có tác dụng cực kỳ tốt cho việc tu luyện của tu sĩ.”
Lâm Vân Dật ngạc nhiên: “Ồ, không ngờ trong bí cảnh lại giấu một nơi tuyệt vời như vậy.”
Trì Cẩn khẳng định: “Có thật đấy ạ.”
Lâm Vân Dật hăm hở: “Nghe ngon ăn đấy, chúng ta xuất phát tới đó ngay đi.”
Trì Cẩn lại lắc đầu: “Bây giờ chưa đi được.”
Lâm Vân Dật thắc mắc: “Sao thế?”
Trì Cẩn giải thích: “Ngưng Phong Đảo bốn bề là nước, mà nước hồ lại có kịch độc. Muốn ra được đảo ở giữa hồ, bắt buộc phải triệu hồi con Huyền Thủy Độc Quy dưới nước lên, nhờ nó chở vào trung tâm.”
Lâm Vân Dật hỏi tiếp: “Vậy làm sao để triệu hồi con rùa độc đó?”
Trì Cẩn đáp: “Phải đi vào sâu trong Vạn Độc Lâm để hái Vạn Độc Quả. Loại quả này hái xuống rồi thì chỉ để được tối đa bảy ngày là hỏng, cho nên một khi đã hái quả, chúng ta chỉ có đúng bảy ngày để hành động.”
Trì Cẩn kiên nhẫn kể rõ mọi ngóc ngách về Ngưng Phong Đảo. Ngay từ khoảnh khắc y mở miệng nhắc đến địa danh này, trong đầu Lâm Vân Dật bỗng hiện lên ký ức về hai đoạn cốt truyện khác nhau.
Một đoạn là cặp đôi Tạ Lệnh Hoài và Giang Việt Nhiễm tiến vào Ngưng Phong Đảo, đoạn còn lại là cặp Nhiếp Lăng và Trì Nguyệt Lăng đặt chân tới đây.
Theo đúng như kịch bản gốc, hai cặp đôi nhân vật chính kia trước sau đều mò tới Ngưng Phong Đảo và hốt được một mớ lợi ích khổng lồ.
Lâm Vân Tiêu trầm trồ: “Cái hồ Thiên Nguyên Bích Linh Tuyền đó nghe có vẻ bá đạo nhỉ!”
Trì Cẩn tiếp lời: “Nếu được vào đó ngâm mình một chút, độ khó khi muốn đột phá lên Trúc Cơ trung kỳ sẽ giảm đi rất nhiều. Không chỉ vậy, tu sĩ nào từng ngâm qua nước hồ này, sau này có muốn đột phá lên Kim Đan cũng dễ thở hơn hẳn. Đã thế, dưới đáy hồ còn có Thiên Nguyên Linh Chu, bảo vật hỗ trợ tu luyện cực tốt, có điều nó nằm tận đáy hồ, không dễ gì mò được.”
Lâm Vân Tiêu phấn khích ra mặt: “Tam ca, đi thôi anh ơi!”
Lâm Vân Dật gật đầu đồng ý: “Được thôi.”
Trong lòng Lâm Vân Dật thầm nghĩ: Cái nơi như Ngưng Phong Đảo này nghe qua đã thấy lai lịch bất phàm, hơn nữa theo vòng quay vận mệnh cũ, cả hai cặp nam nữ chính đều từng tới đây kiếm chác, chứng tỏ chỗ này tuyệt đối không phải dạng vừa.
—