Chương 200: Giang Nghiễn Băng Trúc Cơ
Lấy được linh thảo, hai người Lâm Vân Dật liền lập tức rời đi.
Lâm Vân Dật kiểm tra số dược tài mới tới tay, trong lòng không khỏi có chút kích động.
Trước đó, để gom đủ dược tài luyện chế Trúc Cơ Đan, hắn đã phải tốn chín trâu hai hổ chi lực.
Giờ đây, chỉ dựa vào việc bán đan dược, hắn đã dễ dàng gom đủ thêm ba phần. Tuy rằng có chút đáng tiếc khi phải bỏ ra hai viên Trúc Cơ Đan, nhưng đổi lại được nhiều linh thảo như thế này thì hoàn toàn xứng đáng.
Giang Nghiễn Băng lên tiếng: “Phương pháp này của ngươi rất khá, một phát liền có thêm ba phần dược tài.” Ba phần dược tài, chỉ cần có một phần luyện chế thành công là đã thu hồi được vốn liếng rồi.
Lâm Vân Dật có chút đắc ý: “Chuyện thu thập linh thảo này, chung quy vẫn phải chú trọng phương pháp. Đám ngoại vực tu sĩ này quả thực rất có bản lĩnh. Tuy rằng ta đã chặn đường vài tên ngoại vực tu sĩ, cướp được một số bản đồ, nhưng có rất nhiều tin tức bí mật đám tu sĩ kia đều chỉ ghi nhớ trong lòng, tuyệt đối không hiển lộ trên bản đồ.”
Giang Nghiễn Băng gật đầu: “Nói rất đúng, ngoại vực tu sĩ nắm giữ nhiều phần tin tức hơn chúng ta rất nhiều, tự nhiên có thể chiếm được nhiều tiên cơ hơn, đạt được thu hoạch lớn hơn. Tiên hạ thủ vi cường, hậu hạ thủ tai ương, chiếm trước tiên cơ cũng là việc vô cùng quan trọng.”
Dược liệu Trúc Cơ Đan trên tay Lâm Vân Dật vốn dĩ đã tiêu hao cạn kiệt, bất quá, có số dược tài vừa giao dịch được bổ sung, hắn đảo mắt đã có thể tiếp tục khai lò luyện đan.
Lâm Vân Dật tìm một nơi vắng vẻ, lấy ra một viên Trúc Cơ Đan để luyện hóa.
Dược lực của Trúc Cơ Đan nhanh chóng hòa tan trong cơ thể hắn.
Bình cảnh Trúc Cơ vốn đang kiên cố của Lâm Vân Dật, dần dần có dấu hiệu tan chảy ra.
Lâm Vân Dật phất tay ném ra mười vạn linh thạch. Linh lực trong linh thạch bị rút mạnh ra ngoài, nhanh chóng dung nhập vào trong thân thể hắn.
Một nén nhang sau, Lâm Vân Dật mở hai mắt ra, có chút thất vọng nói: “Trúc Cơ thất bại rồi, xem ra uống một viên Trúc Cơ Đan vẫn là không hành.”
Mặc dù Lâm Vân Dật chưa thể Trúc Cơ thành công, nhưng linh lực đã tăng lên không ít, linh lực trong cơ thể bắt đầu cố hóa, tiến vào cảnh giới bán bộ Trúc Cơ.
Hiệu quả của Trúc Cơ Đan vẫn vô cùng hiển hách, Lâm Vân Dật cảm giác linh lực trong cơ thể so với trước đó đã tăng lên tới sáu phần.
Không chỉ có vậy, luyện đan thuật của hắn cũng theo đó mà nước lên thì thuyền lên. Với trạng thái hiện tại của hắn, nếu đi luyện chế Trúc Cơ Đan thì tỷ lệ thành công có lẽ sẽ cao hơn trước rất nhiều.
Giang Nghiễn Băng nói: “Đây là chuyện trong dự liệu, nếu Đại Viên Mãn Trúc Cơ mà đơn giản như vậy, Tạ Lệnh Hoài cũng sẽ không dễ dàng từ bỏ đến thế.”
Cả hai người bọn họ đều đã tu luyện tới Luyện Khí tầng mười, độ khó để tiến giai Trúc Cơ so với Luyện Khí tầng chín thông thường thì cao hơn rất nhiều.
Lâm Vân Dật thở dài: “Nói cũng phải.”
Giang Nghiễn Băng khuyên nhủ: “Cơm ngon không sợ muộn, cứ từ từ thôi.”
Lâm Vân Dật gật đầu: “Tuy rằng Trúc Cơ thất bại, nhưng linh lực tăng tiến không ít, ta cảm giác tiếp theo luyện chế Trúc Cơ Đan, tỷ lệ thành công có lẽ có thể nâng cao một chút.”
Giang Nghiễn Băng bảo: “Trúc Cơ Đan còn thừa một viên, ngươi đem viên còn lại ăn luôn đi.”
Lâm Vân Dật khoát tay: “Không cần đâu, ta cảm giác có ăn thêm một viên nữa cũng không đủ để Trúc Cơ! Ngươi ăn đi.”
Giang Nghiễn Băng chần chừ một chút, nói: “Ngươi đã tiến vào trạng thái bán bộ Trúc Cơ rồi, ăn thêm một viên nữa biết đâu chừng liền Trúc Cơ thành công.”
Lâm Vân Dật lắc đầu, nói: “Không được, trong thời gian ngắn liên tục dùng Trúc Cơ Đan, hiệu quả đan dược sẽ bị giảm đi rất nhiều. Ngươi ăn viên đan dược này đi, hẳn là cũng có thể tiến vào bán bộ Trúc Cơ. Lát nữa ta luyện đan, ngươi cũng có thể giúp ta hộ pháp. Tin tức trong bí cảnh có người có thể luyện chế Trúc Cơ Đan hẳn là đã truyền ra ngoài rồi. Tiếp theo, một khi gây ra động tĩnh, đám tu sĩ mưu toan giết người đoạt đan chắc chắn sẽ không ít.”
Mặc dù thực lực của hai người bọn họ không tệ, nhưng ngoại vực tu sĩ tàng long ngọa hổ, tuyệt đối không thể quá mức coi thường những người này.
Giang Nghiễn Băng nghe vậy cũng không từ chối nữa, nhận lấy đan dược rồi nuốt xuống.
Trúc Cơ Đan vừa vào miệng, một luồng linh khí nồng đậm nháy mắt lan tỏa khắp bốn phương tám hướng.
Giang Nghiễn Băng tức khắc cảm nhận được bình cảnh ngưng trệ đã lâu bắt đầu tiêu tan, linh lực trong cơ thể bắt đầu bạo động, toàn thân linh lực vận chuyển nhanh như chớp giật.
Trong sơn động, linh khí bên trong linh thạch bị tiêu hao một cách chóng mặt. Khí tức trên người Giang Nghiễn Băng điên cuồng tăng vọt, linh lực xung quanh điên cuồng dũng mãnh tràn vào trong thân thể hắn.
Dưới sự trợ giúp của linh thạch, Giang Nghiễn Băng nhanh chóng đột phá, tiến vào cảnh giới Trúc Cơ.
Lâm Vân Dật nhìn Giang Nghiễn Băng, có chút kinh hỷ nói: “Ngươi tiến giai thành công rồi.”
Giang Nghiễn Băng đáp: “Phải, so với dự liệu thì thuận lợi hơn rất nhiều, có lẽ là nhờ dính chút phúc khí của Ngân Đoàn.”
Giang Nghiễn Băng có chút vui mừng. Tiến độ tu luyện của hắn và Lâm Vân Dật vốn luôn không sai biệt lắm, công pháp tu luyện cũng tương đồng, lại trước sau chân tiến giai Luyện Khí tầng mười.
Vốn dĩ Lâm Vân Dật tiến giai thất bại, Giang Nghiễn Băng còn tưởng rằng chính mình cũng sẽ không thành công, không nghĩ tới cư nhiên lại thuận thuận lợi lợi Trúc Cơ.
Nghĩ đi nghĩ lại, chung quy cũng chỉ có thể là công lao của Ngân Đoàn. Trước đó Ngân Đoàn tiến giai Trúc Cơ đã kéo theo tu vi của hắn tăng một đoạn lớn.
Vừa rồi lúc hắn Trúc Cơ, Ngân Đoàn dường như đã thức tỉnh, thông qua linh sủng khế ước truyền cho hắn không ít linh lực.
Tất nhiên, cũng có thể là do linh căn của hắn rốt cuộc ít đi một chút, lại không tu luyện lôi pháp, cho nên độ khó tiến giai tương đối thấp hơn một chút.
Lâm Vân Dật mỉm cười nói: “Ngân Đoàn quả thực là một tiểu tử tốt.”
Lâm Vân Dật vừa nói vừa liếc mắt nhìn về phía ấn ký Địa Ngục Viêm Long trên mu bàn tay mình. Một linh sủng tốt thì phải biết mang theo chủ nhân bay cao bay xa, chứ không phải suốt ngày chỉ nghĩ đến chuyện hút lấy linh lực của chủ nhân.
Dường như cảm ứng được oán niệm của Lâm Vân Dật, Địa Ngục Viêm Long gầm thét một tiếng rồi lao vút ra ngoài.
Địa Ngục Viêm Long hất hàm: “Lâm tiểu tam, ngươi có phải đang mắng bản đại gia hay không?”
Lâm Vân Dật cung tay: “Làm sao có thể, đại nhân đa lự rồi.”
Địa Ngục Viêm Long hừ một tiếng: “Cái tên đầy một bụng nước xấu nhà ngươi, khẳng định là đang mắng bản đại nhân rồi.”
Lâm Vân Dật thản nhiên: “Đại nhân nghĩ nhiều rồi.”
Địa Ngục Viêm Long nhìn kỹ hắn: “Bán bộ Trúc Cơ, ngươi ăn Trúc Cơ Đan rồi?”
Lâm Vân Dật gật đầu nói: “Đúng vậy!”
Địa Ngục Viêm Long giễu cợt: “Ăn Trúc Cơ Đan mà chỉ tu thành bán bộ Trúc Cơ, ngươi có thể lại vô dụng hơn được nữa không.”
Lâm Vân Dật phụ họa: “Ai nói không phải chứ.”
Địa Ngục Viêm Long lượn một vòng quanh Giang Nghiễn Băng, “Ồ, A Nghiễn à! Ngươi tiến giai Trúc Cơ rồi?”
Giang Nghiễn Băng gật đầu nói: “Phải, ta tiến giai Trúc Cơ rồi.”
Địa Ngục Viêm Long liền quay sang chọc ngoáy: “Lâm tiểu tam, ngươi nhìn xem, A Nghiễn đều đã Trúc Cơ rồi, ngươi thế mà vẫn chỉ là một tên Luyện Khí nha, ngươi không cảm thấy xấu hổ sao?”
Lâm Vân Dật nhún vai: “Ta cũng không có cách nào, Ngân Đoàn chẳng phải đã Trúc Cơ rồi sao?”
Địa Ngục Viêm Long nổi giận đùng đùng: “Ngươi có ý gì? Bản đại nhân chẳng lẽ lại không bằng cái con súc mao đoàn tử kia?”
Lâm Vân Dật mỉm cười: “Đây là tự đại nhân nói, không phải ta nói.”
Địa Ngục Viêm Long tức điên: “Cái đồ khốn kiếp nhà ngươi…”
Lâm Vân Dật chắp tay: “Để đại nhân thất vọng rồi.”
Địa Ngục Viêm Long bay múa điên cuồng xung quanh một vòng, phát tiết một trận lôi đình thịnh nộ, sau đó lại thu nhỏ người chui tọt vào trong cánh tay của Lâm Vân Dật.
Lâm Vân Dật nhìn Giang Nghiễn Băng, nhịn không được thay đối phương vui mừng: “Cuối cùng cũng Trúc Cơ rồi, thật là không dễ dàng gì, ngươi cảm giác thế nào?”
Giang Nghiễn Băng đáp: “Rất tốt.”
Giang Nghiễn Băng dùng Luyện Khí tầng mười để Trúc Cơ, độ khó tuy cao hơn Luyện Khí tầng chín rất nhiều, nhưng lợi ích thu về sau khi Trúc Cơ cũng lớn hơn bội phần.
Giang Nghiễn Băng cảm giác thân thể đã phát sinh một sự chuyển biến thoát thai hoán cốt, trạng thái của cả người hoàn toàn khác biệt so với trước kia.
Trong lòng Giang Nghiễn Băng chiến ý bùng nổ, Trúc Cơ và Luyện Khí quả thực vô cùng khác nhau. Lúc này nếu Lâm gia lại phát sinh một trận yêu thú triều tương tự như trước đó, không cần tu sĩ Lâm gia ra tay, một mình hắn và Ngân Đoàn phỏng chừng cũng có thể dễ dàng giải quyết.
Giang Nghiễn Băng nhìn Lâm Vân Dật, hỏi: “Ngươi cảm giác thế nào? Đã có cảm giác muốn Trúc Cơ chưa?”
Lâm Vân Dật thở dài một tiếng, nói: “Tổng cảm thấy còn thiếu một chút cái gì đó, có lẽ là thiếu vài viên Trúc Cơ Đan đi, cứ từ từ thôi.”
Giang Nghiễn Băng nghe vậy, ý vị thâm trường liếc nhìn Lâm Vân Dật một cái, có chút cạn lời.
Lâm Vân Dật chớp chớp mắt, trái tim bắt đầu đập loạn nhịp, tứ đệ đều đã không còn là xử nam nữa rồi, có lẽ hắn cũng nên tranh thủ một chút.
Lâm Vân Dật gãi gãi đầu, nhất thời không biết nên mở lời thế nào.
Giang Nghiễn Băng thở dài một tiếng, nói: “Lo luyện đan trước đi.”
Lâm Vân Dật đáp: “Được!”
……
Tin tức Đổng Bá Kiệt luyện chế ra Trúc Cơ Đan, ở trong bí cảnh khắp nơi rao bán nhanh chóng truyền dương ra ngoài.
“Đổng Bá Kiệt cư nhiên là Huyền cấp luyện đan sư, tên này giấu đầu lòi đuôi sâu thật đấy.”
“Đến cả Trúc Cơ Đan cũng có thể luyện chế, gia hỏa này lần này phát tài to rồi!”
“Cái bí cảnh này có rất nhiều nơi được Trúc Cơ yêu thú thủ hộ, nếu như có thể tiến giai Trúc Cơ, thu hoạch định ra là không nhỏ.”
“Đáng tiếc, Đổng Bá Kiệt chỉ chấp nhận lấy vật đổi vật, có linh thạch cũng không mua nổi Trúc Cơ Đan.”
“Chuyện này cũng là lẽ đương nhiên, cho dù hắn có thể luyện chế Trúc Cơ Đan, số lượng Trúc Cơ Đan có thể luyện chế ra được khẳng định cũng có hạn.”
“Đổng Bá Kiệt giờ này cũng không biết đã chạy đi đâu rồi, rất nhiều người có linh thảo nhưng cũng không tài nào tìm thấy hắn.”
“Chắc chắn là trốn đi rồi, lúc này kẻ muốn bắt hắn phỏng chừng không ít. Nói mới nhớ, ta đã hỏi qua người của Vô Cực Tông, bọn họ hình như hoàn toàn không biết vị này biết luyện đan, cũng chưa từng thấy hắn bước vào luyện đan thất bao giờ.”
“Tình huống này so với hai vị Luyện Khí tầng mười tu sĩ của Phong Lôi Tông kia có chút tương tự nha. Tu sĩ Phong Lôi Tông cũng hoàn toàn không biết tông môn của bọn họ lại có hai vị hung thần như vậy.”
“……”
……
Uy danh của “Đổng Bá Kiệt” nhanh chóng truyền khắp bí cảnh, nhất thời, tu sĩ toàn bộ bí cảnh đều đang thảo luận về vị nhân vật truyền kỳ này.
Thời gian gần đây, hai vị tu sĩ “Luyện Khí tầng mười” cũng đã trở thành hoa vàng ngày hôm qua, danh tiếng hoàn toàn bị một “Đổng Bá Kiệt” đột nhiên xuất hiện che lấp mất.
Trong bí cảnh, tin tức có người có thể luyện chế Trúc Cơ Đan cũng truyền tới tai đám người Vạn Chí Dũng của Ngự Thú Tông.
“Không ngờ tới, cái bí cảnh này cư nhiên lại có tu sĩ có thể luyện chế Trúc Cơ Đan.”
“Nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên, Luyện Khí kỳ liền có thể luyện chế Trúc Cơ Đan, ngoại vực quả nhiên là tàng long ngọa hổ. Tông môn ta số nhân tài đến cảnh giới Trúc Cơ kỳ mới có thể tiến thăng Huyền cấp đan sư còn ít ỏi đến đáng thương.”
“Vị đan sư này xem ra còn muốn xuất sắc hơn cả hai vị Luyện Khí tầng mười kia.”
“Nghe nói, chỉ cần gom đủ chủ dược của Trúc Cơ Đan là có thể cùng vị đan sư kia đổi lấy Trúc Cơ Đan, nói không chừng chúng ta cũng có thể thử xem.”
“Có thể sao? Vị đan sư kia chính là người của ngoại vực.”
“Ngoại vực tu sĩ vị tất đã không làm sinh ý với chúng ta.”
“Trước đó, hai vị Luyện Khí tầng mười kia cũng là người ngoại vực, tuy rằng là ngoại vực, nhưng đối với ngoại vực tu sĩ cũng chẳng nể mặt mũi gì, giết không ít người.”
“Chủ dược của Trúc Cơ Đan nơi nào có dễ dàng gom đủ như vậy.”
Mấy vị tu sĩ nhìn nhau trân trân, trong lòng đều dấy lên một ý niệm không thể nói thành lời.
Linh thảo thu hoạch được ở bí cảnh, sau khi ra ngoài đều phải thượng giao. Đám đệ tử tông môn như bọn họ tuy tỷ lệ phải thượng giao thấp hơn tu sĩ của các tu chân gia tộc một chút, nhưng cũng phải nộp lên tới sáu phần.
Khổ cực tiến vào đây tìm kiếm linh thảo, chẳng phải cũng là vì Trúc Cơ Đan hay sao? Nếu có thể trực tiếp đổi lấy Trúc Cơ Đan, vậy thì không cần phải phân chia cho tông môn nữa rồi.
Mấy vị tu sĩ mặc dù thập phần tâm động, nhưng nghĩ đến độ khó của việc này rốt cuộc vẫn đành phải từ bỏ.
Muốn tình cờ đụng trúng vị đan sư kia vốn dĩ đã là việc cực kỳ không dễ dàng, mà cho dù giao dịch có được Trúc Cơ Đan, muốn giữ mạng bảo vệ nó cũng chẳng phải chuyện chơi, chưa kể nếu thực sự đổi được Trúc Cơ Đan thì giao cho ai dùng cũng là cả một vấn đề lớn.
“Nếu như vị luyện đan sư kia là người của đại lục chúng ta thì tốt biết mấy.”
“Nghĩ cái gì thế không biết, nghe nói vị kia chính là thiên túng chi tài của Vô Cực Tông phương ngoại vực.”
“Đại lục chúng ta tài nguyên căng thẳng, Huyền cấp linh dược mà luyện đan sư tông môn có thể tiếp xúc được ít đến thảm thương, làm gì có bản lĩnh đi luyện chế Trúc Cơ Đan chứ!”
“Nói cũng đúng.”
“……”
Vạn Chí Dũng nhìn rặng núi mịt mù phía xa, trong lòng dâng lên một nỗi ảm đạm.
Ở nơi nhỏ bé lâu ngày, không cẩn thận một cái liền biến thành ếch ngồi đáy giếng.
Trước khi đến đây, hắn cũng là một bầu nhiệt huyết, tràn đầy chí khí. Tiến vào bí cảnh rồi mới biết trời đất bên ngoài rộng lớn nhường nào, tu sĩ kinh tài tuyệt diễm ở ngoại giới nhiều biết bao nhiêu.
Loại tu sĩ như hắn ở trong tông môn hẵng còn tính là tạm được, nhưng nếu phóng mắt ra các đại tông môn ở ngoại vực thì căn bản là không đáng để vào mắt.
—