Chương 161: Kiểm kê chiến lợi phẩm
Giải quyết xong đối thủ, lại tới giai đoạn kiểm kê chiến lợi phẩm mà ai nấy đều thích nhất.
Lâm Vân Dật liếc nhìn Lâm Vân Tiêu một cái, nói: “Có nhẫn không gian, tận hai chiếc cơ.”
Lâm Vân Tiêu có chút kích động: “Tận hai chiếc nhẫn không gian, lần này ta có được chia một chiếc không?”
Lâm Vân Dật: “Dĩ nhiên là được, cứ tùy ý chọn, trúng chiếc nào lấy chiếc đó.”
Lâm Vân Tiêu: “Tốt quá rồi, ta cuối cùng cũng là người có nhẫn không gian rồi.”
Giang Nghiễn Băng phát hiện trên người mấy kẻ ma tu một quyển sổ nhỏ, bên trong ghi chép một số thông tin giới thiệu về Tứ Hải thương hội.
Lâm Vân Dật: “Sao thế? Có phát hiện gì không?”
Giang Nghiễn Băng: “Ngươi nhìn Tứ Hải thương hội này xem.”
Lâm Vân Tiêu ghé sát lại, hỏi: “Tứ Hải thương hội? Đó là cái thứ gì thế?”
Giang Nghiễn Băng: “Thế lực này, hình như ta từng nghe mẫu thân nhắc đến rồi.”
Lâm Vân Dật: “Mẫu thân ngươi?”
Giang Nghiễn Băng: “Đúng vậy, nghe đồn thế lực của Tứ Hải thương hội vô cùng lớn mạnh, trong thương hội có tu sĩ Nguyên Anh tọa trấn, các phân hiệu của thương hành trải khắp năm châu bốn biển, thương hành này có cung cấp một dịch vụ.”
Lâm Vân Dật: “Dịch vụ gì?”
Giang Nghiễn Băng: “Ký gửi bảo vật. Khi một số gia tộc dự cảm thấy điều chẳng lành, họ sẽ đem một phần bảo vật ký gửi vào trong thương hành. Thương hành sẽ giao cho một tín vật, những tín vật này muôn hình vạn trạng, chỉ có bản thân người ký gửi mới biết được. Nếu muốn lấy vật ký gửi ra thì bắt buộc phải dùng tín vật.”
Lâm Vân Dật: “Trước đó dưới sự ảnh hưởng của Ngân Đoàn, tên ma tu kia trước khi thần trí mơ hồ hình như có buột miệng nói chiếc nhẫn đó chính là tín vật?”
Giang Nghiễn Băng gật đầu, nói: “Có khả năng là vậy.”
Một số đại gia tộc thường tính đường lui vẹn toàn, vì sự hưng thịnh lâu dài của gia tộc, khi bảo vật trong nhà quá nhiều, họ sẽ đem một phần chia nhỏ ra rồi ký gửi ở các nơi, nhằm tránh việc lúc gia tộc gặp tai vạ sẽ bị người ta vét sạch một mẻ.
Có không ít thế lực đều cung cấp dịch vụ ký gửi bảo vật này.
Sống yên ổn nghĩ đến ngày gian nguy, rất nhiều thế lực lớn khi đang ở thời kỳ hưng thịnh đều sẽ cố hết sức chuẩn bị sẵn các loại đường lui.
Lâm Vân Tiêu có chút kích động nói: “Nếu thật sự là tín vật lấy bảo vật, vậy chúng ta phải đi đâu để nhận đây?”
Giang Nghiễn Băng: “Chỉ cần tìm đến điểm ký gửi bảo vật là được. Ở các điểm ký gửi đều có trận pháp truyền tống vật phẩm, tín vật có thể khởi động trận pháp truyền tống để chuyển đồ tới.”
Lâm Vân Tiêu: “Nghe qua có vẻ lợi hại thật đấy! Liệu bảo vật có bị bọn họ nuốt trọn không?”
Giang Nghiễn Băng: “Chắc không đến mức đó, uy tín của Tứ Hải thương hội vẫn vô cùng bảo đảm. Đối với những người làm thương hội này mà nói, danh tiếng là thứ cốt lõi.”
Lâm Vân Tiêu tràn đầy mong đợi nói: “Không biết năm đó Lôi gia đã để lại những bảo vật gì nhỉ.”
Lâm Vân Dật: “Tìm được nơi đóng trụ sở của Tứ Hải thương hội là biết ngay, hiện tại việc quan trọng nhất vẫn là quay về trước đã.”
Lâm Vân Dật thầm có vài phần kỳ vọng. Năm xưa tổ thượng Lôi gia từng xuất hiện tu sĩ Kim Đan tu luyện lôi hệ công pháp, bảo vật mà gia tộc này lưu lại rất có khả năng là một số tài nguyên tu luyện thích hợp cho tu sĩ Lôi linh căn.
Tìm đến thế lực lớn như Tứ Hải thương hội để ký gửi bảo vật thì phải bỏ ra một khoản phí bảo quản không hề nhỏ.
Đã như vậy, giá trị của bảo vật được cất giữ chắc chắn không thấp, bằng không thì tiền phí bảo quản chẳng phải là uổng phí rồi sao.
Giang Nghiễn Băng: “Linh thạch trong nhẫn của hai tên ma tu này hình như không ít đâu.”
Lâm Vân Tiêu: “Mấy kẻ Trúc Cơ gặp trước đây chẳng biết thế nào mà tên nào tên nấy nghèo rớt mồng tơi, hai tên gặp lần này rốt cuộc cũng khá khẩm hơn chút rồi.”
Lâm Vân Dật dò xét hai chiếc nhẫn không gian một lượt. Trong một chiếc nhẫn chứa hơn hai mươi tám vạn linh thạch, chiếc còn lại chứa hơn hai mươi hai vạn linh thạch.
Linh thạch trong cả hai chiếc nhẫn cộng lại được hơn năm mươi vạn linh thạch.
Lâm Vân Dật: “Nhiều linh thạch thế này, đủ cho chúng ta phung phí một thời gian dài rồi.”
Mấy người bọn họ đều đang chuẩn bị Trúc Cơ, chính là lúc cần linh thạch nhất, khoản tài lộc này đến thật đúng lúc.
Lâm Vân Tiêu mừng rỡ cuống quýt: “Phát tài rồi, phát tài rồi, cuối cùng cũng phát tài rồi! Thật chẳng dễ dàng gì! Hai tên Trúc Cơ này giàu sụ thật đấy!”
Lâm Vân Dật: “Cũng không hẳn là hai tên Trúc Cơ này giàu, thực ra là do mấy kẻ Trúc Cơ chúng ta gặp trước kia quá nghèo mà thôi.”
Trúc Cơ dù sao cũng là Trúc Cơ, năng lực vơ vét của cải mạnh hơn tu sĩ Luyện Khí rất nhiều. Thậm chí có không ít tu sĩ Luyện Khí đã nắm trong tay tài sản vài vạn linh thạch, tu sĩ Trúc Cơ tích lũy mấy chục năm trời, trên người mang theo hơn hai mươi vạn linh thạch quả thực chẳng thấm tháp vào đâu.
Lâm Vân Tiêu: “Nghe cũng có lý, đám Trúc Cơ gặp trước đây đúng là từng kẻ sống thảm hại như nhau.”
Giang Nghiễn Băng: “Nghe nói năm đó Ma đạo đại bại, rất nhiều ma tu thấy tình thế bất ổn liền vơ vét sạch tài sản của Thiên Ma giáo rồi bỏ trốn khắp nơi. Những tu sĩ may mắn thoát chết năm ấy có không ít kẻ phất lên giàu sụ.”
Lâm Vân Dật: “Hóa ra là thế.”
Ngoài linh thạch ra, Lâm Vân Dật còn phát hiện khá nhiều khoáng thạch trong nhẫn không gian.
Số khoáng thạch trong nhẫn của hai người bọn chúng hẳn là lấy từ khoáng mạch của Bắc Thương Quốc.
Chỗ khoáng thạch này gộp lại cũng đáng giá khoảng mười bảy mười tám vạn linh thạch.
Giang Nghiễn Băng: “Khoáng thạch nhiều thật.”
Lâm Vân Dật: “Đủ dùng trong một thời gian dài rồi!”
Khi Lâm Vân Dật rời khỏi Bắc Thương Quốc, thực ra trong lòng vẫn mang theo vài phần tiếc nuối vì chưa thể đào thêm nhiều khoáng thạch. Giờ đây có ngần này khoáng thạch tự dâng tận cửa, hắn cũng chẳng còn gì để tiếc nuối nữa.
Lâm Vân Tiêu: “Tam ca, huynh nhìn cái này xem, huynh chắc chắn sẽ thích cho mà xem.”
Lâm Vân Dật liếc xéo Lâm Vân Tiêu một cái, khẽ hắng giọng rồi nhận lấy hộp ngọc, nói: “Đưa cho ta đi.”
Bên trong hộp ngọc là một cây Cửu Dương Sâm, loại sâm này có tác dụng bổ thận tráng dương, đối với không ít tu sĩ bị tiêu hao quá độ mà nói chính là thần dược đại bổ tuyệt hảo.
Giang Nghiễn Băng khẽ nhếch môi, Cửu Dương Sâm có thể hoàn thiện Càn Dương Chi Thể, quả thực vô cùng thích hợp với Lâm Vân Dật.
Giang Nghiễn Băng: “Ở đây dường như có một lọ Phi Linh Đan huyền cấp.”
Lâm Vân Dật: “Để ta xem nào.”
Lâm Vân Dật cầm lấy lọ đan dược quan sát một chút, nói: “Đúng là Phi Linh Đan huyền cấp thật, chắc cũng là chiến lợi phẩm bọn chúng cướp được.”
Phi Linh Đan thích hợp cho phi hành yêu thú, mà hai tên ma tu Trúc Cơ gặp lúc trước dường như đều không nuôi phi hành yêu thú.
Lọ đan dược này có lẽ là do hai tên đó cướp bóc từ tu sĩ nuôi linh cầm nào đó mà có được.
Giang Nghiễn Băng: “Món đan dược này ngược lại rất hợp với Cực Phong Thiên Ưng.”
Lâm Vân Dật: “Đúng vậy. Chúng ta rời nhà đã lâu, đan dược này vừa vặn mang về làm quà cho Cực Phong Thiên Ưng.”
Lâm Vân Tiêu tiện tay mở ra một chiếc hộp, lập tức trở nên phấn khích, reo lên: “Tam ca, là linh châu, tổng cộng có năm viên!”
Lâm Vân Dật: “Vận khí thật tốt.”
Linh châu có thể dùng để gia tăng linh lực, hỗ trợ đột phá bình cảnh. Mấy viên linh châu này phẩm tướng không tệ, đại khái đáng giá khoảng hai vạn linh thạch.
Giang Nghiễn Băng: “A Dật, ngươi nhìn cái này đi.”
Lâm Vân Dật đón lấy tấm bản đồ nhìn một chút, nói: “Cái này dường như là tàng bảo đồ.”
Giang Nghiễn Băng: “Chỉ có hai mảnh, hình như mới chỉ là một góc của tàng bảo đồ.”
Lâm Vân Dật: “Chắc là vẫn còn những mảnh khác, chỉ là không rõ đang ở nơi nào.”
Lâm Vân Dật nhìn hai mảnh tàng bảo đồ bằng da dê, đột nhiên nhớ lại một đoạn ký ức.
Năm đó, Thiên Ma giáo bị diệt vong, phó giáo chủ Thiên Ma giáo đã để lại một tấm tàng bảo đồ. Tàng bảo đồ sau khi bị chia nhỏ thì được đông đảo giáo chúng Thiên Ma giáo mang đi, giao hẹn tới một thời điểm nhất định sẽ tụ họp lại một lần nữa, mở ra kho báu nhằm khôi phục lại uy danh của ma giáo.
Chuyện này đã bị tu sĩ Ngự Thú Tông phát giác, Ngự Thú Tông tự nhiên không thể để cho đám người Ma đạo này toại nguyện.
Các mảnh tàng bảo đồ lần lượt rơi vào tay Tạ Du, cuối cùng kho báu được chỉ dẫn trên bản đồ đều lọt vào tay người của Tạ gia.
Kho báu của ma tông này đã trợ giúp không nhỏ cho Tạ Lệnh Hoài.
Giờ đây, thiếu mất hai mảnh tàng bảo đồ, người Tạ gia e rằng khó lòng tìm được kho báu kia nữa.
Lâm Vân Tiêu: “Vậy chúng ta phải làm sao để tìm các mảnh tàng bảo đồ khác đây? Đi nghe ngóng tung tích của những tên ma tu khác sao?”
Lâm Vân Dật: “Chuyện đó để sau hãy tính, thu hoạch lần này đã rất phong phú rồi.”
Lâm Vân Dật thầm nghĩ: Có đi nghe ngóng tung tích của các ma tu khác chắc cũng chẳng ích gì. Nếu hắn không đoán sai, phần lớn các mảnh vỡ tàng bảo đồ hẳn là đã rơi vào tay Tạ Du, nói không chừng trong tay Từ Thanh cũng nắm giữ vài mảnh. Có lẽ có thể nhờ đại ca, nhị ca giúp đỡ thăm dò một phen, nếu có thể nẫng tay trên cơ duyên này, đối với sự phát triển của Lâm gia bọn họ phỏng chừng sẽ mang lại lợi ích cực kỳ to lớn.
Giang Nghiễn Băng: “Vụ này chúng ta kiếm đậm rồi, thu hoạch tính ra cũng xấp xỉ một trăm vạn linh thạch đấy.”
……
Kiểm kê xong chiến lợi phẩm, ba người lại tiếp tục dấn bước trên con đường hồi hương.
Vừa làm được một vớ lớn, cả ba đều thầm mong mỏi sẽ có thêm con cừu béo nào tự dâng xác đến cửa.
Đáng tiếc là chặng đường tiếp theo lại vô cùng thuận buồm xuôi gió, ngay cả một tên tiểu tặc cũng chẳng hề đụng phải.
Khi đi đến gần Thiên Nộ Hà, ba người nghe thấy không ít lời bàn tán xôn xao.
“Lại xảy ra lũ lụt rồi, thủy tai ở Thiên Nộ Hà ngày một thường xuyên hơn.”
“Trước đó có một vị trưởng lão của Ngự Thú Tông ra giá tận một ngàn linh thạch một con để thu mua Thanh Trúc Hiết đấy!”
“Tiếc thật, trận đại hồng thủy lần này lại chẳng thấy tăm hơi một con Thanh Trúc Hiết nào cả.”
“Biết trước giống bọ cạp này đáng giá như thế thì lúc trước đã không bán rẻ với cái giá mười hai linh thạch một con rồi.”
“Chẳng biết kẻ thu mua Thanh Trúc Hiết lúc trước là ai nữa, ra tay tàn nhẫn quá, đúng là ăn dày hết chỗ nói.”
“Nghe nói là mấy vị thiếu niên, chắc hẳn là người từ đại gia tộc nào đó ra tới, nhìn thấu được giá trị của Thanh Trúc Hiết nên mới thu mua.”
“Đám tu sĩ đến từ đại gia tộc này ăn dày thật đấy! Vật tốt như vậy mà chỉ bỏ ra mười hai viên linh thạch.”
“Ăn dày thật, nhưng mà không hổ danh là người của đại gia tộc, ánh mắt tinh tường ghê.”
“……”
Ba người Lâm Vân Dật đưa mắt nhìn nhau, không ho he thêm lời nào.
Lâm Vân Tiêu vốn dĩ còn muốn ghé thăm chốn cũ, tới Thiên Nộ Hà xem thử có thể kiếm thêm một vố nữa không, thế nhưng vừa nghe được tin này liền chẳng dám nán lại lâu, lập tức chọn đường vòng mà đi.
Khoảng thời gian tính từ lần cuối bọn họ ghé qua Thiên Nộ Hà cũng chưa bao lâu, nếu chẳng may bị người ta nhận mặt rồi sinh ra rắc rối ngoài ý muốn thì thật phiền toái.
Lâm Vân Tiêu: “Tam ca, những người kia đều mắng chúng ta là lũ gian thương ăn dày kìa.”
Lâm Vân Dật: “Thế cũng tốt, mang tiếng gian thương dù sao vẫn dễ nghe hơn làm kẻ khờ chịu thiệt.”
Lâm Vân Tiêu: “Có lý nha. Rời nhà lâu như vậy, không biết đại ca và nhị ca thế nào rồi. Nghe nói hai huynh ấy đã Trúc Cơ rồi, hình như hai vị ca ca không cần dùng tới Trúc Cơ Đan để đột phá.”
Lâm Vân Dật: “Bất kể là dùng cách nào để đột phá, có thể đặt chân vào Trúc Cơ đã là chuyện tốt rồi.”
Lâm Vân Tiêu: “Tam ca, huynh nói xem liệu Ngự Thú Tông có thật sự không còn viên Trúc Cơ Đan nào nữa không?”
Lâm Vân Dật: “Chắc là vậy.”
Tại buổi đấu giá lần trước, Ngự Thú Tông đã tuyên bố với bên ngoài rằng việc phân phát Trúc Cơ Đan đã hoàn tất, trong tông môn hiện tại không còn sót lại viên nào.
Lời này của Ngự Thú Tông, đại khái mười phần thì có đến chín phần là giả.
Một tông môn khổng lồ như thế thế nào cũng phải giữ lại vài viên để phòng hờ những lúc cần kíp.
Trên tay Chu trưởng lão – sư phụ của nữ chính – hẳn là vẫn còn Trúc Cơ Đan. Vị này vốn là Kim Đan đan sư, khi luyện chế Trúc Cơ Đan muốn bớt xén lại vài viên là chuyện dễ như trở bàn tay.
Trong tay Tạ Du có lẽ cũng sở hữu một ít, người này vô cùng khéo léo luồn cúi, trong tay giấu không ít quân bài tẩy.
Duy chỉ có đại trưởng lão Từ Thanh là có khả năng thực sự không có Trúc Cơ Đan. Trong nguyên tác, Từ Thanh từng vì Trúc Cơ Đan mà phải mở lời cầu xin Chu trưởng lão, nhưng Chu trưởng lão lại tỏ ra bất lực.
Đến cả vì Từ Niệm Như mà Từ Thanh ra mặt đi cầu còn chẳng được, nói gì đến chuyện cầu đan dược cho hai vị ca ca của hắn, điều đó lại càng không có khả năng xảy ra.
—