Chương 146: Tiến về khu mỏ
Nơi biệt viện.
Giang Nghiễn Băng nhìn Lâm Vân Dật, nói: “Thế nào, có phát hiện gì không?”
Lâm Vân Dật: “Tạm thời vẫn chưa có, Điền Ngạo có lẽ đã đoán ra điều gì rồi.”
Giang Nghiễn Băng: “Trong dự liệu mà thôi. Một tiên thiên cường giả sống hơn một trăm tuổi thì tuyệt đối không phải là kẻ bất tài vô dụng, tổ tiên Điền gia khẳng định cũng có lưu lại chút lời trăng trối.”
Lâm Vân Dật: “Không biết tình hình bên chỗ Tiểu Tứ thế nào rồi.”
Lâm Vân Dật tuy rằng thường xuyên đến tướng quân phủ, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không thể tiếp cận thư phòng nơi đó.
Điền Ngạo dù sao cũng là một tiên thiên cường giả, kiêu dũng thiện chiến, khi chưa đến mức vạn bất đắc dĩ, hắn cũng không muốn dùng đến những thủ đoạn quá khích.
Giang Nghiễn Băng: “Điền tướng quân hình như khá coi trọng hắn, nhắc mới nhớ, nền tảng luyện thể của Tiểu Tứ quả thực không tệ.”
Lâm Vân Dật: “Khi Tiểu Tứ còn nhỏ, mãi mà không thể dẫn khí nhập thể, nhưng hắn trời sinh thần lực, tu luyện luyện thể thuật lại có thể tiến triển cực nhanh, ngày đi ngàn dặm.”
“Lâm thị nhất tộc cũng có rất nhiều phàm nhân luyện thể, trong đó không thiếu những kẻ vượt trội hơn hẳn.”
“Tiểu Tứ học theo những người này một chút, tốc độ luyện thể quả thực không chậm, về sau dù đã thành công dẫn khí nhập thể, nhưng hắn vẫn luôn giữ vững sơ tâm, thập phần coi trọng luyện thể, nếu không phải hắn đem không ít tâm sức đặt vào việc luyện thể thì tốc độ tăng trưởng tu vi có lẽ còn có thể nhanh hơn một chút.”
“Dĩ nhiên, hiện tại thế này cũng rất tốt, pháp thể song tu, chiến lực càng thêm mạnh mẽ.”
Giang Nghiễn Băng: “Với nghị lực này của Tiểu Tứ, có lẽ sau này sẽ làm nên chuyện lớn đấy.”
……
Lâm Vân Dật và Giang Nghiễn Băng đang trò chuyện thì Lâm Vân Tiêu bước vào.
Lâm Vân Dật liếc nhìn Lâm Vân Tiêu một cái, nói: “Trở về rồi à, có thu hoạch gì không?”
Lâm Vân Tiêu: “Tạm thời vẫn chưa phát hiện được gì, đúng rồi, Điền tướng quân vừa nhận một nhiệm vụ, lập tức phải xuất phát.”
Lâm Vân Dật có chút hiếu kỳ nói: “Nhiệm vụ gì thế?”
Lâm Vân Tiêu nhìn Lâm Vân Dật, nói: “Một mạch khoáng huyền thiết, trong mạch khoáng có một lượng lớn khoáng công mất tích.”
Bắc Thương Quốc cũng có nguồn linh thạch riêng, phần lớn nguồn linh thạch là từ mấy mạch khoáng trong cảnh nội.
Bắc Thương Quốc tổ chức nhân thủ đào bới khoáng thạch, rồi đem giao dịch linh thạch với một số thế lực tu chân.
Phàm nhân ở Bắc Thương Quốc rất khó tiếp xúc với tu chân giả, nhưng quyền quý thì lại không khó khăn đến vậy.
Gần Bắc Thương Quốc có một thế lực tu chân tên là Thiết Kiếm Môn, phần lớn khoáng thạch của Bắc Thương Quốc đều được bán cho tông môn này.
Trong Thiết Kiếm Môn có ba vị trúc cơ tu sĩ tọa trấn, một tông môn quy mô nhỏ như vậy, thực lực tổng thể còn không bằng một đại hình tu chân gia tộc ở tu chân giới.
Thế nhưng tại phàm nhân giới, thế lực như vậy đã là một cự đầu cực kỳ ghê gớm rồi.
Vương tộc Bắc Thương Quốc khi diện kiến tu sĩ Thiết Kiếm Môn cũng đều cung cung kính kính.
Bắc Thương Quốc và Thiết Kiếm Môn có quan hệ vô cùng khăng khít, cứ cách vài năm, Thiết Kiếm Môn đều sẽ đến để tuyển thu đệ tử có linh căn.
Thiết Kiếm Môn kiểm tra linh căn không phải là miễn phí, rất nhiều bình dân cho dù có linh căn thì cũng khó mà gom đủ chi phí kiểm tra, cả đời vô duyên với tu tiên.
Khoáng công ở phàm nhân quốc độ đa phần là dân phu bị trưng điều, những người này đều là người bình thường, một khi gặp phải nguy cơ thì căn bản không có chút lực phản kháng nào.
Lâm Vân Tiêu: “Điền tướng quân hỏi ta có muốn qua đó không.”
Lâm Vân Dật: “Qua đó xem thử cũng tốt, chúng ta lần này ra ngoài chính là muốn mở mang kiến thức, trải nghiệm những phong thổ nhân tình khác nhau.”
Lâm Vân Tiêu có chút hăm hở muốn thử, nói: “Ta cũng nghĩ như vậy.”
……
Mấy người Lâm Vân Dật đi tới tướng quân phủ, một toán tướng sĩ của tướng quân phủ đã tập hợp xong xuôi.
Điền Ngạo nhìn đám người Lâm Vân Dật một cái, nói: “Mấy vị tiểu hữu đều muốn đi tới mạch khoáng sao?”
Lâm Vân Dật: “Muốn đi mở mang tầm mắt một chút, không biết có tiện chăng.”
Điền Ngạo cười cười, nói: “Dĩ nhiên là được.”
Một số tướng sĩ bên cạnh Điền Ngạo nhìn đám người Lâm Vân Dật với vẻ có chút phòng bị.
Những tướng sĩ được triệu tập lần này có rất nhiều người trước đó đều ở bên ngoài chấp hành nhiệm vụ, đối với tình hình của đám người “Lâm Tam” hoàn toàn không có chút hiểu biết nào.
Hầu hết các tướng sĩ trước đây đều từng có kinh nghiệm hiệp đồng tác chiến với tu sĩ.
Tu sĩ coi thường những võ giả này, cảm thấy võ giả chỉ biết dùng man lực.
Toàn bộ tướng sĩ cũng coi thường tu sĩ, cảm thấy những tu sĩ này chỉ giỏi nói, làm thì dở, chỉ biết chút bài quyền hoa mỹ chân tay cào cào, khi lên chiến trường thì không phục tùng chỉ huy, không kéo chân sau đã là tốt lắm rồi.
Mấy người Lâm Vân Dật quá mức trẻ tuổi, những tướng sĩ mới đến theo bản năng liền coi bọn họ thành hạng “thiếu gia binh”, có chút bài xích.
“Lâm Tứ” thời gian qua liên tục tỷ thí với Điền Ngạo, binh tướng biết rõ chiến lực của “Lâm Tứ” cũng không phải là ít.
Những kẻ lão luyện biết rõ tình hình này trước kia từng nếm mùi đau khổ trong tay “Lâm Tứ”, thầm mong đám đồng liêu mới tới này cũng phải chịu thiệt một vố, thế nên đều không giải thích gì nhiều.
Lâm Vân Dật nhìn phản ứng của toán tướng sĩ, cũng không quá để tâm.
“Có một con cáo kìa!” Không biết là ai lầm bầm một câu, ánh mắt của các tướng sĩ nhao nhao dời tới trên người Ngân Đoàn.
Thấy ánh mắt của mọi người đổ dồn về phía mình, Ngân Đoàn vô tội “chiu chiu” kêu hai tiếng.
Nghe thấy tiếng kêu của Ngân Đoàn, chân mày vốn đang nhíu chặt của mấy tên tướng sĩ mới tới lại càng thắt lại sâu thêm vài phần.
Lâm Vân Dật nhướn mày, thầm nghĩ: Không chỉ có bọn họ bị khinh thường, ngay cả Ngân Đoàn cũng bị xem nhẹ rồi!
Ngân Đoàn trông non nớt đáng yêu, cái đuôi to xù bông vô cùng, nhìn qua liền khiến người ta muốn đưa tay vò một cái, quả thực có chút giống loại sủng vật chỉ được cái mã ngoài chứ không được tích sự gì.
Lâm Vân Dật quét mắt nhìn đám tướng sĩ một lượt, thầm cảm thán đám gia hỏa này thật không có mắt nhìn! Đừng nhìn Ngân Đoàn trông vô hại như vậy, chứ một mình con cáo này có thể treo lên đánh cả đám bọn họ.
Một tướng sĩ mới đến nhịn không được nói: “Khu mỏ lần này rất nguy hiểm, không ít tu sĩ ở bên đó đã mất đi tung tích, hiện tại sống chết chưa rõ.”
Lâm Vân Dật giống như không nghe hiểu ám chỉ “không muốn chết thì đừng có xía vào” của đối phương, cười cười nói: “Biết rồi, chúng ta sẽ chú ý an toàn.”
……
Ba người Lâm Vân Dật đi theo Điền Ngạo, đặt chân đến khu mỏ.
Vừa mới tới khu mỏ, tiểu hồ ly liền “chiu chiu” kêu lên, có vẻ có chút nóng nảy bất an.
Giang Nghiễn Băng bế Ngân Đoàn lên, vuốt ve đầu nó để biểu thị sự an ủi.
Điền Ngạo nhìn Giang Nghiễn Băng một cái, nói: “Mấy vị tiểu hữu là có phát hiện gì rồi sao?”
Giang Nghiễn Băng nhìn Điền Ngạo, nói: “Trong mạch khoáng có yêu thú, từ luyện khí tầng sáu trở lên, đã tạo thành uy hiếp đối với Ngân Đoàn, hơn nữa không chỉ có một con.”
Điền Ngạo nhìn Giang Nghiễn Băng, có chút hiếu kỳ hỏi: “Có thể biết là yêu thú gì không?”
Giang Nghiễn Băng lắc lắc đầu, nói: “Manh mối quá ít, không cách nào phán đoán.”
Điền Ngạo thở dài một tiếng, nói: “Thôi vậy, có thể xác định là do yêu thú làm loạn cũng đã tốt rồi.”
Điền Ngạo nhìn Giang Nghiễn Băng, hỏi: “Có thể biết vị trí không?”
Giang Nghiễn Băng: “Yêu khí của quặng hầm này đặc biệt nồng nặc.”
Điền Ngạo nhíu nhíu mày: “Ta đi tiên phong, mấy vị tiểu hữu có muốn xuống hầm mỏ chăng.”
Giang Nghiễn Băng nói: “Được.”
Điền Ngạo dẫn đội ngũ xuống quặng hầm, ba người Lâm Vân Dật được vệ đội vây ở chính giữa.
Vừa xuống quặng hầm không lâu, lông của tiểu hồ ly trong nháy mắt dựng ngược cả lên.
Giang Nghiễn Băng nhất thời như lâm đại địch: “Phía trên có thứ gì đó.”
Lâm Vân Tiêu phóng ra một hỏa cầu, chiếu rọi toàn bộ sơn động sáng rực như tuyết.
Lâm Vân Dật hướng về phía đỉnh sơn động nhìn qua, một con cự mãng màu đen đang khoanh tròn ở trên không sơn động.
Thiết Nham Mãng toàn thân đen kịt, gần như hòa làm một thể với quặng hầm.
Ánh sáng trong quặng hầm có chút âm u, nếu không phải sớm có phòng bị, cộng thêm hỏa cầu thuật của Lâm Vân Tiêu thì muốn phát hiện ra cũng không phải chuyện dễ dàng.
Ngân Đoàn thét chói tai một tiếng, vụt một cái lao ra, chiến đấu kịch liệt với hắc mãng.
Điền Ngạo tràn đầy kinh ngạc nhìn Ngân Đoàn một cái, vừa mới tiếp cận khu mỏ, vị này còn sợ đến mức run lẩy bẩy.
Điền Ngạo vốn tưởng rằng con cáo này nhát gan, giờ phút này hoàn toàn không dám nghĩ như vậy nữa.
Cáo không thể nhìn bề ngoài, vị này tuy rằng nhìn qua có chút hèn nhát, nhưng khi gặp phải đối thủ thì nó thực sự lao lên đấy! Một cáo một rắn đánh đến mức bất phân thắng bại, túi bụi không gỡ ra nổi.
Điền Ngạo nhìn con cự mãng màu đen, trong lòng vô cùng chấn động, yêu mãng đối chiến với Ngân Đoàn có tu vi lên tới luyện khí tầng tám, tại phàm nhân giới loại phẩm cấp yêu thú này rất hiếm khi xuất hiện.
Điền Ngạo đã sớm phát giác ra đám người “Lâm Tam” bất phàm, nhưng lại không mấy chú ý tới Ngân Đoàn, chỉ coi nó là sủng vật của mấy người bọn họ, đến lúc này hắn mới phát hiện chiến lực của Ngân Đoàn lại cường hãn đến mức này.
Điền Ngạo đã không nhìn ra, tướng sĩ dưới trướng hắn lại càng không nhìn ra, mấy tên tướng sĩ trước đó còn từng trêu chọc Ngân Đoàn, giờ phút này mới phát hiện ra bản thân có mắt mà không thấy Thái Sơn rồi.
Trên người Ngân Đoàn nhanh chóng mọc ra móng vuốt sắc bén, phòng ngự thân thể của Thiết Nham Mãng cực kỳ cường đại, vũ khí trong tay những võ giả này đều không thể rạch ra được.
Kết quả, Ngân Đoàn một vuốt cào qua, trực tiếp xé toạc ra một đường.
Giang Nghiễn Băng nhíu mày nói: “Vẫn còn, tới rồi.”
Từng con Thiết Nham Mãng từ bốn phương tám hướng cuồn cuộn tràn tới.
Điền Ngạo cùng với thân tín vệ đội nhanh chóng gia nhập vào cuộc chiến.
Điền Ngạo thân là tiên thiên cường giả, thành viên trong thân tín vệ đội của hắn kẻ kém nhất cũng có trình độ hậu thiên tứ trọng, thực lực vẫn là không yếu.
Lâm Vân Dật vận chuyển Canh Kim Kiếm Quyết, dứt khoát nhanh nhẹn chém rụng đầu một con Thiết Nham Mãng.
Thanh kiếm trong tay Lâm Vân Dật là do Lâm Vân Võ cung cấp vật liệu và đích thân luyện chế, chính là một kiện phàm cấp đỉnh cấp pháp khí, sắc bén vô cùng, phối hợp với Canh Kim Kiếm Quyết thì càng thêm hợp nhau, tăng phần lợi hại.
Thiết Nham Mãng có kịch độc cực mạnh, độc xà dù cho đầu một nơi thân một nẻo thì vẫn có thể phun ra độc dịch.
Một lượng lớn mãng xà lao ra, Giang Nghiễn Băng tuốt kiếm chém tới, kiếm ý của hắn đã tiến vào đại thành chi cảnh, cự mãng thông thường bị một kiếm chặt làm hai đoạn, dứt khoát gọn gàng.
Cự mãng trong sơn động có sức sống vô cùng tràn trề, một số con cự mãng dù bị chém thành hai nửa nhưng vẫn như cũ có lực công kích.
Mấy tên vệ binh một vệt sơ ý liền bị độc dịch của cự mãng đứt đoạn làm hai khúc bắn trúng, phát ra những tiếng kêu thảm thiết từng trận.
Số lượng lẫn đẳng cấp của đàn mãng xà đều vượt xa dự tính ban đầu, thế nhưng có Điền Ngạo tọa trấn, lại có mấy người Lâm Vân Dật ra tay giúp đỡ, ứng phó lên cũng coi như nhẹ nhàng.
Một cỗ khí tức bàng bạc ập đến, trong lòng Lâm Vân Dật đốn thời dâng lên điềm báo nguy hiểm: “Cẩn thận!”
Một con Thiết Nham Mãng thân dài mấy chục mét, thô to như thùng nước đột nhiên hiện thân.
Lâm Vân Tiêu kinh hãi thành tiếng: “Trúc cơ yêu thú.”
Linh khí ở phàm nhân giới kém xa tu chân giới, theo lý mà nói, nơi này không nên xuất hiện trúc cơ yêu thú mới phải.
Điền Ngạo cũng bị kinh hãi không nhỏ, là một tiên thiên cường giả, hắn từng có không ít lần kinh nghiệm đối chiến với trúc cơ, tiên thiên.
Chỉ là hắn không ngờ tới, lần này một nhiệm vụ thanh lý quặng hầm đơn giản vậy mà lại xuất hiện trúc cơ yêu thú.
Chiến lực của trúc cơ yêu thú so với luyện khí yêu thú căn bản không cùng một đẳng cấp, không ít võ giả tới đây lần này tu vi chỉ có hậu thiên kỳ trung giai, đối mặt với trúc cơ yêu thú liền khống chế không nổi mà có chút nhũn chân.
Đàn mãng xà tổn thất không nhỏ, trúc cơ mãng vương lập tức bị triệt để chọc giận.
“Ầm ầm!” Mãng vương quật đuôi một cái lên vách đá khoáng thạch, trong nháy mắt đất trời rung chuyển, đá vụn lăn rào rào.
Mấy tên vệ binh mắt thấy sắp sửa bị cự thạch chôn vùi, cái đuôi của Ngân Đoàn đột nhiên bành trướng, hóa thành một cây chổi lớn, quét một phát đem mấy người hất văng ra ngoài.
Điền Ngạo nhìn Ngân Đoàn một cái, thầm kinh hãi, tốc độ phản ứng của tiểu hồ ly này so với tiên thiên cường giả cũng không hề thua kém, chiến lực như vậy không giống như thứ mà một con cáo bình thường có thể sở hữu.
Cự mãng ở trong sơn động hoành hành ngang ngược, sát khí ngập trời.
Điền Ngạo cũng không rảnh để tiếp tục suy nghĩ nhiều, trên người bộc phát ra một trận khí thế mạnh mẽ, lao vào giao chiến cùng Thiết Nham Mãng.
Lâm Vân Dật: “Giúp một tay.”
Mấy người Lâm Vân Dật đồng thời hướng về phía Thiết Nham Mãng công kích tới, Thiết Nham Mãng có lẽ ăn khoáng thạch trong mạch khoáng mà lớn, thân thể nó đao thương bất nhập, cực kỳ khó chơi.
Điền Ngạo chém từng đao từng đao lên người Thiết Nham Mãng, ngược lại cũng đem thân thể của Thiết Nham Mãng xé ra mấy đường rạn nứt.
Ngân Đoàn nhanh chóng vồ ra, móng vuốt sắc bén thuận theo vết thương bị cắt mở mà khoét sâu vào trong, vết thương bị nhanh chóng khoét rộng thêm.
Thiết Nham Mãng đầy phẫn nộ phát ra mấy tiếng gầm thét, Lâm Vân Dật thừa thế ném mấy tấm hỏa diễm phù vào trong miệng mãng xà.
Theo tu vi tăng tiến, Càn Dương Chân Hỏa không ngừng thức tỉnh.
Hỏa diễm phù lục do Lâm Vân Dật vẽ ra uy lực ngày một lớn, đối với trúc cơ yêu thú cũng có thể cấu thành uy hiếp nhất định.
“Ầm ầm!” Hỏa diễm phù nổ tung, trúc cơ yêu mãng ngay lập tức phát ra một tiếng thảm thiết, chiến lực bị suy giảm không ít.
Toàn bộ binh tướng bị dọa cho giật nảy mình, tu chân giả ở phàm nhân giới đa phần là một số tu sĩ lăn lộn không mấy đắc ý ở tu chân giới.
Những tu sĩ này phần lớn đều không dư dả gì, tuy rằng cũng có một số tu sĩ sử dụng phù lục, nhưng dùng đa số đều là mấy loại phù lục uy lực không ra làm sao.
Hỏa diễm phù mà Lâm Vân Dật tế ra uy lực vô cùng to lớn, lập tức khiến mọi người chấn kinh sâu sắc.
Điền Ngạo nhìn thấy màn này, trong lòng có chút cảm giác tột cùng thất bại.
So với võ giả, thủ đoạn của tu sĩ quả thực nhiều hơn, càng chiếm ưu thế hơn.
—