← Pháo hôi gia tộc nghịch tập sử

Chương 111: Kỳ lân tử nhà họ Lâm

25 min read 01.09.2026

Giang gia.

Giang Đàm Nhi lật xem các loại lễ vật, chau mày nói: “Sao toàn là mấy thứ rẻ tiền thế này.”

Năm xưa, khi Giang Việt Nhiễm trở thành thân truyền đệ tử của Kim Đan, còn Giang Đàm Nhi thì chưa định đoạt hôn sự với Tả gia, người dập dìu đến cửa cầu thân nhiều không đếm xuể, không ít thế lực đã đưa tới vô số sính lễ, trân bảo quý giá.

Giang Đàm Nhi lồng ngực tràn ngập bực bội, nàng chỉ cảm thấy ngày rốt của Lâm gia càng lúc càng long trọng, còn ngày rốt của nàng lại càng ngày càng thảm hại.

So với năm xưa, đống lễ vật nàng nhận được hiện tại chẳng khác nào một mớ đồng nát sắt vụn.

Trong lòng Giang Đàm Nhi thầm có chút hối hận. Những năm trước, nàng đem toàn bộ tài nguyên tu luyện đổi thành linh thảo, lãng phí biết bao nhiêu linh thạch, vậy mà trên con đường luyện đan cũng chẳng đạt được thành tựu gì.

Giang Đàm Nhi vốn tưởng rằng cuộc sống sẽ ngày một đi lên, nào ngờ hiện tại phụ thân trúc cơ thất bại, Tả gia tổ chức hôn lễ lại keo kiệt bủn xỉn, ngày tốt của nàng xoay vần thế nào lại không bằng được thuở xưa.

Giang Hoài Thanh nói: “Tuy phẩm chất có hơi kém một chút, nhưng dù sao cũng đáng giá vài khối linh thạch.”

Giang Đàm Nhi tức giận bất bình: “Ta nghe nói, dạo gần đây có rất nhiều tu sĩ Trúc Cơ vừa bước chân ra khỏi cửa nhà chúng ta, thì gót chân sau đã đặt vào Lâm gia rồi.”

Giang Hoài Thanh thở dài: “Quả thực là như vậy.”

Khoảng thời gian gần đây, tu sĩ tới bái phỏng Giang gia bọn họ, đa phần đều tiện đường ghé qua Lâm gia ngồi một chút. Những tu sĩ này có lẽ là muốn đặt cược cả hai bên, không mưu cầu gì, chỉ mong không đắc tội với ai.

Giang Đàm Nhi hậm hực lầm bầm: “Đúng là một lũ cỏ đầu tường.”

Giang Hoài Thanh nói: “Nâng cao đạp thấp vốn là thói đời, nhân tình thế thái mà thôi.”

Theo hắn được biết, có mấy vị tu sĩ Trúc Cơ dường như đang có ý định liên thủ cùng nhau tiến tới bái phỏng Lâm gia.

Giang Hoài Húc vì chuyện này mà tức giận khôn nguôi, nhưng Giang Hoài Thanh thực ra lại chẳng mấy bận lòng. Trúc cơ thất bại, hắn cũng chẳng còn chí lớn gì nữa, cả người như quả bóng xì hơi, tinh thần lập tức sa sút hẳn đi.

Giang Đàm Nhi hỏi: “Ta nghe nói, Lâm Vân Văn đã luyện khí tầng tám, lại còn lĩnh ngộ được kiếm ý?”

Giang Hoài Húc lo lắng hôn lễ xảy ra biến cố ngoài ý muốn nên vốn không muốn cho Giang Đàm Nhi biết chuyện này. Có điều, gần đây tân khách vãng lai tấp nập, chuyện hai huynh đệ Lâm gia danh chấn Ngự Thú Tông căn bản là không cách nào bít lối giấu giếm được.

Giang Hoài Thanh thở dài một tiếng, khuyên nhủ: “Hôn sự đã cận kề, ngươi đừng nghĩ ngợi nhiều nữa.”

Giang Đàm Nhi cụp mắt xuống, không nghĩ nhiều? Sao nàng có thể không nghĩ nhiều cho được! Chỉ một chút nữa thôi là nàng đã có thể trở thành phu nhân của thân truyền đệ tử Kim Đan rồi. Hoặc giả như hồi trước nàng vào Ngự Thú Tông sớm hơn một bước, biết đâu người trở thành thân truyền đệ tử Kim Đan chính là nàng thì sao.

Lâm gia.

Lâm Vân Dật thắc mắc: “Phụ thân đang bận rộn cái gì thế kia?”

Lâm Viễn Kiều đáp: “Ngày mai có vài vị đạo hữu Trúc Cơ muốn ghé qua, cho nên ta đang bố trí lại phòng khách một chút.”

Lâm Viễn Kiều có vài phần kích động. Ông vừa mới tiến giai Trúc Cơ, rất nhiều phương diện vẫn còn có chỗ khiếm khuyết. Việc giao lưu với các đạo hữu cùng cảnh giới Trúc Cơ chắc chắn sẽ mang lại không ít thu hoạch.

Những vị Trúc Cơ tới đây dạo gần đây, có người đã đặt chân vào cảnh giới này mấy chục năm, đối với việc xây dựng tộc môn có kinh nghiệm vô cùng phong phú. Trao đổi với họ, ông cũng có thể học hỏi được rất nhiều điều.

Lâm gia trước kia chỉ là một gia tộc nhỏ, lão tổ ở trong đám tu sĩ Trúc Cơ cũng chỉ thuộc hàng lót đường bét bảng. Giờ đây, đông đảo tu sĩ Trúc Cơ lại tranh nhau tới cửa bái phỏng, cảnh tượng thật khác xa so với ngày xưa.

Lâm Vân Dật nói: “Phụ thân hay là dắt tứ đệ ra ngoài gặp gỡ mọi người đi, cũng sẵn tiện để đệ ấy học hỏi phong thái của các tu sĩ Trúc Cơ.”

Đại ca và nhị ca đã vào Ngự Thú Tông, rất nhiều tu sĩ ở sau lưng ghen ăn tức ở, nói Lâm gia bọn họ vì nịnh bợ Kim Đan mà đem những đứa con thiên tài dâng tặng cho Ngự Thú Tông, khiến gia tộc lâm vào cảnh không có người kế vị. Lâm gia bọn họ quả thực cũng nên đưa một người có chút tài cán ra ngoài để thiên hạ nhìn vào.

Lâm Viễn Kiều gật đầu: “Cũng tốt, theo con thì để nó lộ diện với tu vi cỡ nào là thích hợp?”

Lâm Vân Dật suy ngẫm: “Luyện khí tầng sáu đi.”

Lâm Viễn Kiều cười: “Được, vậy cứ thế đi!”

Trong lòng Lâm Viễn Kiều thầm nghĩ: Tư chất của lão tam quá mức đặc thù, đẩy lão tứ ra ngoài gánh vác, cũng là một cách hay để tránh cho kẻ khác chú ý tới lão tam.

Tại đại sảnh Lâm gia.

Lâm Viễn Kiều cùng mấy vị đạo hữu Trúc Cơ đang qua lại khách sáo, bầu không khí có thể coi là hòa mục vui vẻ.

“Lâm huynh thật là hảo phúc khí, nuôi dạy được hai đứa con trai xuất chúng.”

Lâm Viễn Kiều cười ha hả: “Vương huynh nói thiếu rồi, con trai ngoan mà Lâm mỗ nuôi dạy được, đâu chỉ có hai đứa.”

“Nói phải, nói phải!”
“Nhi tử của Lâm huynh, đứa nào đứa nấy đều là nhân trung long phụng.”
“Nghe danh tam công tử thông tuệ hơn người, tứ công tử trời sinh thần lực, hết thảy đều không phải kẻ phàm tục.”
“Lâm huynh hậu kế hữu nhân, thật đáng chúc mừng, đáng chúc mừng!”
“…”

Đám tu sĩ nghe Lâm Viễn Kiều nói vậy, tuy trong lòng có chút không cho là đúng, nhưng ngoài miệng vẫn nhao nhao phụ họa, đủ loại lời lẽ tâng bốc nịnh nọt tuôn ra như nước chảy.

Lâm Vân Tiêu bước vào cửa, hỏi: “Phụ thân, trong nhà có quý khách sao?”

Lâm Viễn Kiều vẫy tay: “Đây đều là mấy vị tiền bối của con, mau lại đây bái kiến các vị tiền bối.”

Lâm Vân Tiêu hướng về phía đám người hành lễ một cái, khách khí nói: “Vãn bối bái kiến các vị tiền bối.”

Lý Quý nhìn chằm chằm Lâm Vân Tiêu vài lượt, lầm bầm kinh hãi: “Luyện khí tầng sáu!”

Lâm Vân Tiêu ngẩng cao đầu, thần thái bay bổng, tràn đầy hăng hái.

Trước kia, Lâm gia cần giấu tài, Lâm Vân Tiêu mỗi khi ra ngoài đều theo thói quen che giấu tu vi. Giờ đây, Lâm phụ, Lâm mẫu đều đã tiến giai Trúc Cơ, Lâm Vân Văn và Lâm Vân Võ song song trở thành thân truyền đệ tử của Kim Đan, Lâm Vân Tiêu rốt cuộc cũng có thể bộc lộ ra một chút thực lực rồi.

Nhìn phản ứng của mấy vị Trúc Cơ, Lâm Vân Tiêu thầm nghĩ: Mấy lão gia hỏa Trúc Cơ này cũng thật là đại kinh tiểu quái, mới có luyện khí tầng sáu đã dọa bọn họ thành ra thế này. Nếu hắn mà phơi bày tu vi chân thực ra, đám người này sợ là sẽ kinh hãi tới mức hồn phi phách tán mất.

Cuối cùng cũng không cần phải giả vờ làm cháu chắt rụt đầu nữa, tâm tình của Lâm Vân Tiêu lúc này vô cùng sảng khoái.

Lâm Viễn Kiều mỉm cười khiêm tốn: “Mới luyện khí tầng sáu mà thôi, so với đại ca và nhị ca của nó thì vẫn còn kém xa lắm.”

Lý Quý nghe vậy không khỏi tặc lưỡi. Trước khi đến đây, tin tức ông ta nhận được là lão đại và lão nhị Lâm gia đều đã luyện khí tầng tám. Còn lão tam và lão tứ Lâm gia là hai kẻ phế vật, so với hai vị thiên tài kia thì yếu kém hơn rất nhiều.

Vạn vạn lần không ngờ tới, đứa con út “phế vật” yếu ớt của Lâm gia vậy mà đã đạt tới luyện khí tầng sáu rồi.

Mấy vị tu sĩ Trúc Cơ liếc nhìn Lâm Viễn Kiều một cái, trong lòng thầm mắng lão già này đúng là một con cáo già xảo quyệt, trong nhà còn giấu một lão tứ lợi hại như vậy, hèn chi lão đem đứa con trai lớn tặng đi mà chẳng chút xót xa.

Mạnh Khánh nhìn Lâm Vân Tiêu, trên mặt tươi cười rạng rỡ hỏi: “Lâm tứ thiếu gia đúng là tuổi trẻ tài cao, không biết đã có ý trung nhân chưa?”

Lâm Vân Tiêu chắp hai tay sau lưng, ngạo nghễ đáp: “Mỹ sắc đối với ta giống như thuốc độc xuyên ruột, chỉ làm cản trở bước chân phát tài của ta mà thôi. Ta là nam nhi định sẵn sẽ đứng trên đỉnh vinh quang, trên đỉnh núi diện tích cũng chỉ có bấy nhiêu, một mình ta đứng là đủ rồi.” =)))

Mấy vị Trúc Cơ vừa mới bị tu vi của Lâm Vân Tiêu làm cho giật mình, lúc này lại thêm một lần nữa bị lời lẽ hào hùng đầy ngông cuồng của hắn làm cho kinh hãi không nhẹ.

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, toàn trường đột nhiên rơi vào một mảnh tĩnh lặng quỷ dị.

Lời này của Lâm Vân Tiêu lọt vào tai mấy vị Trúc Cơ, nghe sao mà quen thuộc đến thế. Năm xưa, Giang gia chính vì một câu “Nữ sắc đối với ta giống như thuốc độc xuyên ruột, chỉ làm cản trở bước chân phát tài của ta” nên mới quyết định đổi hôn ước.

Bây giờ, thái độ này của Lâm lão tứ rõ ràng là có ý muốn bám sát từng bước đi của tam ca hắn.

Lý Quý gượng cười nói: “Lâm tứ thiếu gia có lẽ là chưa gặp được người vừa ý nên mới suy nghĩ như vậy thôi.”

Lâm Vân Tiêu dứt khoát: “Trúc cơ chưa thành, ta không muốn bị chuyện nam nữ tư tình níu giữ bước chân. Cho dù sau này có muốn tìm, ta cũng phải tìm một người vừa thông minh lại vừa có dung mạo xuất chúng giống như A Nghiễn ca vậy.”

Lâm Viễn Kiều mắng: “Ngươi dẹp đi cho ta! Tìm một người như thế, người ta lại chẳng chê ngươi ngốc nghếch à?”

Mấy vị tu sĩ Trúc Cơ nghe thấy lời này của Lâm Viễn Kiều, đứa nào đứa nấy mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, ngoài mặt thì bất động thanh sắc nhưng tận sâu trong lòng lại chấn động không thôi.

Trong mắt của rất nhiều tu sĩ Trúc Cơ, năm xưa Giang gia đem Giang Nghiễn Băng đổi gả tới đây, không nghi ngờ gì chính là một sự sỉ nhục to lớn đối với Lâm gia. Vậy mà hiện tại, Lâm gia đã không còn như xưa, Lâm Viễn Kiều cư nhiên vẫn coi trọng và đề cao vị kia đến thế.

Lâm Vân Tiêu ấm ức: “Phụ thân, sao người có thể nói con như thế chứ…”

Lý Quý chua xót lên tiếng: “Lâm huynh yêu cầu quá khắc khe rồi, hiền điệt ở độ tuổi này đã luyện khí tầng sáu, có khen một câu thiên túng chi tài cũng không ngoa. Với thiên tư bực này, có xứng với vị thế nào đi chăng nữa cũng là điều hiển nhiên.”

Lâm Viễn Kiều xua tay: “Các vị quá khen rồi, chút tu vi này của nó có đáng là gì đâu.”

“Lâm đạo hữu yêu cầu cao quá rồi.”
“Tu vi của hiền điệt nếu đặt vào Ngự Thú Tông, e rằng cũng sẽ được các vị trưởng lão Kim Đan nhìn trúng.”
“Hiền điệt quả thực là thâm tàng bất lộ, với tư chất này, việc trúc cơ xem ra là nắm chắc mười phần.”

Lâm Viễn Kiều mỉm cười đáp: “Lần đấu giá Trúc Cơ Đan tiếp theo còn chưa biết là đến khi nào, nói chuyện trúc cơ bây giờ vẫn còn quá sớm!”

Mấy vị tu sĩ Trúc Cơ sau khi rời khỏi Lâm gia liền nhanh chóng tụ tập bàn tán xôn xao.

“Lâm gia này ẩn giấu thật sự quá sâu, Lâm tiểu tứ cư nhiên đã luyện khí tầng sáu rồi.”
“Tư chất của Lâm tiểu tứ rõ ràng là mạnh hơn Tả Ngôn của Tả gia rất nhiều.”
“Lâm gia quả là biết nhẫn nhịn nha! Rõ ràng là nội tình gia tộc mạnh mẽ như thế, trước kia đối mặt với sự chèn ép của Giang gia vậy mà cũng có thể nhịn xuống được.”
“Đãi ngộ của Lâm gia đối với đệ tử trong tộc quả thật vô cùng hậu hĩnh! Đệ tử nào cũng được trang bị đầy đủ pháp bào, pháp khí, phù lục.”
“Không ngờ sau khi chi ra hơn ba mươi vạn linh thạch để mua đan dược, Lâm gia vẫn còn có thể xa hoa rộng rãi đến thế. Nhiều linh thạch như vậy, rốt cuộc là từ đâu mà có chứ?”
“Giang gia kia cũng chẳng biết chọn lựa kiểu gì, chọn tới chọn lui, cuối cùng lại chọn trúng một mối tệ hại nhất.”
“Lâm Viễn Kiều thật biết tính toán, lão đại và lão tứ của Lâm gia đều có hy vọng tiến giai Trúc Cơ. Ông ta chắc chắn là cảm thấy nuôi không nổi cả hai, nên mới vội vã đem lão đại ném vào Ngự Thú Tông.”
“So với Giang gia, tiềm lực của Lâm gia này quả thực là mạnh hơn quá nhiều.”
“Thực lực của Lâm gia đúng là ngoài dự liệu, nhưng Giang Việt Nhiễm có hy vọng trở thành Vương cấp đan sư, tương lai thế nào, hiện tại cũng khó mà nói trước được.”
“Lâm tiểu tứ đảo mắt một cái liền thành một đối tượng liên hôn không tồi, đáng tiếc Lâm Viễn Kiều đã nói rồi, Lâm tiểu tứ trước khi trúc cơ sẽ không thành thân.”
“Lâm tiểu tứ nói muốn tìm một người giống như Giang Nghiễn Băng, không chừng vị này cũng là một đoạn tụ.”
“Nghe nói nhãn quang của song sinh tử đều không khác nhau là mấy, biết đâu hắn ta thực sự thích kiểu người như Giang Nghiễn Băng thì sao.”
“Giang Nghiễn Băng kỳ thực cũng không tệ, tuy là ngũ linh căn nhưng dung mạo xuất chúng, tu vi cũng khá.”
“…”

Sau khi Lâm Viễn Kiều trúc cơ, ngưỡng cửa Lâm gia suýt chút nữa thì bị giẫm nát.

Lâm Vân Tiêu dẫn theo các thành viên trong tiểu phân đội nuôi gà ra tiếp đón tân khách vãng lai.

Rất nhanh chóng, tin tức Lâm gia còn ẩn giấu một vị kỳ lân tử, và việc Lâm Vân Tiêu đã đạt tới luyện khí tầng sáu liền truyền rộng ra ngoài.

Vốn dĩ có rất nhiều tu sĩ vẫn luôn rêu rao rằng lão đại, nhị ca Lâm gia đều đã nhập vào Ngự Thú Tông, Lâm gia rơi vào cảnh hậu kế vô nhân. Giờ đây, Lâm Vân Tiêu đột nhiên bộc lộ tài năng, các đại thế lực hết thảy đều ngầm thừa nhận Lâm Vân Tiêu sẽ trở thành thiếu chủ thế hệ mới của Lâm gia.

Tin tức Lâm Vân Tiêu là tu sĩ luyện khí tầng sáu nhanh chóng lọt vào tai người của Giang gia.

Dạo gần đây, rất nhiều người Giang gia hễ “nhắc đến Lâm gia là biến sắc”. Lâm gia phát triển càng tốt, càng chứng tỏ tu sĩ Giang gia bọn họ vô dụng bấy nhiêu.

“Lâm Vân Tiêu cư nhiên là luyện khí tầng sáu, năm đó hắn ta suốt ba năm trời còn không cách nào dẫn khí nhập thể cơ mà!”
“Có một dạo Lâm gia truyền ra tin đồn nói hắn đã khai khiếu, ta còn tưởng là Lâm gia vì giữ thể diện nên mới tự dát vàng lên mặt mình, không ngờ chuyện đó lại là thật.”
“Tốc độ tu luyện này của Lâm Vân Tiêu so với Tả Ngôn thì nhanh hơn rất nhiều.”
“Chứ còn gì nữa, Lâm gia hiện tại đã có ba vị Trúc Cơ, hắn lại còn có hai vị ca ca ở Ngự Thú Tông, Lâm tiểu tứ tương lai tiến giai Trúc Cơ chắc chắn là chuyện ván đóng thuyền rồi.”
“Nghe nói Lâm tiểu tứ có chút ngốc nghếch, không ngờ lại lợi hại đến như vậy.”
“Lâm gia này đúng là từng người một đều biết giả heo ăn thịt hổ.”
“Nghe nói Lâm tiểu tứ còn dõng dạc tuyên bố, mỹ sắc đối với hắn như thuốc độc xuyên ruột, chỉ làm cản trở bước chân phát tài của hắn, hắn là nam nhi định sẵn sẽ đứng trên đỉnh vinh quang, trên đỉnh núi diện tích cũng chỉ có bấy nhiêu, một mình hắn đứng là đủ rồi.”
“Cái điệu bộ này của Lâm tiểu tứ quả thật là có vài phần giống với Lâm lão tam năm đó.”
“…”

Lâm gia đã xuất hiện hai vị thân truyền đệ tử Kim Đan, đối với rất nhiều thế lực mà nói, Lâm gia có thêm một vị thiên tài này cũng không nhiều, thiếu đi một vị cũng không ít, nghe qua rồi thôi. Nhưng đối với Giang Đàm Nhi, mọi chuyện lại hoàn toàn không phải như thế.

Năm xưa, khi thương lượng chuyện đổi hôn ước, Lâm gia từng đề nghị đổi đối tượng thành Lâm Vân Văn, cũng từng đề nghị đổi thành Lâm Vân Tiêu.

Năm đó, một Lâm Vân Văn bị Giang gia coi thường giờ đã thành thân truyền đệ tử Kim Đan, còn một Lâm Vân Tiêu cũng đã đạt tới luyện khí tầng sáu mất rồi.