Chương 10: Bánh bông lan lên ngôi
Lâm Vân Dật làm ra một mẻ Bánh bông lan, đem tặng cho các tu sĩ trong tiểu đội nuôi gà nếm thử.
Theo đà quy mô nuôi gà ngày một mở rộng, các thành viên trong tiểu đội ăn linh kê đản đến mức phát ngấy. Thế nhưng vừa lúc Bánh bông lan được tung ra, lập tức gặt hái được mưa lời khen từ mọi người.
“Vân Dật ca, huynh đỉnh quá đi mất!”
“Tay nghề của Vân Dật ca cừ khôi thế này, tiểu đệ phục sát đất rồi.”
“Vân Dật ca, sau này tháng nào tụi đệ cũng được phát Bánh bông lan chứ?”
“Vân Dật ca, huynh giỏi giang như vậy, chừng nào mới tính chuyện nạp thê thiếp đây? Muội có thể làm thiếp cho huynh nha.”
“…”
Đối mặt với những ánh mắt tràn ngập mong chờ, Lâm Vân Dật khoát tay, nói: “Bánh bông lan sau này không thiếu, còn chuyện nạp thiếp thì xin miễn cho.”
Lâm Vân Dật cạn lời, thầm cảm thán nữ tu của thế giới này thật bưu hãn, lông cánh còn chưa mọc đủ mà đã tính chuyện làm thiếp rồi, quả nhiên là hưởng thụ không nổi mà!
Lâm Vân Dật đã làm ra không ít sản phẩm thử nghiệm, các thành viên trong tiểu đội nuôi gà liền phụ trách việc ăn thử. Số lượng hàng thử nghiệm rất nhiều, tiểu đội ăn không hết bèn mang ra ngoài chia cho tộc nhân.
Không ít tộc nhân được thơm lây nhờ tiểu đội nuôi gà mà được nếm thử Bánh bông lan, ai nấy đều khen không ngớt miệng, địa vị của các thành viên trong tiểu đội cũng theo đó mà nước lên thì thuyền lên.
Sau khi liên tục điều chỉnh lại công thức, Lâm Vân Dật làm một mẻ bánh ngọt lớn, gửi đến cửa tiệm để bày bán.
Bánh bông lan làm từ linh kê đản thơm ngọt vừa miệng. Mười miếng Bánh bông lan đổi một viên linh thạch, vừa mới tung ra thị trường đã được đón nhận nồng nhiệt. Một số tán tu đi ngang qua cũng mua một ít để làm lương khô.
Ngày qua ngày, danh tiếng của Bánh bông lan càng lúc càng vang xa, không ít tu sĩ ngưỡng mộ danh tiếng mà tìm đến. Mấy vị tu sĩ Lâm gia đều hừng hực khí thế lao vào công cuộc làm Bánh bông lan.
Bánh bông lan bỏ vào trong túi trữ vật có thể bảo quản được khá lâu. Sau khi tiếng lành đồn xa, nó lại vô tình thu hút không ít du thương đến mua đi bán lại.
…
Giang gia.
Mấy đứa trẻ tụ tập lại một chỗ, vừa ăn Bánh bông lan vừa trò chuyện.
“Đây hình như là Bánh bông lan do Lâm gia tung ra, một viên linh thạch mười miếng, tính ra cũng không đắt lắm.”
“Ta nghe nói Bánh bông lan này có vẻ là do tên Ngũ linh căn kia của Lâm gia nghĩ ra đấy.”
“Ta còn nghe bảo, cách đây không lâu Lâm Vân Dật đã nhắm vào phủ tạng yêu thú, đi khắp nơi thu gom mấy thứ phủ tạng vừa bẩn vừa hôi hám.”
“Lâm gia đòi thứ đó làm gì, chẳng lẽ là để tu luyện tà thuật sao?”
“Tà thuật thì không đến mức, nghe đâu là dùng để nuôi gà.”
“Nghe nói Ngũ linh căn của Lâm gia tư chất tu luyện chẳng ra sao, nhưng đầu óc kinh thương thì cũng có bài có bản đấy.”
“Tu sĩ chúng ta theo đuổi đại đạo mới là chính lộ, ta nghe nói tên Ngũ linh căn của Lâm gia suốt ngày bầu bạn với phân gà.”
“Ta cũng nghe rồi, nghe đâu hắn muốn dùng phân linh kê để cải tạo phàm điền, mưu đồ biến phàm điền thành linh điền.”
“Phàm điền đâu dễ lột xác như vậy, chỉ dựa vào phân linh kê thôi sao? Tên này đúng là nghé con sính chữ, mơ mộng hão huyền.”
Giang Đàm Nhi sa sầm mặt mặt mày, nói: “Đừng nói nữa, còn nói tiếp là ta nuốt không trôi bánh ngọt luôn đấy. Bánh bông lan này thô kệch hết chỗ nói, cũng chỉ có đám tán tu kia mới thích, so với điểm tâm của Bát Trân Phường thì kém xa.”
“Đó là điều tất nhiên rồi, Bát Trân Phường có Linh trù sư trấn giữ, so sánh như vậy thì Bánh bông lan này của Lâm gia đúng là có phần nghèo nàn thật.”
“…”
…
Cửa tiệm luyện khí Nguyệt Xuyên ở phủ thành.
Một đứa trẻ sáu bảy tuổi đang cầm Bánh bông lan gặm ngon lành.
Tiệm luyện khí Nguyệt Xuyên chỉ là một cửa tiệm luyện khí bình thường ở phủ thành, mở tiệm là một cặp phu thê luyện khí sư. Chủ tiệm Giang Khanh Xuyên, tu vi Luyện Khí tầng bảy. Vợ chủ tiệm là Diệp Tịnh Nguyệt, tu vi Luyện Khí tầng sáu. Đứa trẻ chính là con của hai người — Giang Nghiễn Băng, cũng là Ngũ linh căn, tu vi Luyện Khí tầng hai.
Diệp Tịnh Nguyệt liếc Giang Khanh Xuyên một cái, nói: “Nghe nói Bánh bông lan này là do Lâm gia bán, người nghĩ ra mối làm ăn bánh ngọt này chính là tên Ngũ linh căn của Lâm gia.”
Giang Khanh Xuyên: “Tên Ngũ linh căn kia của Lâm gia, nghe nói là một đứa trẻ sớm hiểu chuyện.”
Giang Khanh Xuyên là tộc nhân bàng hệ của Giang thị, chi này của hắn có chút quan hệ với Giang gia lão tổ Giang Hào, nhưng mối quan hệ vốn đã hơi xa xôi rồi. Tu vi của Giang Khanh Xuyên và Diệp Tịnh Nguyệt cũng không tính là yếu, hai phu thê nương tựa lẫn nhau, ngày tháng trôi qua tuy không quá giàu sang nhưng cũng tính là ổn thỏa.
Diệp Tịnh Nguyệt: “Mấy cái cầu lông gà dạo trước, nghe nói cũng là do vị kia nghĩ ra.”
Giang Khanh Xuyên: “Là một tiểu tử lợi hại đấy!”
Giang Khanh Xuyên kinh doanh tiệm luyện khí, cầu lông gà vừa xuất hiện đã thu hút sự chú ý của hắn. Thứ này chế tác đơn giản, cũng chẳng có đại dụng gì, nhưng vì dùng lông linh kê nên miễn cưỡng cũng được coi là nữa kiện pháp khí. Đối với nhiều hậu duệ không có linh căn của tu chân giả, thứ này có sức hút cực kỳ lớn.
Cầu lông gà tuy không đáng tiền nhưng lại kéo về không ít nguồn khách cho Lâm gia. Nghe đâu có không ít du thương mua số lượng lớn cầu lông gà từ Lâm gia để mang sang các thành trì khác bán lại. Cầu lông gà tuy chỉ là món đồ chơi nhỏ, nhưng trợ lực cho việc làm ăn của Lâm gia lại không hề nhỏ chút nào.
Giang gia gia chủ từng hỏi hắn có thể bắt chước Lâm gia làm cầu lông gà được không. Làm cầu lông gà không khó, cái khó là kiểm soát giá vốn. Lâm gia nuôi cả một đàn linh kê lớn, có thể dễ dàng có được lượng lớn nguyên liệu thô, Giang gia bọn họ thì không được rồi. Nếu bỏ ra lượng lớn linh thạch để mua lông linh kê thì rõ ràng là không đáng.
Theo như Giang Khanh Xuyên biết, Giang gia dường như cũng từng thử nuôi gà, nhưng vì chi phí nuôi gà khá cao, số lượng đàn gà khó tăng lên nên nuôi được một nửa là bỏ dở.
Diệp Tịnh Nguyệt: “Vị kia hình như có hôn ước với Giang Đàm Nhi.”
Giang Khanh Xuyên: “Nghe nói là vậy, thế nhưng Giang gia hình như không mấy mặn mà.”
Diệp Tịnh Nguyệt: “Giang Đàm Nhi là Hỏa Mộc song linh căn, thảo nào Giang gia lại không cam lòng.”
Giang Khanh Xuyên: “Điều kỳ lạ là phản ứng của Lâm gia lão tổ, Lâm gia lão tổ cũng không tặng chút lễ vật nào để duy trì mối quan hệ, giống như chẳng hề xem trọng vị tôn tức phụ này.”
Diệp Tịnh Nguyệt: “Có lẽ Lâm gia lão tổ biết thái độ của Giang gia nên không muốn cưỡng cầu.”
Giang Khanh Xuyên: “Phản ứng của Lâm gia lão tổ có chút kỳ quặc, theo lý mà nói, vị này đáng lẽ sẽ không dễ dàng từ bỏ mối hôn ước này mới đúng.”
Diệp Tịnh Nguyệt mỉm cười, nói: “Linh căn đâu có đại diện cho tất cả.”
Giang Khanh Xuyên: “Nói cũng đúng, suy nghĩ của mấy vị đại nhân vật đó không phải là thứ chúng ta có thể phỏng đoán.”
Giang Khanh Xuyên nhìn Giang Nghiễn Băng một cái, cười nói: “A Nghiễn, vị Bánh bông lan này thế nào?”
Giang Nghiễn Băng: “Ngon lắm, con thích.”
Giang Khanh Xuyên: “Lâm gia lão tam hình như là một đứa trẻ rất đặc biệt nha. Đáng tiếc vị này quanh năm sống trên Thanh Khê sơn, hiếm khi xuống núi, nếu không thì có thể gặp mặt một lần rồi.”
Diệp Tịnh Nguyệt: “Tiểu tử đó cũng là Ngũ linh căn, không biết là tu vi gì.”
Giang Khanh Xuyên có chút đắc ý nói: “Chắc là chậm hơn Nghiễn Băng một chút, tiểu tử đó tuy sớm hiểu chuyện, nhưng Nghiễn Băng nhà chúng ta mới là kỳ tài tu luyện.”
Diệp Tịnh Nguyệt: “Sao chàng biết người ta không phải là kỳ tài tu luyện chứ?”
Giang Khanh Xuyên: “Đâu ra mà lắm kỳ tài như vậy? Nghiễn Băng nhà chúng ta tuyệt đối là người đặc biệt.”
Giang Nghiễn Băng vừa gặm Bánh bông lan, vừa nghe cha mẹ trò chuyện, trong lòng vô thức nảy sinh thêm vài phần hiếu kỳ đối với Lâm Vân Dật.
—