Chương 1: Lâm gia ở Thanh Khê Sơn
Trong căn phòng mang đậm phong cách cổ xưa, một đứa trẻ đang tập trung cao độ vào việc tu luyện.
Đột nhiên, cánh cửa vang lên một tiếng “bầm”, bị người ta tông mạnh vào.
Một đứa nhóc có dáng vẻ kháu khỉnh, lanh lợi đứng ở cửa, đôi mắt sáng rực nhìn người đang khoanh chân tu luyện trên giường, oang oang gọi: “Tam ca, mười lăm rồi, đến giờ rồi đó.”
Sắc mặt Lâm Vân Dật đen kịt lại, đáp: “Biết rồi, biết rồi, ta biết rồi.”
Lâm Vân Dật thầm nghĩ: Lời này của tên đệ đệ ngốc nghếch kia, nghe kiểu gì cũng thấy có mấy phần vi diệu giống như “ngày rằm đến rồi, đến giờ lên đường xuống hoàng tuyền” vậy.
Lâm Vân Tiêu hỏi: “Tam ca, huynh đang tu luyện à?”
Lâm Vân Dật lườm Lâm Vân Tiêu một cái, tức giận nói: “Chứ sao nữa! Ngươi phải biết tu luyện kiêng kị nhất là bị quấy rầy, đừng có hở chút là tông cửa như thế. Năm nay còn chưa qua một nửa mà ta đã phải sửa cửa năm lần rồi đó.”
Lâm Vân Tiêu gãi đầu gãi tai, nói: “Hôm nay là ngày ăn gà mà, Tam ca huynh lại còn khổ luyện ra sức như vậy.”
Lâm Vân Dật vặn lại: “Không thì sao?”
Lâm Vân Tiêu giống như chẳng hề thấy vẻ mặt lạnh lùng của Lâm Vân Dật, tự cốt tự nói: “Tam ca, hôm nay thịt mấy con?”
Lâm Vân Dật liếc Lâm Vân Tiêu một cái, hỏi: “Ngươi nghĩ nên thịt mấy con?”
Lâm Vân Tiêu đáp: “Ba con đi, ít nhất cũng phải hai con, một con không đủ ăn đâu.”
Lâm Vân Dật tức giận mắng: “Tu luyện thì lười nhác, ăn gà thì đứng hạng nhất!”
Lâm Vân Tiêu chống chế: “Chuyện đó sao mà giống nhau được chứ? Tam ca, mau đi thôi, mọi người đang đợi cả rồi.”
Lâm Vân Dật thở dài: “Được rồi, được rồi, đi thì đi.”
Lâm Vân Dật đi theo Lâm Vân Tiêu đến rừng dương. Trong rừng dương lúc này đã có mấy đứa trẻ đang đứng đợi sẵn.
Vừa thấy Lâm Vân Dật xuất hiện, mấy đứa nhỏ đã đồng thanh hô lên một tiếng: “Dật ca.”
Trong rừng dương có quây nuôi hơn một trăm con linh kê, ngần ấy linh kê đều là tài sản riêng của một mình Lâm Vân Dật.
Chính nhờ hơn một trăm con linh kê này mà Lâm Vân Dật dù mới sáu tuổi đã nghiễm nhiên trở thành vị đại ca đại (ông trùm) trong lòng đám thiếu niên ở Thanh Khê Sơn.
Trong số đám thiếu niên trên núi, có đứa còn lớn hơn Lâm Vân Dật ba bốn tuổi, thế nhưng tiếng “Dật ca” này tụi nó vẫn gọi một cách tâm phục khẩu phục.
Lâm Vân Dật nhìn “giang sơn” do chính tay mình gầy dựng trên núi, trong lòng không khỏi dâng lên một dòng cảm xúc cuộn trào.
Năm ba tuổi, hai anh em Lâm Vân Dật và Lâm Vân Tiêu tham gia buổi kiểm tra linh căn. Lâm Vân Dật đo ra ngũ linh căn Kim – Mộc – Thủy – Hỏa – Thổ, còn Lâm Vân Tiêu đo ra tam linh căn Kim – Thủy – Hỏa.
Linh căn trong thế giới tu chân chủ yếu được chia làm bốn loại.
Loại thứ nhất là Thiên linh căn, tức là chỉ có một loại linh căn mang thuộc tính duy nhất.
Tốc độ tu luyện của tu sĩ sở hữu linh căn này nhanh gấp vài lần so với linh căn thông thường, khi kết đan cũng không gặp phải bình cảnh. Thiên linh căn chính là đứa con cưng của thiên đạo, vô cùng hiếm gặp. Chỉ cần vận khí không quá tệ, không bị chết yểu giữa đường thì về cơ bản đều có thể kết thành Kim Đan.
Loại thứ hai là Chân linh căn, tức là linh căn có hai hoặc ba loại thuộc tính.
Thiên linh căn quá mức hiếm thấy, thế nên đệ tử tinh anh trong các đại tông môn đa phần là tu sĩ song linh căn. Tu sĩ tam linh căn thì kém cạnh hơn song linh căn một chút, nhưng hy vọng trúc cơ cũng không hề nhỏ.
Loại thứ ba là Ngụy linh căn: linh căn có bốn hoặc năm loại thuộc tính, linh căn tạp loạn, tốc độ tu luyện cực kỳ chậm chạp.
Còn có loại thứ tư là Biến dị linh căn: loại linh căn được dị biến và thăng hoa từ hai hoặc ba thuộc tính ngũ hành trộn lẫn với nhau, bao gồm các thuộc tính như Lôi, Băng, Ám, Phong…
Ngũ linh căn của Lâm Vân Dật thuộc về Ngụy linh căn, tu sĩ có loại linh căn này đừng nói tới chuyện kết đan, ngay cả trúc cơ cũng khó như lên trời.
Tư chất của Lâm Vân Tiêu cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Tuy hắn là tam linh căn, nhưng lại là ba thuộc tính Kim – Thủy – Hỏa, trong đó Thủy và Hỏa xung khắc nhau, loại tam linh căn này có thể coi là loại kém cỏi nhất trong hàng Chân linh căn.
Dù linh căn của cả hai đều không tốt, nhưng dù sao thì vẫn có linh căn.
Phải biết rằng, tỷ lệ xuất hiện người có linh căn ở các thôn làng phàm nhân trong tu chân giới còn chưa tới một phần ngàn. Nếu cha mẹ có linh căn thì tỷ lệ con cái sở hữu linh căn sẽ cao hơn một chút, nhưng cũng chẳng cao hơn được bao nhiêu.
Lâm gia lão tổ là một tu sĩ Trúc Cơ, cũng chính là gia gia của Lâm Vân Dật — Lâm Bắc Vọng. Ngài cưới tới mấy chục thê thiếp, vất vả cày cấy mấy chục năm sinh hạ được cả trăm người con, vậy mà cũng chỉ có ba người con là có linh căn.
Năm đó, sau khi đo xong linh căn, Lâm phụ và Lâm mẫu có hỏi Lâm Vân Dật cùng Lâm Vân Tiêu muốn nhận lễ vật gì.
Lâm Vân Dật nói muốn hai con linh kê, một trống một mái.
Lâm Vân Tiêu nghe Lâm Vân Dật nói vậy thì cũng đòi hai con linh kê, không quan trọng trống mái, cứ càng béo càng tốt.
Hai con linh kê của Lâm Vân Tiêu sau khi mua về không lâu đã được đưa vào tế cho ngũ tạng phủ của hắn.
Còn hai con gà của Lâm Vân Dật mang về thì được giữ lại nuôi, sau đó hắn liền hừng hực khí thế bắt tay vào đại nghiệp nuôi gà.
Nuôi gà có thể dùng linh cốc để cho ăn, cũng có thể dùng linh khâu (giun).
Lâm gia ở Thanh Khê Trấn quả thực có mười mẫu linh điền, mỗi năm có thể thu hoạch hai vụ, sản lượng rơi vào khoảng hơn hai vạn cân linh cốc.
Hơn hai vạn cân linh cốc nghe thì nhiều, nhưng số linh cốc này phải nộp ba phần cho Ngự Thú Tông, năm phần trong bảy phần còn lại phải cung ứng cho các tu sĩ trong gia tộc tu luyện, hai phần cuối cùng thì đem bán để đổi lấy linh thạch. Nếu như dùng thứ này để nuôi gà thì có phần quá xa xỉ.
Linh cốc không được thì chỉ còn cách dùng linh khâu. Trên Thanh Khê Sơn do Lâm gia chiếm giữ có một vệt nhị giai linh mạch, nơi này quả thật sinh trưởng không ít linh khâu.
Ban đầu, Lâm Vân Dật dùng trứng linh kê để thu hút đám trẻ trong tộc giúp mình bắt linh khâu.
Về sau, linh kê của Lâm Vân Dật ấp ra gà con, quy mô đàn gà không ngừng mở rộng, lượng linh khâu tự nhiên đâm ra thiếu hụt.
Lâm Vân Dật bèn bắt đầu nghiên cứu phương pháp nuôi dưỡng linh khâu, trời không phụ lòng người, hắn nhanh chóng gặt hái được thành công.
Sau khi nghiên cứu ra cách nuôi linh khâu, tiểu đội bắt linh khâu của Lâm Vân Dật liền chuyển đổi thành tiểu đội nuôi linh khâu.
Lâm Vân Dật là một người mang theo ký ức tiền kiếp để đầu thai, kiếp trước hắn sống ở Địa Tinh.
Đó là một thế giới có công nghệ thông tin vô cùng phát triển, nhưng không có linh khí, tu chân chẳng qua chỉ là truyền thuyết.
Phương pháp nuôi linh khâu của Lâm Vân Dật là tham khảo từ phương pháp nuôi giun trong thùng gỗ ở Địa Tinh.
Phương pháp nuôi giun trong thùng gỗ ở Địa Tinh là: Chuẩn bị các phế liệu gỗ như mùn cưa hoặc vỏ cây, trộn đều với đất rồi rải lên luống nuôi, sau đó phủ một lớp vải thô hoặc chăn ẩm lên bề mặt luống nuôi để tạo ra môi trường tối tăm thích hợp cho giun ăn. Ngoài ra, việc duy trì nhiệt độ thích hợp là điều tối quan trọng đối với sự phát triển của giun, đồng thời còn phải giữ cho môi trường luôn ẩm ướt.
Thùng gỗ mà Lâm Vân Dật sử dụng là thùng làm bằng gỗ linh dương.
Trên Thanh Khê Sơn có một cánh rừng linh dương, cây cối phát triển rất tốt, nhưng giá trị sử dụng của loại cây này không cao, chẳng làm được việc gì lớn, chặt đi thì lại uổng.
Kể từ khi Lâm Vân Dật quyết định nuôi linh khâu, những cái cây này liền bị hắn nhắm trúng.
Lâm Vân Dật nhặt những cành linh dương gãy, lá khô trộn lẫn với đất rồi rải lên luống nuôi, sau đó phủ một lớp pháp y cũ rách lên bề mặt luống.
Thanh Khê Sơn bốn mùa như xuân, nhiệt độ vốn không cần phải quá bận tâm, để duy trì độ ẩm, hắn thường xuyên kêu gọi các thành viên trong tiểu phân đội nuôi gà đến tưới nước cho các thùng linh khâu.
Lần đầu tiên nuôi linh khâu, Lâm Vân Dật cũng là vừa làm vừa mò mẫm, may mắn thay sức sống của linh khâu cực kỳ kiên cường nên việc nuôi dưỡng diễn ra rất thuận lợi.
Trong ba năm qua, số lượng thùng nuôi linh khâu trên núi dần dần tăng lên, đạt đến con số ba mươi chiếc.
Qua quá trình không ngừng nghiên cứu và cải tiến, linh khâu của Lâm Vân Dật càng nuôi càng béo tốt mập mạp.
Linh khâu không thể đem cho linh kê ăn trực tiếp, thỉnh thoảng ăn một hai con sống thì không sao, chứ ăn nhiều linh khâu sống, linh kê sẽ bị khó tiêu, dẫn đến triệu chứng tiêu chảy.
Linh khâu sau khi phơi khô và bào chế có thể tránh được tình trạng này một cách hiệu quả.
Các thành viên trong tiểu phân đội nuôi gà của Lâm Vân Dật gánh vác trọng trách bào chế linh khâu này.
Nói đi cũng phải nói lại, linh khâu khô sau khi bào chế rất giàu linh khí, cũng được coi là một món ăn vặt khá ngon, thỉnh thoảng các thành viên trong tiểu phân đội nuôi gà cũng lấy ra để ăn cải thiện.
Linh khâu ngoài việc dùng để cho gà ăn, làm đồ ăn vặt, thì còn có thể dùng để câu cá.
Hầu hết các thành viên trong tiểu phân đội nuôi trồng đều từng dùng linh khâu để câu được linh ngư.
Để khơi dậy tính tích cực trong công việc của các thành viên, sau khi đàn gà lớn mạnh, Lâm Vân Dật đã định ra ngày mười lăm hàng tháng là ngày ăn gà, sẽ thịt linh kê để ăn.
Phải biết rằng, một con linh kê có giá trị lên tới mười hai viên linh thạch, đối với đám trẻ trong tộc thì mười hai viên linh thạch đã là một món tiền khổng lồ rồi.
Sau khi quy mô đàn gà tăng lên, số gà bị thịt vào ngày ăn gà mỗi tháng dần dần từ một con tăng lên thành hai con.
Mặc dù Lâm Vân Dật mới sáu tuổi nhưng đã có tới ba năm kinh nghiệm nuôi gà, xứng danh là một tay nuôi gà cự phách.
Lâm Vân Dật nhìn sang Lâm Vân Tiêu một cái, hỏi: “Ngươi đã thông báo cho Đại ca chưa?”
Lâm Vân Tiêu vội vàng gật đầu như giã tỏi, đáp: “Thông báo từ sớm rồi, Đại ca nói huynh ấy thi triển xong Linh Vũ Thuật cho linh điền là tới ngay.”
Lâm Vân Dật chắp tay sau lưng, ngẩng cao đầu nói: “Thế thì được.”
Nhìn bộ dạng “mắt không vướng bụi trần”, ra dáng cao nhân này của Lâm Vân Dật, các thành viên trong tiểu phân đội nuôi gà đứa nào đứa nấy đều lộ ra ánh mắt sùng kính.
Gà do Lâm Vân Dật nuôi đều là linh kê, ngày thường cho ăn qua một lớp lưới sắt thì không có nguy hiểm gì lớn, nhưng nếu muốn bắt gà ra khỏi chuồng rồi cắt tiết làm thịt thì lại có chút nguy hiểm.
Sức chiến đấu của linh kê cũng rất mạnh, không cẩn thận là dễ bị nó mổ cho rách da nát thịt như chơi.
Những lúc thế này phải nhờ đến sự trợ giúp của cao thủ. Trưởng huynh của Lâm Vân Dật và Lâm Vân Tiêu là Lâm Vân Văn, sở hữu song linh căn Kim – Thủy, là một thiếu niên thiên tài lẫy lừng trong gia tộc, hiện tại đã là một cao thủ Luyện Khí tầng ba, việc làm thịt hai con linh kê tự nhiên là dễ như trở bàn tay.
Lâm Vân Dật ra lệnh: “Đại ca chắc cũng sắp tới rồi, ngươi đi chọn hai con gà đi.”
Lâm Vân Tiêu nghe vậy, liền dẫn theo một đám cốt cán của tiểu phân đội nuôi gà, đứng cách một lớp hàng rào lưới sắt bắt đầu chọn gà.
—