Chương 436: Vận mệnh
Thầm Chiêu vừa bị Thầm Phùng đẩy mạnh ra, lăn mấy vòng trên đất, lại bị tro bụi do cuồng phong thổi tới làm mê mắt.
Hắn nghe thấy trong gió truyền đến một trận gầm rú của thú vật, cũng cảm nhận được một luồng linh tức mạnh mẽ bị gió cuốn tới, bèn cố gượng mở mắt ra, liền nhìn thấy một con triệu hoán thú toàn thân bạc trắng đang vồ về phía mình!
Thầm Chiêu đại kinh thất sắc, bò lăn ra sau để thối lui, nhưng con triệu hoán thú màu bạc kia lại thuận gió mà đến, tốc độ cực nhanh, linh khí phòng ngự mà Thầm Chiêu triệu ra còn chưa kịp chống lên thì triệu hoán thú đã đến ngay trước mặt!
Ngay lúc đó, một đạo hàn quang lóe lên, một thanh trường kiếm đâm từ trên xuống dưới, xuyên thấu miệng con triệu hoán thú, trước khi nó kịp cắn vào Thầm Chiêu đã cưỡng ép khóa chặt cái miệng rộng của nó lại!
Tầm mắt Thầm Chiêu nương theo thanh trường kiếm nhìn lên, chỉ thấy Thầm Phùng đang đứng trên đầu con triệu hoán thú màu bạc, bàn tay không bị thương đang nắm chặt thanh trường kiếm, trên kiếm còn quấn quanh một luồng linh lực màu vàng kim.
Cuồng phong cuốn theo cát đá bay quét qua, cắt đứt vật buộc tóc của Thầm Phùng, mái tóc dài tức khắc xõa xuống, bị gió thổi tung bay, che khuất gương mặt Thầm Phùng.
Thầm Chiêu mừng rỡ gọi: “Đại ca!”
Thầm Phùng quát: “Bớt lời vô ích, mau phá hủy đồ chỉ triệu hoán bên trong nó!”
Nếu muốn linh vật triệu hoán biến mất, hoặc là tấn công triệu hoán sư, hoặc là phải tìm cách đâm xuyên cơ thể linh vật, rạch nát đồ chỉ trận pháp triệu hoán bên trong cơ thể nó.
Đồ chỉ một khi vỡ nát, vật triệu hoán này sẽ tạm thời biến mất, trừ phi triệu hoán sư lấy ra một tấm đồ chỉ có vẽ trận pháp tương tự để triệu hoán lần nữa mới có thể gọi ra một con triệu hoán thú y hệt, mà làm vậy sẽ tiêu hao một phần linh lực của triệu hoán sư.
Tuy nhiên, linh thú triệu hoán bằng đồ chỉ dẫu sao thực lực cũng có hạn, nhược điểm lại hiển hiện rõ ràng, vì vậy những triệu hoán sư có cảnh giới cao hơn sẽ thiên về việc vẽ trận pháp triệu hoán quy mô lớn ở những nơi linh khí dồi dào. Linh vật được triệu hoán từ trận pháp như vậy không chỉ thực lực cường đại mà còn rất khó tìm ra nhược điểm.
Thầm Chiêu nghe lời Thầm Phùng, vội vàng triệu ra linh kiếm của mình, đâm mạnh vào con triệu hoán thú màu bạc trước mặt!
“Keng!” Mũi kiếm sắc bén dừng lại nơi mi tâm của vật triệu hoán, mặc cho Thầm Chiêu phí sức thế nào cũng không đâm vào được!
Vật triệu hoán toàn thân đều do linh lực ngưng tụ thành, nếu linh lực của bản thân không đủ để chống lại linh lực ngưng tụ của vật triệu hoán, muốn đâm xuyên nó là điều vô cùng khó khăn.
Thấy Thầm Chiêu thử mấy lần đều không có kết quả, Thầm Phùng đang gắng sức khống chế vật triệu hoán liền không vui nói: “Ngay cả một vật triệu hoán mà cũng không đâm thủng, ngươi còn muốn trở thành triệu hoán sư thế nào đây!”
Thầm Chiêu: “…”
Thầm Phùng hung hãn xoay chuyển trường kiếm trong tay, nhắm vào đồ chỉ trận pháp triệu hoán trong cơ thể con thú kia mà chém mạnh xuống!
Ngay khoảnh khắc lưỡi kiếm chạm vào đồ chỉ, linh lực phụ trên lưỡi kiếm đã đánh vỡ vụn tấm đồ chỉ ấy.
Đồ chỉ vỡ nát, vật triệu hoán cũng theo đó biến mất, tan biến vào trong cuồng phong.
Thầm Phùng từ trên người vật triệu hoán đang tan biến rơi xuống, chân vừa chạm đất thân hình đã lảo đảo một cái. Linh quang màu vàng kim quấn quanh kiếm cùng con triệu hoán thú màu vàng kim đi theo bên cạnh hắn đều biến mất —— hắn đã tới cực hạn rồi.
Thầm Phùng loạng choạng bước tới vài bước.
Thầm Chiêu vội đứng dậy định đến đỡ lấy Thầm Phùng, bỗng thấy trong trận cuồng phong đang cuốn theo mịt mù khói bụi và đá vụn kia đột nhiên vươn ra một bàn tay trắng nõn, cùng lúc đó có một đạo hào quang loé lên.
Trong trận gió lớn như vậy, căn bản không nhìn rõ được gì, mà đến khi nhìn rõ được thì đối phương đã ở khoảng cách rất gần.
Gần đến mức… thanh trường kiếm mang theo hào quang bạc trắng kia đã đâm ngập vào cơ thể mà Thầm Chiêu vừa kịp đỡ lấy.
Một trận kịch thống sau đó cũng truyền đến từ lồng ngực bên phải của Thầm Chiêu.
Đồng tử Thầm Chiêu co rụt, tầm mắt từ từ dời xuống, nhìn vào thanh trường kiếm màu bạc đã đâm xuyên qua Thầm Phùng rồi đến lượt mình.
Máu nương theo rãnh kiếm chảy ra, nhuộm đỏ lưỡi kiếm, cũng nhuộm đỏ cả bàn tay đang cầm kiếm kia.
Thanh trường kiếm nhanh chóng rút ra, máu tươi bắn tung tóe!
Thế gió giảm dần, khói bụi bị gió cuốn lên cũng dần tan đi, đá vụn rơi xuống đất, cảnh tượng xung quanh dần trở nên rõ nét.
Thầm Chiêu cũng đã nhìn rõ bóng người đứng sau lưng Thầm Phùng.
Đó là một khuôn mặt hắn vô cùng quen thuộc, nhưng giờ đây lại khiến hắn cảm thấy cực kỳ xa lạ.
Trận gió này, e rằng chính là tồn tại vì lần đánh lén này.
Thầm Chiêu giơ tay bịt vết thương sau lưng Thầm Phùng, cố gắng ngăn dòng máu đang không ngừng tuôn ra, lại phẫn hận nhìn chằm chằm kẻ trước mặt, thốt ra hai chữ kia rồi lẩm bẩm: “Tại sao?”
Lâm Lan vung tay hất đi vết máu dính trên kiếm, lại từ trong túi càn khôn lấy ra vài tấm đồ chỉ trận pháp triệu hoán, bôi máu của mình lên đó, triệu ra mấy con linh thú, cười nhạo nói: “Thầm Chiêu, ngươi biết không? Thực ra ngươi có thể sống thêm một thời gian nữa. Trước khi chúng ta tìm thấy hai tên tu sĩ đã lấy đi hoa căn kia, Thầm gia các ngươi, ít nhất là tính mạng của ngươi, không cần phải lo lắng.”
“Thế nhưng, vị đại ca tốt này của ngươi, sau khi may mắn sống sót lại không biết trốn đi, còn trực tiếp dẫn theo một đám người hùng hùng hổ hổ quay về.” Lâm Lan giả vờ thở dài một tiếng: “Khoảnh khắc hắn xông vào vạch trần lời nói dối của ta, chắc chắn là cảm thấy mình đã chiếm thế thượng phong, có thể hạ gục được ta rồi nhỉ?”
“Cho nên ta mới nói hắn ngu xuẩn lại tự phụ, rõ ràng thực lực không đủ, không bảo vệ được cái gì, còn bày ra bộ dạng ngạo mạn như thể cả nhà đều phải dựa vào hắn mà chống đỡ.”
Những linh thú được Lâm Lan triệu hoán ra đã vây quanh Thầm Chiêu, tư thế sẵn sàng chờ lệnh, dường như chỉ cần Thầm Chiêu có bất kỳ động tác nào khác, chúng sẽ lao lên xé xác hắn thành mảnh vụn!
Lâm Lan nhìn Thầm Chiêu đang ôm chặt Thầm Phùng bất động trước mặt, trên mặt thoáng qua một tia giễu cợt: “Sao thế, sợ đến mức không cử động nổi rồi? Cũng phải, ngươi vốn dĩ là một phế vật làm gì cũng không xong mà, nếu không thì đã chẳng tùy tiện đem món hoa căn quan trọng như vậy tặng cho người ta.
Thực ra, nể tình những ngày qua ngươi đối đãi với ta cũng không tệ, ta có thể cho ngươi một cơ hội cuối cùng. Chỉ cần ngươi thành thật khai ra dung mạo, vóc dáng, thuộc tính linh lực của hai tên tu sĩ đã lấy đi hoa căn, và cùng chúng ta đi lùng sục bọn họ, ta có thể tha cho ngươi một mạng.”
“Tất nhiên, điều kiện là ngươi không được mang họ Thầm nữa, phải thay tên đổi họ. Đúng rồi, cái tên giả mà các ngươi dùng trước đó rất tốt, ngươi thấy sao, Thẩm Quá?”
“Dù sao thì, chẳng phải ngươi cũng rất chán ghét kẻ luôn quản thúc ngươi, chỉ cần một chút không vừa ý là mắng nhiếc ngươi này sao?”
“Không cầm được…” Thầm Chiêu đột nhiên nói.
Lâm Lan: “Cái gì?”
Thầm Chiêu giơ tay lên, nhìn loại thuốc trị thương rõ ràng đã ấn vào vết thương của Thầm Phùng nhưng lại bị máu đánh tan ra, thấp giọng lẩm bẩm: “Tại sao, không cầm được máu…”
…
Cùng lúc đó, trên lộ đài của Mãn Xuân Lâu, cảm nhận thấy thế gió đã giảm bớt, linh lực dày đặc trong gió đã biến mất, Nghiêm Cận Sưởng mới từ từ hạ tay áo đang che gió xuống, một tay vịn vào lan can đã bị cuồng phong thổi đến lỏng lẻo mà nhìn xuống phía dưới.
Chỉ thấy trong vòng vây của các tu sĩ tộc Tây Thược, đã không còn thấy bóng dáng của Lâm Lan đâu!
“Ơ? Tên Lâm Lan kia đi đâu mất rồi?”
“Vừa nãy còn ở đây mà!”
“Chẳng lẽ hắn bị gió thổi bay rồi?”
“Nói khùng nói điên gì đó? Chút gió này chưa tới mức thổi bay người đâu. Theo ta thấy, là hắn thừa lúc gió lớn đã bỏ trốn rồi!”
Nghiêm Cận Sưởng nhìn quanh bốn phía đều không thấy bóng dáng Lâm Lan, lại nhanh chân bước sang phía bên kia của lộ đài, nhìn xuống dưới.
Sau đó, hắn sững sờ tại chỗ.
An Thiều nhận ra thần sắc Nghiêm Cận Sưởng không đúng, vội vàng đi tới, nương theo tầm mắt của Nghiêm Cận Sưởng nhìn xuống, cũng ngẩn người: “Không thể nào…”
Thầm Phùng, vẫn không tránh được sao?
Chỉ thấy trong con hẻm phía dưới, Lâm Lan đang đứng đó, tay cầm kiếm, bên cạnh là một đám triệu hoán thú vây quanh.
Mà người bị đám triệu hoán thú kia bao vây ở giữa là Thầm Phùng và Thầm Chiêu.
Thầm Phùng gần như toàn thân đều dựa vào người Thầm Chiêu, một mảng lớn áo trắng sau lưng đều bị máu tươi nhuộm đỏ, mùi máu tanh nồng nặc lan tỏa, linh tức trộn lẫn trong đó vô cùng yếu ớt, gần như đã không còn cảm nhận được nữa.
Thầm Phùng mặc áo trắng, càng khiến màu máu thêm đỏ thắm, càng làm đau nhói đôi mắt Nghiêm Cận Sưởng.
Nghiêm Cận Sưởng bỗng thu tay lại, ôm chặt lấy An Thiều.
Mặt Thầm Chiêu đầy nước mắt, ôm Thầm Phùng quỳ sụp xuống, dường như hoàn toàn mất đi sức kháng cự.
Đám triệu hoán thú vây quanh Thầm Chiêu nhanh chóng thu hẹp khoảng cách, gần như đã áp sát trước mặt Thầm Chiêu.
Nhưng ngay khi những con triệu hoán thú kia sắp sửa ngoạm xuống các bộ phận trên người Thầm Chiêu, Thầm Chiêu đột nhiên ngẩng đầu lên, trừng mắt nhìn kẻ đứng trước mặt mình, gầm rống lên một tiếng!
Theo tiếng gầm của hắn, xung quanh đột nhiên rung chuyển dữ dội, mặt đất dưới chân Thầm Chiêu bắt đầu xuất hiện những vết nứt, và nhanh chóng trở nên lồi lõm mấp mô.
Những con triệu hoán thú suýt nữa đã cắn trúng Thầm Chiêu đều bị những khối đá vỡ hất văng sang một bên, đập xuống đất tạo thành những hố sâu khổng lồ.
“Cái gì?”
“Chuyện này là thế nào?” Các tu sĩ tộc Tây Thược còn chưa rõ tình hình vội vàng ngự kiếm bay lên để tránh bị ảnh hưởng bởi trận rung chấn dị thường này.
Nghiêm Cận Sưởng cũng lập tức dẫn dắt phi hành khôi lỗi, đưa An Thiều cùng bay lên không trung.
Lâm Lan rõ ràng chưa từng lường trước sẽ xảy ra tình huống này, kinh ngạc rụng rời, trong ánh mắt vốn chỉ có khinh miệt và giễu cợt, trong phút chốc đã tăng thêm sát khí nồng đậm!
Đám triệu hoán thú của Lâm Lan rõ ràng cảm nhận được mệnh lệnh mà hắn giao cho chúng, một lần nữa lao về phía Thầm Chiêu!
Thầm Chiêu: “A! ——”
“Ầm ầm ầm!” Mặt đất rung chuyển càng thêm kịch liệt, hai đạo hắc ảnh đột nhiên phá đất vọt lên, đâm xuyên qua cơ thể đám triệu hoán thú ngay tại chỗ, đồng thời đánh vỡ vụn đồ chỉ triệu hoán bên trong chúng!
Mấy con triệu hoán thú đồng loạt biến mất!
Không chỉ vậy, xung quanh Thầm Chiêu còn có rất nhiều hắc ảnh liên tiếp phá đất mà ra, đuổi theo đâm về phía Lâm Lan!
Lâm Lan liên tục thối lui, đồng thời triệu ra một linh khí phòng ngự, chắn lấy những vật nhọn hoắt không biết sẽ trồi lên từ miếng đất nào kia.
Bóng đen trồi lên bên cạnh Thầm Chiêu đột ngột to lớn lên, và hội tụ lại một chỗ giữa không trung, chỉ trong vài nháy mắt đã ngưng tụ thành một con cự thú cao lớn!
Cự thú vung một vuốt tát về phía Lâm Lan!
Lâm Lan theo bản năng bay sang một bên, cố gắng né tránh.
Thầm Chiêu hai tay ôm đầu, sau khi thở dốc vài hơi, lại nỗ lực mở to hai mắt, tay kết ấn, một lần nữa gào lên: “Mau ra đây!”
Lại một đạo hắc ảnh sắc bén vô cùng từ mặt đất lao vọt lên, tức khắc đâm xuyên qua Lâm Lan khi hắn đang né tránh móng vuốt của con cự thú kia!
—