Chương 414: Tiên Tổ Hoa Căn
Ánh hồng quang chói lòa, tiếng vang kịch liệt, đất trời rung chuyển dữ dội, dư âm còn văng vẳng giữa chốn sơn lâm.
Cuồng phong quét sạch tứ phía, cây rừng đổ rạp, lá bay tán loạn, làm kinh động từng đàn chim chóc, cầm thú cũng hoảng sợ chạy trốn khắp nơi.
Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều đang ngồi bên đống lửa cũng bị dị hưởng này làm kinh động, lập tức thối lui ra xa, chống lên kết giới phòng ngự, nhìn những đàn chim đang vỗ cánh loạn xạ giữa không trung, kêu thảm thiết rồi bay về phương xa.
Đất đá từ phía trên lăn xuống, đập mạnh vào đống lửa bọn họ vừa nhen nhóm, dập tắt ngọn lửa đang bập bùng. Khói đen bốc lên, tràn lan khắp xung quanh.
Trạch Dần cảnh giác nhìn về hướng phát ra âm thanh, căng thẳng nói: “Có chuyện gì vậy? Phía bên kia đánh nhau rồi sao? Thế mà lại gây ra động tĩnh lớn đến mức này!”
An Thiều: “Chắc là đánh nhau rồi, trong luồng linh tức theo gió thổi tới có trộn lẫn rất nhiều linh khí, còn có cả huyết khí nữa, chắc là chết không ít người đâu.”
Qua một hồi lâu, địa chấn do vụ nổ gây ra mới dần bình lặn, đá lăn từ trên núi xuống cũng thưa thớt dần.
Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều đứng tại chỗ một lúc, xác nhận phía trên không còn tiếng động lạ nào nữa mới thu hồi kết giới phòng ngự.
Ánh mắt An Thiều hạ xuống, nhìn về phía đống lửa vừa nãy của họ, thấy nơi đó đã bị đống đá lăn từ trên núi xuống đè chặt.
“Cá của ta!” An Thiều mới nhớ ra bọn họ đang nướng cá, mấy con cá đó mắt thấy sắp chín tới nơi rồi!
Nhìn đống lửa đã bị đá lấp đầy, An Thiều thừa hiểu mấy con cá đó chắc chắn đã bị đá đè thành thịt nát, trong lòng không khỏi xót xa.
Nghiêm Cận Sưởng an ủi: “Không sao, bắt lại mấy con khác là được.”
An Thiều thở dài, gật đầu, vừa mới xắn tay áo lên đã thấy Nghiêm Cận Sưởng cúi người xắn ống quần.
An Thiều: “Ngươi định đích thân đi bắt sao?” Bình thường không phải đều trực tiếp dùng khôi lỗi làm việc sao?
Nghiêm Cận Sưởng: “Ngươi có muốn không?”
An Thiều đương nhiên không từ chối: “Muốn muốn muốn! Ngươi dù có bắt lên là rắn hay rùa, ta cũng ăn tất!”
Trong thực đơn của An Thiều, thường sẽ không xuất hiện hai thứ này, trừ phi trong vòng trăm dặm chỉ còn lại bấy nhiêu đó.
Một con rùa vừa mới từ dưới suối bò lên, đang nằm trên tảng đá ven bờ phơi nắng: “…” Ta có nên cảm thấy may mắn vì mình bò nhanh không?
Nghiêm Cận Sưởng: “Ngươi nhóm lửa trước đi.”
Nhóm lửa vẫn rất đơn giản, An Thiều đem củi vừa nhặt được xếp lại, đốt lửa, bảo Trạch Dần trông chừng ở một bên, còn mình thì đi tới bên suối, nhìn Nghiêm Cận Sưởng chọn cá dưới nước.
Cá nhiều xương không lấy, cá quá nhỏ không lấy, cá vảy quá nhỏ quá nhiều cũng không lấy… Nghiêm Cận Sưởng kén cá chọn canh, mãi mới chọn được mấy con cá cỏ kích cỡ tương đương, thịt tươi mềm mại.
An Thiều nhìn đến ngây người: “Cận Sưởng, ngươi đây là đang bắt cá hay là đang tuyển phi vậy?”
Nghiêm Cận Sưởng cười nhạt, búng nhẹ vào trán hắn một cái, “Cái này cùng lắm chỉ gọi là chọn đồ ngon thôi.”
An Thiều nóng lòng đem mấy con cá đó xử lý sạch sẽ, dùng xiên dài xiên lại, một lần nữa cắm bên cạnh đống lửa.
Trong lúc họ chờ cá chín, trong bụi rậm không xa vang lên tiếng “sột soạt”.
An Thiều lần này theo bản năng nhổ mấy xiên cá lên, thối lui ra xa.
“Cứu… cứu chúng ta với…”
Một nam tử mặc hắc y, mặt dính đầy máu, loạng choạng bước ra từ đám cỏ dại rậm rạp. Một tay hắn ôm lấy bụng dưới, máu tươi chảy ra rất nhiều, đã nhuộm đỏ cả bàn tay.
Hắn không đi thêm được mấy bước, giống như bị rút cạn toàn bộ sức lực, ngã khuỵu xuống đất, bất tỉnh nhân sự.
“Hắn, không lẽ là…” Nghiêm Cận Sưởng nhìn về phía An Thiều.
An Thiều: “Thật kỳ lạ, trước đây rõ ràng chưa từng gặp phải tình huống này, chẳng lẽ là do chúng ta đến sớm sao?”
Nói thì nói vậy, An Thiều vẫn từ trong túi càn khôn lấy ra một vật, rót linh lực vào trong đó.
Nghiêm Cận Sưởng cúi đầu nhìn, phát hiện vật An Thiều lấy ra là một đoạn vật đen thùi lùi giống như rễ cỏ.
Một luồng hồng quang tức thì sáng lên từ vật giống rễ cỏ trong tay An Thiều.
An Thiều hướng nó về phía người đang nằm dưới đất, nhưng thấy nó vẫn im lìm, không hề có phản ứng.
An Thiều: “Xem ra, hoa căn đó không có trên người hắn.”
Nghiêm Cận Sưởng điều khiển khôi lỗi tiến lại gần, đưa vị tu sĩ kia tới trước mặt, lại lau sạch mặt hắn cho An Thiều xem.
An Thiều thực ra không nhớ rõ người nhà họ Thầm trông như thế nào, dù sao cũng đã qua nhiều năm, lúc trước hắn đoạt lại hoa căn từ tay đám người nhà họ Thầm cũng không tốn bao nhiêu thời gian, cho nên ký ức không sâu sắc.
An Thiều quan sát kỹ khuôn mặt người này, nói: “Hình như đúng là vậy, nhưng hoa căn không có trên người hắn, chắc là nằm trên người tộc nhân khác của nhà họ Thầm. Ngươi nói xem có phải hắn bị lạc mất tộc nhân rồi không?”
Nghiêm Cận Sưởng: “Vừa nãy hắn nói cứu ‘chúng ta’, chắc không chỉ có mình hắn.”
Trong lòng bàn tay Nghiêm Cận Sưởng hiện lên một luồng quang mang xanh biếc, ánh sáng chiếu xuống vết thương của người trước mắt, máu đang không ngừng tuôn ra từ vết thương dần dần được cầm lại.
Qua một lúc lâu, người kia mới mở mắt, trong mắt phản chiếu một mảnh quang mang xanh biếc.
Hắn nương theo cánh tay kia nhìn lên, đầu tiên là chạm phải một đôi mắt màu nâu sẫm và một khuôn mặt trông rất bình thường.
Phía sau người này còn có một người khác đang ngồi, chỉ là đôi mắt màu kim nhạt của người đó trông sáng lấp lánh như ẩn chứa hai luồng sáng, đang nhìn chằm chằm vào mình với vẻ rực cháy.
Hắc y nam tử: “…”
Hắn chớp chớp mắt, cảm thấy mình nhìn nhầm rồi.
Nếu không, sao hắn lại có cảm giác như mình bị một con mồi nào đó nhắm vào vậy, trong lòng có chút hối hận vì đã cầu cứu hai người này.
An Thiều suýt chút nữa thì thốt ra hai chữ “thỏ con”, may mà nhịn được, hỏi: “Ngươi là ai? Tại sao lại xuất hiện ở đây, còn bị thương thành thế này? Có người đang truy sát ngươi sao?”
“Ta… khụ khụ…”
Nghiêm Cận Sưởng thấy hắn đã tỉnh liền thu hồi linh lực, đặt hai tay lên đầu gối, thở hắt ra điều tức.
“Đa tạ… khụ khụ đa tạ đạo quân đã cứu mạng…”
Hắn gian nan trả lời: “Đoàn người chúng ta trên đường gặp phải lũ cướp, chúng cướp đồ của chúng ta, còn muốn giết chúng ta. Chúng ta khó khăn lắm mới trốn thoát được, nhưng trên người ai nấy đều mang thương tích.”
Hắn thở hắt ra một hơi mới tiếp tục nói: “Không biết hai vị đạo quân có mang theo thuốc cầm máu trị thương không, ta có thể dùng linh thảo và linh hoa để trao đổi.”
An Thiều đưa con cá đã nướng chín cho Nghiêm Cận Sưởng, chủ động tiến lại gần, nhìn chằm chằm vào mắt người trước mặt: “Thuốc cầm máu thì chúng ta có, nhưng ngươi muốn dùng linh thảo linh hoa gì để đổi?”
“Có một gốc Tịnh Linh Thảo lục giai, còn có ba bông Tầm Hoa tam phẩm…” Người đó theo bản năng đưa tay vào trong ống tay áo, nhưng lại phát hiện ống tay áo bị rách một đường lớn, trên đó còn dính vụn cỏ cây, trông như bị móc rách trên đường.
Túi càn khôn của hắn để trong ống tay áo này, giờ ống tay áo hỏng rồi, túi càn khôn cũng không biết đã rơi mất ở đâu.
Sắc mặt hắn rõ ràng còn trắng bệch hơn cả lúc nãy, “Túi càn khôn của ta dường như rơi mất trên đường rồi, nếu hai vị đạo quân không chê, có thể chờ ở đây một chút được không, đợi ta tìm lại được túi càn khôn sẽ quay lại trao đổi thương dược với các vị?”
Nghiêm Cận Sưởng ngồi một bên, cắn một miếng cá nướng An Thiều đưa tới, nói: “Nếu ngươi không tìm thấy thì sao? Chúng ta không thể cứ ở đây chờ ngươi mãi được.”
Nam tử: “Nếu hai vị không gấp, có thể chờ ta nửa canh giờ được không, trong vòng nửa canh giờ ta nhất định sẽ quay lại.” Ngừng một chút, hắn lại nhìn về phía tay của Nghiêm Cận Sưởng.
Thực ra, bọn họ cần tu sĩ Mộc linh căn có thể trị liệu thương thế hơn, nhưng hắn không dám đánh cược.
Bởi vì tu sĩ Mộc linh căn trị thương đa phần cần phải đối mặt trực tiếp, còn cần đưa Mộc linh lực vào trong cơ thể người bị thương.
Lúc này, mấy người bọn họ đều bị thương, là lúc yếu ớt nhất, hắn căn bản không dám dẫn hai tu sĩ lạ mặt đi đến nơi ẩn náu tạm thời của họ, dù cho một trong hai tu sĩ đó có Mộc linh căn.
Dù hai người này vừa cứu hắn, trông không giống kẻ xấu, nhưng lỡ như hai người này sau khi thấy họ có một nhóm người bị thương lại nảy sinh ý đồ xấu, muốn cướp đoạt đồ đạc của họ, e rằng họ không có sức chống đỡ.
Cho nên hắn chỉ muốn đổi lấy một ít thương dược rồi mang về trị liệu cho những người khác.
Tịnh Linh Thảo lục giai và Tầm Hoa tam phẩm tuy quý giá, nhưng vào lúc này, đối với họ mà nói lại không bằng một ít thương dược có hiệu quả tốt.
Nam tử gắng gượng đứng dậy từ dưới đất, nhanh chóng quay người, lảo đảo chạy về hướng vừa mới đi tới, dường như sợ chỉ cần chạy chậm một chút là Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều sẽ rời khỏi nơi này.
Chốn hoang vu hẻo lánh này, hắn lại biết đi đâu để tìm được tu sĩ khác ngoài những kẻ đang truy sát mình?
Nghiêm Cận Sưởng nhìn bóng lưng hắn biến mất trong bụi cây rậm rạp, lại cắn thêm một miếng thịt cá, “Hắn quả là không sợ chúng ta bám theo sau.”
An Thiều: “Chắc là không quản được nhiều thế nữa rồi? Có lẽ có người bị thương nặng hơn hắn, kiểu thoi thóp sắp chết ấy, cần phải cứu mạng gấp.”
Một người một yêu không đợi lâu, nam tử kia đã chạy bộ quay lại.
Mà lần này, đoạn hoa căn An Thiều cầm trong tay áo lập tức có phản ứng, mũi rễ chỉ thẳng về phía nam tử kia đang đứng!
Rõ ràng, hoa căn mà An Thiều đang tìm nằm trên người nam tử trước mắt này!
Vẻ mặt nam tử rõ ràng rất nóng vội, không còn tâm trí đâu mà lo lắng chuyện khác, khi còn chưa đến trước mặt hai người, hắn đã thở hồng hộc nói: “Không biết đạo quân mang theo bao nhiêu thương dược?”
An Thiều từ trong túi càn khôn lấy ra mấy chiếc bình nhỏ, mở nút bình cho nam tử kia xác nhận, Nghiêm Cận Sưởng cũng lấy ra mấy bình bột linh thảo mà hắn vừa giã cách đây không lâu.
Tuy những loại thuốc bột này không quý bằng thuốc của An Thiều, nhưng số lượng nhiều, có thể dùng cho nhiều người.
Mắt nam tử khẽ sáng lên, “Ta muốn đổi lấy tất cả thương dược này, ta ở đây còn có hai gốc Thiên Vụ Thảo, nếu hai vị đạo quân không dùng tới có thể mang đến Tấn Vân Thành để bán.”
An Thiều: “Ngoài những thứ này ra, ngươi còn món hàng nào tốt không? Thương dược của ta không rẻ đâu, bản thân ngươi ngửi thử là biết ngay.”
Nam tử lộ vẻ khó xử, lại lục lọi trong túi càn khôn của mình, cuối cùng từ trong túi càn khôn lấy ra một đoạn vật màu đen, chỉ to bằng ngón tay út — chính là hoa căn mà An Thiều đang tìm!
Nam tử: “Đây, đây là bảo vật của nhà chúng ta, sau khi phơi khô nghiền thành bột, trộn với Sâm Quả, Nhung Kỳ sẽ có tác dụng dưỡng nhan ích thọ, nếu trộn vào… còn có thể…”
Hắn một hơi nói ra một tràng dài.
Nghiêm Cận Sưởng truyền âm cho An Thiều: “Những gì hắn nói là thật sao?”
An Thiều: “Không phải, hắn lừa chúng ta đấy, cho nên ta mới nói hắn không biết nhìn hàng, không biết hoa căn của tiên tổ tộc ta có thể làm được gì.”
Nghiêm Cận Sưởng: “Có khi nào hắn thậm chí còn không biết đây là hoa căn của tiên tổ tộc ngươi không?”
An Thiều: “Không quan trọng đâu, cứ nghe hắn bịa xong, chúng ta giả vờ tin là được.”
Nam tử kia nói đến mức tự cảm thấy khô cả cổ mới dừng lại, nghỉ ngơi một chút rồi tiếp tục nói: “Nếu không phải bất đắc dĩ, ta cũng sẽ không dùng bảo vật này để đổi lấy thương dược.”
Nghiêm Cận Sưởng: “Lời này là thật chứ, trong đó có chút nào gian dối không?”
Nam tử lập tức đáp: “Thiên chân vạn xác!”
—