Chương 372: Tỉ thí
Nhờ có lớp mặt nạ da người do Nghiêm Cận Sưởng chế tác che mắt, chỉ cần không có kẻ nào chặn cửa ngõ rồi lôi từng khuôn mặt ra kiểm tra, bọn họ cũng chẳng cần quá lo lắng.
Đám thợ săn tiền thưởng tuy rất muốn có được chín ngàn vạn linh thạch tiền thưởng kia, nhưng thực lực và thế lực đứng sau bọn họ vẫn chưa đủ mạnh để có thể bao vây cả một đám người, bắt thiên hạ phải ngoan ngoãn xếp hàng cho bọn chúng vạch mặt xem tên. Nếu bọn chúng thực sự có thế lực như vậy, thường cũng sẽ không thiếu chín ngàn vạn linh thạch này.
An Thiều rất tích cực đi tranh lấy lệnh truy nã, một vài tu sĩ cũng mua lệnh truy nã thấy vậy liền tới hỏi thăm đôi chút. Sau khi biết An Thiều đơn thuần chỉ vì thấy người trong hình vẽ xinh đẹp chứ chẳng hề hay biết tung tích đối phương, bọn họ đều lắc đầu rời đi.
Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều dạo quanh khu chợ. Nghiêm Cận Sưởng mua mười khối nhị giai huyền tinh to bằng ba nắm tay, năm khối tam giai huyền tinh to bằng một nắm tay, bốn gốc tứ giai Bích Dũ Thảo, cùng với tám viên Mộc Linh Châu chỉ nhỏ bằng đốt ngón tay.
Trước đây Nghiêm Cận Sưởng rất hiếm khi mua Mộc Linh Châu, bởi vì linh căn của hắn có dị biệt, rất khó hấp thụ linh lực từ linh châu. Nếu đặt Mộc Linh Châu lên người khôi lỗi, biến dị mộc linh lực của bản thân hắn lại khó lòng dung hợp với Mộc Linh Châu.
Nhưng hiện tại, sau khi trong người có thêm một luồng mộc linh lực khác, hắn không cần phải lo ngại điều này nữa. Luồng mộc linh lực xanh mướt này hoàn toàn có thể điều khiển được Mộc Linh Châu.
Nghiêm Cận Sưởng vốn định sau khi gặp Tô Tinh Tố sẽ trả lại miếng mộc giản cho nàng, đồng thời kể rõ sự tình đã qua. Nhưng ngày hôm đó tình thế nguy cấp, một nhóm người vội vàng phong ấn Kính Linh đầy sát khí, căn bản không có thời gian để đàm luận chi tiết những việc này.
Mà sau khi phong ấn Kính Linh, An Thiều lại vì linh lực cạn kiệt, cộng thêm yêu khí của Kính Linh tràn ra ngoài mà vô tình mất kiểm soát. Mọi người lại xem bọn họ như hồng thủy mãnh thú, Nghiêm Cận Sưởng hoàn toàn không rảnh để tâm đến chuyện khác.
Đợi đến lúc thoát khỏi nguy hiểm, bọn người Nghiêm Cận Sưởng cũng đã hoàn toàn lạc mất nhóm của Tô Tinh Tố. Miếng mộc giản này vì thế vẫn ở chỗ Nghiêm Cận Sưởng, còn luồng mộc linh lực từ trong mộc giản chảy vào cơ thể hắn cũng lưu lại trong đó luôn.
Không tìm thấy Tô Tinh Tố, dù Nghiêm Cận Sưởng có đầy bụng nghi hoặc cũng chỉ đành tạm thời nén lại trong lòng.
“Cận Sưởng?” An Thiều gọi Nghiêm Cận Sưởng mấy tiếng mà không thấy đáp lời, quay đầu nhìn lại mới thấy Nghiêm Cận Sưởng đang nhìn chằm chằm vào một chỗ, bất động như phỗng, rõ ràng là đang có tâm sự.
Thế là An Thiều đưa tay quơ quơ trước mặt Nghiêm Cận Sưởng, hắn mới hoàn hồn nhìn về phía y.
An Thiều: “Đang nghĩ gì thế?”
Nghiêm Cận Sưởng: “Đang nghĩ về chuyện miếng mộc giản kia.”
An Thiều: “Ồ, đang nghĩ xem ngươi có phải vị thiếu gia tôn quý kiêu kỳ, yếu đuối không thể tự lo liệu được mà Tô Tinh Tố đã nói hay không chứ gì?”
Nghiêm Cận Sưởng: “…” Thật là một cách miêu tả khiến người ta nghẹn lời.
An Thiều: “Kiếp trước ngươi từng gặp nàng ta chưa?”
Nghiêm Cận Sưởng lắc đầu. Kiếp trước, số lần hắn rời khỏi tông môn chỉ đếm trên đầu ngón tay, nhưng đó là do có Tiêu Minh Nhiên cản trở.
Hơn nữa, trong tình tiết của mảnh vỡ màu đen cũng không hề nói nhân vật chính còn có một thân thế bối cảnh như vậy. Đây cũng là một trong những nguyên nhân chính khiến Nghiêm Cận Sưởng trước đây chưa bao giờ nghĩ theo hướng này.
An Thiều: “Nếu kiếp trước nàng ta luôn ở trong trạng thái mông lung, bị người của Mậu gia khống chế, quên đi những việc muốn làm thì cũng là chuyện có khả năng.”
Nghiêm Cận Sưởng: “Ừm.” Cứ ngỡ sau khi xác định được câu chuyện trong mảnh vỡ màu đen chính là những gì mình sẽ trải qua sau này, hắn sẽ có được năng lực tiên tri, hành sự thuận tiện, vạn sự hanh thông. Không ngờ sự đời biến ảo khôn lường, rất nhiều chuyện phát triển đã vượt ngoài dự liệu.
Cũng chính vì vậy, Nghiêm Cận Sưởng vẫn luôn không dám hoàn toàn tin tưởng vào tình tiết hiển thị trên mảnh vỡ màu đen, lúc nào cũng cẩn thận thăm dò, không dám buông lỏng cảnh giác.
Thực ra theo đúng tình tiết, lúc này hắn nên xuống núi du lịch, đi tới Bác Quyển Cung ở Nghiễn Vọng Thành. Nhưng nơi đó Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều đã đi qua từ lâu, bí cảnh cũng đã được mở ra rồi.
Lộ trình du lịch hiện tại của hắn đều nhanh hơn rất nhiều so với tình tiết trong mảnh vỡ. Một số linh thảo linh thực và bảo vật hắn đã thuận lợi lấy được, nhưng vẫn có một số thứ chỉ xuất hiện vào đúng thời điểm đó, hiện tại hắn đương nhiên không cách nào có được.
Tuy nhiên, một số linh bảo mà nhân vật chính lấy được là để tu hành, để đột phá tấn thăng, hoặc là để làm nhiệm vụ sư môn kiếm linh thạch, hay tìm linh đơn dược liệu cứu mạng cho đệ tử trong môn.
Còn hắn hiện tại đã thăng lên Kim Đan kỳ, không còn cần phải chờ đợi một số linh thảo linh hoa trưởng thành đến giai đoạn có thể hái, cũng chẳng cần Địa giai bảo kiếm hay Hoàng giai linh khí, càng không cần làm nhiệm vụ tông môn hay cầu thuốc men gì. Có một số thiên tài địa bảo tồn tại trong tình tiết chỉ có tác dụng lớn với nhân vật chính lúc đó, còn với Nghiêm Cận Sưởng bây giờ thì không còn là vật thiết yếu nữa.
An Thiều đưa tay vuốt nhẹ nếp nhăn giữa chân mày Nghiêm Cận Sưởng: “Bây giờ nghĩ ngợi những thứ này cũng vô dụng, nàng ta không có ở đây, có muốn hỏi cũng chẳng hỏi được.”
Nghiêm Cận Sưởng nắm lấy tay An Thiều, cúi đầu nhẹ tựa vào vai y.
An Thiều khẽ cười: “Chúng ta mới dạo được bao lâu đâu, thế mà đã buồn ngủ rồi à?”
Nghiêm Cận Sưởng: “Người đông, ồn ào.”
An Thiều: “Chợ búa thì chẳng thế sao? Chắc là do chúng ta ở trong rừng núi quá lâu, quen với tiếng sâu bọ chim chóc rồi, đột nhiên vào nơi nhân thanh đỉnh phí (một cái vạc đang sôi sùng sục – ý chỉ ồn ào) thế này khó tránh khỏi có chút không thích ứng.”
An Thiều nhìn quanh một lượt: “Cái lán trà đằng kia trông có vẻ ít người hơn, chúng ta qua đó ngồi chút đi.”
Gần khu chợ đều có chỗ để nghỉ chân, có tửu lâu cũng có trà lâu. Xa hơn một chút còn có mấy lán trà dựng tạm, những người ăn mặc giản dị đa phần đều nghỉ chân ở những lán trà này.
Nghiêm Cận Sưởng gọi một ấm trà cùng ít bánh ngọt và mứt quả, cùng An Thiều ngồi xuống một chiếc bàn thấp còn trống.
Trong lúc chờ đợi, Nghiêm Cận Sưởng lấy mấy gói hạt giống hoa vừa mua ra đặt lên bàn chọn lựa.
Chủ quán nhanh chóng bưng ấm trà và bánh ngọt lên, thấy Nghiêm Cận Sưởng đang gẩy gẩy đống hạt giống, liền nói: “Hai vị đạo quân cũng lặn lội tới đây để tham gia tỉ thí dục thực sao?”
Đầu ngón tay đang chọn hạt giống của Nghiêm Cận Sưởng khựng lại: “Tỉ thí dục thực?”
Chủ quán: “Phải đấy, trên cáo thị ngoài thành chẳng dán đó sao? Hình như là có tu sĩ của mấy tông môn tới đây chiêu thu đệ tử, còn vì thế mà tổ chức tỉ thí. Xem biểu cảm của hai vị đạo quân, hình như vẫn chưa biết chuyện này?”
Người ở bàn bên cạnh quay sang: “Sao ta lại nghe nói là có ba trận tỉ thí cơ mà, hơn nữa còn bắt đầu cùng lúc. Vừa rồi còn nghe thấy có người đang phân vân không biết nên đi xem bên nào nữa kìa.”
Chủ quán: “Thế à? Ta hình như chỉ nghe nói gần đây có một trận tỉ thí dục thực thôi. Haizz, mấy ngày nay bận quá, chẳng để ý được mấy chuyện này.”
Người bàn bên: “Tỉ thí dục thực là do Bích Hoa Tông tổ chức, hai trận còn lại là do hai tiểu tông môn làm, trong đó có một tiểu tông môn hình như có chút xích mích với Húc Đình Cung.”
Nghe thấy Húc Đình Cung, An Thiều liền hết buồn ngủ, đưa đĩa bánh ngọt mà chủ quán vừa đặt xuống bàn qua: “Xích mích gì thế, nói nghe chút xem nào.”
Người bàn bên: “Hình như tông chủ của tiểu tông môn đó và cung chủ Húc Đình Cung cùng chung một tộc, nhưng vì tính cách không hợp, sau khi phân gia thì không còn qua lại gì nữa. Hiện giờ thế lực Húc Đình Cung ngày càng lớn mạnh, mà tiểu tông môn kia thì lúc nào cũng dở sống dở chết như vậy.”
Nghiêm Cận Sưởng: “Đình Hú Tông.”
Bàn bên cạnh: “A đúng đúng! Chính là cái tên này, xem ra vị đạo quân này cũng biết đôi chút đấy.”
An Thiều: “Hử? Ngươi biết à?”
Nghiêm Cận Sưởng trái lại có chút ngạc nhiên vì An Thiều vậy mà không biết, dù sao An Thiều cũng từng đại náo Húc Đình Cung một trận, theo lý mà nói phải tìm hiểu về chuyện của Húc Đình Cung mới đúng.
Nghiêm Cận Sưởng: “Cung chủ Húc Đình Cung và tông chủ Đình Hú Tông là người cùng tộc, có điều người trước thuộc mạch đích hệ, người sau thuộc mạch bàng hệ. Cũng không biết trong tộc bọn họ xảy ra mâu thuẫn gì, tông chủ Đình Hú Tông bèn dẫn theo già trẻ lớn bé rời đi, tự mình sáng lập tông môn mới. Những chuyện xảy ra sau đó cơ bản không nằm ngoài dự liệu, có một đại thế lực như Húc Đình Cung ở đó, Đình Hú Tông liên tục bị chèn ép, hết lần này đến lần khác bị khống chế, căn bản không có mấy ai dám bái nhập Đình Hú Tông.”
Bàn bên cạnh: “Đúng rồi đó! Cho nên lần này, Đình Hú Tông mới chuyên trình tới đây chiêu thu đệ tử. Nghe nói vốn dĩ cũng là Đình Hú Tông định ngày mai tỉ thí trước, nhân thủ và địa điểm đều sắp xếp ổn thỏa rồi, ai ngờ đột nhiên lại có tu sĩ của hai tông môn khác tới đây. Hai tông môn đó cũng muốn chiêu thu đệ tử, nhất là Bích Hoa Tông, còn tuyên truyền rầm rộ một phen, thanh thế lẫy lừng, khiến nhiều người cứ tưởng ngày mai chỉ có duy nhất một trận tỉ thí dục thực.”
Người bàn bên vừa nói vừa liếc mắt nhìn chủ quán một cái: “Đương nhiên, ngoài việc tuyên truyền rầm rộ, bọn họ còn ngấm ngầm giở chút thủ đoạn, khiến khách khứa qua đường đều tưởng chỉ có tỉ thí dục thực, đều đổ xô về phía đó cả.”
Chủ quán cười gượng một tiếng: “Hóa ra còn có chuyện này sao.” Vừa vặn có người gọi lão qua châm thêm trà, chủ quán vội vàng rời khỏi chỗ này để tránh nói dài nói dại.
Nghiêm Cận Sưởng: “Vậy trận tỉ thí do Đình Hú Tông tổ chức là về cái gì?”
Bàn bên cạnh: “Triệu hoán.”
Húc Đình Cung là nơi hướng tới của tất cả các triệu hoán sư trong Linh Dận Giới, rất nhiều triệu hoán sư tự cho rằng thực lực mình cao cường đều sẽ tìm đến Húc Đình Cung, vắt óc bứt tai cũng muốn chen chân vào đó. Tông chủ Đình Hú Tông và cung chủ Húc Đình Cung cùng tộc, giỏi về thuật triệu hoán, lại còn khai sáng một tông môn lấy triệu hoán sư làm chủ, cũng là chuyện bình thường.
Nghiêm Cận Sưởng lại hỏi thăm người này thêm một số chuyện về Đình Hú Tông, người này đều trả lời trôi chảy, trong lời nói lúc nào cũng không quên xen kẽ một vài sự vụ về buổi tỉ thí triệu hoán ngày mai của Đình Hú Tông.
An Thiều ngồi một bên, vừa ăn bánh ngọt vừa uống trà, thầm nghĩ: Mục đích của người này chẳng phải quá rõ ràng rồi sao, không phải là muốn dụ khị bọn họ đi tham gia buổi tỉ thí của Đình Hú Tông đó chứ? Đến cả buổi tỉ thí mà cũng phải dụ người tới, chứng tỏ số người tham gia trận đó ít ỏi đến mức nào?
Chưa đầy một trăm người? Vài chục? Hay chỉ mười mấy người? Nhưng cho dù người tham gia có ít đi nữa, cũng không thể hạ thấp yêu cầu đến mức này chứ? Cứ là tu sĩ là được sao? Chẳng phải triệu hoán là ưu thế của Quang linh căn và Lôi linh căn à?
…
Đến ngày thứ hai, An Thiều mới nhận ra mình hôm qua vẫn còn đoán hơi nhiều.
Bởi vì, phóng mắt nhìn qua, cả một vùng đất được kết giới phòng ngự bao phủ lại chỉ có thể thấy được tám người không mặc tông môn bào phục của Đình Hú Tông. Đây là còn tính luôn cả hai người bọn họ vào rồi đấy.
Ngay cả người tới xem cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Nhìn quanh một lượt, thấy ánh mắt của những kẻ đang lảng vảng gần đó, có thể nhận ra tám phần mười bọn họ không phải tới xem tỉ thí, mà là tới để xem trò cười.
An Thiều: “Cận Sưởng, rốt cuộc vì sao chúng ta lại tới đây?”
Tỉ thí dục thực, hay một trận tỉ thí ngự thú đấu thú khác, chẳng lẽ không thú vị hơn sao?
Nghiêm Cận Sưởng: “Ta cứ ngỡ ngươi sẽ hứng thú với những thứ này.”
An Thiều không hiểu: “Sao ngươi lại có suy nghĩ đó? Ta còn tưởng là ngươi hứng thú cơ!”
Nghiêm Cận Sưởng: “Đình Hú Tông và Húc Đình Cung không hòa hợp.”
An Thiều: “Ta quả thực rất ghét Húc Đình Cung, nhưng chuyện đó đâu có liên quan gì đến Đình Hú Tông.”
Nghiêm Cận Sưởng: “Ta chỉ cảm thấy, tông chủ Đình Hú Tông có lẽ sẽ biết điều gì đó. Ông ta đã không hợp với Húc Đình Cung, biết đâu chừng vì bị đại thế lực này liên tục chèn ép mà dứt khoát làm một vố cá chết lưới rách.”
—