← Phản Xuyên Thư Chi Thần Cấp Yển Sư

Chương 353: Vạn Nghiệp Phệ Nghiệt Kính

19 min read 10.09.2026

Tiếng động truyền tới từ phía trên ngày một lớn, Mậu Phi Sinh nhất thời không thể đẩy khai nút bình của Linh Ngọc Bình này, đành phải đưa tay đẩy bình, nỗ lực dịch chuyển một chút, nhìn về phía phát ra âm thanh.

Bọn hắn hiện đang ở dưới đáy của một hố động khổng lồ, cái động lớn này nằm ngay trên đỉnh Vạn Thú Sơn, phía dưới hố động chính là một tấm gương khổng lồ chiếm gần như toàn bộ đáy hố.

Nhóm người bọn hắn chính là bị trận cuồng phong kia hút vào trong hố động này.

Theo lý mà nói, nếu có người tới nơi này thám thính tình hình, chỉ cần cúi đầu nhìn xuống hố động là có thể thấy được tấm gương phía dưới.

Thế nhưng, khi Mậu Phi Sinh nghe tiếng ngẩng đầu nhìn lên, lại thấy có mấy kẻ, tay mỗi người đều cầm linh khí, đứng phía trên hố động, ánh mắt nhìn quanh bốn phía, thỉnh thoảng còn nhìn xuống dưới chân, nhưng thần sắc của bọn hắn hoàn toàn không thấy có gì bất thường.

Giống như là, căn bản không nhìn thấy cái hố động khổng lồ ngay dưới chân bọn hắn vậy.

Bọn hắn thậm chí còn đi tới đi lui trên hố động, như đi trên đất bằng!

“Thật kỳ quái, sao lại chẳng có gì thế này?” Tiếng của những tu sĩ kia truyền vào trong hang động nghe lúc đứt lúc nối.

“Nghe từ miệng những kẻ đã nhìn thấy dị tượng thì đỉnh Vạn Thú Sơn này trước tiên phun ra hắc diễm, ngay sau đó đại phạm vi quanh Vạn Thú Sơn đều đổ mưa hắc diễm, sau đó không lâu, phụ cận Vạn Thú Sơn cuốn lên một trận cuồng phong, gió lúc đầu vốn hỗn loạn, sau đó dần hội tụ thành hình xoáy nước, đáy xoáy nước kết nối với đỉnh núi.”

“Nói cách khác, nếu không có gì ngoài ý muốn, những tu sĩ không kịp chạy khỏi Vạn Thú Sơn, hoặc là chết trong gió, tứ chi vương vãi khắp nơi, hoặc là sau khi gió ngừng thì từ trên cao rơi xuống, hoặc là, đã bị cuốn lên đỉnh núi.”

“Bọn ta vừa rồi dọc đường lục soát núi đi lên, thấy không ít tàn hài, có thể thấy tình hình lúc đó xác thực rất nguy hiểm, theo lý thì càng đi lên đỉnh núi, thi hài hoặc người còn sống sót phải càng nhiều mới đúng, sao giờ tới đỉnh núi rồi, ngược lại đều không thấy đâu?”

Một kẻ khác đáp: “Chắc là đều tan xương nát thịt, hóa thành tro bụi rồi.”

“Đến cả Túi Càn Khôn hay linh khí lợi hại cũng không để lại sao, vậy chẳng phải chúng ta đi chuyến này tay không rồi?”

“Ta tổng cảm thấy không đơn giản như vậy, dù bọn hắn đã tan xương nát thịt, thì ít nhất cũng phải có chút dấu vết chứ? Ví như quần áo rách hay xương cốt chẳng hạn, hoặc là mảnh vỡ linh hồn, nhưng nơi này lại không có gì cả, đỉnh Vạn Thú Sơn vốn bị cao giai yêu thú chiếm đóng, vậy mà giờ lại trống không…”

“Hay là chúng ta chiêu hồn thêm lần nữa?”

“Nói thì nhẹ nhàng lắm, ngươi tưởng chiêu hồn không tốn linh lực chắc? Từ chân núi chiêu hồn lên tới đỉnh núi, hỏi đi hỏi lại, mỗi một hồn phách nói đều na ná nhau, thật là lãng phí.”

“Đã tới đây rồi, ngươi cam tâm rời đi như vậy sao?”

Mậu Phi Sinh ngửa đầu nhìn những kẻ kia đi tới đi lui phía trên thâm động, chân mày càng lúc càng nhíu chặt.

Những kẻ đó, căn bản không nhìn thấy sự dị thường dưới chân sao?

Lẽ nào bên ngoài thâm khanh (hố sâu) này còn có chướng nhãn pháp? Chỉ cần không phá trừ chướng nhãn pháp, bọn hắn liền không phát hiện được nơi này?

Nhưng tạm thời không bị phát hiện cũng tốt, những kẻ kia vừa nhìn đã thấy ý đồ bất thiện, rõ ràng là tới thu lượm pháp bảo di lạc của người chết.

Mậu Phi Sinh thấy những kẻ phía trên xoay mấy vòng trên thâm động xong, liền lần lượt đi tới một bên, dường như đã tìm chuẩn vị trí, chuẩn bị tại nơi này chiêu hồn.

Mậu Phi Sinh lại chuyển tầm mắt sang tấm gương trước mặt, thầm nghĩ: “Cũng không biết các ngươi có thể chiêu được hồn phách của những tu sĩ đã chết trong gương hay không.”

Tấm gương này rất lớn, từ bên ngoài có thể thấy được một vài tình huống bên trong, trong gương có sơn có thủy, có hoa có cỏ, còn có rất nhiều tu sĩ bị nước chảy cuốn trôi tới các nơi.

Chỉ cần những tu sĩ kia ẩn mình vào trong sơn thủy hoa cỏ trong gương, hoặc là đánh nhau làm bụi mù bay lên, hay là dùng bình chướng phòng ngự che chắn, lại hoặc là trốn vào linh khí, thì những kẻ ở bên ngoài như bọn ta sẽ không thấy được chuyện gì đã xảy ra với họ.

Những lúc bình thường khác, cơ bản đều có thể nhìn rõ.

Cho nên Mậu Phi Sinh rất nhanh đã tìm được Tô Tinh Tố bị dòng nước xiết cuốn trôi xuống hạ du trong gương, đồng thời ra sức hô hoán đối phương.

Nhưng làm vậy rõ ràng không có tác dụng.

Người ở trong gương không nghe thấy âm thanh của bọn hắn.

Mậu Phi Sinh chưa từng thấy qua linh khí nào như vậy.

Không, thứ này rốt cuộc là linh khí hay là ma khí, còn chưa thể xác định.

Nhưng bất luận có phải hay không, hắn đều phải mau chóng rời khỏi cái bình này, sau đó tiến vào trong gương tìm Tô Tinh Tố, đem chuyện này cáo tri cho nàng!

Mậu Phi Sinh tiếp tục dùng sức đạp vào nút bình dưới chân.

Tầm mắt của Sầm Húc An cũng di động trên mặt gương, rất nhanh đã thấy được thứ gì đó, nói: “Đó là Nghiêm đạo quân sao? Còn có kẻ kia, kẻ kia là An đạo quân!”

Mậu Phi Sinh nhìn theo hướng ngón tay hắn một lúc, nói: “Có chút giống, bọn hắn ngày thường đều đeo mặt nạ da người, phải đợi bọn hắn sử dụng linh lực sau đó, từ linh quang mới có thể xác nhận.”

Sầm Húc An: “Dáng đi rất giống.”

Mậu Phi Sinh dùng đầu gối huých vào eo Sầm Húc An một cái: “Đừng quản chuyện khác, mau cùng ta hợp lực mở cái bình này ra, chỗ này quá chật, ta không tiện thi triển lực lượng!”

Sầm Húc An trực tiếp bị cú huých gối này ép dính vào thành bình, “Ta, ta tận lực…”

Sầm Húc An và Mậu Phi Sinh bị nhét vào bình theo tư thế đảo ngược, Sầm Húc An vừa phát lực, chân liền không tự chủ được mà đạp xuống dưới, trực tiếp đạp lên mặt Mậu Phi Sinh!

Mậu Phi Sinh: “Tiểu tử ngươi đạp trúng ta rồi!”

Sầm Húc An: “Xin lỗi…” Ngài cũng liên tục đạp cái nút bình kia, cũng đạp trúng tóc của ta, còn đá trúng đầu ta mấy lần mà.

Dĩ nhiên, những lời oán thán này hắn không dám nói ra.

“Bùm!” Sau một hồi nỗ lực, Mậu Phi Sinh rốt cuộc cũng mở được nút bình của Ngọc Linh Bình, vừa định xoay người ra khỏi bình, liền nghe thấy cách đó không xa truyền đến một tiếng “ào ào”.

Mậu Phi Sinh lần nữa dừng mọi động tác, đồng thời hạ thấp giọng nhắc nhở Sầm Húc An ngậm miệng.

“Xì! Tổng toán cũng tới được đây rồi, cắt đuôi lũ gia hỏa kia thật là tốn không ít kình lực.”

Mậu Phi Sinh nhìn theo tiếng động, thấy một kẻ mặc hắc y, đeo mặt nạ, dọc theo những phiến đá lồi ra trên vách động, từng bước một nhảy xuống, cho tới khi rơi xuống mặt gương khổng lồ kia.

Âm thanh vừa nãy là do tảng đá dưới chân kẻ đó bị lỏng, rơi xuống mặt gương phát ra tiếng động.

Kỳ lạ là, mặt gương không lâu trước đó còn có thể hút bao nhiêu người vào, vậy mà kẻ mặc hắc y kia đứng trên đó lại không hề bị lún xuống.

Nghe giọng nói, hắc y nhân kia dường như vẫn còn là một thiếu niên, tuy mặc hắc y rộng thùng thình, nhưng có thể thấy thân hình hắn không lớn, hơi thiên về gầy nhỏ.

Hắc y thiếu niên: “Thân thể này thật sự quá yếu, tên gia hỏa kia chắc không phải là lừa ta chứ?”

“Ta lúc đầu không nên nghe lời tên đó, mà phải chọn một thân thể mạnh hơn để đoạt xá mới đúng.”

“Hắc hắc hắc… Ngươi bây giờ nói thì nhẹ nhàng lắm, lúc đó ngươi còn có lựa chọn khác sao?” Một đạo âm thanh mang theo trọng âm vang lên.

Đó là âm thanh phát ra từ một khối cầu tròn màu xanh lam sương mù đang lơ lửng bên cạnh hắc y thiếu niên.

Hắc y thiếu niên: “Sao lại không có? Lựa chọn của ta có mà đầy.”

Khối cầu xanh lam sương mù: “Không, ngươi không có, bởi vì lực lượng lúc đó của ngươi, cũng chỉ có thể đoạt đi thân thể của thiếu niên còn chưa dẫn khí nhập thể mà thôi, thân thể hiện tại này của ngươi, so với cái trước đó đã tốt lắm rồi.”

Hắc y thiếu niên: “Tốt? Hì hì, tốt cái rắm, suýt chút nữa bị con chó Từ Trường Miện kia đánh phế, cũng may ta còn lưu lại hậu thủ, nếu không lại phải tốn thần đổi một thân thể khác, đừng để ta thấy lại hai tên tu sĩ kia! Nếu không ta định sẽ băm vằm bọn hắn thành vạn đoạn!”

Hắc y thiếu niên đi tới đi lui trên mặt gương, dường như đang thưởng thức những chuyện xảy ra trong gương.

“Đây chính là Vạn Nghiệp Phệ Nghiệt Kính? Hễ là kẻ nào tay từng nhuốm máu, dính líu nhân quả, thân mang tội nghiệp, chỉ cần khi chạm vào mặt gương mà không thi triển chú pháp chuyên biệt, đều sẽ bị kéo vào trong gương.” Hắc y thiếu niên cười lạnh một tiếng: “Nhìn thế này, bên trong dường như toàn bộ đều là linh tu nha, một lũ gia hỏa đạo mạo đạo đức giả, tự xưng là làm việc chính đạo, vậy mà từng đứa một đều thân mang tội nghiệt, hết thảy đều bị hút vào trong kính này.”

Khối cầu xanh lam sương mù: “Chủ nhân để ngươi thu phục Vạn Nghiệp Phệ Nghiệt Kính này, ngươi xác định ngươi có thể làm được? Tấm gương này nhìn qua rất lợi hại, trong kính chắc hẳn là có linh vật tồn tại.”

Hắc y thiếu niên: “Ta tự nhiên có biện pháp của ta, tấm gương này tuy mạnh mẽ, nhưng cũng không phải vô địch, nó quá tham lam rồi, muốn một hơi thu lấy lượng lớn linh lực, tưởng rằng nơi này nằm dưới một cái phong ấn cực mạnh, kẻ đến sau không tra được phong ấn, không tìm được nơi này, liền tứ vô kỵ đạn (không kiêng dè gì) mà nuốt chửng tu sĩ, cũng không sợ bị nghẹn chết.”

“Muốn tiêu hóa bấy nhiêu tu sĩ, cũng không phải chuyện dễ dàng như vậy, có lẽ trong kính trung thế giới của nó, nó là vô địch, nhưng ở bên ngoài, ha ha ha, vậy thì do kẻ may mắn là ta đây tới thu cái bảo bối này đi.”

Hắc y thiếu niên ngồi xổm xuống, từ trong tay áo rút ra một thanh đoản kiếm, “Còn về những người trong gương này, đợi ta thu phục được kính này xong, lại đem bọn hắn bán vào hắc thị, đến lúc đó, nhất định có thể kiếm được không ít linh thạch.”

Thanh đoản kiếm trong tay hắc y thiếu niên đang định rạch lòng bàn tay của tay kia, lại cảm thấy có tiếng gió xé rách truyền tới từ phía sau!

Hắn vội vàng quay người, nhưng vẫn chậm một bước, bị linh khí trực diện bay tới đánh văng sang một bên!

Hắc y thiếu niên tông vào vách đá bên cạnh, ngẩng đầu nhìn lên, thấy một kẻ mặc trường y màu xám, từ trong bóng tối bay ra.

Mậu Phi Sinh vốn định vừa rời khỏi Ngọc Linh Bình liền tiến vào trong gương tìm Tô Tinh Tố nói rõ thực tình, nhưng chiếu theo tình hình trước mắt, vẫn là phải chế phục tên thiếu niên rõ ràng biết rất nhiều chuyện, lại còn ý đồ bất chính này trước đã.

Thấy nơi này vậy mà vẫn còn kẻ không rơi vào trong gương, hắc y thiếu niên rõ ràng vô cùng kinh ngạc, đồng thời hắn cũng ý thức được, những lời hắn vừa nói, mười phần thì có tám chín phần đã bị Mậu Phi Sinh nghe thấy.

Thế là hắn vội vàng nhìn về phía khối cầu xanh lam sương mù đang lơ lửng một bên: “Mau giết hắn!”

Khối cầu xanh lam sương mù: “Không cần ngươi nói, ta cũng sẽ làm vậy.”

Trong khối cầu rất nhanh phóng ra một luồng quang lượng, Mậu Phi Sinh lại không hề bị thứ này thu hút, mà triệu ra linh kiếm, tiếp tục tấn công hắc y thiếu niên!

Hai người một cầu nhanh chóng đánh thành một đoàn, linh quang lấp lánh không ngừng!

Sầm Húc An nghe theo lời dặn dò của Mậu Phi Sinh, không dám rời khỏi cái Ngọc Linh Bình này, chỉ có thể cuộn tròn trong bình nhìn bọn hắn chiến đấu, dư quang lại thấy hình ảnh bên trong gương đột nhiên phát sinh biến hóa.