Chương 328: Thâm Động
Nghiêm Cận Sưởng gian nan giơ tay lên trong gió lốc, gỡ bỏ cái thứ màu xanh lục đang đập thẳng vào mặt mình xuống, lại cảm thấy lòng bàn tay truyền tới một trận đau nhức kịch liệt!
Đây là… mộc giản kia của Tô Tinh Tố?
Mộc giản vốn dĩ màu đen, giờ đây lại hiện lên một luồng quang mang xanh biếc oánh nhuận, những ánh sáng này hội tụ ở giữa mộc giản, hình thành nên một trận ấn chỉ to bằng bàn tay.
Mà lúc này, trận ấn kia liền in hằn lên lòng bàn tay của Nghiêm Cận Sưởng, truyền tới cảm giác đau nhức như kim châm, lục quang chiếu rọi khiến cả bàn tay hắn đều phát sáng.
Hắn hiện tại trúng độc chưa giải, độc tố đã dần khuếch tán ra toàn thân, ngay cả cánh tay phải vốn còn có thể nhẹ nhàng nâng lên cũng bắt đầu trở nên đau đớn vô cùng, thế nên cảm giác đau nhức do thứ màu xanh lục này mang lại, tương đối mà nói, không quá rõ rệt.
Nghiêm Cận Sưởng thầm nghĩ đây chắc là do gió quá lớn, Tô Tinh Tố không cẩn thận đánh rơi, thế là liền thu mộc giản kia vào trong túi Càn Khôn.
Cuồng phong cuốn phăng những cây cỏ hoa lá vừa bị thú triều đạp nát dưới đất, cùng với bùn đất đá vụn, cộng thêm hắc hỏa lẫn trong gió, khiến cho cả thiên địa phóng tầm mắt nhìn đi đâu cũng là một mảnh đen kịt đục ngầu, không nhìn rõ phương xa.
Đừng nói là tìm người, ngay cả bản thân hiện tại bị thổi tới nơi nào, hắn cũng không biết.
Thỉnh thoảng sẽ có tu sĩ bị gió thổi bay qua, vài người va chạm nhau giữa không trung, rồi lại nhanh chóng tách ra, cùng với tiếng kêu thảm thiết bay về phía xa.
Cứ như vậy không biết đã trôi qua bao lâu, những luồng gió hỗn loạn vô tự kia bắt đầu đồng loạt xoay tròn theo một hướng, tốc độ gió cũng càng lúc càng nhanh, trong gió dần hình thành nên từng đạo phong nhận, rạch rách y phục và da thịt của Nghiêm Cận Sưởng.
Các tu sĩ bị cuốn trong gió cũng không thể tránh khỏi việc bị những phong nhận này cứa bị thương, trong khí tức đục ngầu lẫn lộn mùi máu tanh cùng những tiếng kêu la thảm thiết liên hồi.
Người ở trong gió căn bản không nhìn rõ mình đang ở đâu, cũng chẳng phân biệt được phương hướng, không nhìn thấy xung quanh.
Thế nhưng ở nơi xa của Vạn Thú Sơn, những nơi chưa bị hắc hỏa phun trào tác động tới, nhiều người đã bước ra khỏi phòng, đầy mặt chấn kinh nhìn cảnh tượng nơi phương xa kia.
Đầu tiên là hắc hỏa xông thẳng lên thương khung, khuếch tán trên cao, hình thành nên một chiếc ô đen khổng lồ che phủ không biết bao nhiêu vạn dặm, kế đến là cuồng phong nổi lên, cuốn bay một vùng cát bụi và đá vụn thông thiên quán địa, mà hiện tại, những luồng gió kia giống như cuối cùng đã tìm được phương hướng chính xác, bắt đầu xoay chuyển theo một hướng, nhanh chóng hình thành nên một luồng long quyển phong khổng lồ!
“Đó là cái gì vậy!”
“Phía đó là Vạn Thú Sơn phải không? Vạn Thú Sơn rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!”
“Nơi này cách Vạn Thú Sơn xa như vậy mà đều có thể cảm nhận được một trận địa động mãnh liệt, vậy phía Vạn Thú Sơn chẳng phải là…”
“Lúc này tu sĩ đang lịch luyện ở Vạn Thú Sơn, hoặc người đi ngang qua phụ cận Vạn Thú Sơn, chẳng phải đều gặp nạn rồi sao?”
“Hiện tại là Phồn quý, chắc không có tu sĩ nào đến Vạn Thú Sơn tu luyện đâu nhỉ? Cho dù có đi, cũng là ở vòng ngoài Vạn Thú Sơn, ai lại mạo hiểm tới gần như vậy?”
“Nhưng mà, ta nghe nói có mấy tông môn đều phái đệ tử đến Vạn Thú Sơn, rất nhiều người là trực tiếp từ phía Bắc Viên Thành đi qua.”
“Suýt, vậy bọn họ thảm rồi, bị cuốn vào thiên tai như thế này, tám phần là không sống nổi, sao bọn họ cứ phải vào cái mùa Phồn quý này mà đến Vạn Thú Sơn chứ? Chê mạng lớn sao?”
“Chuyện này ta trái lại biết đôi chút, Mậu thị và Mộ thị liên tiếp diệt vong, địa bàn nguyên bản dưới sự khống chế của bọn họ nhanh chóng bị các gia tộc hoặc tông môn khác phân chia, mà những thế lực từng chịu sự thao túng của bọn họ thì tứ phân ngũ liệt, hiện tại rất nhiều người đều muốn lôi kéo và chưởng khống những thế lực đó, thế là đều bắt đầu dùng các loại phương thức để nâng cao thực lực nhà mình.”
“Đâu chỉ có Mậu thị và Mộ thị, còn có mấy gia tộc phụ thuộc bọn họ cũng vì thế mà bị vạ lây. Có một số tu sĩ, thậm chí là tông môn, không phải đã tu hành nhiều năm trong bí cảnh ở Nghiễn Vọng Thành sao? Sau khi bọn họ ra ngoài, thực lực tăng vọt, có người trực tiếp đem các gia tộc và tông môn vốn có thực lực hơi mạnh hơn trước đây so bì xuống dưới, cục diện nhiều nơi đều đại động đãng (hỗn loạn). Nếu không các ngươi tưởng lần này Bách Yển Các tại sao lại xảy ra chuyện này, chẳng phải vì cục diện đã thay đổi, tâm tư cao tầng Bách Yển Các cũng loạn rồi, có không ít kẻ giấu giếm tâm tư xấu xa đang ở trong đó khuấy đục nước sao.”
“Này, các ngươi mau nhìn xem, trung tâm của luồng gió kia, có phải là Vạn Thú Sơn không?”
Mọi người theo tiếng nhìn lại, liền thấy phía dưới luồng long quyển phong khổng lồ đang xoay chuyển trên không trung Vạn Thú Sơn, đã nhanh chóng kết nối tới một ngọn núi cao có thể nhìn thấy bằng mắt thường, mà ngọn núi cao đó, chính là đỉnh núi Vạn Thú Sơn.
Cùng lúc đó, tại Vạn Thú Sơn.
Nghiêm Cận Sưởng đã không nhớ rõ mình đã xoay chuyển trong gió bao lâu, chỉ cảm thấy toàn thân đau đớn khó nhịn, duy chỉ có lòng bàn tay phải truyền tới một trận thanh lương.
Đó chính là bàn tay hắn vừa mới chộp lấy mộc giản.
Nghiêm Cận Sưởng gian nan mở to mắt, liền nhìn thấy phía dưới ngọn gió xuất hiện một hắc động khổng lồ, mà hắn lúc này đang bị gió cuốn đi về phía thâm động kia.
Trong kịch bản của hắc sắc tàn phiến, nhân vật chính là sau khi những thiên tai này bình tức (yên ắng trở lại) mới cùng các đệ tử trong tông môn đi tới hỗ trợ cứu viện.
Đúng vậy, cứu viện!
Trong kịch bản, Kim Quân Tông nhận được thư cầu thỉnh gửi tới từ các gia tộc và tông môn khác, muốn mời các tu sĩ Mộc linh căn và Thủy linh căn của Kim Quân Tông đến Vạn Thú Sơn trị liệu cho những tu sĩ bị thương.
Thế là tông chủ Kim Quân Tông liền đem việc này coi như nhiệm vụ, treo ở Lĩnh Vụ Các của tông môn.
Lúc đó nhân vật chính đang cần gấp linh thạch, thế là liền tiếp nhận nhiệm vụ này, cùng các tu sĩ khác đi tới.
Còn về kiếp trước, Nghiêm Cận Sưởng cũng là sau khi hắc hỏa bộc phát, cuồng phong kết thúc, thiên tai chấm dứt, Tiêu Minh Nhiên mới đưa hắn vào Vạn Thú Sơn, và dặn dò hắn không được chạy loạn.
Trong kịch bản chỉ có vài câu miêu tả ngắn ngủi, nhưng kiếp trước, hắn đã tận mắt nhìn thấy thảm trạng sau tai nạn.
Mà bây giờ… hắn vậy mà trực tiếp bị cuốn vào trong đại tai này!
“Vù vù!” Trong lúc suy tính, Nghiêm Cận Sưởng bị cuồng phong cuốn vào thâm động đen kịt bên dưới!
Mà sau khi tiến vào thâm động, những tiếng gió rít gào quanh quẩn bên tai bấy lâu cũng tức khắc biến mất, và rời xa dần theo đà rơi xuống của hắn.
“A! ——” Theo số lượng tu sĩ bị cuốn vào càng lúc càng nhiều, những tiếng kêu thảm thiết nối tiếp nhau nhanh chóng vang vọng khắp cả thâm động!
Xem ra, bên trong này rất trống trải.
Ý niệm này vừa mới lóe lên trong đầu Nghiêm Cận Sưởng, hắn liền cảm thấy bản thân ngã mạnh xuống một chỗ thực địa, sau khi lăn vài vòng, thân thể vậy mà lại một lần nữa lơ lửng!
“Lộc cộc!” Nghiêm Cận Sưởng trực tiếp lăn vào trong!
Phía dưới này vậy mà còn có thâm động khác!
Nghiêm Cận Sưởng chỉ cảm thấy một trận trời xoay đất chuyển, thân thể đã không nhớ rõ đã va chạm bao nhiêu chỗ, trong đầu chỉ còn lại một câu: “Bao giờ mới có thể dừng lại.”
Nhưng rất nhanh, câu này liền biến thành: “Ta đảo muốn xem xem cái nơi này sâu bao nhiêu!”
Cuối cùng biến thành: “Rốt cuộc bao giờ mới dừng lại được! Hủy diệt đi cho rồi!”
Nghiêm Cận Sưởng cực độ hoài nghi, cho dù là trong kịch bản hay là kiếp trước, ở trong Vạn Thú Sơn này không phải là không tìm thấy thêm người sống, mà là đại đa số người sống đều đã lăn vào sâu trong lòng núi rồi!
Ừm, không chỉ có người, còn có yêu thú nữa!
Nghiêm Cận Sưởng trong một trận lăn lộn đã nhìn thấy một con yêu thú cũng đang lăn xuống dưới, có điều con yêu thú kia thể hình quá lớn, mỗi khi lăn đến một chỗ hơi hẹp một chút là sẽ bị đá kẹt lại, nó gào thét vật lộn vài cái rồi lại tiếp tục lăn xuống.
Con yêu thú kia hiển nhiên cũng phát hiện ra hắn, tuy rằng bọn họ khác chủng tộc, không hiểu đối phương nói gì, nhưng Nghiêm Cận Sưởng lại kỳ lạ đọc hiểu được suy nghĩ trong đôi mắt dựng đứng của nó.
Đó chắc hẳn là suy nghĩ y hệt như chính hắn.
Muốn nôn.
Cuối cùng, khi thâm động đen kịt kia đã tới tận cùng, Nghiêm Cận Sưởng vốn lăn lộn suốt quãng đường chỉ cảm thấy xung quanh đột nhiên trở nên rộng rãi, một luồng thủy khí thanh lương lảng vảng nơi đầu mũi.
Khoan đã! Thủy khí?
“Tùm!” Nghiêm Cận Sưởng rơi vào trong nước!
“Uỳnh!” Con yêu thú cùng lăn xuống với Nghiêm Cận Sưởng cũng nối gót nện thẳng xuống nước, làm bắn lên một mảng nước lớn, trực tiếp đập Nghiêm Cận Sưởng vừa mới ngoi đầu lên trở lại vào trong nước!
Dòng nước này chảy xiết, Nghiêm Cận Sưởng vừa rơi xuống đã bị nước cuốn trôi về phía xa, nước lạnh thấu xương, vậy mà lại khiến Nghiêm Cận Sưởng tìm lại được một chút tri giác. Trong làn nước đen kịt, Nghiêm Cận Sưởng phát hiện lòng bàn tay phải của mình vậy mà vẫn còn tỏa ra lục quang.
Không biết có phải là ảo giác hay không, cơn đau kịch liệt vốn dĩ gần như bao phủ cả cánh tay phải, giờ đây dường như đã dịu đi không ít, ít nhất tay phải của Nghiêm Cận Sưởng còn có thể dẫn dắt ra một con khôi lỗi từ trong Xích Ngọc Ly Giới.
Con khôi lỗi này chưa được hoàn thiện, nhưng nó thắng ở chỗ rất nhẹ, có thể nổi trên mặt nước. Nghiêm Cận Sưởng tốn sức leo lên khôi lỗi, vừa định nghỉ ngơi một lát thì nghe thấy phía sau truyền tới một tiếng “Ao u”!
Nghiêm Cận Sưởng giật mình kinh hãi, còn chưa kịp phản ứng thì con yêu thú thân hình khổng lồ kia đã bị dòng nước xiết cuốn tới, đâm sầm vào khôi lỗi của hắn!
Cả người Nghiêm Cận Sưởng bị hất văng ra ngoài, rồi lại rơi lại vào trong nước!
Nghiêm Cận Sưởng nhịn không nổi nữa: “Ngươi xem việc tốt ngươi làm kìa!”
Mặt của yêu thú lật lên từ dưới nước, nhả ra một đống nước, phun đầy mặt Nghiêm Cận Sưởng!
Nghiêm Cận Sưởng vung một đấm lên đầu nó!
Nghiêm Cận Sưởng vốn dĩ vì biến cố đột ngột này, cùng với việc An Thiều bị gió thổi bay mất, tình hình không rõ ràng, cộng thêm suốt quãng đường xoay chuyển thảm hại, đã tích tụ một bụng hỏa khí, cũng chẳng thèm quản dòng nước này sẽ đưa bọn họ tới đâu nữa, trực tiếp ở trong nước đánh nhau với con yêu thú này.
Tuy nhiên, bọn họ đều đã tinh bì lực tận, sức lực trong những vòng lăn lộn dường như không có hồi kết kia đã bị tiêu hao sạch sành sanh, cho nên trận đánh này đánh chẳng có chút trình độ nào, về cơ bản là Nghiêm Cận Sưởng đấm một quyền, yêu thú cào một vuốt, qua lại như vậy.
Đúng lúc này, một luồng mùi cá tanh nồng nặc hiện lên từ phía sau bọn họ.
Nghiêm Cận Sưởng và yêu thú cùng quay đầu nhìn lại, liền thấy trong nước hiện ra từng con hắc ngư trên đầu mọc sừng, những con cá này đã há miệng về phía bọn họ, một mùi hôi thối nồng nặc phun trào ra, hàm răng sắc nhọn mọc đầy trong miệng chúng!
Nghiêm Cận Sưởng và yêu thú: !!!
Nghiêm Cận Sưởng vội vàng triệu hồi khôi lỗi một lần nữa, một tay bám lấy khôi lỗi, gắng sức rót toàn bộ linh lực vào trong đó!
“Vút!” Khôi lỗi nương theo dòng nước lao vọt ra ngoài!
Yêu thú: “Ao ao ao!”
Nghiêm Cận Sưởng nắm chặt khôi lỗi, quay đầu lại liền thấy con yêu thú kia điên cuồng đập nước, dưới sự truy đuổi của đám hắc ngư kia, nó quạt nước bơi nhanh như bay, bốn chân dường như đều biến thành tàn ảnh, hất lên những mảng nước lớn!
Nghiêm Cận Sưởng: “Bơi nhìn thảm hại thật đấy.”
Trong mắt yêu thú tức khắc hiện lên vẻ giận dữ: “Ao ao ao!”
Cũng may hai bên dòng nước xiết này có bãi cạn, Nghiêm Cận Sưởng tìm đúng thời cơ, áp sát bờ nước, lao lên bãi cạn.
Yêu thú cũng theo sát phía sau, nhào lên bãi cạn, há miệng thở dốc.
—