Chương 303: Sưu tra
Nghiêm Cận Sưởng cảm thấy ý thức của mình đang trôi nổi trong bóng tối vô tận. Dù giờ phút này hắn đã vô cùng mệt mỏi, nhưng thủy chung vẫn không được thanh tịnh.
Dường như có một luồng âm thanh từ nơi xa xăm u u truyền đến.
Âm thanh kia tựa hồ đang kêu gọi điều gì đó, nhưng khoảng cách thực sự quá xa, xa đến mức khi âm thanh ấy chạm đến bên tai Nghiêm Cận Sưởng đã tan biến mất rồi, căn bản không nghe rõ đối phương đang nói gì.
Cứ như thế không biết đã trôi qua bao lâu, tiếng kêu gọi kia mới biến mất, bóng tối bao phủ bốn phía dần dần thoái lui, khôi phục lại dáng vẻ vốn có trong thức hải của hắn.
Giữa trời đất thức hải u trầm, một thức linh thể màu đen đã to lớn hơn trước rõ rệt đang ngồi xổm bên cạnh Nghiêm Cận Sưởng. Thấy hắn tỉnh lại, nó mới từ từ mở mắt, dùng đôi tay nhỏ nhắn dụi dụi mắt.
Nghiêm Cận Sưởng: “Nghiêm Huyền, ngươi vừa rồi cũng nghe thấy chứ? Đó là âm thanh gì vậy?”
Nghiêm Huyền mê mang lắc đầu, Nghiêm Cận Sưởng đã không biết, nó đương nhiên cũng chẳng hay.
Nghiêm Cận Sưởng nghĩ mãi không thông, bèn không lãng phí thời gian suy nghĩ thêm nữa, nhanh chóng rời khỏi thức hải của mình.
Sau khi mở mắt, điều đầu tiên nhìn thấy là một mảnh rễ mây màu đen đan xen chằng chịt… rễ mây?
Nghiêm Cận Sưởng hơi ngẩn ra, nhìn quanh bốn phía, chỉ thấy vô số rễ mây quấn quýt lấy nhau, từ mặt đất kéo dài lên trên, và ở khoảng cách cách mặt đất vài trượng thì lồng lại thành một cụm. Mà hắn lúc này đang ở trong cái lồng khổng lồ do rễ mây bao phủ đó, chân tay đều bị những sợi rễ mềm mại trói buộc.
An Thiều đang nằm bên cạnh hắn, hai mắt nhắm nghiền, hơi thở đều đặn.
Những rễ mây quấn trên người Nghiêm Cận Sưởng này đều từ trên người An Thiều vươn ra, không để lại một kẽ hở nào. Nghiêm Cận Sưởng lo lắng bản thân chỉ cần động đậy một chút sẽ làm An Thiều thức giấc, bèn duy trì tư thế nằm nghiêng này, lẳng lặng nhìn ngắm An Thiều.
Màu tóc của An Thiều đã khôi phục lại như cũ, nhưng trên mặt vẫn còn một chút ám văn nhàn nhạt lan tỏa ra như mạng nhện.
Đầu ngón tay Nghiêm Cận Sưởng khẽ vuốt qua những ám văn trên mặt An Thiều, nhất thời lại không biết quyết định khi đó mình đưa ra là đúng hay sai.
Lần trước hắn vì oán khí của Vong Niệm mà mất khống chế, An Thiều đã không rời đi, mà luôn cùng hắn chiến đấu cho đến khi hắn tỉnh lại.
Cũng may lần trước hắn không cùng Vong Niệm cộng niệm quá lâu đã thoát ra được, bằng không, Nghiêm Cận Sưởng thực sự khó có thể tưởng tượng, nếu thời gian dài thêm một chút nữa thì chuyện gì sẽ xảy ra.
Hắn khó mà hình dung nổi, nếu sau khi mình mất khống chế, lúc mở mắt ra lại thấy một yêu tu thoi thóp và máu tươi đầy đất, bản thân sẽ làm ra chuyện gì.
Đầu ngón tay Nghiêm Cận Sưởng thuận theo những ám văn trên mặt An Thiều, vuốt đến bên tai y, định rút tay lại thì bị một bàn tay nắm lấy, ấn ngược trở về.
Nghiêm Cận Sưởng bừng tỉnh thần trí, mới phát hiện An Thiều đã mở mắt từ lúc nào, trong đôi mắt màu vàng nhạt là một mảnh thanh minh, hoàn toàn không có vẻ ngái ngủ, chẳng biết đã tỉnh từ bao giờ.
Nghiêm Cận Sưởng: “…”
An Thiều nhìn chằm chằm vào mắt Nghiêm Cận Sưởng, trong lúc hắn chưa biết nên nói gì cho phải thì An Thiều đã lên tiếng trước: “Ta đều nghe linh thể Cụ Thố kia nói cả rồi.”
Nghiêm Cận Sưởng lúc này mới nhớ ra trong tầng tháp này còn có một linh thể.
An Thiều: “Tuy không biết nó có thêm mắm dặm muối hay không, nhưng nhìn sự thay đổi thái độ trước sau của Lân Phong thì chắc cũng chẳng sai biệt lắm. Hắn ta không giống hạng kiếm linh chỉ dựa vào vài câu nói mà chịu khuất phục đâu.”
An Thiều lại nói: “Còn có tên Vong Niệm kia nữa, rõ ràng có thể dựa vào sức mạnh của chính mình để áp chế oán khí, vậy mà lại nhẫn tâm lừa gạt chúng ta suốt dọc đường. Bề ngoài thì tỏ vẻ lễ độ, một câu công tử, hai câu đạo quân, thực chất là một bụng đầy mưu mô. Hắn vừa muốn đi nhờ xe, lại vừa sợ phiền phức, thà giả vờ thành thật để ngươi phí sức phong ấn hắn, chứ không chịu tiêu hao linh lực của mình để áp chế oán khí. Hắn liệu định ngươi sẽ kiêng dè oán khí trên người hắn nên sẽ không rảnh rỗi mà triệu hắn ra đánh đánh giết giết, chỉ khi nào thực sự khó đối phó mới mời vị đại gia là hắn ra, như vậy hắn có thể có thêm nhiều thời gian rảnh rỗi.”
Nghiêm Cận Sưởng: “…” Nghe ngươi nói một hồi, tay ta rất ngứa, kiểu ngứa ngáy muốn ném thanh kiếm kia vào lò luyện lại một lần nữa ấy.
Vong Niệm đang tĩnh dưỡng thương thế trong Xích Ngọc Li Giới của Nghiêm Cận Sưởng đột nhiên hắt hơi một cái thật mạnh, thân kiếm bị chấn động đến mức run rẩy.
An Thiều: “Ta biết ngươi là không muốn làm ta bị thương, nhưng, ngươi không thể thương lượng với ta trước một tiếng sao? Ngươi có biết ta sẽ lo lắng không? Đột nhiên đưa ta xuống dưới, ta hoàn toàn không biết ngươi định làm gì, ta còn tưởng ngươi định cùng thanh Lân Phong Kiếm kia đồng quy vu tận rồi chứ.”
Nghiêm Cận Sưởng im lặng một lát mới đạo: “Ngươi không nhìn thấy tờ giấy ta dán trên người khôi lỗi sao?”
An Thiều: “… Khôi lỗi?”
Nghiêm Cận Sưởng: “Chính là mấy con khôi lỗi đã bế ngươi xuống dưới đó, sau lưng chúng ta đều có dán giấy.” Sợ An Thiều không thấy, Nghiêm Cận Sưởng còn dán thêm mấy tờ nữa.
An Thiều nhớ lại mấy con khôi lỗi đã biến mất trong phong nhận kia, rơi vào trầm tư.
An Thiều khẽ ho một tiếng: “Chuyện quan trọng như vậy, không thể trực tiếp truyền âm bảo ta sao!”
Nghiêm Cận Sưởng: “Ta sợ ngươi không đồng ý.”
An Thiều: “Ngươi còn chưa hỏi ta mà.”
Nghiêm Cận Sưởng: “Vậy lần sau ta sẽ hỏi một tiếng.”
An Thiều: “Chỉ là hỏi một tiếng thôi sao? Vậy nếu ta không đồng ý, ngươi cũng vẫn sẽ đưa ta đi như cũ à? Thế sau này khi chiến đấu, chẳng lẽ ta còn phải để tâm xem mình có đột ngột bị đưa đi nơi khác hay không?”
Lần này Nghiêm Cận Sưởng im lặng lâu hơn, mới đạo: “Ta không muốn lừa ngươi, ừm, rất có khả năng.”
An Thiều lật người ngồi dậy: “Ngươi không thể đứng vào vị trí của ta mà nghĩ một chút sao? Nếu ta cũng đối xử với ngươi như vậy, ngươi sẽ có cảm giác thế nào?”
Nghiêm Cận Sưởng cũng ngồi dậy, nhìn vào mắt An Thiều: “Dẫn Hoa, nếu có một ngày ngươi cảm thấy bản thân sắp mất khống chế phát cuồng, lại biết một cách có thể đưa ta đến nơi an toàn, ngươi có bất chấp thủ đoạn mà dùng cách đó không? Dù biết rõ ta sẽ không đồng ý.”
An Thiều: “…” Nếu thực sự có ngày đó, trực tiếp đánh ngất ngươi rồi đưa đi cũng là chuyện rất có khả năng.
An Thiều đột nhiên nhận ra mình không cách nào trả lời câu hỏi ngược lại này của Nghiêm Cận Sưởng.
Nghiêm Cận Sưởng: “Chính vì ta đã đứng vào vị trí của ngươi để suy nghĩ nên mới làm như vậy.”
An Thiều xoa xoa ấn đường: “Được rồi, nói không lại ngươi.”
Nghiêm Cận Sưởng giơ tay lên: “Vậy ngươi có thể nới lỏng đống rễ mây này ra được chưa?”
Lúc này chân tay Nghiêm Cận Sưởng đều bị rễ mây màu đen quấn chặt, chiều dài rễ mây lại rất ngắn, Nghiêm Cận Sưởng mỗi lần cử động đều cảm thấy mình đang lôi kéo cơ thể An Thiều.
Cảm giác này rất vi diệu, giống như hắn đang dắt mũi An Thiều, lại giống như An Thiều đang khống chế hắn.
Nhưng thứ nối giữa hai người họ không phải là tơ linh khí, mà là những sợi rễ đen kịt còn dày hơn cổ tay.
Ánh mắt An Thiều rơi trên tay chân Nghiêm Cận Sưởng, tỏ vẻ rất thưởng thức kiệt tác của mình, hừ nhẹ một tiếng: “Không.” Đoạn xoay người nằm xuống, nhắm mắt lại: “Ta mệt rồi, Nghiêm công tử cứ tự nhiên.”
Nghiêm Cận Sưởng: “…” Với chiều dài của rễ mây này, ta cũng chẳng đi đâu được.
Dĩ nhiên, nếu nhất quyết muốn giật đứt thì cũng giật được, nhưng An Thiều đã thích như vậy, Nghiêm Cận Sưởng bèn chiều theo y.
Nghiêm Cận Sưởng đưa linh thức vào trong Xích Ngọc Li Giới, định tưới nước cho đám linh thực trồng trong linh nhưỡng, bèn thấy mấy hạt giống linh hoa mình gieo trước đó đã có mấy cây nảy mầm.
Đây quả là một điềm tốt, vì điều đó có nghĩa là việc Lục Sinh Thảo có thể mọc lên không phải ngẫu nhiên, cũng không phải duy nhất, trong Xích Ngọc Li Giới này vẫn có thể trồng được các loại linh thực khác.
Tuy nhiên, đây đều là những loại linh thực bình thường và dễ nuôi, nếu muốn trồng được linh thực cấp cao thì cần có linh nhưỡng tốt hơn, cũng như linh khí phong phú hơn.
Nghiêm Cận Sưởng lại rải hạt giống linh hoa ra khắp nơi trong sân, tưới chút nước rồi mới rời khỏi Xích Ngọc Li Giới.
Linh khí trong tầng thử luyện thứ ba phong phú hơn tầng thứ hai rất nhiều, tĩnh tâm tu luyện ở đây, tốc độ nhanh hơn không ít.
Nghiêm Cận Sưởng tu luyện ở đây bốn năm, cuối cùng đã thành công tấn thăng đến Tâm Động trung kỳ, còn An Thiều cũng sau đó một năm thành công đột phá đến Ngưng Phách trung kỳ.
Một người một yêu ở trong tháp thử luyện mấy năm, thực tế bên ngoài mới trôi qua vài ngày.
Nghiêm Cận Sưởng trước khi vào tháp thử luyện đã nói khéo với điếm gia trong khách sạn rằng đừng đến quấy rầy, và đã trả trước tiền phòng mấy ngày.
Hiện tại, thời hạn bọn họ đặt căn phòng này vẫn còn dư hai ngày.
An Thiều vốn định tranh thủ hai ngày này đi ăn một bữa thịnh soạn rồi mới cùng Nghiêm Cận Sưởng tiến về Vạn Thú Sơn, lại không ngờ rằng, bọn họ vừa mới gỡ phù cách âm xuống đã nghe thấy bên ngoài truyền đến một tràng tiếng gõ cửa “rầm rầm rầm”.
“Người bên trong mau ra đây! Có nghe thấy không!”
“Mau ra đây nhanh! Bằng không đừng trách chúng ta dùng vũ lực!”
“Hai, hai vị đạo quân, người ở bên trong này cũng là người tu đạo, họ nói mấy ngày này không được quấy rầy họ.” Một giọng nói có phần nhút nhát vang lên.
“Nếu người ở trong này cũng là người tu đạo, chắc hẳn là trong phòng có dán phù cách âm và phù lục phòng ngự, không nghe thấy tiếng gõ cửa cũng là bình thường.” Một giọng nói khác vang lên.
“Chẳng lẽ chúng ta phải ở đây đợi bọn họ ra sao? Quỷ mới biết phải đợi đến lúc nào, chúng ta làm gì có thời gian đó! Còn không mở cửa, đừng trách chúng ta trực tiếp xông vào!” Giọng nói đi kèm tiếng gõ cửa lúc nãy bất mãn quát lên.
“Hắc hắc, thủ đoạn tìm người của Húc Đình Cung hiện giờ đều thô bỉ như vậy sao? Trực tiếp lục soát từng phòng trong khách sạn thì thôi đi, người ta ở trong phòng dán phù cách âm không nghe thấy, các ngươi cũng không chịu đợi thêm một lát?”
“Vị đạo quân này, ngươi quản hơi bị rộng quá rồi đó, ở đây không có việc của các ngươi, khuyên ngươi đừng có lắm miệng thì hơn.”
“Đúng vậy, Húc Đình Cung chúng ta cũng chỉ tìm người mà thôi, nếu người trong phòng không phải kẻ chúng ta cần tìm, chúng ta tự nhiên sẽ lập tức rời đi, các ngươi muốn chúng ta ở lại lâu, chúng ta còn chẳng có thời gian đâu.”
Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều trong phòng: “…”
Húc Đình Cung?
Chẳng lẽ là đến tìm An Thiều?
Nghiêm Cận Sưởng nhìn về phía An Thiều, An Thiều lập tức đi kiểm tra túi càn khôn của mình, phát hiện phong ấn trên những món đồ của Hoa Yêu tộc mà mình mang về từ Húc Đình Cung vẫn còn, theo lý mà nói thì không nên bị người của Húc Đình Cung dò xét ra được mới đúng.
Nghiêm Cận Sưởng đi tới bên cửa sổ, mở ra một khe nhỏ, nhìn xuống phía dưới khách sạn, mới phát hiện phía dưới và xung quanh khách sạn này, vậy mà đã bị các tu sĩ Húc Đình Cung mặc hắc y bao vây chặt chẽ!
An Thiều cũng nhìn thấy, có chút kinh ngạc: “Sao lại tới nhiều người như vậy? Có phải bọn họ đã xác nhận được quanh đây có người họ cần tìm rồi không?”
Nghiêm Cận Sưởng: “Cứ theo đà này, muốn thoát thân từ cửa sổ là chuyện không thể nào rồi.”
—