← Phản Xuyên Thư Chi Thần Cấp Yển Sư

Chương 207: Yêu Khí

19 min read 09.09.2026

Sáu tên tu sĩ này chính là nhân lúc bình chướng bị đoàn oán khí phá vỡ mà dốc toàn lực xông lên. Chỉ là lỗ hổng dẫn tới kiếm đài trên đỉnh quá nhỏ, Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều vừa xuyên qua thì bình chướng đã khép lại, bọn hắn không kịp theo sát, bị chặn lại phía sau bình chướng.

Nhưng dù vậy, tốc độ đăng giai của bọn hắn cũng đã nhanh hơn các tu sĩ khác rất nhiều.

Còn có không ít tu sĩ cũng kịp phản ứng, men theo nơi bị phá mà xông lên, có điều bọn hắn chậm mất vài hơi thở, bị bình chướng của mấy bậc thang dưới chặn lại, đến tận bây giờ vẫn chưa thể phá vỡ bình chướng để xông lên.

Càng lên cao, những bình chướng này càng khó phá vỡ, thêm vào đó chúng đều do oán lực hóa thành, tiêu tốn không ít phù lục trừ oán khí.

Sáu tên tu sĩ này cũng phải tốn một phen công phu rất lớn mới phá được bình chướng.

Lúc này Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều đã chém đứt sợi xích cuối cùng, đang chuẩn bị phi thân đáp xuống trụ đá trung tâm kia.

Tuy nhiên, sau khi sợi xích thô kệch cuối cùng tuột khỏi thân kiếm, những văn tự màu tối trên thân thanh trường kiếm màu đen đột nhiên rực sáng lên!

Trên hắc kiếm cũng bộc phát ra một đạo hồng quang mãnh liệt, chấn văng tất cả mọi người ra ngoài!

Nghiêm Cận Sưởng trước đó đã bị xích sắt chấn qua vài lần, cho nên ngay khoảnh khắc nhìn thấy hồng quang kia, hắn liền kéo Kim giai khôi lỗi chắn trước thân mình. Đạo hồng quang đó rơi thẳng lên người Kim giai khôi lỗi, chỉ là lực đẩy mang theo khiến khôi lỗi va vào người bọn hắn, chấn bay bọn hắn ra xa, đập mạnh vào bình chướng.

Sáu tên tu sĩ Kim Đan kỳ vừa mới phá vỡ bình chướng xông lên tuy ở khoảng cách khá xa, nhưng vừa rồi bọn hắn chỉ lo xông lên, không hề phòng bị, vừa lên tới nơi đã bị hồng quang từ hắc kiếm quét trúng!

Nếu không phải lỗ hổng bình chướng sau lưng bọn hắn đã khép lại thành một cái lỗ nhỏ không đủ một người qua, e rằng bọn hắn đã bị luồng sức mạnh này chấn ngược trở lại bậc thang dưới.

Nghĩ đến việc mình khó khăn lắm mới xông lên được, còn chưa kịp nhìn rõ tình hình xung quanh đã suýt bị chấn văng về, mấy tên tu sĩ này trong lòng đều không khỏi sợ hãi.

Sau cơn sợ hãi là sự hoang mang.

“Mùi vị gì thế này?”

“Hình như khuếch tán ra cùng với luồng sức mạnh vừa rồi.”

“Mấy trụ đá này là thế nào? Sao có vài chỗ bị đục mở ra rồi, lúc chúng ta ở bên ngoài nhìn, những trụ này có hình dạng thế này sao?”

Bọn hắn nhìn quanh bốn phía, nhanh chóng thấy được chín trụ đá đen cao lớn ở cách đó không xa, cùng với những sợi xích thô to rơi vãi đầy đất.

Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều chú ý giữ chừng mực, chỉ đục mở một phần, sau khi lấy linh thạch giấu giữa trụ đá ra thì không tiếp tục phá hoại nữa, nên các trụ đá này vẫn đứng vững, không hề đổ xuống.

“Chắc chắn là do tu sĩ lên trước đã làm!”

“Mau nhìn! Là thanh kiếm phía trên! Luồng sức mạnh vừa rồi chắc là phóng ra từ thanh kiếm đó!”

Mấy người nghe tiếng nhìn theo, liền thấy trên thân thanh trường kiếm đen kịt treo lơ lửng trên trụ đá trung tâm hiện lên từng đạo văn tự đỏ rực, từng vòng hào quang màu đỏ đang từ trong hắc kiếm tỏa ra.

Những luồng hồng quang này giống hệt với luồng sáng tấn công bọn hắn lúc nãy, có điều hiện giờ nó đã mất đi tính công kích ban đầu.

Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều đẩy Kim giai khôi lỗi đang đè trước mặt ra, cũng nhìn thấy từng vòng hồng quang tỏa ra từ hắc kiếm.

An Thiều ho khan vài tiếng: “Mùi gì thế này, thật kỳ quái…”

Nghiêm Cận Sưởng: “Bế khí.”

Dứt lời, liền thấy một đạo thân ảnh từ phía dưới phi thân lên cạnh hắc kiếm, đưa tay nắm lấy chuôi kiếm!

Nhưng ngay khi hắn chuẩn bị rút kiếm, lại một đạo thân ảnh khác xông lên, linh kiếm trong tay trực tiếp chém xuống sau lưng người kia, máu tươi bắn tung tóe!

“Ngươi!…” Tu sĩ bị trúng một kiếm sau lưng kinh ngạc quay đầu, nhìn người đang cầm trường kiếm, lưỡi kiếm còn chưa cạn máu, ánh mắt đầy vẻ không thể tin nổi: “Tại sao…”

“Sư huynh!” Bốn tu sĩ bên dưới cũng đồng loạt xông lên, hai người đỡ lấy tu sĩ bị thương ngã xuống, hai người vung kiếm chém văng kẻ vừa đả thương người ra.

“Ngươi đang làm cái gì thế! Chúng ta không phải phụng mệnh mang thanh kiếm này về tông môn sao!”

“Sao ngươi có thể đả thương sư huynh!”

Rõ ràng sáu người này đều là tu sĩ cùng một tông môn.

Tên tu sĩ bị chém văng ra kia không hề trả lời, chỉ mở to đôi mắt đỏ ngầu vấy máu, lần nữa vung kiếm chém về phía bọn hắn!

Đối diện với đôi mắt ấy, bọn hắn mới nhận ra tình hình không ổn: “Không xong! Cửu sư đệ chắc là bị thứ gì đó ám vào, mất đi thần trí rồi!”

Ngay lúc này, hai tu sĩ đang dìu người bị thương cũng đột nhiên đứng bật dậy, cùng đưa tay chộp lấy chuôi hắc kiếm bên cạnh.

Bọn hắn phát hiện đối phương tranh giành với mình, lại không chút do dự giơ kiếm trong tay đâm về phía đối phương!

Tu sĩ đang ngăn cản Cửu sư đệ thấy vậy liền vội vàng xông lên, hất văng trường kiếm trong tay hai người bọn hắn, vung chưởng vỗ bay hai người sang hai bên!

Thế nhưng, sau khi làm xong những việc này, hắn ta cư nhiên cũng đưa tay về phía hắc kiếm, nắm chặt chuôi kiếm, vừa mới rút ra được một chút thì nghe thấy sau lưng truyền đến một tiếng kêu kinh hãi: “Tam sư huynh mau tránh ra!”

Tu sĩ đang rút kiếm theo bản năng ngồi thụp xuống, một thanh trường kiếm quét qua đỉnh đầu hắn, trực tiếp chém bay phát quan buộc tóc, mái tóc dài tức khắc xõa tung.

Tất cả diễn ra quá nhanh, chỉ trong vài hơi thở, sáu tên tu sĩ kia thế mà đều mất đi lý trí, đôi mắt đỏ ngầu, ai nấy đều tranh nhau rút kiếm, lại còn tấn công lẫn nhau!

Thấy cảnh này, các tu sĩ đang quan sát ở phía trên đều kinh hãi.

Đây là tình huống chưa từng xuất hiện ở các kiếm đài trước đó!

Ở kiếm đài thứ năm, sau khi chặt đứt xích sắt là có thể trực tiếp ra tay rút kiếm.

Tranh giành thì có, nhưng không phải là sự tranh đoạt giữa những người cùng môn phái, mà là giữa vài tông môn và gia tộc khác nhau, không giống như đệ nhất kiếm đài này, rõ ràng là sáu tu sĩ cùng tông môn đi lên, vậy mà tất cả đều mất thần trí, tàn sát lẫn nhau.

Nghiêm Cận Sưởng: “Không đúng! Đây là yêu kiếm!” Thứ tỏa ra từ thanh kiếm này chính là yêu khí!

Đa số yêu kiếm và yêu đao đều được rèn đúc bằng cách dung hợp yêu cốt yêu huyết, đương nhiên cũng có những phương thức khác, ví dụ như đặt vào nơi chôn cất đại yêu, trải qua năm dài tháng rộng thấm nhuần, hoặc là đưa linh hồn đại yêu vào trong đao kiếm, khiến nó trở thành kiếm linh.

Tóm lại, phương pháp chế tạo yêu kiếm yêu đao rất nhiều, và uy lực của chúng cũng khác nhau, chủ yếu phải xem đó là loại yêu gì.

Yêu khí tỏa ra từ thanh yêu kiếm này dường như có thể mê hoặc tâm hồn, dẫn dụ người ta đến tranh đoạt thanh kiếm đó và vì vậy mà đại chiến với nhau.

Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều vừa rồi cũng hít vào một ít yêu khí, hiện giờ đều cảm thấy bản thân cũng muốn đi đoạt kiếm, có điều bọn hắn đều đang nỗ lực kiềm chế, không hề xông lên phía trước.

Ngay khi Nghiêm Cận Sưởng đang suy tính nên làm thế nào, thân thể sáu người kia cư nhiên lại lần nữa phát sinh biến hóa!

Trên đầu bọn hắn từ từ mọc ra ba chiếc sừng đỏ dài nhọn, trên tai mọc ra lông vũ giống như loài chim, răng cũng bắt đầu dài ra, trở nên sắc bén vô cùng!

Nghiêm Cận Sưởng: Nơi này không thể nán lại thêm được nữa.

Hắn lập tức điều khiển khôi lỗi, phụ thêm linh lực lên đó, lại triệu ra linh kiếm mang ra từ Vạn Sâm Thí Luyện Tháp, chém mạnh vào bình chướng bao phủ phía trên kiếm đài!

“Oanh!”

Linh quang màu xám đậm lần nữa bật ra, sức mạnh to lớn chấn bay Nghiêm Cận Sưởng, đập mạnh vào trụ đá cao lớn ở giữa, trụ đá tức khắc lún xuống một hố lớn hình người.

Sắc mặt An Thiều đại biến, vội vàng đuổi theo, nhưng sáu tên tu sĩ đang đánh nhau quanh trụ đá trung tâm phản ứng còn nhanh hơn — bọn hắn tưởng rằng Nghiêm Cận Sưởng bay tới cũng là để tranh đoạt thanh hắc kiếm với bọn hắn.

Khoảnh khắc Nghiêm Cận Sưởng bị chấn bay đã dùng linh lực bảo hộ sau lưng, nên khi va vào trụ đá không thấy đau lắm, chỉ hơi choáng váng.

Thấy sáu tên tu sĩ Kim Đan kỳ hợp lực công tới, Nghiêm Cận Sưởng vội vàng triệu ra Kim giai khôi lỗi và hơn mười Ngân giai khôi lỗi, miễn cưỡng chặn được đòn tấn công của bọn hắn.

Hồng Điền Hoa màu đen cũng từ cổ tay Nghiêm Cận Sưởng bay ra, trong nháy mắt phóng to gấp mấy lần, quấn chặt lấy những tu sĩ đó.

Tu vi của những tu sĩ này đều trên cơ Nghiêm Cận Sưởng, lại vì nhiễm phải yêu khí trên kiếm mà trở nên cuồng bạo vô cùng, cơ thể biến hóa, sức mạnh rõ ràng mạnh hơn trước nhiều!

Bọn hắn thậm chí vứt bỏ bản mệnh linh kiếm của mình, bắt đầu sử dụng đôi móng vuốt dài nhọn sắc bén, xé xác Hồng Điền Hoa đang quấn quanh người.

Nghiêm Cận Sưởng thoát ra khỏi hố đá, bay ra xa, mấy tên tu sĩ kia cư nhiên cũng đuổi theo, tiếp tục tấn công hắn.

Hắn rõ ràng đã cách hắc kiếm rất xa, và cũng không hề có động tác muốn tranh đoạt thanh kiếm đó, nhưng những tu sĩ bị nhiễm yêu khí này dường như không có ý định từ bỏ việc tấn công hắn.

Những rễ cây màu đen từ phía sau mấy người kia vươn tới, quấn lấy chân của sáu người, dùng lực hất mạnh xuống dưới!

“Bành!”

Sáu người đập mạnh xuống kiếm đài, làm bắn lên vô số đá vụn và khói bụi!

Nhưng chẳng bao lâu sau, bọn hắn thế mà lại lần nữa xông lên!

Lúc này bọn hắn đã biến hóa hoàn toàn không còn hình người, y phục trên người rách nát toàn bộ, da dẻ trở nên đỏ rực, một số nơi thậm chí còn mọc ra lông vũ!

An Thiều lập tức dùng rễ cây quấn lấy linh kiếm, chém về phía bọn hắn, nhưng lại bị móng vuốt của bọn hắn chặn lại!

Móng vuốt kia cư nhiên trở nên cứng rắn như thế, đến cả linh kiếm cũng không chém đứt nổi!

Nghiêm Cận Sưởng lần nữa dùng khôi lỗi kìm hãm bọn hắn, ngự kiếm đưa An Thiều bay ra xa.

Nghiêm Cận Sưởng cảm thấy hơi thở của mình bắt đầu trở nên nóng bỏng, khi cúi đầu nhìn cảnh tượng bên dưới, phát hiện ở giữa dường như ngăn cách bởi một tầng sương mù đỏ quạch như máu.

Yêu khí ở đây quá nặng, dù hắn có cẩn thận bế khí cũng không có tác dụng gì lớn.

Nghiêm Cận Sưởng nhận ra tình hình bất ổn, vội vàng nhắm mắt lại, giãn ra khoảng cách với An Thiều.

An Thiều: ?

Nghiêm Cận Sưởng: “Yêu khí hiện tại của ngươi, so với thanh yêu kiếm kia thì thế nào?”

An Thiều: “Có thể thử một chút.”

Nghiêm Cận Sưởng: “Chúng ta hiện giờ không cách nào rời khỏi đây, vừa rồi ngươi cũng nghe thấy rồi, có một kiếm đài khi kiếm bị người ta rút ra thì kiếm đài đó liền sụp đổ, cho nên…” Nghiêm Cận Sưởng cảm thấy hơi mông lung, khựng lại một chút mới gượng chống tiếp tục nói: “Có lẽ chỉ khi rút thanh yêu kiếm kia ra, chúng ta mới có thể rời khỏi đây.”

An Thiều: “Ta nghĩ cách trấn áp yêu khí của nó, ngươi đi rút kiếm?”

Nghiêm Cận Sưởng mở mắt nhìn về phía An Thiều.

An Thiều lúc này mới phát hiện, đôi mắt của Nghiêm Cận Sưởng cư nhiên cũng giống như mấy người kia, đều đã biến thành một mảnh đỏ tươi như máu.