← Phản Xuyên Thư Chi Thần Cấp Yển Sư

Chương 166: Phủ Cầm

19 min read 09.09.2026

Nghiêm Cận Sưởng dời tầm mắt xuống, nhìn về phía dưới chân An Thiều.

An Thiều có chút mờ mịt, lần theo ánh mắt của Nghiêm Cận Sưởng mới phát hiện dưới chân mình vậy mà đang đạp lên một phiến đá màu kim hồng.

Tảng đá này đặt bằng phẳng trên mặt đất, An Thiều lại từ phía sau Nghiêm Cận Sưởng đi tới, trong lòng còn đang bận tâm chuyện vừa phát hiện, đang định nói cho Nghiêm Cận Sưởng nên hoàn toàn không chú ý tới chỗ này còn đặt một tảng đá lớn.

Thông Thiên Thụ Linh kinh hãi thốt lên: “Ngươi ngươi ngươi… Ngươi mau đứng lên đi! Sao ngươi có thể đạp lên Huyền Kim Thạch Cầm! Thật là vô lễ! Nếu giẫm hỏng thì phải làm sao? Khoan đã! Không đúng! Ngươi thế mà thật sự có thể khiến nó phát ra âm thanh!”

Nghiêm Cận Sưởng: “Cho nên, nó vốn dĩ không phải thứ dễ dàng phát ra tiếng động, có phải hay không?”

Thông Thiên Thụ Linh: “…”

Thông Thiên Thụ Linh vội vàng chuyển chủ đề: “Cầm phổ được giấu ở dưới đáy Huyền Kim Thạch Cầm, ngươi đã có thể khiến cây cầm này phát ra âm thanh, thì mau chóng theo cầm phổ mà phủ cầm (quánh đờn) đi. Các ngươi không phải muốn mau chóng mở ra Kim Vân Tuyền Oa để rời khỏi đây sao?”

An Thiều không hiểu: “Các ngươi đang nói gì vậy? Cầm phổ gì, cây cầm gì?”

An Thiều dời chân rời khỏi phiến đá màu kim hồng kia, nhưng mu bàn chân không biết chạm vào chỗ nào, lại là một tiếng “oàng” vang lên. Âm thanh không linh ấy tựa như vang vọng trong đầu của tất cả mọi người.

Trong vòng mấy hơi thở, bốn phía tĩnh lặng như tờ.

Rất nhanh sau đó, giống như giọt nước rơi vào chảo dầu, tất cả tu sĩ ở gần đó đều bùng nổ, lũ lượt rút kiếm nhìn quanh, thần sắc vô cùng căng thẳng!

Nếu nói tiếng động ban đầu chỉ là ảo giác, thì bây giờ chuyện này là thế nào!

Hơn nữa âm thanh này không phải chỉ một hai tu sĩ nghe thấy, mà là tất cả mọi người!

“Các ngươi có nghe thấy không? Âm thanh đó lại tới nữa!”

“Nghe thấy rồi! Có một âm thanh kỳ quái chấn động trong đầu ta!”

“Là ảo giác sao?”

“Làm sao có thể tất cả mọi người cùng lúc nảy sinh ảo giác được!”

“Là ai? Rốt cuộc là ai? Kẻ nào phát ra âm thanh mà có thể cùng lúc cưỡng ép xông vào thức hải của mọi người, chuyện này cũng quá đáng sợ rồi! Là vị đại năng Đại Thừa Kỳ nào tới sao?”

Các tu sĩ xung quanh bàn tán xôn xao, nhìn quanh bốn phía với ánh mắt đầy cảnh giác. Không ai chú ý tới, bên cạnh rễ cây Thông Thiên Thụ, một nam tử mặc trường sam bó tay màu xanh thẫm và một nam tử mặc hắc bào đang đứng đối diện nhau, giữa hai người đặt một phiến đá màu kim hồng hình dài.

Thực ra nếu nhìn kỹ sẽ thấy xung quanh phiến đá kim hồng này điêu khắc một số văn lý tinh tế và phức tạp, nhưng chính giữa phiến đá lại trơn nhẵn vô cùng, không thấy một sợi dây đàn nào.

Nghiêm Cận Sưởng vừa rồi đã tự tay sờ qua, quả thực không chạm thấy dây, nhưng An Thiều đã có thể làm thạch cầm phát ra âm thanh, chứng minh Thông Thiên Thụ Linh không lừa bọn họ, đây có lẽ thật sự là một phương thạch cầm.

Vừa rồi Thông Thiên Thụ Linh trực tiếp đối thoại với Nghiêm Cận Sưởng, An Thiều không nghe thấy nên không biết phiến đá dưới chân mình chính là cây cầm trong miệng thụ linh.

Thông Thiên Thụ Linh bèn thuật lại phương pháp vừa nói với Nghiêm Cận Sưởng một lần nữa.

Nghiêm Cận Sưởng nhấc tảng đá lên, phát hiện mặt dưới tảng đá cũng bằng phẳng một mảnh, đưa tay dò xét một hồi cũng không tìm thấy ám cách nào nghi là giấu cầm phổ.

An Thiều lại gần: “Dưới tảng đá đến một khe hở cũng không có, giấu phổ ở đâu được?”

Nghiêm Cận Sưởng nhìn An Thiều: “Ngươi tới thử xem.”

An Thiều bèn đưa tay qua, nhưng còn chưa đợi đầu ngón tay hắn chạm tới đáy thạch cầm, chỗ đó đột nhiên lóe lên một luồng kim quang!

Ngay sau đó, chỉ nghe một tiếng “cạch”, một chỗ dưới đáy thạch cầm đột ngột mở ra, từ bên trong trượt ra một cuốn sách dày chừng một lóng tay.

Nghiêm Cận Sưởng: “…”

An Thiều: “…”

Tầm mắt Nghiêm Cận Sưởng rơi trên người An Thiều, đầy vẻ suy tư.

Trong tình tiết mà mảnh vỡ đen hiển thị, thông đạo Kim Vân nối liền bí cảnh và ngoại giới không hề biến mất, cũng không cần dùng tới phương thạch cầm này, cho nên trong cốt truyện không xuất hiện thạch cầm.

Hiện tại, thạch cầm này rõ ràng có chút quan hệ với An Thiều, mà theo lời Thông Thiên Thụ Linh, thạch cầm này còn là do vị Tiên quân khai hỏa bí cảnh này để lại…

An Thiều liếc mắt liền nhìn ra suy tính trong lòng Nghiêm Cận Sưởng, nói: “Ta không có quen biết vị Tiên quân nào đâu nha, Yêu tộc chúng ta những vị thành tiên chỉ có mấy vị đó thôi, vả lại bọn họ đều đã phi thăng lên Tiên Loan Giới trước khi ta khai mở linh trí rồi.”

Nghiêm Cận Sưởng: “Ừm, xem cầm phổ trước đã.”

An Thiều cầm cuốn sách lên, phát hiện chữ viết trên bìa đã mờ mịt, lật ra trang sau thì thấy trên đó viết bốn chữ phức tạp và kỳ quái.

An Thiều nhìn không hiểu, đang định hỏi thì nghe bên tai truyền đến giọng của Nghiêm Cận Sưởng: “Hội Mộng Chi Thuật.”

An Thiều có chút kinh ngạc: “Ngươi nhìn hiểu sao?”

Nghiêm Cận Sưởng: “Biết sơ một hai.”

An Thiều lật tiếp ra sau, chỉ thấy trên trang sách viết chữ dày đặc, toàn bộ đều là thứ hắn nhìn không hiểu, hơn nữa mỗi một trang sau đó đều như vậy.

An Thiều chỉ đành nhìn sang Nghiêm Cận Sưởng: “Chỗ này viết cái gì vậy?”

Vừa rồi khi An Thiều lật sách, Nghiêm Cận Sưởng đã đứng bên cạnh quan sát, lúc này đôi mày khẽ nhíu lại: “Đây căn bản không phải cầm phổ, hẳn là một cuốn công pháp bí tịch.”

Thông Thiên Thụ Linh: “Bí tịch? Không nên chứ! Bên trong này đáng lẽ phải đặt cầm phổ, trong cầm phổ có một chương gọi là “Kim Vân Khúc”, chỉ cần gảy khúc nhạc đó là có thể mở ra Kim Vân Tuyền Oa rồi.”

Cho đến khi An Thiều nhanh chóng lật hết cả cuốn sách, Nghiêm Cận Sưởng vẫn không tìm thấy ba chữ “Kim Vân Khúc”.

Kiểu chữ trong sách này phức tạp và kỳ dị, hoàn toàn khác với chữ bọn họ thường dùng. Nghiêm Cận Sưởng vừa xem nhanh theo nhịp lật của An Thiều, chỉ cảm thấy hoa mắt chóng mặt, dù có dời tầm mắt sang chỗ khác thì trong mắt dường như vẫn còn thấy những chữ kia, não bộ sắp bị những văn tự cổ quái này lấp đầy.

Nghiêm Cận Sưởng quay mặt đi, nhắm hai mắt lại, day day huyệt thái dương để thư giãn — trước đây hắn ở Bác Quyển Cung xem một hơi nhiều sách như vậy cũng chưa từng thấy mệt mỏi thế này.

An Thiều: “Nhưng vẻ ngoài của cuốn bí tịch này lại tương tự với một cuốn cầm phổ từng thấy trước đây, trên cuốn cầm phổ đó ghi chép toàn là cổ nhạc phổ.”

Thông Thiên Thụ Linh: “… Cổ thư đa phần đều dùng loại giấy này để ghi chép, tương tự là chuyện bình thường.”

Nghiêm Cận Sưởng sực nhớ ra điều gì, từ trong Xích Ngọc Ly Giới lấy ra cuốn cầm phổ trước đây tùy tay đấu giá được ở sàn đấu giá Vạn Quyển Lâu, lật mở rào rào, rất nhanh đã lật tới một trang: “Là chương này sao?”

An Thiều quay đầu nhìn lại, quả nhiên thấy trên đó viết ba chữ lớn — Kim Vân Khúc.

An Thiều: “…” Đây là sự trùng hợp cỡ nào chứ?

Tuy không biết tại sao cầm phổ vốn dĩ nên đặt trong thạch cầm này lại xuất hiện ở bên ngoài bí cảnh, còn bị người của Vạn Quyển Lâu coi như bí tịch không quan trọng mang đi đấu giá, nhưng hiện tại đã tìm được thì vẫn nên giải quyết chuyện trước mắt là hơn.

An Thiều nhận lấy cầm phổ từ tay Nghiêm Cận Sưởng, tùy tay nhét cuốn bí tịch mà hắn nhìn không hiểu kia cho Nghiêm Cận Sưởng, sau đó bắt đầu ghi nhớ phổ.

Dù Thông Thiên Thụ Linh nói phải theo phổ mà phủ cầm, nhưng nếu không nhớ kỹ nhạc phổ này thì khúc nhạc đàn ra khó mà thành điệu.

Bình thường An Thiều cứ hễ nhắc tới xem sách là lười biếng, giờ nhớ nhạc phổ lại rất nghiêm túc.

Một lát sau, An Thiều mới khom lưng, đặt tay lơ lửng trên giữa phiến đá màu kim hồng, thử gảy nhẹ một cái vào nơi đáng lẽ phải có dây đàn.

【 Tranh! —— 】

Âm thanh không linh ấy một lần nữa truyền vào trong não!

Có điều rõ ràng đã khác với hai lần phát ra âm thanh trước đó.

Chuyện này cũng không lạ, dù sao hai lần vừa rồi An Thiều hoàn toàn là vô ý giẫm lên.

Vì âm thanh này trực tiếp truyền vào não mọi người, nên cho dù mọi người đã nghe thấy tiếng thứ ba, vẫn không ai tìm được âm thanh này rốt cuộc truyền tới từ hướng nào.

Thấy phương pháp này có hiệu quả, An Thiều bèn khoanh chân ngồi bên cạnh Huyền Kim Thạch Cầm, hai tay lơ lửng trên thạch cầm, đầu ngón tay lướt qua cây thạch cầm không dây.

Âm thanh lại vang lên, An Thiều cảm giác được đầu ngón tay mình chạm vào những sợi dây vô hình, chỉ là cảm giác khi chạm vào rõ ràng không giống dây đàn thông thường, hắn nghiêm nghị nói: “Có chín sợi dây.”

Để đề phòng vạn nhất, An Thiều bảo Nghiêm Cận Sưởng ngồi ở phía bên kia thạch cầm, tức là đối diện An Thiều, giơ cuốn cầm phổ lên.

Mặc dù An Thiều đã nhớ kỹ cầm phổ, nhưng vẫn lo lắng sẽ có chỗ sai sót.

An Thiều rủ mắt, đầu ngón tay thon dài một lần nữa rơi trên thạch cầm.

Lần này, thứ vang vọng trong não mọi người không còn là một tiếng cầm đơn lẻ, mà là một trường khúc thành điệu!

Tiếng cầm không linh du dương, uyển chuyển miên trường, từng tiếng vang vọng.

Dù là vang lên trong não bộ thì cũng không còn chói tai như trước đó nữa.

Đám tu sĩ dần nhận ra, âm thanh này ngoại trừ việc cưỡng ép xông vào thức hải của bọn họ thì dường như không gây ra tổn thương gì, hơn nữa khúc nhạc này nhu hòa, dường như có công hiệu an hồn định phách, ngược lại khiến bọn họ thư thái hơn nhiều.

Kim Vân Khúc vang vọng khắp toàn bộ bí cảnh, ở rất nhiều nơi mà mọi người không nhìn thấy, các yêu thú đang ở trong bí cảnh lũ lượt thò đầu ra khỏi nơi ẩn nấp, đồng loạt ngẩng đầu nhìn về phía đỉnh Linh Sơn.

Ngay cả các linh thực cũng hơi nghiêng mình về phía Linh Sơn, dường như cũng đang yên lặng lắng nghe.

An Thiều rất nhanh đã làm quen với thạch cầm này, mười ngón tay gảy nhẹ, từ từ chìm vào cảnh đẹp.

Nghiêm Cận Sưởng ngồi đối diện An Thiều, một tay giơ cầm phổ, tầm mắt từ cây thạch cầm không thấy dây này từ từ dời lên trên khuôn mặt An Thiều.

Gương mặt từng mang theo chút nét tròn trịa nay đã nảy nở, trút bỏ vẻ thanh sơ của thiếu niên, càng thêm thanh tú, đôi mắt cáo hơi xếch lúc này đang rủ xuống, trong đôi đồng tử màu kim nhạt phản chiếu hình bóng cây thạch cầm kim hồng.

Ngày thường An Thiều luôn giữ bộ dạng hi hi ha ha, chẳng bao giờ nghiêm túc, lúc này nghiêm túc lại thì trông rất giống một vị phiên phiên công tử ôn văn nhĩ nhã.

Không biết qua bao lâu, vạt áo của An Thiều chậm rãi tung bay, mái tóc dài cũng bị gió thổi động.

Cuốn cầm phổ Nghiêm Cận Sưởng đang giơ bị gió thổi hơi lật lên, lại bị Nghiêm Cận Sưởng dùng ngón tay miết phẳng.

Hướng gió này rõ ràng không giống gió thường, không phải thổi từ hướng này sang hướng khác mà là từ bốn phương tám hướng hội tụ lại, bắt đầu bao quanh bọn họ, lá rụng và bụi bặm xung quanh đều bắt đầu xoay quanh bọn họ, nói chính xác hơn, những chiếc lá và khói bụi này đang xoay quanh An Thiều.

Gió xung quanh dần trở nên dồn dập, luồng gió bao quanh bọn họ cũng ngày càng lớn, thổi đến mức tóc tai vạt áo tung bay, bụi khói gần như làm mờ tầm mắt.

Theo gió ngày càng nhiều, bốn phía xung quanh cũng nhanh chóng bị ảnh hưởng!

Tiếng cầm bắt đầu trở nên dồn dập, ngón tay An Thiều lơ lửng trên cầm cũng gảy ngày càng nhanh!

Một lượng lớn gió từ bốn phương tám hướng của bí cảnh hội tụ về đỉnh Linh Sơn này, bao quanh bên người An Thiều.

Ngay lúc này, không biết là ai đột nhiên hét lên một tiếng.

“Mọi người mau nhìn lên bầu trời!”