Chương 151: Thông Thiên Quả
Mậu gia chủ không nói hai lời, lập tức quở trách Mậu Phi Sinh một trận giữa đám đông, trách hắn không phân biệt trường hợp, rõ ràng biết hiện tại mọi người đều đang đề phòng lẫn nhau, dễ xảy ra tranh chấp nhất, vậy mà còn dám rút kiếm trước vào lúc này.
Mậu Phi Sinh cúi đầu, mặt căng ra, nắm đấm giấu trong tay áo siết chặt, nhưng từ đầu đến cuối không hề phản bác.
Đúng lúc này, không biết ai đó đột nhiên hét lên một câu: “Mau nhìn đằng kia! Là ai đang leo cây ở đó!”
Nghiêm Cận Sưởng nhìn theo tiếng gọi, liền thấy một nữ nhân mặc bộ váy vải xanh sẫm đang giơ cao tay, ngón tay bấu chặt lấy vỏ cây, hai chân gắng sức kiễng lên, dường như đang cố gắng leo lên cây.
Mái tóc của nữ nhân đó xõa tung, vì không được chải chuốt nên trông rất rối rắm, trên mặt dính những mảng bẩn lớn, cánh tay gầy guộc để lộ ra do giơ cao cũng dính đầy bùn đất, trông vô cùng nhếch nhác.
Thấy cảnh này, không chỉ Mậu Phi Sinh mà ngay cả sắc mặt của Mậu gia chủ cũng thay đổi.
“Ơ? Đó chẳng phải là Vân phu nhân sao?”
Có người liếc mắt đã nhận ra đó là ai, thế là mọi người lại đồng loạt nhìn về phía Mậu Phi Sinh và Mậu gia chủ.
Mậu gia chủ sắc mặt khó coi: “Tại sao nàng ta lại xuất hiện ở đây! Có phải ngươi đã đưa nàng ta tới không!”
Mậu Phi Sinh đối mặt với tiếng gầm của Mậu gia chủ, chỉ cảm thấy càng thêm uỷ khuất: “Phụ thân, ta không biết vì sao nàng lại xuất hiện ở đây, ta cũng vừa mới biết nàng mất tích, đang định đi tìm đây.”
Mậu gia chủ lạnh lùng nhìn chằm chằm vào mắt Mậu Phi Sinh, cố gắng tìm ra dấu vết nói dối trong mắt hắn: “Tốt nhất những gì ngươi nói đều là thật! Chứ không phải là vọng tưởng dùng linh quả để chữa cái bệnh điên vô phương cứu chữa của nàng ta!”
Nói xong, Mậu gia chủ lại bảo gia bộc bên cạnh: “Lôi nàng ta xuống cho ta! Đưa về!”
Thế là đám gia bộc nhà họ Mậu bám sát sau lưng Mậu gia chủ lập tức xông qua, trực tiếp lôi Vân phu nhân – người đang cố leo cây mà chẳng làm sao dùng sức được – xuống dưới!
“A! ——” Vân phu nhân phát ra một tiếng thét chói tai, không ngừng đá đấm những gia bộc đang đến bắt mình, nhưng đôi mắt lại nhìn chằm chằm phía trên, vùng vẫy giơ hai tay lên cao, dường như muốn chộp lấy thứ gì đó.
Biểu hiện của nàng quá lộ liễu, mọi người theo bản năng nhìn theo tầm mắt của nàng, liền vừa vặn nhìn thấy trên tán cây Thông Thiên thụ đen kịt dưới bầu trời đêm, bỗng sáng lên một điểm sáng màu xanh nhạt.
Đó là, Thông Thiên quả đã chín rồi!
Lứa Thông Thiên quả chín trước đó sớm đã bị đám linh tu đến trước hái sạch, Thông Thiên thụ thiếu đi quả chín liền tối sầm lại trong nháy mắt, giữa màn đêm chỉ còn một mảnh đen kịt.
Mà bây giờ, trên tán cây đen kịt ấy, lại sáng lên những điểm sáng xanh nhạt!
Ánh sáng đó nhanh chóng từ xanh nhạt chuyển sang xanh đậm, từ một điểm sáng trông có vẻ nhỏ bé biến thành một quầng sáng to bằng nắm tay!
Một luồng gió dài thổi qua, lá cây Thông Thiên thụ rung động theo gió, phát ra một hồi tiếng lá va chạm đồng loạt, điểm sáng xanh trên cây cũng ngày càng nhiều, ngày càng sáng, quầng sáng cũng dần trở nên lớn hơn, cho đến khi chiếu sáng toàn bộ tán cây to lớn!
Ánh xanh rực rỡ nhanh chóng thắp sáng đôi mắt của tất cả tu sĩ đang đứng dưới gốc cây, mà tất cả chuyện này chỉ diễn ra trong vòng một hơi thở ngắn ngủi.
Một số tu sĩ không chờ nổi nữa mà lao thẳng lên trên, múa kiếm chém về phía Thông Thiên thụ, định trực tiếp chặt hạ những cành cây đang kết quả!
Tuy nhiên, khi kiếm phong mang theo linh quang quét ra, rơi lên cành cây Thông Thiên thụ, lại có một luồng hào quang màu bạc từ trong cây chấn ra, hất văng những tu sĩ định chặt cành lấy quả ra ngoài!
“Bùm bùm bùm!” Những tu sĩ xông lên tranh quả đầu tiên không một ai ngoại lệ, đều bị sức mạnh hiện lên từ Thông Thiên thụ chấn khai, ngã mạnh xuống đất, tung lên những mảng bụi lớn.
Cũng cho đến lúc này, bọn họ mới nhận ra rằng nhiều tu sĩ của các cường tông đại tộc đều không hề động đậy, chỉ lạnh lùng nhìn bọn họ lao lên, một số tu sĩ còn lộ ra nụ cười giễu cợt, rõ ràng là đang cười bọn họ vô tri vô úy.
Quả của Thông Thiên thụ chỉ có thể hái khi đã chín hoàn toàn, nếu không thì dùng bất cứ cách nào cũng không hái xuống được, hơn nữa khi hái không được chạm vào cành và lá cây, nếu không Thông Thiên thụ sẽ phát động tấn công.
Luồng ngân quang mạnh mẽ đột ngột hiện ra từ Thông Thiên thụ vừa rồi chính là sức mạnh của nó.
Loại Thông Thiên thụ mọc cao lớn như thế này, thậm chí đã có thể cắm rễ vững chắc trên đỉnh núi, ngạo thị toàn bộ bí cảnh, sức mạnh của nó mạnh mẽ tương đương với toàn lực nhất kích của tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ!
Nếu bị trúng một đòn như vậy, tu sĩ có tu vi thấp hơn Dung Hợp kỳ e rằng nửa cái mạng cũng mất.
Mấy tu sĩ vội vàng cướp Thông Thiên quả lúc nãy, có mấy người bị sức mạnh đó đánh rơi xuống đất, đập ra những hố sâu hình người, còn việc bọn họ nằm dưới đáy hố có còn đứng dậy được hay không thì phải xem mệnh có đủ cứng hay không.
Nếu tu vi quá thấp, cho dù có vùng vẫy đứng dậy được thì e rằng cũng không còn dư sức lực để tranh đoạt linh quả với người khác.
An Thiều chứng kiến cảnh này, khó giấu nổi kinh ngạc: “Linh lực màu bạc vừa rồi mạnh quá, đây chính là Thông Thiên thụ sao?”
Nghiêm Cận Sưởng: “Thông Thiên quả vẫn chưa chín hoàn toàn, đầu cành kết nối với quả vẫn đang truyền linh lực cho quả, quả này tương đương với một phần cơ thể của Thông Thiên thụ, lúc này hái quả thì cũng giống như hấp tấp xông lên chặt tay chân của một tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ. Nếu quả chín hoàn toàn, đầu cành đó sẽ ngừng truyền linh lực, lúc này quả tương đương với lông tóc của con người, rất dễ bứt ra.”
An Thiều: “Nhưng mà, làm sao để phán đoán khi nào nó chín hoàn toàn? Có phải là lúc ánh sáng của nó rực rỡ nhất không?”
Nghiêm Cận Sưởng: “Phải, nhưng điểm này rất khó phán đoán, vì không ai biết nó có thể sáng đến mức nào, bởi vì mỗi cây Thông Thiên thụ, thậm chí mỗi quả Thông Thiên quả đều không giống nhau, dù trước đây từng hái quả rồi cũng không thể dùng kinh nghiệm đó để xác định khi nào quả trên cây này chín, ngay cả người vừa hái được linh quả trên cây này cũng không thể chắc chắn thời cơ chín của quả tiếp theo.”
Nghiêm Cận Sưởng nhìn An Thiều: “Cho nên, cách ổn thỏa nhất chỉ có hai loại, một là lúc ánh sáng của quả bắt đầu mờ đi, vì điều đó có nghĩa là Thông Thiên thụ bắt đầu hấp thụ sức mạnh của quả này rồi, Thông Thiên thụ chỉ hấp thụ quả chín của chính mình, nên cũng từ đó có thể khẳng định quả đã chín, còn loại thứ hai, đó là: Cướp.”
Quả mà người khác đã hái xuống thì đương nhiên là đã chín rồi.
An Thiều: “…”
An Thiều quan sát xung quanh, phát hiện một số tu sĩ chung quanh đang ngẩng đầu, ánh mắt rực cháy nhìn chằm chằm vào những quả Thông Thiên quả màu xanh ngày càng rực rỡ phía trên, còn một số tu sĩ đã nhìn sang những tu sĩ bên cạnh, hoặc nhìn sang tu sĩ của các tông môn khác.
Nghiêm Cận Sưởng: “Quả Thông Thiên phát ra ánh xanh đầu tiên sắp chín rồi.”
An Thiều: “Hả? Ngươi còn tìm được là quả nào sao?” Hiện tại có quá nhiều Thông Thiên quả cùng sáng lên, chiếu rọi Thông Thiên thụ một màu xanh rực, An Thiều ngẩng đầu nhìn kỹ một chút đã cảm thấy hoa mắt chóng mặt.
Thực tế không chỉ An Thiều, nhiều tu sĩ cũng có cảm giác này, chỉ là để kịp thời cướp được quả, mọi người đều đang nghiến răng kiên trì.
Vừa rồi Nghiêm Cận Sưởng rõ ràng không nhìn chằm chằm vào Thông Thiên quả, vậy mà giờ vẫn có thể tìm thấy vị trí của quả linh quả sáng lên đầu tiên?!
An Thiều có chút không thể tin nổi: “Ta luôn muốn nói, đôi mắt của ngươi thật sự rất…”
Nghiêm Cận Sưởng: “Tối đi rồi.”
An Thiều: “Quả nào?”
Lời vừa dứt, một bóng người đột nhiên bay vọt lên, lao về phía Thông Thiên quả phía trên, nhanh chóng vung linh kiếm trong tay, chém xuống một quả Thông Thiên quả!
Bởi vì vừa rồi đã có tu sĩ chịu giáo huấn, nên hiện tại mọi người đều không dám khinh suất, bây giờ đột nhiên thấy một tu sĩ xông lên, phản ứng đầu tiên của mọi người đều là quan sát xem hắn có thành công hay không.
Thấy hắn thành công chém hạ quả Thông Thiên quả đó, nhiều tu sĩ đều nắm chặt linh kiếm trong tay, nhưng khi bọn họ nhìn rõ bào phục đệ tử trên người tu sĩ kia, tâm tư vừa trỗi dậy định trực tiếp xông lên cướp quả lập tức dập tắt.
Người đó mặc bào phục đệ tử của Kim Quân tông, không chọc nổi, không chọc nổi.
Vẫn là phải tìm mấy tên tán tu không có bối cảnh mới được!
Theo quả linh quả đầu tiên trên cây chín hẳn, những quả khác cũng lần lượt chín hoàn toàn, những tu sĩ đang nhìn chằm chằm vào quả linh quả mình muốn, sau khi thấy ánh sáng của chúng hơi mờ đi, lập tức xông lên!
Thấy ngày càng nhiều tu sĩ bắt đầu lao lên, Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều mới ngự kiếm bay lên!
Tuy nhiên, điểm khác biệt là An Thiều lao về phía những quả linh quả, còn Nghiêm Cận Sưởng… lại lao về phía khoảng không xa vắng ít người!
Mậu Cẩm Hàn đi theo sau hai người: ???
Nghiêm Cận Sưởng ngự kiếm bay ra xa, đầu ngón tay khẽ cử động, mười mấy con khôi lỗi trong nháy mắt từ Xích Ngọc Ly Giới bay ra, đồng loạt lao về phía những quả linh quả đã chín!
Nghiêm Cận Sưởng nhìn chuẩn thời cơ, điều khiển khôi lỗi, chuẩn xác hái xuống năm quả Thông Thiên linh quả vừa chín, khôi lỗi hái được quả nhanh chóng quay về bên cạnh Nghiêm Cận Sưởng, đưa linh quả cho hắn.
Nhưng tu sĩ có thể một lần hái chuẩn như Nghiêm Cận Sưởng không nhiều, rất nhiều tu sĩ cậy đông người, chống đỡ bình chướng phòng ngự rồi hái loạn xạ, hái được thì cất kỹ, không hái được thì vội vàng né tránh đòn tấn công của Thông Thiên thụ.
Trong nhất thời, dưới gốc Thông Thiên thụ đủ loại linh quang hiện lên, tiếng binh khí va chạm không ngớt, tiếng ồn ào không dứt, tiếng thét thảm thiết vang lên, mùi máu tanh nồng nặc.
Còn có rất nhiều tu sĩ tu vi cao dứt khoát phóng ra linh thức chi lực của bản thân, hung hăng trấn nhiếp những tu sĩ tu vi thấp khác.
Ngay khi Nghiêm Cận Sưởng điều khiển khôi lỗi đoạt được hơn hai mươi quả linh quả, có mấy tu sĩ bắt đầu tấn công khôi lỗi của Nghiêm Cận Sưởng, định trực tiếp cướp linh quả có sẵn từ tay khôi lỗi của hắn.
Nghiêm Cận Sưởng đương nhiên không thể để linh quả bị cướp, lại thả ra thêm vài con khôi lỗi đối kháng với bọn họ.
Mặc dù những sợi linh khí tơ kết nối với khôi lỗi rất nhỏ, nhưng tu vi của các tu sĩ tụ tập ở đây không thấp, nhanh chóng thuận theo hướng những sợi linh khí tơ đó tìm thấy Nghiêm Cận Sưởng!
“Ở đây! Tên yển sư điều khiển đám khôi lỗi đó ở đây!”
“Hắn không mặc bào phục đệ tử, trên áo cũng không có gia văn, là một tán tu Khai Quang kỳ!”
Hai chữ “tán tu” dường như đã tiếp thêm cho bọn họ dũng khí vô tận, bọn họ không chút do dự vung kiếm chém về phía Nghiêm Cận Sưởng!
Nghiêm Cận Sưởng cảm nhận được tu vi của những tu sĩ đang tới này cao hơn mình, thế là dứt khoát dẫn dắt con khôi lỗi Tử cấp màu trắng trong Xích Ngọc Ly Giới ra ngoài!
“Oành! ——” Khôi lỗi Tử cấp vung kiếm quét ngang, linh quang màu xanh lục u tối chợt hiện, trực tiếp chấn bay toàn bộ mấy tên tu sĩ đang lao tới!
—