Chương 146: Cố nhân
Dương Vạn Huy thấy đại thiếu gia nhà họ Mậu đang kích động vẫy tay với hai tên tán tu trước mặt, tim hắn bỗng hẫng một nhịp, trong lòng thầm gọi không ổn.
Cái câu định nhờ Nguyên Thanh Lăng làm chủ cho mình, giờ kẹt lại nơi cổ họng, chẳng thể thốt ra lời.
Nghe đồn vị đại thiếu gia này của Mậu gia trong một lần ra ngoài du lịch đã đột ngột mất liên lạc với gia đình, bặt vô âm tín suốt mười năm trời. Mậu gia đã phái không biết bao nhiêu người đi tìm, cáo thị tìm người dán khắp nơi nơi, tiền thưởng cứ thế tăng vọt mà vẫn chẳng có tin tức gì. Mãi cho đến ngày thứ hai sau khi Tây Uyên bí cảnh mở cửa, Mậu đại thiếu gia mới trở về. Gia bộc Mậu gia vội vã tiến vào bí cảnh thông báo cho Mậu gia chủ, khiến ông ta mừng rỡ khôn xiết, lập tức phái người đưa Mậu thiếu gia vào trong bí cảnh này để cả nhà đoàn tụ.
Hiện tại, thế giới bên ngoài bí cảnh đã trôi qua hơn năm ngày, còn bên trong bí cảnh đã qua tận bảy năm, Mậu đại thiếu gia này ở đây cũng đã được mấy năm rồi.
Trong mấy năm qua, ai nấy đều thấy rõ Mậu gia chủ sủng ái vị đại thiếu gia này đến nhường nào. Có lẽ để bù đắp cho những năm tháng chia lìa, Mậu gia chủ đối với vị đại thiếu gia này có thể nói là phục tùng mọi thứ, muốn gì được nấy.
Chưa nói chuyện khác, cứ nhìn cái thác nước này mà xem. Mậu gia chủ biết Mậu đại thiếu gia muốn đến thác nước bắt cá, liền đích thân tới tìm tông chủ Viên Dương Tông của bọn họ để thương lượng. Chẳng biết hai bên đã thỏa thuận những gì, mà sau đó tông chủ đã dặn dò bọn họ rằng, lúc tuần tra nếu thấy vị “tiểu tổ tông” nhà họ Mậu này dẫn người tới gần đây bắt cá thì không được ngăn cản.
Ngay lúc này, đúng vào giờ vị tiểu tổ tông kia đi bắt cá, không ngờ lại đụng phải chuyện này. Càng không ngờ hơn là, Mậu đại thiếu gia kia xem chừng lại có giao tình với hai tên tán tu này.
Và đây chính là điều Dương Vạn Huy lo sợ nhất!
Hắn đã bị hai tên tán tu này hành hạ ra nông nỗi này, vạn nhất tiểu tổ tông nhà họ Mậu kia cứ nhất quyết bảo lãnh hai người bọn họ, chẳng phải cái khổ hắn vừa chịu đều uổng phí sao? Mối thù này của hắn biết bao giờ mới báo được!
Nghiêm Cận Sưởng không rõ tâm tư của Dương Vạn Huy đang ở trong tù lung hình khôi lỗi kia đang xoay chuyển trăm ngàn lần chỉ trong nháy mắt. Nghe thấy có người gọi mình và An Thiều, hắn hơi nghi hoặc nhìn sang, đồng thời không quên dùng Thức Linh Thể nhìn chằm chằm Nguyên Thanh Lăng, đề phòng gã đột ngột ra tay.
Mậu đại thiếu thấy Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều đều không đáp lại mình, bèn nói tiếp: “Vạn Lâm Nguyên, khôi lỗi, nhóm người chúng ta cuối cùng đã chia tay nhau ở một hẻm núi đó! Tuy lúc ấy có rất nhiều người, các ngươi chắc là không nhớ nổi ta là ai đâu, nhưng ta thì sẽ không bao giờ quên ơn cứu mạng của hai vị!”
Nghiêm Cận Sưởng lúc này mới nhớ ra.
Năm đó số lượng sinh hồn bị Lâm Vô Tiểu chế thành khôi lỗi quá nhiều, mặc dù Nghiêm Cận Sưởng đã lần lượt đưa sinh hồn của họ về vị trí cũ, nhưng hắn không nhớ rõ diện mạo của từng nhân tu và yêu tu. Thêm vào đó, hắn đã trải qua bao nhiêu năm trong bí cảnh này, những gương mặt vốn không để tâm ghi nhớ giờ lại càng thêm mờ nhạt.
Mậu đại thiếu: “Tuy dáng vẻ các ngươi thay đổi rất lớn, nhưng linh lực không đổi, diện mạo khôi lỗi kia cũng không đổi, ta nhìn một cái là nhận ra ngay!”
Mậu đại thiếu gia hăng hái vẫy tay với bọn họ: “Hai vị mau qua bên này đi, trên thác nước nguy hiểm lắm.”
Tầm mắt Nghiêm Cận Sưởng rơi trên người mấy tu sĩ họ Mậu đứng sau lưng Mậu đại thiếu. Chỉ thấy bốn tu sĩ vừa nãy còn đang xem kịch, lúc này đã đứng sau lưng Mậu đại thiếu, cúi đầu thấp xuống, ngoan ngoãn như bốn con chim cút.
Mậu đại thiếu lại nhìn sang Nguyên Thanh Lăng đang sa sầm mặt mày: “Nguyên đạo quân, đầu đuôi sự việc này ta đã nghe người của ta nói rồi. Hai vị đạo quân này không biết thác nước này là địa bàn của các vị, tưởng rằng đi từ thác nước có thể tránh được những khu vực mọi người đã phân chia. Ngài nghĩ xem, thác nước này nguy hiểm như vậy, người bình thường ai lại muốn mạo hiểm đi đường này chứ? Có thể thấy họ thật sự là muốn tránh địa bàn đã chia của mọi người, chỉ là không ngờ ngay cả cái thác nước này cũng có người chiếm, chứ không phải cố ý xông vào đâu.”
Mậu đại thiếu lại liếc nhìn Dương Vạn Huy đã bị Nghiêm Cận Sưởng kéo lên khỏi mặt nước nhưng vẫn bị nhốt trong tù lung hình khôi lỗi: “Hơn nữa bọn họ vốn dĩ cũng muốn đi rồi, là người của các ngài không cho đấy chứ, cứ liên tục tấn công bọn họ, lửa lớn còn cháy lan sang cả phía chúng ta này.”
Mậu đại thiếu quay đầu lại, bốn con chim cút đứng sau lưng hắn, à không, là bốn vị tu sĩ, gật đầu lia lịa như giã tỏi.
“Đúng đúng đúng! Bọn họ vừa lên đã tấn công, cầu lửa suýt nữa đốt cháy cả bọn ta rồi.”
“Nhưng bọn ta không hề ra tay nhé, bọn ta không tấn công bất kỳ ai, càng không tấn công ân nhân của thiếu gia, bọn ta chỉ là phòng ngự thôi!”
Mậu đại thiếu: “Nguyên đạo quân, ngài xem chuyện này có phải nên thương lượng kỹ lại không, dù sao hiện tại đôi bên cũng đâu có tổn thất gì.”
Nghe vậy, mấy đệ tử của Viên Dương Tông suýt nữa thì thốt ra lời chửi thề.
Các người tất nhiên không có tổn thất rồi, vì đứa bị đánh bị thương là bọn ta đây này!
Đứa bị lũ Xích Sắc Phi Ngư kia cắn cho máu me đầy mình cũng là bọn ta đây này!
Sư huynh của bọn ta còn đang bị nhốt trong cái tù lung hình khôi lỗi kia kìa!
Nguyên Thanh Lăng: “Hiện tại dường như là cố nhân của ngươi đang giam giữ người của ta.”
Mậu đại thiếu lại nhìn về phía Nghiêm Cận Sưởng: “Vị huynh đệ họ Vị này, cái thứ ngươi bắt được kia hiện tại còn có một tên chủ tử thích nghe hắn nịnh hót, nếu giết hắn thì sau này phiền phức lắm, hay là cứ chờ đến khi chủ tử hắn chán rồi hãy tính sau.”
Nghiêm Cận Sưởng: “…”
Nguyên Thanh Lăng: “…”
Dương · cái thứ kia · Vạn Huy: “…”
Dương Vạn Huy muốn phát hỏa, nhưng đối phương là Mậu đại thiếu gia, hắn lại không dám, chỉ đành nghiến răng nhẫn nhịn.
Nghiêm Cận Sưởng nhìn về phía Dương Vạn Huy đang bị nhốt trong khôi lỗi. Dương Vạn Huy bị ánh mắt ấy nhìn chằm chằm, lập tức nhớ lại tất cả những gì vừa trải qua dưới thác nước, cơ thể không tự chủ được mà run rẩy, sắc mặt càng thêm trắng bệch.
Nghiêm Cận Sưởng: “Người có thể trả lại cho các ngươi, cũng hy vọng các ngươi có thể giữ đúng ước định. Tất nhiên, nếu các ngươi muốn làm kẻ tiểu nhân không giữ lời thì ta cũng chẳng còn cách nào.”
Nguyên Thanh Lăng: “Nguyên Thanh Lăng ta nhất ngôn cửu đỉnh, tuyệt không nuốt lời.”
Nghiêm Cận Sưởng điều khiển tù lung hình khôi lỗi bay đến bờ, mở lồng ra, mấy đệ tử Viên Dương Tông vội vàng lao tới đỡ hắn ra ngoài.
Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều thì từ trên thác nước bay xuống bờ nơi Mậu đại thiếu đang đứng.
Mậu đại thiếu lấy từ trong túi áo ra một cái túi càn khôn, nói với Nguyên Thanh Lăng: “Này, trong này có linh dược trị thương thượng hạng, còn có một ít linh thảo giảm đau tan máu bầm, ngươi mau cho hắn dùng đi.”
Nói đoạn, Mậu đại thiếu đưa túi càn khôn đó cho Nghiêm Cận Sưởng.
Nghiêm Cận Sưởng: ?
Mậu đại thiếu: “Nếu ném trực tiếp qua đó sẽ bị phi ngư cắn nát mất.”
Nghiêm Cận Sưởng hiểu ý, dùng khôi lỗi đưa túi càn khôn qua đó.
Nguyên Thanh Lăng nhận lấy túi càn khôn, “Hôm nay ta nể mặt Mậu thiếu gia, chỉ hy vọng sau này sẽ không xảy ra chuyện tương tự nữa.”
Mậu đại thiếu: “Không đâu không đâu, ta bảo đảm, ta cũng là người nhất ngôn cửu đỉnh mà.”
Nguyên Thanh Lăng: “…”
…
Thấy mấy đệ tử Viên Dương Tông đã đi vào rừng ở bờ bên kia, Mậu đại thiếu mới quay lại cười với Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều: “Không ngờ lại có thể gặp lại hai vị ân nhân ở đây, mau đi theo ta, tối nay ta nhất định phải chiêu đãi hai vị thật tử tế! Đúng rồi, bốn người các ngươi mau về báo cho phụ thân ta, nói là ta đã tìm thấy ân nhân rồi!”
Bốn tu sĩ kia vội vàng lĩnh mệnh rời đi, chạy nhanh như bay, sợ chậm một chút sẽ bị tính sổ chuyện cũ.
Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều chắp tay với Mậu đại thiếu: “Đa tạ Mậu thiếu đã giải vây.”
Mậu đại thiếu đưa tay ra đỡ: “Hai vị không cần khách sáo! Các người là ân nhân của ta mà!”
An Thiều: “Mậu thiếu, chuyện này có phiền phức lắm không? Thật sự có thể bỏ qua như vậy sao? Nếu giữ chúng ta lại gây ra tranh chấp không đáng có, thì chúng ta nên sớm rời khỏi đây thì hơn.”
Mậu đại thiếu: “Tuy có chút phiền phức nhỏ, nhưng như thế này coi như ta đã miễn cưỡng báo được ơn rồi chứ? Tranh chấp thì hiện tại chưa có đâu, dù sao Mậu thị chúng ta hiện giờ còn đang có vài hợp tác với Viên Dương Tông, ít nhất là trong bí cảnh này, mọi người ngoài mặt đều phải khách khách khí khí, nếu không rất dễ bị các thế lực khác thừa cơ xông vào.”
Nghiêm Cận Sưởng: “Thừa cơ xông vào?”
Mậu đại thiếu: “Cái bí cảnh này cũng chẳng biết bao giờ mới đóng lại, nhưng hiện tại xem ra vẫn chưa có dấu hiệu gì. Mọi người ở nơi linh khí dồi dào này khoanh vùng chiếm đất, xung đột vốn là khó tránh khỏi. Ai mà chẳng muốn đoạt được tài nguyên tốt, chiếm được chỗ ngon? Nếu giữa các bên không có hợp tác, không giúp đỡ lẫn nhau, đến lúc tranh giành đấu đá thì chẳng ai có lợi cả.”
Mậu đại thiếu nhún vai: “Cho nên, bọn họ chỉ cần thông minh một chút thì sẽ không vì chuyện cỏn con này mà đến tìm phiền phức đâu. Hai vị cứ yên tâm nghỉ ngơi ở đây, nếu thật sự có chuyện gì, ta cũng sẽ lập tức thông báo cho các ngươi.”
Nghiêm Cận Sưởng: “Vậy thì đa tạ Mậu thiếu.”
Mậu đại thiếu: “Đừng khách khí, đúng rồi, các ngươi cứ gọi ta là Cẩm Hàn là được. Mau nhìn xem! Phía trước chính là nơi Mậu gia chúng ta đang tạm cư.”
An Thiều: “Cẩm Hàn huynh, huynh có biết hiện tại những nơi nào trên Linh Sơn này đã bị chiếm đóng không? Chúng ta muốn lên núi, nhưng không biết nên đi đường nhỏ nào để vòng qua.”
Mậu Cẩm Hàn: “Các ngươi muốn lên núi? Chuyện này khó lắm, các vị trí trên núi đều bị mấy thế lực lớn chiếm đóng hết rồi, căn bản không để lại đường nhỏ nào cho người khác đi qua đâu, đặc biệt là nhà họ Mậu kia, chiếm nhiều chỗ nhất.”
“Nhà họ Mậu?” [Mậu Cẩm Hàn (茂-mào trong rậm rạp tươi tốt) – còn nhà họ Mậu (戊-wù trong thiên can – mậu tuất, mậu ngọ…) là họ của 2 chị em đối đầu với main.]
Mậu Cẩm Hàn: “Phải đó, Mậu gia là những người đầu tiên tiến vào bí cảnh này, cũng là những người đầu tiên phát hiện bên trong này là một bí cảnh. Bọn họ vào nhanh, đến Linh Sơn cũng nhanh, sớm đã chiếm giữ những vị trí tốt nhất và dễ thủ khó công nhất. Cộng thêm việc Mậu gia chủ và đệ đệ ruột của lão liên tiếp đột phá đến Xuất Khiếu kỳ, thực lực tăng vọt nha. Rất nhiều tán tu thực lực mạnh mẽ vì muốn có được nơi tu hành tốt hơn đều tự nguyện kết minh với Mậu gia rồi. Hiện tại Mậu gia người đông thế mạnh, nơi chiếm đóng tự nhiên cũng nhiều.”
Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều liếc nhìn nhau.
An Thiều lại nói: “Nghe nói vị cửu thiếu gia nhà họ Mậu kia được Mặc Ngọc Chi Linh công nhận, tu vi tăng vọt, hắn hiện giờ cũng ở trên Linh Sơn này sao?”
Mậu Cẩm Hàn: “Tất nhiên là ở đây rồi, ta còn gặp mấy lần nữa là đằng khác. Bây giờ Mậu gia đắc thế, vị thiếu gia kia cũng kiêu ngạo vô cùng, chỉ hận không thể vểnh mũi lên tận trời.”
Nói cách khác, Mậu Hưng Chấn còn sống!
Cùng bị rơi xuống hố cát, hai người bọn họ rơi thẳng xuống động sâu, mà Mậu Hưng Chấn không những không rơi xuống động mà còn sống sót chạy đến Linh Sơn này!
Nghiêm Cận Sưởng: “Vị cửu thiếu gia đó có phải có một người tỷ tỷ ruột không?”
Mậu Cẩm Hàn: “Đúng vậy, Mậu tam tiểu thư mà, hai người bọn họ gần như hình với bóng, thường xuyên thấy họ đi cùng nhau.”
Mậu Cẩm Hàn không biết Nghiêm Cận Sưởng bọn họ chỉ muốn dò xét xem hai người kia còn sống hay không, nên lầm tưởng họ hứng thú với con cái nhà họ Mậu, lại nói tiếp: “Nhắc đến chuyện nhà họ Mậu thì thật sự là quá nhiều. Mậu đại thiếu Mậu Phi Sinh các ngươi biết chứ? Hắn cũng vào đây rồi, nghe nói Mặc Ngọc Chi Linh nhà bọn họ lúc đầu là chọn hắn, nhưng giữa chừng lại bay sang tay Mậu Hưng Chấn. Ngươi xem, đó chính là cái mệnh nha, trong mắt người nhà bọn họ, chỉ cần không được Mặc Ngọc Chi Linh chọn trúng thì chẳng là cái thá gì cả.”
An Thiều: “Nhưng mà, chẳng phải miếng Mặc Ngọc nhà bọn họ mất rồi sao?”
Mậu Cẩm Hàn: “Ha ha ha, ngươi nghe ai nói bậy đấy? Nhà bọn họ coi miếng Mặc Ngọc kia như bảo bối, sao có thể làm mất được?”
Dừng một chút, Mậu Cẩm Hàn bỗng đứng khựng lại, đột ngột quay đầu nhìn Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều đang đi sau lưng mình: “Mặc Ngọc của bọn họ thật sự mất rồi? Các ngươi lấy tin tức này từ đâu, có đáng tin không?”
Nghiêm Cận Sưởng khẽ gật đầu.
An Thiều nhếch môi cười: “Tuyệt đối đáng tin.”
—