Chương 135: Sa hãm
Mắt thấy Mặc Ngọc trong tay đột nhiên tuột khỏi tầm kiểm soát, bay về phía An Thiều, Mậu Hưng Chấn vội vàng quát: “Trả lại đây!”
Xung quanh thân hình Mậu Hưng Chấn lập tức hiện ra mấy chuôi linh kiếm, linh kiếm bao bọc một lượng linh lực khổng lồ, trực diện chém về phía An Thiều!
Không chỉ vậy, Mậu Hưng Chấn còn triệu ra mấy chục tấm Khốn Thú Võng. Trên lưới giăng đầy những gai ngược sắc nhọn, từ gai ngược tỏa ra ánh sáng xanh tím lưu chuyển, trên đó cư nhiên đều tẩm độc!
Loại Khốn Thú Võng này mắt lưới dày đặc, mỗi điểm giao nhau đều có gai ngược mang độc, cộng thêm vật liệu chế tạo trân quý, mỗi một tấm giá bán có thể lên tới hơn ba vạn linh thạch. Lúc này Mậu Hưng Chấn cư nhiên có thể một hơi lấy ra mấy chục tấm.
Có thể thấy Mậu Hưng Chấn quả thực đang cực kỳ nôn nóng muốn đoạt lại Mặc Ngọc, nhưng cách ra tay khoáng đạt này không khỏi khiến Nghiêm Cận Sưởng một lần nữa cảm thán đám tử đệ thế gia này trên người thật lắm linh khí quý giá.
Tuy nhiên khoáng đạt thì khoáng đạt, nhưng dùng loại Khốn Thú Võng này để đối phó với yển sư thì thực sự có chút không lý trí. Bởi vì những khôi lỗi kia tương đương với thế thân di động của yển sư, chỉ cần khôi lỗi đủ nhiều, chỉ cần yển thuật của yển sư đủ cao minh, những tấm lưới này thực sự rất khó rơi xuống thân thể yển sư, mà sẽ bị đám khôi lỗi ngăn cản.
Trên Khốn Thú Võng có gai ngược, một khi móc trúng, cái gai sắc nhọn kia sẽ đâm vào da thịt con mồi, gai ngược sẽ móc chặt lấy da thịt, con mồi càng giãy giụa, gai ngược móc càng chặt.
Thế nhưng khi Nghiêm Cận Sưởng chủ động điều khiển khôi lỗi va vào những tấm Khốn Thú Võng đầy gai ngược này, gai trên lưới đâm vào quần áo hoặc gỗ trên người khôi lỗi, lại bị linh lực Nghiêm Cận Sưởng bao phủ trên khôi lỗi “khóa” chặt lại, thế là tấm Khốn Thú Võng trị giá hơn ba vạn linh thạch này tức khắc cùng đám khôi lỗi của Nghiêm Cận Sưởng “khó lòng rời xa”.
Vì vậy, đại bộ phận Khốn Thú Võng Mậu Hưng Chấn ném ra đều bị khôi lỗi của Nghiêm Cận Sưởng quấn lấy, phần còn lại thì bị căn đằng của An Thiều quấn chặt, hoàn mỹ diễn cảnh “có đi không có lại”.
Mậu Hưng Chấn tức đến nổ phổi, lại đánh nhau với An Thiều. Ánh mắt Nghiêm Cận Sưởng đảo qua bốn phía, rất nhanh lưu ý tới chỗ Âm Sa La ban nãy đã bị Mậu Hưng Chấn dùng Mặc Ngọc nổ tung thành một hố sâu. Xung quanh hố sâu rải rác tàn hài của Âm Sa La, mà Mậu Duyệt Minh trông có vẻ hơi thở thoi thóp đang được Mậu Hưng Chấn đặt trên một mảnh tàn hài Âm Sa La khá lớn.
Lúc này Mậu Hưng Chấn đang đánh nhau với An Thiều, hiển nhiên không nhận ra rằng hố sâu trong sa mạc sẽ không cầm cự được bao lâu.
Lượng cát bị nổ bay sang hai bên sẽ chảy ngược trở lại, cho đến khi lấp đầy hố sâu tới một trạng thái tương đối ổn định mới dừng lại.
Tuy nhiên tốc độ cát chảy ngược hiện tại rất chậm, nghĩ lại chắc là vì dưới đáy hố cát còn vùi lấp một vật khổng lồ — Hạt Thái Tích.
Lúc này Hạt Thái Tích đang giãy giụa trong lưu sa.
Thân hình Hạt Thái Tích này cao lớn, vừa rồi không bị Âm Sa La kéo hoàn toàn vào lưu sa thì Âm Sa La đã bị linh lực bộc phát từ Mặc Ngọc chấn nát, thế là dây leo Âm Sa La quấn trên người Hạt Thái Tích cũng lỏng ra.
Nhưng hơn phân nửa cơ thể Hạt Thái Tích đã bị Âm Sa La lôi vào trong cát, hiện tại đang cố sức bò ra ngoài.
Thể hình to lớn đã giữ lại mạng nhỏ cho nó, khiến nó không đến mức trong vòng vài hơi thở đã táng thân dưới miệng Âm Sa La, nhưng cũng khiến nó nhất thời chưa thể bò ra khỏi đống cát đã vùi lấp quá nửa người.
Đầu ngón tay Nghiêm Cận Sưởng khẽ động, khôi lỗi Tử giai kia lập tức tiến tới, giơ tay túm lấy phần vuốt trước còn lộ ra ngoài cát của Hạt Thái Tích, dùng sức kéo ra ngoài!
Hạt Thái Tích nhận ra khôi lỗi màu trắng này đang giúp mình, cũng liều mạng đạp mạnh đôi vuốt sau còn bị vùi dưới cát!
Thế là, khi Mậu Duyệt Minh từ trong cơn kinh hãi cận kề cái chết vừa rồi lấy lại tinh thần, lần theo linh quang không ngừng nhấp nháy nhìn qua, liền thấy đệ đệ của mình đang giao chiến với một thiếu niên mặc trường bào màu xám đậm, mà một thiếu niên khác mặc áo quấn chặt tay màu xanh đậm đang thao túng một khôi lỗi trắng cao lớn, cố gắng nhổ Hạt Thái Tích đang giãy giụa trong hố cát ra.
Con Hạt Thái Tích kia chỉ là thứ yếu, chủ yếu vẫn là Mặc Ngọc! Thấy Mậu Hưng Chấn cư nhiên thực sự mang theo Mặc Ngọc vốn nên giấu kỹ trong nhà ra ngoài, nàng nhất thời không nói nên lời.
Người ta đến bí cảnh đều là để đoạt bảo, Mậu Hưng Chấn thì hay rồi, cư nhiên mang theo cả trọng bảo của gia tộc tới đây!
Ngươi đây là tới đoạt bảo hay là tới dâng bảo!
Cho dù muốn tranh thủ từng giây từng phút để tu luyện thì cũng không phải tu luyện kiểu này chứ!
Mậu gia tuy là một trong những đại tộc ở Nghiễn Vọng thành, nhưng cũng chỉ là “một trong số đó”, không phải nhất gia độc đại (thống trị), cũng chẳng có thực lực để thống trị tuyệt đối. Các đại tộc bất hòa với Mậu gia cũng không ít, tu sĩ đại tộc từ nơi khác đổ về Nghiễn Vọng thành cũng rất nhiều, sớm muộn gì cũng có tu sĩ đỏ mắt vì bảo vật trong Túi Càn Khôn của bọn họ mà muốn giết người đoạt bảo.
Bí cảnh lớn như vậy, tu sĩ tiến vào đông đảo, ai giết ai, ai cướp bảo vật của ai, làm sao nói cho rõ ràng được? Ngộ nhỡ người ta giết ngươi, cướp bảo rồi chạy mất, ai dám đảm bảo người trong nhà có thể báo thù hay không?
Cho dù sau đó thực sự báo được thù, cái mạng này của ngươi chẳng phải cũng mất rồi sao?
Đây cũng là lý do Mậu Duyệt Minh tuyệt khẩu không nhắc tới việc mình mang theo bảo vật gì, chỉ nói với người khác rằng chỉ cần giúp đỡ bọn họ, sau này rời khỏi bí cảnh gia tộc sẽ có trọng tạ.
Trước tiên phải giữ được mạng đã!
Tuy nhiên, nếu Mậu Hưng Chấn không mang theo Mặc Ngọc này, e rằng vừa rồi bọn họ đều đã gục ngã dưới tay Âm Sa La, mạng nhỏ khó bảo toàn, cho nên tâm trạng Mậu Duyệt Minh vẫn rất phức tạp, chỉ có thể than nhẹ một câu vận mệnh trêu ngươi.
Mậu Duyệt Minh nôn ra không ít cát, lại lập tức uống mấy viên đan dược mới miễn cưỡng hồi phục lại: “Hưng Chấn, đừng nóng vội, ngươi là người được Mặc Ngọc chi linh công nhận, bọn chúng tính là thứ gì, bọn chúng cướp được Mặc Ngọc thì làm được gì chứ? Đừng lãng phí linh khí, ngươi chỉ cần dùng máu của mình thu hút Mặc Ngọc quay về là được.”
Nghe vậy, Mậu Hưng Chấn mới hơi bình tĩnh lại, nhận ra vừa rồi mình quá kích động, đây rõ ràng là một chuyện rất dễ giải quyết.
Mặc Ngọc đó là bảo vật do tiên tổ Mậu gia truyền lại, dựa vào mấy trò vặt của ngoại nhân sao có thể cướp đi?
Thế là Mậu Hưng Chấn cũng dùng linh kiếm rạch lòng bàn tay, định dùng máu trong lòng bàn tay dẫn Mặc Ngọc trở về.
Nhưng Mặc Ngọc kia dường như đã nhận định máu trong lòng bàn tay An Thiều, mặc kệ hắn ép máu mình ra thế nào, Mặc Ngọc vẫn dính chặt vào lòng bàn tay An Thiều, vững như bàn thạch!
“Mặc Ngọc chi linh! Mau mau trở về!” Trong lòng Mậu Hưng Chấn càng thêm nôn nóng, một mặt chiến đấu với An Thiều, một mặt niệm khẩu quyết, mưu toan triệu hồi Mặc Ngọc chi linh.
An Thiều cười lạnh một tiếng: “Trở về? Ngươi cũng thật da mặt dày mới nói ra được câu này, Huyền Huyết Ngọc này vốn là linh vật của tộc ta, những năm trước bị người nhà các ngươi cướp đi, hiện tại chỉ có thể coi là vật quy nguyên chủ.”
Mậu Hưng Chấn giận dữ: “Tên đạo tặc nhà ngươi, bớt ở đây nói bừa đi!”
An Thiều: “Hay là bây giờ ta tiễn ngươi xuống dưới gặp tiên tổ của ngươi, để ngươi đích thân hỏi lão ta xem rốt cuộc ai mới là tên đạo tặc vô liêm sỉ!”
Mậu Hưng Chấn: “Bớt lời vô ích! Mau trả Mặc Ngọc cho ta!” Khi nhận ra máu của mình không cách nào thu hút linh ngọc trở về, trong lòng Mậu Hưng Chấn cũng có chút hoảng loạn, dù sao trước đó hắn là nhờ có Tiêu Minh Nhiên tương trợ mới có thể khiến Mặc Ngọc chi linh tiến lại gần phía mình.
Nghi thức để Mặc Ngọc chi linh công nhận của Mậu gia chính là xem Mặc Ngọc chi linh sẽ chọn máu của ai.
Tiêu Minh Nhiên lúc đó đã cho hắn một viên đan dược, và bảo hắn thứ này có thể khiến Mặc Ngọc chi linh chọn hắn. Mậu Hưng Chấn ban đầu dùng dao bình thường rạch ngón tay, nhưng Mặc Ngọc chi linh chẳng hề đoái hoài đến hắn, còn nghiêng về phía Mậu Phi Sinh.
Mậu Hưng Chấn đành phải âm thầm uống viên đan dược Tiêu Minh Nhiên đưa, thế là Mặc Ngọc vốn đang nghiêng về phía Mậu Phi Sinh mới chuyển hướng sang phía hắn.
Hắn coi như đã lừa gạt để Mặc Ngọc chi linh công nhận mình, lại dùng phương thức như vậy để lừa gạt lấy sức mạnh của Mặc Ngọc chi linh.
Để có thể dùng sức mạnh của Mặc Ngọc tu luyện, mỗi lần Mậu Hưng Chấn đều cần uống loại đan dược đó, mà một khi dược hiệu qua đi, Mặc Ngọc chi linh sẽ không thèm đếm xỉa đến hắn nữa.
Nhưng hiện tại, loại đan dược đó cách đây không lâu đã bị hắn ăn sạch, mà Tiêu Minh Nhiên lại lạc mất bọn họ.
Theo lý mà nói, dược hiệu của đan dược hiện tại chắc là vẫn chưa hết, máu của hắn đối với Mặc Ngọc chi linh vẫn phải có sức hút mới đúng.
Nhưng sự việc đi ngược lại mong đợi, bất kể Mậu Hưng Chấn có chảy bao nhiêu máu, Mặc Ngọc chi linh hoàn toàn không có ý định quay lại tay hắn.
Mậu Hưng Chấn cho rằng dược hiệu của đan dược đã hết, tức giận không thôi.
Nhưng điều này dường như cũng gián tiếp chứng minh rằng, bản thân máu của hắn không có bất kỳ sức hút nào đối với Mặc Ngọc chi linh.
Đây là sức mạnh hắn trộm được.
Hắn thậm chí không thể dựa vào sức mình để cướp lại.
Nếu hiện tại ở đây không phải hắn mà là Mậu Phi Sinh, nói không chừng sẽ không phải tình cảnh này.
Nghĩ đến đây, trong mắt Mậu Hưng Chấn hận ý càng đậm, có không cam lòng, có đố kỵ, và càng có sự oán hận sâu sắc.
Bất kể lời An Thiều nói có thật hay không, việc máu của chính hắn không thể thu hút Mặc Ngọc chi linh là thật!
Mặc Ngọc đó thà tiếp cận An Thiều còn hơn nguyện ý tiếp cận hắn!
Mậu Hưng Chấn thẹn quá hóa giận, công kích càng thêm hung hãn!
An Thiều vừa né tránh công kích của Mậu Hưng Chấn, vừa thừa cơ phản kích, Nghiêm Cận Sưởng thì phối hợp với hành động của An Thiều, đồng thời khống chế khôi lỗi Tử giai túm lấy Hạt Thái Tích, ra sức nhổ ra ngoài! Cuối cùng, dưới sự khống chế của Nghiêm Cận Sưởng và nỗ lực của Hạt Thái Tích, khôi lỗi rốt cuộc cũng nhổ được con Hạt Thái Tích đang lún sâu trong cát kia lên!
Hạt Thái Tích cảm động đến lệ nóng doanh tròng, trong khoảnh khắc thoát khỏi khổ hải, lập tức ôm chầm lấy khôi lỗi Tử giai! Kích động gào rống liên hồi.
Nhưng nó còn chưa kịp vui mừng bao lâu, liền phát hiện cát xung quanh vốn dĩ chỉ chảy chậm vào hố cát, ngay khoảnh khắc nó thoát ra, lập tức tràn vào hố cát với tốc độ cực nhanh!
Cánh tay Nghiêm Cận Sưởng hất lên, khôi lỗi Tử giai lập tức mang theo Hạt Thái Tích bay ra khỏi hố cát, rơi xuống phía xa.
Mậu Duyệt Minh còn đang ở trên tàn hài Âm Sa La trong hố cát: !!!
Mậu Duyệt Minh vừa rồi dồn hết tâm trí vào Mặc Ngọc, không rời mắt nhìn cuộc chiến giữa Mậu Hưng Chấn và An Thiều, nhất thời cư nhiên quên mất nơi mình đang đứng không phải chỗ an toàn!
Nàng vội vàng đứng dậy, muốn bay ra khỏi hố sâu, nhưng đột nhiên nghe thấy một trận địa chấn “ầm ầm”!
Nghiêm Cận Sưởng quay đầu nhìn lại, thấy phía không xa bụi cát cuộn trào, trong bụi cát thấp thoáng mấy bóng hình vạm vỡ, đang điên cuồng lao về phía này!
Đó là một đàn Hạt Thái Tích!
Con Hạt Thái Tích vừa được khôi lỗi cứu ra cũng chú ý tới phía xa, sau khi nhìn rõ, tức khắc trở nên kích động, tiếng kêu phát ra càng thêm chói tai, dường như đang kêu gọi đàn Hạt Thái Tích ở phía xa!
Đàn Hạt Thái Tích đang lao tới cũng lập tức dùng tiếng kêu chói tai đáp lại!
Sắc mặt Nghiêm Cận Sưởng đại biến: “Không ổn! Mau bảo chúng dừng lại, đừng qua đây!” Nơi này vốn là phạm vi lưu sa, nếu còn bị chấn động thêm mấy cái nữa, rất dễ sụp đổ!
Nhưng đã quá muộn.
Đống cát này vốn đã mỏng manh tơi xốp, cộng thêm ở đây có một cái hố lớn, lại bị đàn Hạt Thái Tích đông đảo nghe tiếng kêu cứu lao tới làm rung chuyển, trong nháy mắt gia tốc sụp đổ. Ngay cả khôi lỗi Tử giai đã đứng ở đằng xa và nơi Hạt Thái Tích vừa thoát khỏi cát đang đứng cũng bắt đầu sụt lún!
Mậu Duyệt Minh thậm chí còn chưa kịp bay ra khỏi hố sâu đã bị lưu sa cuồng nhiệt tràn vào đè chặt hai chân, càng giãy giụa càng lún sâu vào trong!
Thế là Mậu Duyệt Minh không chút do dự vung trường tiên màu đỏ về phía Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều.
Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều lập tức né tránh, nhưng lại bị Mậu Hưng Chấn thừa cơ dùng một bức tường nước lớn chặn đường, hồng tiên khóa chặt đôi tay đang bị phong ấn cùng nhau của hai người!
Mậu Duyệt Minh dùng sức kéo mạnh xuống dưới, mượn lực rời khỏi hố cát, nhưng nàng còn muốn kéo Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều vào trong hố cát, thế là lại rót linh lực của mình vào hồng tiên.
Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều bị hồng tiên lôi kéo xuống, phản ứng đầu tiên chính là — nắm chặt lấy hồng tiên!
Mậu Duyệt Minh đã thoát khỏi lưu sa, lại phát hiện mình không thu hồi được linh khí của mình, đang định dứt khoát buông tay thì bị một luồng sức mạnh hung hăng tông vào phía sau lưng!
Cho đến khi ngã rầm trở lại trong lưu sa, Mậu Duyệt Minh mới nhớ ra tên yển sư kia còn đang thao túng một khôi lỗi Tử giai!
“Ầm ầm!” Hạt Thái Tích tiếp tục lao về phía này, lưu sa tiếp tục sụt lún, thân thể Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều nhanh chóng bị cát vùi lấp một nửa, Mậu Duyệt Minh bị khôi lỗi đánh ngược trở lại hố cát cũng không ngoại lệ.
Mậu Hưng Chấn lao xuống muốn kéo Mậu Duyệt Minh lại, nhưng lại nghe thấy một trận tiếng kêu thảm thiết.
Lần này không chỉ Mậu Hưng Chấn, mà trái tim của tất cả người sống lẫn yêu tộc có mặt ở đây đều thót lại một cái.
Kẻ phát ra tiếng kêu thảm thiết này chính là con Hạt Thái Tích lại một lần nữa rơi vào lưu sa!
Để rời khỏi lưu sa, Hạt Thái Tích chỉ có thể phí sức giãy giụa! Tiếng kêu thảm không dứt!
Mà nhìn thấy đồng bạn rơi vào lưu sa, đám Hạt Thái Tích đằng xa đang lao tới cứu nó càng thêm nôn nóng, tốc độ chạy càng nhanh, trong đó một con chạy nhanh nhất cư nhiên trực tiếp nhảy vọt lên, vồ về phía bên này!
Mắt thấy một mảng bóng đen khổng lồ xuất hiện trên đỉnh đầu, hơn nữa khoảng cách với bọn họ càng lúc càng gần, tất cả nhân tu và yêu tu đồng thanh: “Ngươi đừng có qua đây a! ——”
—