← Phản Xuyên Thư Chi Thần Cấp Yển Sư

Chương 114: Bán Ra

20 min read 09.09.2026

Sắc mặt của An Thiều rõ ràng trở nên kỳ quái vì nội dung cuộc trò chuyện của những người ở bàn bên cạnh. Ánh mắt âm trầm kia thoạt nhìn như muốn băm nát cái bàn trước mặt thành bùn cám.

Vừa vặn điếm tiểu nhị bưng trà nước đi tới, An Thiều dường như có cảm giác, trước khi tiểu nhị đến gần đã nhắm mắt lại, điều chỉnh một phen mới mở mắt ra lần nữa. Khóe miệng hắn lại kéo ra một nụ cười trông có vẻ rất vui vẻ, nhìn về phía Nghiêm Cận Sưởng: “Ai, Cận Sưởng, ngươi nói xem nơi này…”

Nụ cười trên mặt An Thiều cứng đờ, bởi vì hắn vừa quay đầu lại đã chạm ngay ánh mắt của Nghiêm Cận Sưởng, mới phát hiện nãy giờ Nghiêm Cận Sưởng vẫn luôn lặng lẽ nhìn hắn.

An Thiều: “Ngươi nhìn ta làm gì?”

Điếm tiểu nhị đặt trà nước trên khay xuống mặt bàn, ánh mắt lần nữa lướt qua bàn tay đang mười ngón đan chặt của hai người.

Để che giấu văn ấn trên tay, Nghiêm Cận Sưởng chỉ có thể quấn vải trắng lên tay của cả hai. Hai bàn tay không có bất kỳ động tác nào mà lại dán chặt vào nhau trông thật sự vô cùng quái dị, cho nên bọn họ chỉ có thể dùng đến tư thế thuận tiện nhất trong hoàn cảnh này — mười ngón đan tâm.

Nghiêm Cận Sưởng: “Không có gì.”

An Thiều: “Ngươi nhìn ta như vậy bao lâu rồi?”

Nghiêm Cận Sưởng: “Ngươi đoán xem.”

An Thiều: “Có phải ngươi đều thấy hết rồi không? Mau nói!”

Điếm tiểu nhị lộ ra nụ cười đầy ẩn ý, ôm khay không, ngân nga tiểu khúc rời đi.

An Thiều: “… Hắn vừa rồi có phải cười với chúng ta rất kỳ quái không?”

Ánh mắt Nghiêm Cận Sưởng lướt qua đôi bàn tay đang đan chặt, bàn tay còn rảnh rỗi bưng chén trà lên, khẽ thổi mặt trà: “Ừm.”

Thần sắc An Thiều trông có vẻ hơi phiền muộn, giống như nhất thời không biết nên khống chế biểu cảm của mình thế nào. Hắn vốn đã quen dùng mặt cười để đối đãi với người ngoài, che giấu suy nghĩ chân thực trong lòng.

Ngày thường hắn luôn che giấu rất tốt, chỉ là nội dung trong lời nói của đám người bàn bên vừa nãy lại đâm trúng tim hắn, khiến hắn thất thố trong thoáng chốc.

Nghiêm Cận Sưởng: “Ta có thể coi như không thấy gì cả.”

An Thiều im lặng một lát mới nói: “Dù sao cũng đã bị ngươi nhìn thấy…” An Thiều đột nhiên ghé sát lại gần, bày ra một bộ dạng khoa trương, đưa tay làm thành hình trảo: “Vậy ta không giả vờ nữa, thật ra ta là một vạn năm lão yêu, chuyên ăn lũ tiểu hài tử da trắng thịt mềm như các ngươi, mỗi lần một miếng, xương cũng không nhả! Hi hi hi!”

Nghiêm Cận Sưởng: “Ngươi không cảm thấy lời này rất quen tai sao?”

An Thiều: “…”

Tất nhiên là quen tai, bởi vì lời này chính là Nghiêm Cận Sưởng từng nói với An Thiều.

An Thiều xị mặt xuống: “Ngươi thật vô vị, không thể giả vờ chút dáng vẻ nên có ở tuổi của ngươi sao? Ngươi có biết dáng vẻ này của ngươi, người khác nhìn một cái liền thấy ngươi không bình thường không?”

Nghiêm Cận Sưởng: “Ngươi như vậy thì bình thường?”

“Tất nhiên!” An Thiều đầy tự tin: “Ngươi không phát hiện sao? Từ khi vào thành, ta đi đường đều nhảy nhót tưng bừng, nói chuyện cũng trầm bổng du dương, nhìn thấy sự vật mới mẻ đều biểu hiện đầy đủ lòng hiếu kỳ, đây mới là dáng vẻ mà hài tử nhân loại ở độ tuổi này nên có!”

Nghiêm Cận Sưởng: “…” Đây chính là nguyên nhân chủ yếu khiến ngươi điên điên khùng khùng suốt dọc đường sao?

Vừa vặn lúc này, một tiểu đồng mặc áo vải đi ngang qua bên cạnh bọn họ, tay xách một giỏ hoa lớn, hỏi thăm từng bàn xem mọi người có cần mua hoa không.

Nghiêm Cận Sưởng giơ tay vẫy tiểu đồng kia lại, mua một bó hoa, thuận tiện hỏi thăm xem trong Nghiễn Vọng thành này có những cửa tiệm nào bán khôi lỗi.

Tiểu đồng ấp úng, ánh mắt đảo quanh.

Nghiêm Cận Sưởng lại đưa thêm cho hắn một ít bạc, tiểu đồng mới cười hì hì nói ra tên của mấy cửa tiệm, rồi bảo: “Mấy tiệm chế yển này bán khôi lỗi đều rất tốt, nhiều tu sĩ đều mộ danh mà đến.”

Nghiêm Cận Sưởng: “Ta vừa ở cổng thành nghe có người nhắc tới Thiên Cơ Chế Yển, nơi đó khôi lỗi thế nào?”

Tiểu đồng: “Thiên Cơ Chế Yển đường đó là cửa tiệm mới mở không lâu, bên trong chuyên bán khôi lỗi, còn có thể định chế khôi lỗi theo yêu cầu. Có điều trong Nghiễn Vọng thành này đã có mấy nhà bán khôi lỗi rồi, cửa tiệm mới kia khách khứa khá ít.”

Nghiêm Cận Sưởng gật đầu, ra hiệu cho tiểu đồng có thể rời đi.

Tiểu đồng lại tiếp tục dọc theo các bàn bán hoa, miệng nói đủ loại lời chúc tụng cát tường, cả câu dài không trùng chữ nào. Nếu thấy có nữ tu thì lại càng ra sức khen ngợi, khen đến mức các nàng tâm hoa nộ phóng, mua thêm cho hắn mấy bó hoa.

Nghiêm Cận Sưởng đặt hoa lên bàn, nhìn về phía An Thiều: “Đây mới là dáng vẻ thông thường của những đứa trẻ cần tự lực cánh sinh, giả vờ trưởng thành.”

An Thiều: “…”

Nghiêm Cận Sưởng: “Trừ phi là những đứa trẻ đi bên cạnh phụ thân, mẫu thân, hoặc các bậc trưởng bối khác, mới có khả năng giống như ngươi vừa rồi.”

An Thiều: “Đi bên cạnh ai cơ?”

Nghiêm Cận Sưởng: “Phụ thân…”

An Thiều: “Ê! Vi phụ ở đây! Hảo đại nhi!”

Nghiêm Cận Sưởng: “…”

Nghiêm Cận Sưởng: “Ta muốn đánh ngươi.”

An Thiều: “Nếu chúng ta đánh nhau ở chỗ này, sẽ phải đền cho chủ tiệm không ít bạc đâu.”

Thế là khi điếm tiểu nhị bưng thức ăn lên lần nữa, liền thấy hai người đang mười ngón đan chặt ngồi sóng đôi kia, đôi mắt cả hai đều sưng vù lên, đôi mắt vốn có thể mở to giờ chỉ còn là một khe hở.

Điếm tiểu nhị: “…”

Thật ra điếm tiểu nhị không biết rằng, Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều đều đang đeo mặt nạ da người, nếu lột mặt nạ xuống sẽ thấy hai đôi mắt gấu trúc đen thui.

Nhưng đánh thì đánh, sau khi ăn no uống đủ, An Thiều vẫn phải theo Nghiêm Cận Sưởng đi tìm cửa tiệm bán khôi lỗi. Bởi vì những cửa tiệm này đa số đều sẽ thu mua khôi lỗi của người khác mang tới, để đảm bảo kiểu dáng khôi lỗi trong tiệm của họ đa dạng hơn.

Nghiêm Cận Sưởng cũng hiểu rõ điểm này nên mới muốn tìm những cửa tiệm này hỏi thăm xem giá của khôi lỗi trung đẳng ngân giai hệ tấn công hiện tại thường là bao nhiêu.

Khôi lỗi bán trong tiệm giá cả tự nhiên sẽ cao hơn, nhưng nếu tự mình mang khôi lỗi ra chợ bán thì còn phải nộp một khoản phí thuê sạp không nhỏ, vả lại chưa chắc có thể bán hết khôi lỗi muốn bán trong thời gian ngắn, vì nhiều tu sĩ thiên về việc đến những cửa tiệm chuyên bán khôi lỗi để chọn lựa và đặt hàng hơn.

Tất nhiên, cũng có những tu sĩ muốn đến chợ để thử vận may, nhưng số lượng không nhiều.

Nghiêm Cận Sưởng liên tục hỏi mấy nhà bán khôi lỗi, được biết giá thu mua của bọn họ đều tương đương nhau, một khôi lỗi trung đẳng ngân giai hệ tấn công giá bán khoảng ba vạn linh thạch.

Có thể thấy, hồi trước khi Nghiêm Cận Sưởng ở Thông Nguyên thành, những kẻ thét giá một khôi lỗi dạng mẫu thượng đẳng lên tới tám ngàn linh thạch đã là vô cùng cao rồi.

Khôi lỗi dạng mẫu thường dùng để làm vật tham chiếu, trừ phi dựa theo dạng mẫu đó có thể làm ra khôi lỗi kim giai, bằng không căn bản không đạt tới giá này.

Sau khi bọn họ lại ghé một cửa tiệm bán khôi lỗi khác và nhận được mức giá xấp xỉ các tiệm trước đó, An Thiều tò mò hỏi: “Khôi lỗi trung đẳng ngân giai là ba vạn linh thạch, vậy khôi lỗi thượng đẳng ngân giai là bao nhiêu linh thạch?”

Nghe vậy, chủ tiệm ngẩng đầu nhìn An Thiều một cái: “Khôi lỗi thượng đẳng ngân giai, sáu vạn linh thạch một cái, các ngươi có khôi lỗi thượng đẳng ngân giai cần bán không?”

An Thiều: “…” Chênh lệch giá này không khỏi quá lớn đi!

Nghiêm Cận Sưởng: “Không có, chỉ có khôi lỗi trung đẳng ngân giai bán thôi, giá các ngươi đưa ra không thể cao hơn được nữa sao?”

Chủ tiệm ghét bỏ xua tay: “Không được, chúng ta cũng phải kiếm tiền chứ, đâu thể ngày nào cũng cứu tế người nghèo, các ngươi rốt cuộc có bán hay không, không bán thì đừng làm phiền ta kinh doanh.”

Hai người lần nữa rời khỏi cửa tiệm, An Thiều rất không hiểu: “Tại sao ngươi không lấy khôi lỗi của ngươi ra trước cho bọn họ xem thử, nói không chừng như vậy giá cả còn có thể tăng lên. Ta thấy những khôi lỗi ngươi làm tốt hơn nhiều so với những khôi lỗi cùng cấp bậc mà các tiệm này bán.”

Nghiêm Cận Sưởng: “Bọn họ thấy chúng ta ít tuổi nên đưa giá không thành tâm, đi xem mấy nhà khác nữa.”

Hai người lại đi qua mấy cửa tiệm, cuối cùng đi tới Thiên Cơ Chế Yển đường được cho là mới mở kia.

Chủ tiệm mới này là một tu sĩ trẻ tuổi, thấy bọn họ đi vào liền lập tức cười hì hì nghênh đón: “Hai vị tiểu đạo quân, muốn xem loại khôi lỗi nào?”

Nghiêm Cận Sưởng nhìn quanh bốn phía, thấy kiểu dáng khôi lỗi ở đây khá đơn điệu, trong lòng đã có tính toán, nói: “Nơi này các ngươi có thu mua khôi lỗi không?”

Chủ tiệm: “Thu chứ thu chứ, đạo quân muốn bán khôi lỗi gì?”

Nghiêm Cận Sưởng: “Khôi lỗi trung đẳng ngân giai hệ tấn công.”

Chủ tiệm: “Bốn vạn linh thạch một cái. Đạo quân các ngươi cũng thấy đấy, tiệm nhỏ của ta ít người, người đến mua khôi lỗi không quá nhiều, linh thạch ta hiện tại có thể lấy ra cũng không nhiều. Tuy nhiên, nếu khôi lỗi đạo quân mang ra có dạng mẫu đủ tốt, ta cũng có thể tăng thêm một ít linh thạch.”

Nghiêm Cận Sưởng thấy hắn đủ thành thật, cũng dứt khoát lấy từ trong Xích Ngọc Li Giới ra một cái khôi lỗi trung đẳng ngân giai. Không cần chủ tiệm nói, hắn bắt đầu thao túng, để chủ tiệm thấy trực tiếp độ linh hoạt và sức tấn công của khôi lỗi này.

Mắt chủ tiệm sáng lên: “Dạng mẫu khôi lỗi này của ngươi…”

Nghiêm Cận Sưởng: “Năm vạn linh thạch một cái, nếu ngươi thấy hợp lý, chỗ ta còn có mấy cái, có thể bán hết cho ngươi. Nếu không được, ta sẽ gửi tất cả đến sàn đấu giá của Vạn Quyển Lâu.”

Chủ tiệm rõ ràng xoắn xuýt một hồi lâu mới nghiến răng nói: “Cái khôi lỗi này, ta có thể trả năm vạn linh thạch, nhưng những khôi lỗi khác ta phải xem qua đã.”

Nghiêm Cận Sưởng lại lấy ra chín cái khôi lỗi trung đẳng ngân giai. Mỗi một khôi lỗi tuy đều là hệ tấn công nhưng kiểu dáng đều có chút khác biệt. Nghiêm Cận Sưởng dùng tơ linh khí thao túng qua một lượt, chủ tiệm cũng thử tự mình thao túng một lần. Biểu cảm xót tiền trên mặt hắn nhanh chóng nhạt đi rất nhiều, rất dứt khoát lấy ra một cái túi càn khôn đưa cho Nghiêm Cận Sưởng: “Mười cái khôi lỗi này của ngươi ta lấy hết, trong này có năm mươi vạn linh thạch, ngươi đếm kỹ đi.”

Nghiêm Cận Sưởng đưa linh thức vào trong túi càn khôn quét qua một lượt, xác nhận số lượng linh thạch đã đủ liền hân hoan rời đi.

Đợi đến khi rời khỏi Thiên Cơ Chế Yển đường, An Thiều mới hoàn hồn: “Ta chỉ biết mấy thứ khôi lỗi đó rất đắt, nhưng không ngờ khôi lỗi trung đẳng ngân giai này lại có thể bán đến năm vạn linh thạch. Mấy cửa tiệm trước đó cứ khăng khăng đòi giá ba vạn, nếu đổi lại là người không biết giá đi qua, sơ ý một chút mà thỏa hiệp giao dịch với bọn họ thì chẳng phải lỗ chết sao?”

Nghiêm Cận Sưởng: “Sơ ý? Không, rất dễ thỏa hiệp. Liên tục mấy cửa tiệm có tiếng đều là giá này, chủ tiệm lại bày ra thái độ ‘không tin ngươi có thể lấy ra hàng tốt’, một số người tâm tính không vững sẽ rất dễ bị kích tướng, sau đó lấy khôi lỗi của mình ra cho bọn họ xem. Bọn họ lại làm bộ làm tịch tăng thêm một chút, rồi bày ra vẻ mặt ‘ngươi thích bán thì bán không bán thì thôi’, chắc hẳn lừa được không ít người.”

An Thiều: “…” Ngươi đây là đã xem bọn họ diễn bao nhiêu lần rồi? Đều nhìn ra kinh nghiệm luôn rồi?

Nghiêm Cận Sưởng: “Đêm nay đi khách điếm nào? Ngươi đã chọn kỹ chưa?”

An Thiều: “Tất nhiên! Những ngày qua ngày nào cũng màn trời chiếu đất, cuối cùng cũng được ngủ giường mềm rồi, ta nhất định phải lăn lộn cho thỏa thích! Chúng ta có thể đặt hai gian thượng phòng ở khách điếm này…”

Nghiêm Cận Sưởng: “Hai gian?” =)))

An Thiều: “…”