Chương 568: Chị Em Gặp Lại
Tiểu Hắc Long nheo mắt, lười biếng liếc nhìn Thượng Quan Tân Nguyệt và Nhiếp Vĩ một cái, sau đó rời khỏi cổ tay Sở Thần Tà, bay về phía hai người kia. Tốc độ của nó cực nhanh, gần như trong chớp mắt đã đến trước mặt Thượng Quan Tân Nguyệt. Khi nàng ta còn chưa kịp phản ứng, nó đã xuyên qua bụng nàng.
Cùng lúc đó, Sở Thần Tà tay cầm Tà Mạc kiếm, cùng Tu Phong Vũ chiến đấu một chỗ. Chiêu thức kiếm pháp của cả hai đều mang theo những kiếm ý khác nhau, kiếm khí tung hoành ngang dọc trong sơn động.
Thượng Quan Tân Nguyệt đang thầm kinh hãi vì kiếm pháp của Sở Thần Tà lại mạnh hơn cả Tu Phong Vũ, thì đột nhiên bụng nàng truyền đến cơn đau thấu xương. Chẳng kịp kiểm tra, cả người nàng đã ngã quỵ xuống đất.
Nhiếp Vĩ đứng bên cạnh kinh hãi hô lên: “Tiểu sư muội!”
Đồng thời, Nhiếp Vĩ đưa tay đỡ lấy Thượng Quan Tân Nguyệt.
Lúc này, kiếm khí tung hoành trong sơn động trực diện tập kích Nhiếp Vĩ. Do hắn đang ôm Thượng Quan Tân Nguyệt nên không kịp né tránh, kết quả là trên thân bị kiếm khí cắt rách mấy chỗ.
Bởi thế công của Sở Thần Tà quá mãnh liệt, mặc dù Tu Phong Vũ nghe thấy tiếng Nhiếp Vĩ kinh gọi “Tiểu sư muội”, hắn cũng không có thời gian để xem Thượng Quan Tân Nguyệt rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Kiếm pháp của Tu Phong Vũ tuy rất tinh diệu, nhưng so với Sở Thần Tà vẫn còn kém một bậc. Trước đó, một chiêu Sở Thần Tà tung ra, hắn phải dùng tới hai chiêu mới đỡ được. Sở Thần Tà cũng không phải bạn luyện quân của hắn, đương nhiên sẽ không cho hắn thêm thời gian để tiếp chiêu.
Mỗi chiêu kiếm Sở Thần Tà vung ra đều mang theo kiếm khí sắc bén, ép sát Tu Phong Vũ, không chỉ đánh tan kiếm khí của hắn mà còn như chẻ tre đánh về phía hắn.
Chưa đầy một phút, hai người đã qua hơn mười chiêu. Trên người Tu Phong Vũ trúng mười mấy kiếm, nhìn lại Sở Thần Tà vẫn y như lúc chưa bắt đầu chiến đấu.
Tiểu Hắc Long sau khi giải quyết xong Thượng Quan Tân Nguyệt, quay đầu lại cũng giải quyết luôn Nhiếp Vĩ. Thấy hồn thể của Thượng Quan Tân Nguyệt và Nhiếp Vĩ bay ra từ ấn đường, Tiểu Hắc Long lập tức phun một ngụm long tức về phía hai linh hồn. Hai linh hồn với khuôn mặt vặn vẹo, cứ thế tiêu tán giữa thiên địa.
Tu Phong Vũ đang giao đấu với Sở Thần Tà cuối cùng cũng phát hiện trong sơn động thiếu đi hơi thở của tứ sư đệ và tiểu sư muội. Khi hắn quay đầu nhìn lại, chỉ thấy hai người nằm trên đất, không còn chút hơi tiếng. Vốn dĩ hắn đã không phải đối thủ của Sở Thần Tà, phút phân tâm này khiến Tà Mạc kiếm không chút trở ngại đâm thẳng vào lồng ngực hắn.
“Phụt!” Tu Phong Vũ phun ra một ngụm máu. Sở Thần Tà rút Tà Mạc kiếm ra, Tu Phong Vũ đổ rạp xuống đất. Ánh mắt Sở Thần Tà rơi trên Tà Mạc kiếm, vừa rồi hắn cảm giác được Tà Mạc kiếm dường như đang hấp thụ máu tươi trong cơ thể Tu Phong Vũ. Chỉ là Tà Mạc kiếm trông không có gì khác lạ, lẽ nào là ảo giác của hắn?
Thấy Sở Thần Tà nhìn thanh kiếm ngẩn ngơ, Tiểu Hắc Long lột lấy không gian giới chỉ của cả ba người dưới đất: “Chủ nhân, không gian giới chỉ ngươi có lấy không?”
“Lấy chứ.” Sở Thần Tà đưa tay ra, chiến lợi phẩm sao có thể không lấy!
Thiêu hủy thi thể của ba người, Sở Thần Tà vận chuyển Luyện Thần Thuật, luyện hóa thần thức ấn ký lưu lại trên người. Lại vận chuyển công pháp khôi phục linh khí trong đan điền, đợi đến khi trạng thái trở lại đỉnh phong, hắn mới bước ra ngoài sơn động.
Bên kia bí cảnh.
“Bành!” Thêm một cái cấm chế bị Tiết Tử Kỳ phá vỡ, lộ ra linh thảo bên trong. Tiểu Lục Nha lập tức tiến lên đào linh thảo, Tiết Tử Kỳ đi về phía gốc linh thảo tiếp theo.
Một người một dây leo phân công hợp tác.
Sau khi phá vỡ toàn bộ cấm chế của linh thảo cấp bảy, Tiết Tử Kỳ bắt đầu tấn công cấm chế của linh thảo cấp tám. Linh thảo cấp bảy một ngày hắn có thể phá sáu cái cấm chế, còn linh thảo cấp tám một ngày chỉ có thể phá được hai cái. Cần phải đợi năm năm nữa Thời Quang Tháp mới mở ra. Vì vậy, Tiết Tử Kỳ cũng không vội vàng.
Một tháng sau.
Lại thu hoạch được hơn một ngàn viên Hỏa Tinh Thạch, Sở Thần Tà vừa ra khỏi sơn động đã cảm thấy đất trời rung chuyển. Hắn lập tức vận linh khí, rời khỏi mặt đất. Nhìn quanh bốn phía, rất nhanh hắn đã thấy ngọn núi lửa không xa đang phun trào.
Chỉ thấy một luồng hỏa diễm đỏ rực như một con hỏa long lao thẳng lên trời xanh, bất cứ ai ở vùng này đều có thể nhìn thấy. Luồng hỏa diễm phun lên giữa không trung kia giống như pháo hoa, đột nhiên nổ tung. Vô số đốm lửa nhỏ vụn vặt thi nhau rơi xuống khắp các ngõ ngách của khu vực này.
Thấy một cụm hỏa diễm bay về phía mình, Sở Thần Tà định né tránh. Tuy nhiên, khi thần thức quét qua cụm hỏa diễm, hắn liền bỏ ý định né tránh, để mặc hỏa diễm rơi trên người mình.
Khoảnh khắc tiếp theo, Sở Thần Tà cảm thấy cơ thể mình như bị lửa thiêu đốt đau đớn vô cùng. Nhưng chỉ trong chớp mắt, cảm giác đau đớn đó lại biến mất. Ngay khi hắn định kiểm tra lại cơ thể, một cảm giác chóng mặt ập đến. Giây sau đó, người hắn đã biến mất tại chỗ.
Người bị hỏa diễm bắn trúng không chỉ có một mình Sở Thần Tà, những người này đều giống như hắn, biến mất khỏi vị trí cũ.
Trong một tòa cung điện nguy nga tráng lệ, từng luồng bóng người đột nhiên xuất hiện từ hư không, trong đó có cả Sở Thần Tà.
Trong cung điện nồng đậm hỏa linh khí, những người được truyền tống vào đây đều có hỏa linh căn. Sở Thần Tà lướt mắt nhìn qua đám người trong điện, đại khái có khoảng năm mươi người. Ngay khi định thu hồi ánh mắt, đồng tử hắn không khỏi co rụt lại.
Cảm nhận được một ánh nhìn không thể ngó lơ rơi trên người mình, Vân Thu Di quay đầu nhìn lại. Chỉ thấy một nam tử thanh niên anh tuấn, mặc pháp y màu đen đứng trong đám đông, đối phương đang nhìn nàng chằm chằm.
Vân Thu Di khẽ nhướn mày liễu, để lộ một nụ cười phong tình vạn chủng.
Sở Thần Tà lập tức hoàn hồn, nheo mắt đánh giá Vân Thu Di. Sở dĩ hắn nhìn chằm chằm nàng ta là vì gương mặt kia, thoạt nhìn, hắn còn tưởng là Thiên Mộc Tuyết. Nhìn kỹ lại, Vân Thu Di có nét giống Thiên Mộc Tuyết đến bảy tám phần. Hơn nữa Thiên Mộc Tuyết tuyệt đối sẽ không đối với hắn lộ ra nụ cười phong tình như vậy.
Đối phương không phải Thiên Mộc Tuyết, tại sao lại giống Thiên Mộc Tuyết đến thế?
Sở Thần Tà lo lắng Thiên Mộc Tuyết đã bị người ta đoạt xá, hắn lập tức khởi động huyết mạch cảm ứng.
Đi sâu vào trong cung điện có vô số gian thạch thất, trong một gian thạch thất nọ có một nữ tử đang đứng ở giữa. Ánh mắt nữ tử rơi trên những bức tường xung quanh, bỗng nhiên lông mày nàng khẽ nhíu lại. Bởi vì nàng cảm thấy máu trong cơ thể mình đột nhiên bắt đầu sôi trào.
Nữ tử này chính là Thiên Mộc Tuyết.
Nàng quay người lại, ánh mắt dường như có thể xuyên thấu qua vách tường để nhìn thấy người ở bên ngoài.
“Là nhị đệ, là ngươi sao?”
Thiên Mộc Tuyết khẽ lẩm bẩm.
Trong cung điện.
Sở Thần Tà cảm ứng được cách đó không xa có người cùng huyết mạch với mình tồn tại, mà người đó không có mặt trong đại điện, hắn tự nhiên cho rằng người đó là Sở Nghi An. Sau khi xác định cơ thể của Vân Thu Di không phải là Thiên Mộc Tuyết, Sở Thần Tà không thèm nhìn nàng ta nữa.
Lúc này, trong cung điện tĩnh lặng, không biết là ai thốt lên một câu: “Đây là thần thú Phượng Hoàng!”
Mọi người đồng loạt quay đầu, cùng nhìn lên phía trên chính diện cung điện. Chỉ thấy trên vách tường phía trên khắc một con phượng hoàng sống động như thật.
Phượng hoàng ngẩng cao đầu, nhìn xuống chúng nhân đầy ngạo nghễ.
Nhìn phượng hoàng một lúc, Sở Thần Tà chuyển tầm mắt đi nơi khác. Bốn phía cung điện ngoại trừ phía trên bên trái và bên phải có cửa ra, những chỗ khác đều không có.
Có không ít người muốn mở hai cánh cửa trái phải, tiếc là trước hai cánh cửa đều có sát trận. Vì vậy chỉ có thể phá trận trước. Trong đám người hiện diện có khoảng năm sáu trận pháp sư, mấy vị trận pháp sư tự phát tiến lên phá trận. Sở Thần Tà không có đi góp vui, hắn cũng giống như những người khác, đứng sang một bên yên lặng chờ đợi.
Chẳng mấy chốc, một giọng nữ truyền vào tai Sở Thần Tà.
“Công tử chỉ có một mình sao?”
Ngẩng đầu nhìn nữ tử trước mặt, Sở Thần Tà vô cảm gật đầu.
“Ta tên Vân Thu Di, đến từ Thiên Lam giới. Ngươi và ta đều đơn độc, không biết tiếp theo sẽ gặp phải chuyện gì. Chi bằng chúng ta đồng hành, ý công tử thế nào?”
Trong lúc nói chuyện, Vân Thu Di có ý chỉ nhìn về phía đám người trong cung điện.
Giống như nàng, người đi tìm đồng đội khắp nơi không phải là ít. Bất kể là quen hay lạ, sau khi lập đội, mọi người đều sẽ lập thiên đạo thệ ngôn để tránh bị đâm sau lưng.
“Không thế nào cả.” Sở Thần Tà tơ hào không nể mặt.
Vân Thu Di không ngờ mình bị từ chối, trong lòng có chút không cam tâm: “Tu vi của ta tuy không bằng công tử, nhưng nhất định sẽ không kéo chân công tử.”
“Hợp Thể kỳ trung kỳ, tu vi đúng là rất thấp.” Trong lời nói của Sở Thần Tà tràn đầy vẻ ghét bỏ, vừa nãy hắn còn tưởng người này là Thiên Mộc Tuyết, làm hắn mừng hụt một phen.
Vân Thu Di: “…”
Dung mạo hoa nhường nguyệt thẹn của nàng sao lại không có tác dụng rồi?
Cái tên nam nhân thối này, vừa rồi không phải còn nhìn nàng chằm chằm sao?
Vân Thu Di cúi đầu, lộ ra vẻ mặt rất bị tổn thương.
Một nam tu khác thấy vậy, lập tức đưa ra lời mời: “Tiên tử nếu không chê, chi bằng gia nhập với chúng ta.”
Vân Thu Di ngẩng đầu, mong chờ nhìn về phía nam tu vừa lên tiếng: “Thật sự có thể chứ?”
Lúc này, hốc mắt nàng đỏ bừng, giống như một con thỏ trắng nhỏ bị thương, nhu nhược vô trợ, khơi dậy dục vọng bảo vệ của không ít nam tu. Những nam tu này lần lượt dùng ánh mắt khiển trách nhìn về phía Sở Thần Tà, cứ như thể hắn đã làm chuyện gì đó thập ác bất xá vậy.
Sở Thần Tà cạn lời đến cực điểm.
Đám người này có ánh mắt gì vậy?
Thật muốn tuốt kiếm chém chết hết bọn họ!
“Đương nhiên có thể, hơn nữa thực lực của nàng không hề yếu.” Nam tu vỗ ngực: “Yên tâm, ta sẽ bảo vệ nàng.”
Vân Thu Di lập tức mỉm cười nhẹ với nam tu, rồi quay đầu nhìn Sở Thần Tà, dường như đang nói: Đồ nam nhân thối không biết nhìn hàng, bản tiên tử đây rất đắt giá đấy.
Sở Thần Tà: “…”
Một canh giờ sau.
Mấy vị trận pháp sư cuối cùng cũng phá được trận pháp, cửa vừa mở, mọi người nối đuôi nhau vào trong.
Sở Thần Tà đi về phía cánh cửa bên trái, nơi vừa rồi phát ra huyết mạch cảm ứng với hắn. Bước vào cửa, đập vào mắt Sở Thần Tà là một hành lang dẫn vào bên trong. Hai bên hành lang đều có thạch thất, không ít người trực tiếp đi về phía cuối hành lang, cũng có không ít người thử mở thạch thất.
Liếc nhìn những cánh cửa đá hai bên hành lang, Sở Thần Tà hơi nhíu mày. Hắn có chút không chắc chắn rốt cuộc gian thạch thất nào phát ra huyết mạch cảm ứng với mình. Nghĩ đoạn, hắn dứt khoát lại khởi động huyết mạch cảm ứng.
Rất nhanh, ánh mắt hắn rơi trên cánh cửa thạch thất thứ ba bên trái. Mỗi cánh cửa ở đây đều có phòng ngự trận pháp thủ hộ, trước cửa đá thứ ba đang có ba nam tu đứng đó, lúc này cả ba đang tấn công cửa đá.
“Oanh oanh oanh!”
Nhìn ba người một cái, Sở Thần Tà bước tới, gọi ra Tà Mạc kiếm, không nhẹ không nặng chém một kiếm xuống cửa đá.
Đột nhiên có thêm một người tham gia, ba người lập tức ngừng tấn công, quay sang nhìn Sở Thần Tà. Một trong số đó là nam tu có dáng người khôi ngô, mặt đầy sát khí, khó chịu hỏi: “Đạo hữu, đây là ý gì?”
“Phá trận, mở cửa.” Sở Thần Tà trả lời đơn giản rõ ràng.
“Ba người chúng ta đến trước, mời đạo hữu đi chỗ khác.” Nam tu nén cơn giận trong lòng, nếu không phải ở đây người quá đông, hắn đã sớm ra tay với Sở Thần Tà rồi.
Trong ba người, có một người tu vi Hợp Thể kỳ hậu kỳ, một người tu vi Hợp Thể kỳ đỉnh phong, nam tu vừa nói chuyện là Luyện Hư kỳ sơ kỳ. Cả ba mặc cùng một bộ pháp y màu thanh, rõ ràng là đến từ cùng một thế lực.
“Vậy thì cứ dựa vào bản lĩnh thực sự mà nói chuyện.” Sở Thần Tà tơ hào không nhường bước.
Theo hắn thấy, Sở Nghi An đang ở bên trong thạch thất. Cho dù ba người này có mở được cửa, cũng sẽ không thu hoạch được gì.
Ba người không biết trong thạch thất có người, chỉ nghĩ bên trong có bảo vật. Sở Thần Tà bảo bọn họ rời đi như vậy, ba người tự nhiên không cam lòng. Liếc mắt nhìn nhau, cả ba đồng thời tấn công Sở Thần Tà.
Nhấc kiếm lên, Sở Thần Tà dễ dàng đỡ được đòn tấn công của ba người.
Ba người đồng loạt lùi lại vài bước.
Lúc này, trong lòng ba người chỉ có một ý nghĩ: Quá mạnh! Đánh không lại!
Hai người Hợp Thể kỳ nhìn về phía người Luyện Hư kỳ, để hắn quyết định.
Đánh, hay là không đánh?
Nếu đánh, rõ ràng là đánh không lại.
Nhìn sâu Sở Thần Tà một cái, nam tu không cam lòng bỏ lại một câu: “Chúng ta đi.”
Nói lời đe dọa này nọ, hắn không dám.
Nói xong, hắn xoay người đi về phía cuối hành lang.
Hai người còn lại vội vàng theo sau.
Những người khác ở gần đó thấy Sở Thần Tà chỉ một chiêu đã ép ba người phải rời đi, ánh mắt nhìn hắn đều có chút kiêng dè, sâu sắc sợ rằng hắn sẽ nhắm trúng gian thạch thất mà mình đã chọn. Giữa đám đông, mọi người đều đề phòng lẫn nhau.
Tu sĩ không biết trận pháp muốn mở cửa chỉ có thể dùng cường lực tấn công. Sở Thần Tà đứng trước cửa đá hai phút, cửa đá đã bị hắn mở ra.
Những người khác trong lòng hâm mộ ghen tỵ, nhưng không một ai dám xông vào gian thạch thất mà Sở Thần Tà đã phá cửa.
Sau khi Sở Thần Tà bước vào thạch thất, cửa đá phía sau hắn liền từ từ đóng lại. Trong thạch thất tối đen như mực, bằng mắt thường, Sở Thần Tà chỉ thấy trong thạch thất có một người. Suýt chút nữa hắn đã thốt ra hai chữ “Gia gia”, nhìn kỹ lại, đối phương lại là một nữ tu, không phải nam tu.
Não bộ Sở Thần Tà thoáng chốc bị đình trệ.
Nữ tu? Không phải nam tu? Vậy thì không phải Sở Nghi An.
Người có quan hệ huyết thống với hắn, lại rời khỏi thế giới trong sách, chỉ có hai người. Nữ tu, lẽ nào là… Thiên Mộc Tuyết?
Nghĩ đến khả năng này, nội tâm Sở Thần Tà vô cùng kích động. Năm đó sau khi họ và Thiên Mộc Tuyết chia tay ở thế giới mạt thế, liền không bao giờ gặp lại đối phương nữa, cũng không biết những năm này nàng sống có tốt không?
Tâm niệm vừa động, một viên huỳnh quang thạch xuất hiện trong tay Sở Thần Tà. Thạch thất tối tăm lập tức được chiếu sáng, chỉ thấy giữa phòng đứng một nữ tử mặc pháp y màu hỏa hồng. Dung mạo của nữ tử này vừa rồi Sở Thần Tà mới thấy qua, nhưng hắn có thể khẳng định người trước mặt không phải Vân Thu Di, mà là Thiên Mộc Tuyết.
Lúc này Thiên Mộc Tuyết rõ ràng là đang tham ngộ điều gì đó, Sở Thần Tà có chút may mắn vì vừa rồi mình đã kiên quyết giành lấy thạch thất. Nếu để người khác vào đây, hậu quả thật không dám tưởng tượng.
Sở Thần Tà đánh giá căn phòng.
Trên bốn bức tường của thạch thất khắc từng bức họa, toàn bộ đều là phượng hoàng, từ lúc còn là quả trứng cho đến khi trưởng thành.
Hai ngày sau.
Vừa mở mắt, Thiên Mộc Tuyết đã thấy Sở Thần Tà đứng cách mình không xa. Nghĩ là mình hoa mắt, nàng dụi dụi mắt thật mạnh. Khi nhìn lại lần nữa, Sở Thần Tà ở đằng kia vẫn không hề biến mất.
—