← Dị Thế Trọng Sinh Chi Tà Thiếu Nghịch Tập

Chương 565: Đệ ngũ chiến trường

19 min read 03.09.2026

Chỉ thấy Mục Diệp từ ngoài viện đi vào, trên tay trái và tay phải phân biệt xách theo một người.

Nhìn thấy tình cảnh trong viện, Mục Diệp nhẹ chân nhẹ tay đi đến bên bàn đá, đem người trên tay khẽ đặt xuống đất, lại đánh ra một đạo kết giới cách âm, sau đó mới mở miệng: “Ta nghe Tiểu Huyền Chí nói hai vị cửu cấp luyện đan sư của Đan Hà Cốc đã đắc tội tiền bối, vừa vặn ta đang rảnh rỗi vô sự, bèn đi đến phủ đệ Đan Hà Cốc đem hai người này tới đây.”

Liếc nhìn hai người dưới đất, Vũ Văn Thần Vũ trao cho Mục Diệp một ánh mắt tán thưởng, hắn vốn dĩ định đợi Sở Nghi An tỉnh lại mới đi tìm hai người của Đan Hà Cốc.

“Ngươi làm rất tốt.”

Được khen ngợi, mặt Mục Diệp đầy vẻ thụ sủng nhược kinh.

“Có thể vì tiền bối làm việc là vinh hạnh của vãn bối.”

Tán tiên Lưu Khâu Phong của Đan Hà Cốc đã bị hắn chém đứt một tay, phỏng chừng đã về Đan Hà Cốc bế quan chữa thương. Hiện tại phủ đệ Đan Hà Cốc không có tán tiên khác ở đó, hắn thần không biết quỷ không hay đã mang Phong Văn Hạo và Thôi Nghị đi mất.

Vũ Văn Thần Vũ vừa nhấc tay, hai đạo kiếm khí phân biệt nhập vào đan điền của Phong Văn Hạo và Thôi Nghị. Hai người hừ nhẹ một tiếng, ung dung chuyển tỉnh. Chờ không kịp nhìn rõ sự vật trước mắt, hai người đã cảm giác được vùng bụng truyền đến cơn đau thấu xương.

Thấy hai người há miệng, Vũ Văn Thần Vũ búng ngón tay, hai luồng bạch quang bay vào trong miệng bọn họ. Hai người một câu cũng không nói ra được, bởi vì đau đớn, mặt mũi nghẹn đỏ như gan heo.

Vũ Văn Thần Vũ khẽ gọi một tiếng: “Tà nhi.”

“Minh bạch.” Sở Thần Tà lập tức ra tay kết liễu hai người, sau đó tháo xuống không gian giới chỉ của họ, thi thể để Tiểu Lục Nha thu dọn.

Thấy việc đã xong, Mục Diệp nói với Vũ Văn Thần Vũ: “Tiền bối nếu không có việc gì khác, vãn bối xin cáo từ trước.”

“Ngươi nếu trong tu luyện có chỗ nào không hiểu có thể hỏi ta.”

Người khác đã giúp mình, không thể không có chút biểu thị, Vũ Văn Thần Vũ cũng coi như có đi có lại. Dù sao cũng chỉ là chuyện động động môi, đối với hắn mà nói chẳng có chút tổn thất nào.

Rất thỏa đáng.

Nghe thấy lời này, trong mắt Mục Diệp bộc phát ra một đạo tinh quang. Hắn cũng không khách khí: “Vãn bối quả thực có không ít vấn đề tu luyện muốn thỉnh tiền bối giải hoặc.”

Vũ Văn Thần Vũ chỉ tay vào cái ghế đá cuối cùng, ra hiệu Mục Diệp ngồi xuống rồi phát vấn.

Tiếp theo đó là Mục Diệp đặt câu hỏi, Vũ Văn Thần Vũ trả lời.

Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ ngồi một bên lắng nghe, không ít vấn đề Mục Diệp hỏi, vừa vặn cũng giải khai nghi hoặc của bọn họ.

Một đêm nhanh chóng trôi qua.

Trời dần hửng sáng, sương trắng lượn lờ, đại địa mông lung như bao phủ một lớp lụa mỏng màu bạc xám. Không lâu sau, chân trời phía đông xuất hiện sắc đỏ, chỉ thấy mặt trời đỏ rực từ từ lộ ra, xuyên qua mây mù, nhảy vọt khỏi núi non, chiếu rọi đại địa.

Từ sớm giờ Dần, Sở Thần Tà, Tiết Tử Kỳ, Mục Diệp đã trở về phòng ở của mỗi người.

Trong sân chỉ còn lại Vũ Văn Thần Vũ và Sở Nghi An.

Sở Nghi An vốn luôn đứng yên bất động đột nhiên mở mắt, sự mịt mờ trong mắt dần biến mất, thay vào đó là vẻ trầm tư. Vừa ngẩng đầu, hắn liền thấy Vũ Văn Thần Vũ đứng cách đó hai mét đang bấm tay niệm quyết, một đạo bạch quang từ đầu ngón tay Vũ Văn Thần Vũ bay vào bụng hắn.

Khắc sau, hắn cảm giác đan điền của mình giống như bị thứ gì đó thúc phược, linh khí không thể vận chuyển được nữa.

Lúc này, lời của Vũ Văn Thần Vũ lọt vào tai hắn.

“Nghi An, ta phong ấn đan điền của ngươi, đợi vào bí cảnh sẽ giải khai cho ngươi.”

Nguyên bản tu vi của Sở Nghi An đã đạt đến Luyện Hư kỳ đỉnh phong, đêm qua đột nhiên đốn ngộ, khiến tu vi hắn một mực đột phá đến Đại Thừa sơ kỳ. Nếu Vũ Văn Thần Vũ không phong ấn đan điền của hắn, hắn lập tức phải độ kiếp.

“Ý của ngươi là ngươi cũng muốn vào bí cảnh?” Sở Nghi An vạn phần kinh ngạc, cho dù Vũ Văn Thần Vũ có thể đạt được danh ngạch tiến vào bí cảnh, nhưng tuổi tác của hắn sớm đã vượt quá ba trăm tuổi rồi. Hắn vào được sao?

Vũ Văn Thần Vũ vội vàng giải thích: “Ta bảo đảm ta sẽ không can thiệp ngươi, giống như ngươi đi lịch luyện chiến trường vậy, trừ phi ngươi gặp nguy hiểm đến tính mạng, bằng không ta sẽ không ra tay.”

Sở Nghi An bất lực đỡ trán.

Điểm chú ý của hai người bọn họ hiển nhiên không nằm cùng một chỗ.

“Ta không có không cho ngươi đi theo.”

Được người mình yêu che chở, đây là chuyện trước đây hắn hằng mơ ước. Hiện tại hắn tự nhiên là tận hưởng niềm vui, hơn nữa hắn cũng đã quen bên cạnh có sự tồn tại của Vũ Văn Thần Vũ.

“Ý của ta là, với tuổi tác của ngươi hẳn là không vào được bí cảnh chứ?”

Vũ Văn Thần Vũ: “…”

Đây là đang chê hắn già?

Có cảm giác bị ghét bỏ.

“Yên tâm, ta có biện pháp đi vào.”

Sở Nghi An nhíu mày, lo lắng nói: “Vậy ngươi liệu có gặp nguy hiểm không?”

“Không đâu, ta chính là muốn thời thời khắc khắc nhìn thấy ngươi.” Vũ Văn Thần Vũ thâm tình ngưng thị Sở Nghi An.

Lão kiểm (mặt già) của Sở Nghi An không khỏi đỏ lên, đang định nói chuyện, liền thấy ngoài cửa viện có hai cái đầu đang nhìn trộm bọn họ.

“Tà nhi, Tiểu Kỳ, đã đến rồi thì vào đi.”

Da mặt dày như Sở Thần Tà hoàn toàn không vì nhìn trộm bị bắt quả tang mà xấu hổ, hắn dắt Tiết Tử Kỳ đường đường chính chính đi vào trong viện. Trước đó Vũ Văn Thần Vũ đã đưa cho bọn họ ngọc giản mở trận pháp của viện tử này, nếu không bọn họ còn không nghe được lời tựa như thông báo của Vũ Văn Thần Vũ.

“Gia gia, tổ phụ, tảo an!”

“Sắp xuất phát rồi sao?” Vũ Văn Thần Vũ hỏi.

Sở Thần Tà: “Phải, Tông chủ bọn họ đang ở cửa phủ đệ đợi chúng ta.”

Sở Nghi An: “Vậy chúng ta đi thôi!”

Bốn người cùng nhau đi ra ngoài viện.

Vũ Văn Thần Vũ: “Đúng rồi, Thời Quang tháp xuất hiện sau khi Thời Quang bí cảnh mở ra năm năm. Tà nhi, Tiểu Kỳ, sau khi các ngươi vào bí cảnh, trước tiên hãy đi tìm tài nguyên tu luyện. Đợi thời gian không còn sớm, các ngươi hãy tiến về vùng đất sa mạc phía Tây. Nghe nói mỗi lần Thời Quang tháp xuất hiện đều là ở vùng đất sa mạc.”

“Được.” Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ đáp lời.

“Gia gia, cái ngọc bài này người cầm lấy.” Sở Thần Tà lấy ra một miếng ngọc bội màu trắng lớn bằng ngón tay cái đưa cho Sở Nghi An.

Sở Nghi An nhận lấy ngọc bài hỏi: “Ngọc bội này có tác dụng gì?”

Sở Thần Tà: “Người nhỏ một giọt máu lên trên, ngọc bội liền thành mẫu tử bội. Như vậy đến bí cảnh, thuận tiện để ta và Tử Kỳ tìm được người.”

Vũ Văn Thần Vũ từ trong tay Sở Nghi An lấy đi ngọc bội, ném trả cho Sở Thần Tà, thuận tiện ngăn cách Sở Thần Tà và Sở Nghi An ra: “Nghi An không cần dùng đến, tới bí cảnh, các ngươi tự lo cho tốt chính mình là được.”

Sở Thần Tà tức thì xù lông: “Tổ phụ, ngài có ý gì? Gia gia thực lực tuy không yếu, nhưng ta nghe Tông chủ nói trong bí cảnh có bát cửu cấp yêu thú, hơn nữa tu sĩ của các tu chân giới khác cũng không phải hạng xoàng.”

Vũ Văn Thần Vũ thản nhiên liếc nhìn Sở Thần Tà: “Ta sẽ vào bí cảnh bồi Nghi An.”

“Ngài không đến ba trăm tuổi?” Sở Thần Tà đầy mắt soi mói nhìn về phía Vũ Văn Thần Vũ, vị tổ phụ này của hắn không đến vạn tuế thì chí ít cũng cả ngàn tuổi.

Vũ Văn Thần Vũ chút nào không để ý tới ánh mắt của Sở Thần Tà, tin tưởng mười phần nói: “Vẻn vẹn một cái bí cảnh, còn không làm khó được ta.”

Sở Thần Tà ê răng không thôi.

Đây chính là cái gọi là thực lực hộ phu!

Liếc nhìn Tiết Tử Kỳ bên cạnh, xem ra hắn phải nỗ lực tu luyện, hắn cũng muốn thực lực hộ phu.

Tiết Tử Kỳ vô tri vô giác, cảm nhận được ánh mắt của Sở Thần Tà, hắn quay đầu đáp lại Sở Thần Tà một nụ cười.

“Gia gia, ở đây có một số bát cửu cấp đan dược người cầm lấy phòng thân.” Tiết Tử Kỳ đưa một cái không gian giới chỉ cho Sở Nghi An, đan dược tự nhiên là từ trong không gian giới chỉ của hai vị cửu cấp luyện đan sư Đan Hà Cốc kia mà có.

Sở Nghi An không khách khí, thu hạ không gian giới chỉ. Thuận tiện đem toàn bộ phù lục trước đó hắn chuẩn bị lấy ra hết, đưa cho hai người Sở Thần Tà: “Tà nhi, Tiểu Kỳ, những phù lục này cho các ngươi, ta bây giờ đã dùng không đến nữa rồi.”

Chẳng mấy chốc, bốn người đã đến cửa phủ đệ.

Tại cửa ngoài Mục Diệp và Tông chủ, cùng với ba vị trưởng lão, còn có sáu danh tinh anh đệ tử.

Nhất hành mười lăm người hướng về lối vào của lịch luyện chiến trường đi tới.

Bởi vì chuyện xảy ra đêm qua, khi nhất hành Thừa Vân Kiếm Tông đạt đến lối vào lịch luyện chiến trường, sắc mặt của mấy vị cao tầng biết chuyện của các tông môn đều nhìn không tốt. Mà những tông môn không tham dự thì đều là vẻ mặt chờ xem kịch vui.

Cảm nhận được bầu không khí giương cung bạt kiếm, tán tiên của Linh Nhai Các đứng ra: “Nếu người đã đến đông đủ, vậy thì vào lịch luyện chiến trường trước.”

Sau đó, bèn do hai vị tán tiên hộ trụ trận pháp của lối vào đệ ngũ, mọi người lần lượt tiến vào.

Vừa bước vào lịch luyện chiến trường, Sở Thần Tà liền biết, hồi hắn mới đến Thượng Thiên Châu, chính là bị truyền tống đến đệ ngũ lịch luyện chiến trường. Lúc đó, hắn chỉ có tu vi Hóa Thần kỳ, xung quanh đều là tu sĩ Đại Thừa kỳ. Hắn nếu không quyết đoán rời đi, phỏng chừng đã thật sự thành bia đỡ đạn.

Có tán tiên khai đạo, tất cả yêu thú và tu sĩ đang lịch luyện tại chiến trường sau khi cảm nhận được uy áp cường đại, sôi nổi nhường đường.

Lối vào Thời Quang bí cảnh mở ra vào giờ Ngọ, vị trí cụ thể là trung tâm của đệ ngũ lịch luyện chiến trường. Đợi đến khi tu sĩ chính đạo đuổi tới, ma tu, yêu tu, tà tu sớm đã đến nơi.

Tu sĩ chính đạo vừa xuất hiện, mọi người đồng loạt nhìn về phía Thừa Vân Kiếm Tông. Nếu là trước kia, mọi người khẳng định là nhìn về phía Đan Hà Cốc bên kia. Nhưng hiện tại Thừa Vân Kiếm Tông có Tiết Tử Kỳ – vị thất cấp luyện đan sư có thể luyện chế ra đại lượng cực phẩm đan dược này, mọi người tự nhiên muốn làm quen một chút, nếu có thể giao hảo thì càng tốt hơn.

Lúc này, một nữ tử từ trong đội ngũ Yêu tộc bước ra. Nàng mặc một thân trường quần trắng kéo đất, trên vạt áo rộng lớn thêu hoa văn màu phấn hồng, trên cánh tay quấn dải lụa mỏng màu tím dài tới trượng. Vòng eo thon thả, dùng một sợi đai lưng dệt gấm khảm phỉ thúy màu tím thắt lại.

Nữ tử dừng lại trước đội ngũ Thừa Vân Kiếm Tông, da nàng trắng như tuyết, đôi mắt tựa như một đầm nước trong, chuyển động vài vòng trên mặt mọi người. Cuối cùng nàng định cách ánh mắt trên mặt Mục Diệp, tiếu yểm như hoa nói: “Mục đạo hữu, nhiều năm không gặp, phong thái vẫn như xưa.”

Mục Diệp “xoạt” một tiếng mở ra quạt xếp: “Hồ tiên tử vẫn khéo ăn khéo nói như cũ.”

Nữ tử là một cửu vĩ hồ, mọi người đều xưng hô nàng là Hồ tiên tử.

Nhìn thấy quạt xếp trong tay Mục Diệp, trên mặt Hồ tiên tử có khoảnh khắc cứng đờ, nàng chính là đã từng lĩnh giáo qua uy lực của chiếc quạt xếp này. “Nghe nói quý tông có một vị thất cấp luyện đan sư có thể luyện ra cực phẩm đan dược, hay là chúng ta hợp tác thế nào?”

Quạt xếp trong tay Mục Diệp đột nhiên gập lại, hắn mặt không cảm xúc nói: “Không ra sao cả, người Thừa Vân Kiếm Tông chúng ta, thích dùng kiếm nói chuyện.”

“Không hiểu phong tình.” Hồ tiên tử ném ra bốn chữ, đi tìm người của Đan Hà Cốc.

Giờ Ngọ vừa đến, trên không trung của mọi người bằng không xuất hiện một vòng xoáy.