← Dị Thế Trọng Sinh Chi Tà Thiếu Nghịch Tập

Chương 539: Lịch Luyện Chiến Trường

18 min read 03.09.2026

“Bái kiến Thập tam trưởng lão.”

Diệp Thư Phi lãnh đạm gật đầu, khi nhìn thấy Mục Thừa Hy, mụ nheo mắt lại, sát ý trong mắt lóe lên rồi biến mất.

“Chuyến đi Lịch Luyện Chiến Trường lần này, do ta dẫn đội.”

Nói đoạn, mụ lấy ra một chiếc phi thuyền. Đợi phi thuyền biến lớn, Diệp Thư Phi tiên phong bay lên thuyền. Những người còn lại nối gót theo sau.

Phi thuyền bay ròng rã ba ngày, cuối cùng cũng đến vùng ngoại vi của Lịch Luyện Chiến Trường. Một nhóm người đáp xuống một khoảng đất trống, Diệp Thư Phi phất tay, phi thuyền từ từ thu nhỏ lại, bay vào lòng bàn tay mụ.

Mụ xoay người nhìn mọi người, gằn từng chữ một: “Lĩnh đội của tu sĩ Nguyên Anh kỳ do Mục Thừa Hy đảm nhiệm; Hóa Thần kỳ do Hà Hoa đảm nhiệm; Hợp Thể kỳ do Sở Thần Tà đảm nhiệm; Luyện Hư kỳ do Phương Khải Mẫn đảm nhiệm.”

Dứt lời, Diệp Thư Phi lấy ra bốn miếng hắc sắc lệnh bài, dưới sự khống chế của linh khí, lệnh bài lần lượt bay đến trước mặt bốn người Mục Thừa Hy, Hà Hoa, Sở Thần Tà và Phương Khải Mẫn.

“Lệnh bài là chìa khóa để tiến vào Lịch Luyện Chiến Trường, các ngươi hãy tự giữ kỹ lệnh bài trong tay mình, người còn lệnh còn.”

Giọng nói của Diệp Thư Phi băng lãnh và vô tình.

Chưa đầy nửa khắc sau.

Diệp Thư Phi dẫn theo hai mươi người dừng lại trước một ngọn núi dốc đứng, mụ tâm niệm động một cái, một miếng ngọc giản xuất hiện trong tay. Sau khi mụ truyền linh khí vào ngọc giản, nó liền phát ra một luồng bạch quang chiếu thẳng lên ngọn núi trước mặt.

Giây tiếp theo, chỉ thấy ngọn núi trước mắt nứt ra một khe hở, khe hở từ từ lớn dần, nhanh chóng biến thành một lối đi đủ cho hai người song hành.

Trong lối đi sương mù mịt mù, Diệp Thư Phi cất ngọc giản, là người đầu tiên bước vào, những người khác bám sát theo sau.

Rõ ràng là một ngọn núi dốc đứng, nhưng khi mọi người đi vào bên trong, cảnh tượng lại biến thành một bình nguyên. Từng tòa phủ đệ mọc lên san sát trên bình nguyên, ở chính giữa là một tòa tháp, thi thoảng lại thấy có tu sĩ ra vào tòa tháp đó.

Không lâu sau, Diệp Thư Phi dẫn cả nhóm đến một phủ đệ có biểu tượng của Thừa Vân Kiếm Tông.

Người tọa trấn tại phủ đệ này là Tam Thái thượng trưởng lão Lưu Kiếm Vũ, tu vi của lão là Độ Kiếp sơ kỳ. Thông thường, lão đều bế quan. Linh khí nơi này còn nồng đậm hơn cả những ngọn núi nằm sâu trong tông môn. Tu luyện ở đây một ngày tương đương với mười ngày tu luyện trong tông môn.

Tuy nhiên, không phải ai cũng có thể tu luyện ở nơi này, mỗi tông môn chỉ có thể có một tu sĩ Độ Kiếp kỳ tọa trấn. Các vị Thái thượng trưởng lão trong tông môn đều luân phiên đến đây.

Mặc dù linh khí nơi này nồng đậm, nhưng trong linh khí ít nhiều có lẫn tạp chất ma khí. Do đó bất kể tu sĩ có tu vi ra sao, hễ ở đây hai năm là phải rời đi một thời gian. Đợi đến khi thanh trừ hết ma khí trong cơ thể mới có thể quay lại.

Sau khi cả nhóm tiến vào phủ đệ, quản sự nhanh chóng sắp xếp chỗ ở cho mọi người.

Trong một căn phòng, Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ vừa mới ngồi xuống thì cửa phòng đã bị gõ vang.

“Đông đông đông!”

Tiện tay phất một cái, cửa phòng mở ra. Người đứng bên ngoài chính là Mục Thừa Hy và Phong Thiên Dật. Sau khi hai người vào phòng, Sở Thần Tà đóng cửa lại, thuận tay khởi động luôn trận pháp phòng ngự của căn phòng.

Chờ Mục Thừa Hy hai người ngồi xuống, Sở Thần Tà liền hỏi: “Các ngươi định khi nào thì vào Lịch Luyện Chiến Trường?”

Mục Thừa Hy đáp: “Người trong đội của ta đã thương lượng rồi, định ngày mai sẽ vào, trước tiên đi xem tình hình bên trong thế nào.”

Phong Thiên Dật hỏi: “Sở sư huynh, các ngươi định khi nào vào?”

Sở Thần Tà: “Chúng ta hậu thiên (ngày kia) mới vào, ngày mai định đi dạo quanh đây xem sao.”

Phong Thiên Dật cười khẽ: “Nếu Nhị sư huynh biết quyết định của huynh, e là hắn sẽ sốt ruột lắm đấy.”

Tiết Tử Kỳ: “Ai bảo hắn không phải là lĩnh đội làm chi!”

“Các ngươi hãy cẩn thận một chút, trên người Nhị sư huynh có ngọc bài công kích do phụ thân ta ban cho.” Mục Thừa Hy nhắc nhở.

“Kẻ đó nhìn qua đã thấy hạng tiểu nhân hẹp hòi, chúng ta sẽ lưu tâm. Ngược lại là các ngươi nên chú ý nhiều hơn, tuy trong điều kiện bình thường, tu sĩ Đại Thừa kỳ không thể tiến vào khu vực của tu sĩ Nguyên Anh kỳ, nhưng không chắc đối phương sẽ không dùng thủ đoạn khác.”

Sở Thần Tà nói đầy ẩn ý, nhưng Mục Thừa Hy và Phong Thiên Dật đều hiểu ý hắn. Người hắn nhắc tới đương nhiên là Diệp Thư Phi, dù suốt dọc đường mụ không để ý nhiều đến Mục Thừa Hy, nhưng mỗi khi nhìn hắn, trong mắt mụ đều ẩn chứa sát ý.

Mục Thừa Hy nắm chặt nắm đấm, có chút không cam lòng nói: “Nếu ta có tu vi Đại Thừa kỳ, nhất định phải xử lý mụ trước.”

Tiết Tử Kỳ không hiểu hỏi: “Tông chủ rõ ràng biết Diệp Thư Phi muốn giết Mục sư đệ, vậy tại sao trưởng lão dẫn đội lần này không đổi thành người khác?”

“… Trưởng lão của tông môn là luân phiên đến Lịch Luyện Chiến Trường, phụ thân ta dù là Tông chủ cũng không thể tùy tiện thay đổi chứ?” Mục Thừa Hy nói một cách thiếu tự tin.

Sở Thần Tà: “Mục sư đệ, ngươi hãy gửi một đạo truyền âm cho Tông chủ, hỏi xem trưởng lão dẫn đội lần này là ai?”

Hắn cảm thấy theo mức độ quan tâm của Mục Huyền Chí đối với Mục Thừa Hy, đáng lẽ không nên để Diệp Thư Phi dẫn đội mới phải.

Mục Thừa Hy: “Ý của Sở sư huynh là…”

Sở Thần Tà gật đầu.

Mục Thừa Hy vừa lấy ngọc giản truyền âm ra, còn chưa kịp gửi đi thì ngọc giản trong tay đã lóe lên. Hắn lập tức truyền một đạo linh khí vào, giây sau giọng nói của Mục Huyền Chí vang lên từ ngọc giản.

【 Hy nhi, các ngươi đã đến Lịch Luyện Chiến Trường chưa? Ngươi có sao không? 】 Giọng nói vô cùng khẩn thiết, còn có chút run rẩy.

Mấy người nhìn nhau, đều hiểu ra vấn đề.

Tiết Tử Kỳ: “Xem ra trưởng lão dẫn đội lần này quả nhiên không phải Diệp Thư Phi.”

Tại nghị sự đại điện của Thừa Vân Kiếm Tông.

Mục Huyền Chí ngồi ở vị trí cao nhất, các trưởng lão khác không bế quan ngồi ở hai bên. Trong tay Mục Huyền Chí đang nắm chặt một miếng ngọc giản truyền âm, sắc mặt mọi người có mặt đều không mấy tốt đẹp.

Mọi người nhất loạt dồn ánh mắt vào miếng ngọc giản trên tay Mục Huyền Chí, không khí nghiêm trọng và căng thẳng. Đột nhiên, ngọc giản lóe sáng.

“Tông chủ, mau xem có phải Thiếu tông chủ gửi truyền âm không.”

Không đợi người khác nhắc nhở, một đạo linh khí đã được đánh vào.

【 Phụ thân, hài nhi mọi sự bình an, chúng ta vừa đến Lịch Luyện Chiến Trường. Phụ thân có biết trưởng lão dẫn đội lần này là ai không? 】

Nghe thấy lời hỏi của Mục Thừa Hy, Lục trưởng lão Hạ Vân Thâm – người đáng lẽ phải dẫn đội – mặt đầy vẻ ngượng ngùng.

Sáng sớm ba ngày trước, trời vừa tờ mờ sáng thì Diệp Thư Phi đã đến tìm lão. Diệp Thư Phi đưa cho lão một viên cực phẩm Thanh Tâm Đan, lão tưởng tiểu sư muội chân thành quan tâm mình nên trong lòng vui vẻ, cảm động khôn nguôi.

Thế là lão trực tiếp nuốt viên Thanh Tâm Đan ngay trước mặt mụ. Ngay khi định ra quảng trường, lão bỗng thấy hoa mắt chóng mặt, nhanh chóng bất tỉnh nhân sự, đến khi tỉnh lại đã là ba ngày sau.

Sau khi tỉnh dậy, lão vận chuyển linh khí thì lập tức cảm thấy kinh mạch bị bế tắc, chẳng biết Diệp Thư Phi đã thêm thứ gì vào viên đan dược đó. Uổng công bao nhiêu năm qua, hễ có món gì tốt lão cũng đều nghĩ đến việc để dành một phần cho mụ.

Thật là một hảo sư muội! Lương tâm đúng là cho chó ăn rồi.

Các trưởng lão khác biết nhóm người đã bình an tới nơi thì đều thở phào nhẹ nhõm. Họ chỉ sợ Diệp Thư Phi phát điên lên không màng tất cả mà giết sạch đám đệ tử đi lịch luyện.

Nên biết rằng, Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ cũng ở trong đó. Nếu hai người này có mệnh hệ gì thì Thừa Vân Kiếm Tông của họ chỉ có nước diệt môn.

Cũng may Diệp Thư Phi chưa điên hoàn toàn.

Tại Lịch Luyện Chiến Trường.

Rất nhanh sau đó, ngọc giản của Mục Thừa Hy lại lóe lên.

【 Hy nhi, trưởng lão dẫn đội lần này vốn là Lục trưởng lão, chỉ là Lục trưởng lão gặp chút sự cố. Đại sư huynh của ngươi hiện cũng đang ở Lịch Luyện Chiến Trường, nếu có chuyện gì, ngươi có thể tìm hắn. 】

Mục Thừa Hy thở dài: “Tại sao ta lại có một vị phụ thân hại con thế này? Một Nhị sư huynh đã khiến ta khó lòng chống đỡ, phụ thân vậy mà còn bảo ta đi tìm Đại sư huynh!”

Sở Thần Tà: “Biết đâu Đại sư huynh của ngươi không có hứng thú với vị trí Tông chủ.”

Mục Thừa Hy: “Tính mạng là quan trọng nhất, ta vẫn nên tránh xa mấy vị sư huynh này ra.”

Tiết Tử Kỳ: “Mục sư đệ, ta có chút đồng cảm với ngươi, khó khăn lắm mới làm được một ‘tu nhị đại’, kết quả là… haiz!”

Ngày kế tiếp.

Mục Kỳ Dực đã đến đợi ở cổng phủ đệ từ sớm, kết quả là hắn chờ suốt cả một buổi sáng. Mãi đến trưa, hắn mới thấy Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ xuất hiện.

“Sáng mai xuất phát.” Sở Thần Tà buông một câu rồi cùng Tiết Tử Kỳ nghênh ngang rời đi. Vốn dĩ sáng nay hắn định đi thông báo cho từng người, kết quả đến phòng Mục Kỳ Dực thì không thấy người đâu.

Mục Kỳ Dực đứng chôn chân tại chỗ, đôi mắt đỏ ngầu, nghiến răng kèn kẹt, ánh mắt âm hiểm nhìn chằm chằm vào bóng lưng hai người.

Hai người rời phủ đệ đi đến tòa tháp ở chính giữa, bên trong tháp là vô số cửa tiệm, bày bán đủ loại đan dược, phù lục, pháp khí… Sau khi dạo một vòng trong tháp, hai người lại đi xem xét xung quanh, một buổi chiều nhanh chóng trôi qua.

Ngày hôm sau.

Sở Thần Tà dẫn theo bốn tu sĩ Hợp Thể kỳ, bao gồm cả Tiết Tử Kỳ, tiến về phía lối vào của Lịch Luyện Chiến Trường.

Lối vào tổng cộng có sáu cái.

Sáu lối vào tương ứng với: Nguyên Anh kỳ, Hóa Thần kỳ, Hợp Thể kỳ, Luyện Hư kỳ, Đại Thừa kỳ, Độ Kiếp kỳ.

Nhóm năm người Sở Thần Tà đều là Hợp Thể kỳ, hắn dẫn mọi người đến trước lối vào thứ ba, lấy hắc sắc lệnh bài ra, truyền linh khí vào, lệnh bài phát ra một luồng hắc quang đánh lên trận pháp của lối vào thứ ba.

Chỉ thấy trận pháp bị phá mở một lỗ hổng từ chính giữa, lỗ hổng lớn dần, khi lối vào đã mở hoàn toàn, Sở Thần Tà quát khẽ: “Đi.” Hắn nắm tay Tiết Tử Kỳ tiên phong bước vào.

Vừa bước vào, luồng ma khí và linh khí nồng đậm ập thẳng vào mặt khiến Sở Thần Tà muốn ngồi xuống khoanh chân tu luyện ngay lập tức.

Đợi ba người kia đều đã vào bên trong, Sở Thần Tà mới hỏi: “Các ngươi muốn cùng hành động, hay là tách ra?”

Ba người kia nhìn nhau, Phùng Hải Long lên tiếng trước: “Ta sao cũng được, tùy Sở sư đệ sắp xếp.”

Mục Kỳ Dực khẽ cau mày, nghiến răng nói: “Tùy ý.”

Lộ Vũ – người vốn ít khi lên tiếng – cũng đưa ra câu trả lời: “Ta cũng tùy ý.”

Sở Thần Tà đầy vẻ buồn bực. Sao ai cũng tùy ý vậy? Theo kinh nghiệm của những đệ tử từng đến đây, nếu hắn không dẫn theo mấy người này thì rõ ràng không hợp lý. Mục Kỳ Dực chẳng phải ngứa mắt hắn sao? Sao giờ không nhảy ra phản đối?