← Dị Thế Trọng Sinh Chi Tà Thiếu Nghịch Tập

Chương 473: Độc Mộ Sâm Lâm

20 min read 03.09.2026

Nó không biết nguyên nhân, nhưng Tiểu Hắc Long thì biết.

Làn sương đen mà Tiểu Hắc Long phun ra khi nãy chứa kịch độc, các loại giải độc đan thông thường căn bản không giải được. Mà thuốc giải lại chính là nước miếng của bản thân Tiểu Hắc Long.

Thấy hai kẻ kia ngã gục dưới đất, Tiểu Hắc Long lập tức bay đến bên cạnh, thu lấy túi càn khôn bên hông của bọn hắn.

Trước đây việc thu quét chiến lợi phẩm vốn là việc của Tiểu Lục Nha, giờ thấy hành động của tiểu hắc xà, nó tự nhiên không cam lòng chịu thua. Chỉ là tốc độ của Tiểu Hắc Long quá nhanh, lần nào cũng bị Tiểu Hắc Long nẫng tay trên, cuối cùng nó đến một cái túi càn khôn cũng chẳng giành được.

Một khắc đồng hồ sau, Tiết Tử Kỳ đã rạng rỡ như mới. Nhờ lần này chuẩn bị chu đáo nên không đến nỗi thảm hại như lần trước. Dưới sự trị liệu của linh vũ và đan dược, thương thế trên người y cũng đã lành đến bảy tám phần.

Thấy hai người đã thu dọn xong xuôi, Tiểu Hắc Long lập tức phun ra hai cái túi càn khôn: “Chủ nhân, nhị chủ nhân, đây là chiến lợi phẩm.”

Tiểu Lục Nha: Tức chết mất, công lao bị cướp sạch rồi!
—— Cái con Tiểu Hắc Long đáng ghét!!!

“Không ngờ ta độ kiếp một phen, lại có người chủ động mang linh thạch đến tận cửa.” Nói đoạn, Tiết Tử Kỳ vui vẻ cầm lấy túi càn khôn, thuận tay đưa một cái cho Sở Thần Tà, rồi bắt đầu kiểm tra đồ đạc trong cái túi còn lại.

Lúc này, Sở Thần Tà ung dung lên tiếng: “Không chỉ có kẻ mang linh thạch tới cửa, khi nãy còn có ba vị tu sĩ Nguyên Anh kỳ đến đây.”

Nghe vậy, động tác trên tay Tiết Tử Kỳ khựng lại. Vừa rồi y dồn toàn bộ tâm trí vào việc độ kiếp, thế nên chuyện có người đến y hoàn toàn không hay biết.

Nghĩ đến quá trình độ kiếp của mình, y cảm thấy da đầu hơi tê dại. Sau đó lại lo lắng hỏi: “Vậy bọn hắn có thấy ta sử dụng Càn Khôn Cửu Lô không?”

Sở Thần Tà gật đầu: “Tự nhiên là thấy rồi.”

Đôi mắt đảo quanh, Tiết Tử Kỳ nghi hoặc nói: “Bọn hắn không nảy lòng tham sao?”

Lúc này trong vòng ngàn thước chỉ có hai người bọn họ, ba vị tu sĩ Nguyên Anh kỳ kia rõ ràng đã rời đi từ lâu. Nếu đối phương thật sự thấy y dùng Càn Khôn Cửu Lô để chống đỡ lôi kiếp, chẳng lẽ không nên giết người đoạt bảo sao?

“Chắc chắn là có động tâm, nhưng mà…”

Tiếp đó, Sở Thần Tà đem chuyện vừa rồi kể lại giản lược cho Tiết Tử Kỳ nghe.

Nghe xong, Tiết Tử Kỳ không còn bình tĩnh nổi nữa. Đó là hai vị tu sĩ Nguyên Anh kỳ, cho dù chỉ có một vị, hiện tại bọn họ cũng không đối phó được.

“Vậy còn chờ gì nữa, chúng ta mau rời khỏi đây thôi.”

Y thu lại túi càn khôn trên tay, lại đưa tay lấy cái trên tay Sở Thần Tà, cất hết vào không gian Thanh Chi.

“Hai người kia chắc hẳn nghĩ chúng ta đi cùng Quý tiền bối, dù muốn ra tay với chúng ta thì cũng sẽ tìm cơ hội khác. Ta đoán bọn hắn có lẽ sẽ ôm cây đợi thỏ ở gần Thiên Dịch Tông, chúng ta chỉ cần không đến Thiên Dịch Tông là được.”

Dù nói thế, nhưng Sở Thần Tà đã gọi ra Tà Mạc Kiếm.

Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất.

Để đảm bảo an toàn, bọn họ vẫn nên rời xa nơi này trước đã. Mặc dù họ có hậu thuẫn là không gian Thanh Chi, nhưng quá phụ thuộc vào một món đồ không phải là chuyện tốt. Sở Thần Tà thiên về việc tăng cường thực lực của bản thân hơn, chỉ khi thực lực mạnh lên mới không phải là cá trên thớt để mặc người xâu xé.

Tiết Tử Kỳ hỏi: “Vậy giờ chúng ta đi đâu?”

“Tìm một nơi linh khí tương đối nồng đậm, lại có thể độ kiếp.”

Khóe miệng Tiết Tử Kỳ khẽ giật.

“Thần Tà, ngươi chắc chắn nơi ngươi nói không phải địa bàn của các đại tông môn chứ?”

“Dĩ nhiên không phải. Hạ Thiên Châu không phải tất cả những nơi linh khí nồng đậm đều bị đại tông môn chiếm cứ, vẫn còn vài nơi linh khí rất dồi dào.”

“Thật sự có nơi như vậy sao?” Tiết Tử Kỳ tỏ vẻ hoài nghi.

“Trước đây ta có hỏi qua Tằng Viễn Đông, là hắn nói cho ta biết, chắc không sai đâu.”

Tiểu hắc xà và Tiểu Lục Nha bị Sở Thần Tà thu vào không gian Thanh Chi, hắn muốn cùng Tiết Tử Kỳ hưởng thế giới của hai người. Có tụi nó ở đó, hắn cứ có cảm giác như bị nhòm ngó.

Rất nhanh sau đó, hai người đã ngự kiếm phi hành rời xa nơi này.

Năm ngày sau.

Bay qua một vùng đất cỏ dại hoang vu, hiện ra trong mắt Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ là một biển rừng mênh mông vô tận. Nhìn từ xa, cây cối xanh tươi mơn mởn, rậm rạp tầng tầng lớp lớp, là một khu rừng vô cùng tươi tốt.

Hai người đáp xuống bên ngoài khu rừng.

Hít sâu một hơi, Tiết Tử Kỳ cảm nhận linh khí trời đất nơi này, hồ nghi nói: “Thần Tà, đây chính là nơi linh khí nồng đậm mà ngươi nói sao?”

Quan sát môi trường xung quanh, Sở Thần Tà gật đầu: “Không sai, chắc là ở đây rồi.”

“Nhưng sao ta không cảm thấy linh khí ở đây có gì khác biệt so với những nơi ta từng ở trước kia?”

“Phải đi vào trong rừng mới cảm nhận được.”

“Ồ, vậy chúng ta vào thôi!” Nói đoạn, Tiết Tử Kỳ định bước về phía khu rừng trước mặt.

Sở Thần Tà vội vàng đưa tay giữ y lại: “Đợi đã.”

Tiết Tử Kỳ quay đầu lại nhìn hắn đầy thắc mắc.

Sở Thần Tà: “Ngươi có biết tại sao nơi này linh khí nồng đậm nhưng lại không bị tông môn nào chiếm cứ không?”

Lắc đầu, Tiết Tử Kỳ ra hiệu mình không biết.

Sở Thần Tà: “Ngươi hãy nhìn kỹ tình hình trong rừng xem. Nhớ kỹ, tuyệt đối không được phóng thần thức ra thám thính.”

“…” Tiết Tử Kỳ lập tức quay đầu nhìn về phía khu rừng trước mặt.

Chỉ thấy cây cối thâm u, cổ thụ chọc trời.

Không đúng.

Trong rừng còn có một lớp sương mù mỏng manh.

Lớp sương mù đó vậy mà không phải màu trắng, mà là màu xanh lá.

Sương mù màu xanh?

Đây là lần đầu tiên Tiết Tử Kỳ thấy sương mù màu xanh lá. Xuất hiện trong rừng, nếu không nhìn kỹ thì căn bản không dễ phát hiện ra.

Y quay đầu nhìn Sở Thần Tà, tò mò hỏi: “Những làn sương xanh đó là gì vậy?”

Sở Thần Tà buông hai chữ: “Độc khí!”

Tiết Tử Kỳ có chút kinh ngạc: “Màu xanh lá, nhìn là thấy rất thanh thuần, lại còn rất đẹp nữa. Sao có thể là độc khí được?” Y cảm thấy những làn sương xanh trong rừng không chỉ đẹp mà còn mang lại cảm giác thư thái.

“Ngươi chưa từng nghe qua một câu sao? Thứ gì càng đẹp thì càng độc.” Sở Thần Tà giải thích tiếp: “Bởi vì khu rừng này tên là Độc Mộ Sâm Lâm, ngụ ý là: Mồ chôn của độc vật.”

“Vậy ta vào không gian Thanh Chi, một mình ngươi vào rừng đi.” Nói xong, Tiết Tử Kỳ chuẩn bị đi vào không gian Thanh Chi, cơ thể y không giống cơ thể Sở Thần Tà, cái gì cũng hấp thụ được.

“Tử Kỳ, ngươi không cần vào không gian Thanh Chi. Ngươi chỉ cần mang Tiểu Lục Nha trên cổ tay thì sẽ không bị trúng độc.” Trong lúc nói chuyện, Sở Thần Tà đã lấy Tiểu Lục Nha từ không gian Thanh Chi ra.

Nhìn Sở Thần Tà quấn Tiểu Lục Nha lên cổ tay mình, Tiết Tử Kỳ không nhịn được hỏi: “Độc vật của tu chân giới, Tiểu Lục Nha cũng hấp thụ được sao?”

“Tự nhiên là được, ngươi đừng có xem thường Tiểu Lục Nha. Bàn về chiến lực, nó chẳng hề yếu hơn ngươi đâu.”

Tiết Tử Kỳ nhìn chằm chằm Sở Thần Tà không chớp mắt: “Ý ngươi là ta rất gà mờ?”

“… Không có.”

Câu trả lời lấy lệ thế này Tiết Tử Kỳ mới không tin, y đưa tay chọc chọc vào vị trí trái tim Sở Thần Tà: “Đồ nam nhân khẩu thị tâm phi.”

Sở Thần Tà: “…”

Hắn biểu hiện rõ ràng đến thế sao?

“Vi phu vừa rồi lỡ lời thôi. Trong nhà chúng ta, ngươi mới là người lợi hại nhất. Ngươi chỉ đâu ta đánh đó. Hắc Mặc cũng thế, Tiểu Lục Nha cũng vậy.” Hắn vội vàng đính chính.

Tiết Tử Kỳ bị ba chữ “nhà chúng ta” của Sở Thần Tà làm cho vui lòng, tâm trạng tốt không thốt nên lời: “Vậy giờ chúng ta vào rừng được chưa?”

“Được, bên trong chắc có không ít độc trùng và yêu thú có độc, phải cẩn thận một chút.” Nói rồi, Sở Thần Tà lấy ra một thanh kiếm đưa cho Tiết Tử Kỳ.

Bản mệnh pháp khí của Tiết Tử Kỳ là Càn Khôn Cửu Lô, pháp khí hay dùng là roi. Nhưng trong tình huống này, dùng kiếm rõ ràng sẽ tốt hơn.

Đưa tay nhận lấy kiếm, Tiết Tử Kỳ tỉ mỉ quan sát thanh kiếm trong tay. Lưỡi kiếm trên và dưới đều rất sắc bén, mũi kiếm nhọn hoắt, mặt kiếm rất mỏng, kiếm nặng khoảng ba cân. Tuy nặng hơn kiếm thông thường, nhưng chút trọng lượng này đối với tu sĩ bọn họ mà nói có thể bỏ qua không tính.

“Thần Tà, thanh kiếm này là do ngươi luyện chế sao?”

“Chuyên môn vì ngươi mà luyện chế, ta chính là luyện khí sư chuyên dụng của ngươi.” Sở Thần Tà hễ tìm được cơ hội là bày tỏ tâm ý.

Tiết Tử Kỳ: Lại bị cảm động rồi.

Đôi mắt đan phụng kia khi nhìn Sở Thần Tà tràn ngập vô số ánh sao. Có thể được Sở Thần Tà trân trọng, y thật may mắn biết bao.

Tiết Tử Kỳ phát hiện hình như luôn là Sở Thần Tà chăm sóc y, y chẳng làm được gì cho Sở Thần Tà cả. Lập tức y liền mở lời hỏi: “Vậy ta có thể làm gì cho ngươi?”

Đưa tay xoa cằm, Sở Thần Tà giả vờ làm bộ suy nghĩ nghiêm túc. Im lặng một hồi, dưới ánh mắt mong chờ của Tiết Tử Kỳ, hắn nghiêm túc nói: “Ta thấy ngươi có thể lấy thân báo đáp.”

Nói xong, hắn còn gật đầu, cảm thấy đề nghị này của mình rất tuyệt.

Cảm nhận được nhiệt độ trên mặt tăng vọt, Tiết Tử Kỳ cúi thấp đầu, nhỏ giọng nói: “Ta vốn dĩ đã là của ngươi rồi mà.”

“Tức phụ nhi, ngươi vừa nói gì cơ? Nhỏ quá, vi phu nghe không rõ.” Nói đoạn, Sở Thần Tà ghé tai lại gần.

Là tu sĩ, tai thính mắt tinh. Hơn nữa hai người còn đứng gần như vậy, dù Tiết Tử Kỳ nói nhỏ đến đâu, chỉ cần phát âm rõ ràng, Sở Thần Tà chắc chắn nghe được.

Tiết Tử Kỳ tự nhiên biết rõ điều đó. Thấy cái tai của Sở Thần Tà ghé sát trước mặt, Tiết Tử Kỳ cảm thấy tay mình hơi ngứa. Thế là y giơ tay véo lấy tai Sở Thần Tà, không khách khí mà vặn nửa vòng.

Làm xong việc này, y vội vàng chạy vào trong rừng. Vừa chạy y còn vừa nói: “Xem ngươi lần sau còn dám lấy ta ra làm trò vui nữa không.”

Sở Thần Tà: “…”

Tức phụ thật là ngày càng nghịch ngợm.

Hắn sải bước đuổi theo Tiết Tử Kỳ.

“Tử Kỳ, ngươi cẩn thận một chút.”

Vừa bước vào trong rừng, Tiết Tử Kỳ đã không nhịn được rùng mình một cái. Nhiệt độ trong rừng rõ ràng thấp hơn bên ngoài khoảng mười độ.

Sở Thần Tà vào sau cũng cảm nhận được tình hình trong lâm trung.

Hai người trước tiên quan sát xem xung quanh có nguy hiểm gì không. Chỉ thấy từng cây đại thụ cành lá xum xuê, như những chiếc ô khổng lồ đứng sừng sững, che kín bầu trời. Một cơn gió thổi qua, cây cối trong rừng chuyển động như sóng trào, phát ra tiếng “xào xạc” vang dội.

Mặt đất phủ đầy cỏ xanh mướt, xen lẫn trong cỏ còn có không ít những bông hoa đủ màu sắc đỏ, xanh, vàng, tím… Những bông hoa này trở thành điểm xuyết cho thảm cỏ, cảnh sắc vô cùng thích mắt.

“Ta không phát hiện ra điều gì cả.” Nói đoạn, Tiết Tử Kỳ lấy ra hai bộ y phục, đưa bộ màu đen cho Sở Thần Tà.

Trong rừng thực sự quá lạnh.

Nhìn bộ y phục trước mặt, Sở Thần Tà không nhận lấy mà đưa tay nhéo nhéo mặt Tiết Tử Kỳ, cười nói: “Tử Kỳ, có phải ngươi quên chúng ta hiện giờ là tu sĩ rồi không? Nếu thấy lạnh thì vận chuyển công pháp, để linh khí du tẩu trong cơ thể vài vòng là được rồi.”

Tiết Tử Kỳ cứ thế sững sờ tại chỗ.

Y theo bản năng thấy lạnh là phải mặc thêm áo. Cho nên y mới lấy ra hai bộ y phục. Thế nhưng Sở Thần Tà bây giờ lại bảo y rằng, việc y làm không chỉ vô dụng mà còn có chút ngớ ngẩn.

Thấy Tiết Tử Kỳ đứng bất động, Sở Thần Tà đưa tay búng nhẹ vào trán y.

“Ngốc rồi à?”

Tiết Tử Kỳ gật đầu. Y cảm thấy mình đúng là ngốc thật rồi.

“Hầy!” Sở Thần Tà khẽ thở dài một tiếng: “Ngốc thì ngốc vậy, yên tâm, vi phu sẽ không ghét bỏ ngươi.”

“Kẻ ngốc ngươi cũng lấy sao?” Vừa nói, Tiết Tử Kỳ lập tức cất y phục lại vào không gian Thanh Chi.

“Lấy, chỉ cần người đó là ngươi, bất kể dáng vẻ thế nào, ta đều lấy.” Sở Thần Tà nói cực kỳ nghiêm túc.

“Hi hi!” Tiết Tử Kỳ vui vẻ cười thành tiếng: “Ta thấy không phải ta ngốc, mà ngươi mới ngốc, một kẻ ngốc mà ngươi cũng muốn.”

Sở Thần Tà không khỏi đưa tay đỡ trán: “Tại sao chúng ta lại phải đứng đây thảo luận vấn đề ngốc hay không ngốc nhỉ? Tử Kỳ, ngươi không lạnh nữa à?”