Chương 454: Một giấc mộng ba tháng
Tuy nhiên, tay của hắn lại trực tiếp xuyên qua thân thể.
Lúc này, Tiết Tử Kỳ mới phát hiện thân thể của chính mình cư nhiên là trong suốt.
Ngay khi hắn còn đang nghi hoặc không giải nổi, bên tai truyền đến một đạo thanh âm già nua:
“Trở về đi, hài tử, nơi này mới là nhà của ngươi.”
Câu nói này lặp đi lặp lại bên tai Tiết Tử Kỳ ba lần.
“Ai?”
“Là ai đang nói chuyện?”
Nhìn quanh tả hữu, Tiết Tử Kỳ không nhìn thấy bất luận kẻ nào khác ngoài hắn ở xung quanh. Nơi đây tĩnh lặng đến mức ngay cả tiếng bươm bướm vỗ cánh cũng có thể nghe rõ mồn một.
Trong đầu hắn tràn đầy những dấu hỏi.
Nơi này là nơi nào?
Tại sao hắn lại xuất hiện ở chỗ này?
Vừa rồi lại là ai nói chuyện bên tai hắn?
Còn nữa, tại sao thân thể hắn lại trong suốt?
Sở Thần Tà lại đang ở nơi nao?
…
Từng vấn đề một nối gót nhau mà đến.
Tiết Tử Kỳ chỉ cảm thấy đầu váng mắt hoa.
Lắc lắc đầu, hắn hiện tại khát khao mãnh liệt muốn gặp được Sở Thần Tà. Chỉ có Sở Thần Tà ở bên cạnh mới có thể khiến hắn cảm thấy an tâm.
Nhưng Sở Thần Tà lúc này đang ở phương nào?
Hắn không biết nên đi đâu để tìm kiếm Sở Thần Tà.
Trong mắt hắn đều là vẻ mê mang.
Vừa ngẩng đầu, Tiết Tử Kỳ liền nhìn thấy phù không đại lục gần hắn nhất, trước đó còn không một bóng người, lúc này người tới người lui, náo nhiệt khôn cùng.
Chỉ là vừa rồi những hoa cỏ nhỏ bé trên phù không đại lục hắn đều có thể nhìn thấy rõ ràng, nhưng giờ khắc này những người xuất hiện trong mắt hắn lại là một mảnh mơ hồ, bóng dáng chập chờn.
Những người đó phảng phất như tồn tại.
Lại dường như không tồn tại.
Tiết Tử Kỳ theo bản năng bước về phía trước, hắn muốn nhìn cho thật rõ ràng.
Chỉ là bất luận hắn đi thế nào, khoảng cách giữa phù không đại lục và hắn từ đầu đến cuối đều không hề thay đổi.
Cuối cùng, hắn mệt đến mức ngã gục trên mặt đất.
Ý thức của hắn dần trở nên mơ hồ.
Thấp thoáng giữa chừng.
Bên tai hắn lần nữa truyền đến thanh âm của lão giả:
“Trở về đi, hài tử, nơi này mới là nhà của ngươi.”
Nghe câu nói này, hắn mơ mơ màng màng liền mất đi ý thức.
—
Trong không gian Thanh Chi.
Sở Thần Tà ngồi bên giường, mắt không chớp nhìn chằm chằm Tiết Tử Kỳ. Cũng không biết qua bao lâu, hắn rốt cuộc thấy ngón tay Tiết Tử Kỳ động đậy, sau đó là lông mi run rẩy.
Nín thở ngưng thần, Sở Thần Tà sâu sắc sợ hãi làm kinh động đến Tiết Tử Kỳ đang chuẩn bị tỉnh lại.
Mà hắn lại ở trong lòng không ngừng nói: Tỉnh lại đi, Tử Kỳ, ngươi mau tỉnh lại đi.
Lời kêu gọi của hắn dường như đã có tác dụng.
Rất nhanh mí mắt Tiết Tử Kỳ động đậy, ngay sau đó liền mở bừng đôi mắt.
“Tử Kỳ.”
Bởi vì quá lâu không nói chuyện, giọng nói của Sở Thần Tà có chút khàn đặc.
Đầu óc Tiết Tử Kỳ vẫn còn dừng lại trong giấc mộng lúc trước, nghe thấy tiếng gọi của Sở Thần Tà, hắn theo bản năng quay đầu lại.
Khi nhìn thấy Sở Thần Tà một mặt tiều tụy, quầng thâm mắt bao phủ hốc mắt, Tiết Tử Kỳ đột nhiên cảm thấy mũi cay cay, mắt khô khốc. Khắc tiếp theo, lệ trong mắt không nghe sai khiến mà chảy ra ngoài.
Thấy Tiết Tử Kỳ vừa tỉnh lại đã khóc, Sở Thần Tà giật nảy mình. Hắn vội vàng đứng dậy, đưa tay ôm Tiết Tử Kỳ vào lòng, giúp hắn lau đi giọt lệ nơi khóe mắt.
“Tử Kỳ có phải chỗ nào không thoải mái không?” Hắn nói chuyện với ngữ khí tận lực thả chậm, thanh âm cũng rất nhẹ.
Tiết Tử Kỳ sụt sịt mũi, lắc lắc đầu, ra hiệu chính mình không sao, chỉ là ôm chặt lấy Sở Thần Tà hơn, vùi đầu vào lồng ngực hắn.
Sở Thần Tà cũng ôm chặt lấy Tiết Tử Kỳ, nhìn thấy hắn lặng lẽ nằm trên giường, Sở Thần Tà chỉ cảm thấy lòng mình trống rỗng. Hiện tại thấy Tiết Tử Kỳ tỉnh lại, Sở Thần Tà cảm giác trái tim đã được lấp đầy.
Hắn nhu thanh nói: “Nếu đã không sao, vậy ngươi đừng khóc. Nhìn thấy ngươi khóc, tâm ta đều tan nát rồi.”
“Ta mới không khóc.” Nói xong, Tiết Tử Kỳ ở trên y phục của Sở Thần Tà cọ cọ, đem lệ trong mắt toàn bộ cọ hết lên y phục của hắn.
Nhận ra động tác nhỏ của Tiết Tử Kỳ, Sở Thần Tà không thể kiềm chế mà bật cười thành tiếng.
Hắn vừa cười một tiếng này, sự trầm muộn trước đó đều quét sạch sành sanh.
—
Nửa canh giờ sau.
Nghe Sở Thần Tà thuật lại, Tiết Tử Kỳ mới biết mình cư nhiên đã hôn mê ba tháng.
Không ngờ một giấc mộng này của hắn, thế mà đã trôi qua lâu như vậy.
Một giấc mộng ba tháng.
Hai người âu yếm một lát, Tiết Tử Kỳ liền thúc giục Sở Thần Tà nghỉ ngơi. Ba tháng không ăn không ngủ, cho dù bọn hắn hiện tại là tu sĩ cũng chống đỡ không nổi. Quan trọng nhất là, Sở Thần Tà tịnh không có tọa thiền tu luyện, nếu hắn tọa thiền tu luyện thì đã tốt hơn nhiều.
Bởi vì lo lắng cho Tiết Tử Kỳ, Sở Thần Tà không dám tọa thiền tu luyện. Hắn sợ mình vừa nhắm mắt, lại mở mắt ra thì mấy năm hoặc mấy chục năm đã trôi qua.
“Vậy ngươi bồi ta ngủ.” Sở Thần Tà ôm Tiết Tử Kỳ không buông tay.
“Được.” Nhìn thấy dáng vẻ tiều tụy của Sở Thần Tà, cho dù Tiết Tử Kỳ vừa mới ngủ ba tháng, hắn cũng không có cự tuyệt.
Không lâu sau, bên tai Tiết Tử Kỳ truyền đến tiếng thở đều đặn của Sở Thần Tà. Hắn rúc vào lòng Sở Thần Tà, cảm nhận nhịp tim của đối phương.
Nỗi bất an trong lòng sớm đã không còn, hơi thở của Sở Thần Tà vương vấn nơi đầu mũi, hiện tại hắn chỉ cảm thấy năm tháng thật tĩnh lặng dịu dàng.
—
Ba ngày sau.
Còn chưa mở mắt, Sở Thần Tà đã cảm thấy trong lòng trống không.
“Tử Kỳ.” Hắn lập tức mở mắt.
Trên giường quả nhiên không có bóng dáng Tiết Tử Kỳ, hắn chuyển tầm mắt, trong phòng cũng không có bóng người. Thần thức quét qua từng ngóc ngách trong không gian Thanh Chi, hắn vẫn như cũ không thấy bóng dáng Tiết Tử Kỳ.
Tâm niệm vừa động, Sở Thần Tà rời khỏi không gian Thanh Chi.
Trong hang đá trên vách núi cũng không thấy bóng dáng Tiết Tử Kỳ.
Hít sâu một hơi, Sở Thần Tà khiến bản thân bình tĩnh lại.
Hắn đang ở trong không gian Thanh Chi, Tiết Tử Kỳ không thể nào rời đi được.
Nghĩ như vậy, hắn lập tức kích hoạt đạo lữ khế ước.
Rất nhanh Sở Thần Tà liền phát hiện đầu kia của đạo lữ khế ước chính là ở bên ngoài hang đá. Hắn đi đến rìa hang đá, bên tai truyền đến tiếng nước chảy “ào ào”.
Gọi ra Tà Mạc kiếm đang ôn dưỡng trong đan điền, Sở Thần Tà đạp trên kiếm, lập tức lao ra khỏi thác nước. Khi hắn tới bãi cỏ bên ngoài thác nước, vẫn không thấy bóng dáng Tiết Tử Kỳ.
Ngay khi hắn định phóng ra thần thức để tra xét, dưới đầm nước của thác nước truyền đến một tiếng “ào” vang lên, sau đó hắn liền thấy Tiết Tử Kỳ xuất hiện trên mặt nước.
Lúc này mái tóc dài của Tiết Tử Kỳ sớm đã bị ướt đẫm, bả vai trắng nõn lộ ra ngoài. Sở Thần Tà theo bản năng nuốt ngụm nước bọt, hầu kết theo đó chuyển động một cái, đôi mắt nhìn chằm chằm vào người trong nước.
Trong lòng nghĩ thầm, nếu thân thể Tiết Tử Kỳ có thể lộ ra khỏi mặt nước thêm chút nữa thì tốt biết mấy.
Nếu núi không đến gần ta, vậy ta liền đi gần núi.
Sở Thần Tà động tác nhanh nhẹn cởi bỏ y phục trên người, chỉ chừa lại một chiếc quần lót. Sau đó dưới ánh mắt chấn kinh của Tiết Tử Kỳ, hắn tung mình một cái, nhảy vào trong đầm nước.
“Tõm!”
Rơi vào trong nước, Sở Thần Tà nhanh chóng bơi lên mặt nước. Vừa lộ đầu ra, hắn liền thấy Tiết Tử Kỳ cách đó năm mét, đôi mắt lập tức bộc phát ra hào quang rực rỡ.
Bị ánh mắt trần trụi kia của Sở Thần Tà nhìn chằm chằm, Tiết Tử Kỳ cảm thấy gò má mình bắt đầu nóng bừng. Rõ ràng nước trong đầm là lạnh, hắn lại cảm thấy nhiệt độ xung quanh đều đang tăng lên.
Sở Thần Tà không có lập tức bơi về phía Tiết Tử Kỳ, cách quá gần, hắn sợ mình sẽ không khắc chế được, “Tức phụ nhi, tu vi của chúng ta hiện tại đều đã đến Trúc Cơ kỳ rồi.”
Tiết Tử Kỳ nhẹ nhàng “ừ” một tiếng.
Hắn đã đoán được Sở Thần Tà tiếp theo sẽ nói cái gì, chỉ có thể cúi thấp đầu, không dám nhìn tới Sở Thần Tà. Ánh mắt Sở Thần Tà quá mức nóng bỏng, phảng phất như muốn thiêu bỏng hắn.
Sở Thần Tà tiếp tục nói: “Chúng ta có phải nên bổ sung thêm động phòng không?”
Có sự nhắc nhở của Vũ Văn Thần Vũ, Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ vẫn luôn chưa từng động phòng.
Trong công pháp tu luyện mà hai người đạt được ở Thiên Khải tông, liền có nhắc tới việc tu vi của tu sĩ trước khi chưa đạt tới Trúc Cơ kỳ, tốt nhất không nên phá thân.
Bởi vì đã phá thân.
Lúc Trúc Cơ sẽ dễ dàng bị tiết khí.
Hơn nữa phá thân quá sớm, tiến độ tu luyện cũng sẽ bị ảnh hưởng.
Kỳ thực thời gian song tu tốt nhất giữa các tu sĩ là sau khi tu vi của cả hai bên đều đạt tới Nguyên Anh kỳ.
Đặc biệt là nữ tu.
Bởi vì tu vi của tu sĩ đạt tới Nguyên Anh kỳ, trong cơ thể sẽ có thêm một Nguyên Anh. Lúc này phá thân, không những không ảnh hưởng tới thân thể, song tu còn có thể nâng cao thực lực của hai bên, càng không ảnh hưởng tới tốc độ tu luyện sau này.
Tuy nhiên đa phần tu sĩ đều là sau khi tu vi tấn cấp đến Trúc Cơ kỳ liền song tu.
Chỉ vì tu vi của tu sĩ càng cao, sẽ càng khó thụ thai.
Hơn nữa người bình thường muốn tu luyện đến Nguyên Anh kỳ, cũng không phải vài năm hay vài chục năm là có thể làm được. Cho nên, đại bộ phận người mới có thể lựa chọn sau khi Trúc Cơ thì song tu.
Sự thật chứng minh, sau khi Trúc Cơ song tu đối với nam tu ảnh hưởng không lớn lắm. Tuy nhiên đối với nữ tu ảnh hưởng lại rất lớn, bởi vì đại bộ phận nữ tu sau khi mang thai, tu vi đều sẽ giảm xuống.
Thế nhưng muốn tu luyện đến Nguyên Anh kỳ thực sự quá khó.
Nghe lời Sở Thần Tà nói, Tiết Tử Kỳ cảm thấy mặt mình càng nóng hơn.
Nhưng để hắn nói: “Được nha, chúng ta động phòng!”
Câu nói này, hắn nói không ra miệng.
Thật quá ngượng ngùng rồi.
Không chờ được câu trả lời của Tiết Tử Kỳ, Sở Thần Tà khẽ gọi một tiếng: “Tử Kỳ.”
Ngẩng đầu nhìn Sở Thần Tà một cái, Tiết Tử Kỳ lại vội vàng cúi đầu xuống. Nhỏ giọng nói: “Ta đã tắm xong rồi, đi ra ngoài trước đây.”
Nói xong, cũng không đợi Sở Thần Tà trả lời, hắn lập tức bơi về phía bờ.
Sở Thần Tà: “…”
Dáng vẻ thẹn thùng của tức phụ nhi, nhìn đến mức khiến lòng hắn ngứa ngáy khó nhịn.
Ánh mắt hắn truy đuổi theo bóng lưng của Tiết Tử Kỳ, thấy Tiết Tử Kỳ còn chưa bơi ra khỏi mặt nước, đã dùng một kiện y phục bao bọc lấy thân thể, trong mắt hắn lộ ra vài phần tiếc nuối.
Đạo ánh mắt mang theo tính xâm lược kia như hình với bóng, Tiết Tử Kỳ không dám quay đầu lại nhìn. Hắn chỉ có thể bước tiếp về phía trước, đợi lên bờ, không kịp đem y phục và tóc trên người sấy khô, hắn đã vội vã đạp phi kiếm, bay trở về trong hang đá.
Sau đó tiến vào không gian Thanh Chi.
Đợi bóng dáng Tiết Tử Kỳ biến mất trong mắt, Sở Thần Tà mới thu hồi tầm mắt. Nghĩ đến lát nữa hắn có thể cùng Tiết Tử Kỳ song tu, cả người đều kích động không thôi.
Đợi hắn tắm rửa xong đã là nửa canh giờ sau.
Vừa tiến vào không gian Thanh Chi, Sở Thần Tà đã không thể chờ đợi được mà mở cửa ra, đi về phía căn phòng nơi Tiết Tử Kỳ đang ở.
Chỉ là cửa vừa mở ra, đập vào mắt hắn là một căn phòng đầy màu đỏ.
Sở Thần Tà: “?”
Chuyện gì thế này?
Hắn đi vào phòng, đóng cửa lại.
Nghe thấy tiếng mở cửa, đôi tay căng thẳng của Tiết Tử Kỳ đan vào nhau, đầu cũng cúi thấp, không dám nhìn người vừa mở cửa.
Khi Sở Thần Tà quay đầu lại, liền thấy Tiết Tử Kỳ đang mặc một bộ y phục màu đỏ ngồi trên giường.
Sở Thần Tà: “?”
Tức phụ nhi đây là có ý gì?
Hắn vừa đi, vừa hỏi: “Tử Kỳ, ngươi là muốn cùng ta bái đường lại một lần nữa sao?”
Đợi Sở Thần Tà đến gần, Tiết Tử Kỳ cầm lấy y phục đặt trên giường đưa cho hắn, “Đây là y phục của ngươi, ngươi trước tiên thay vào đi.”
“Mặc đồ chi cho phiền phức, lát nữa còn phải cởi.”
Dù nói thế, nhưng Sở Thần Tà vẫn đưa tay nhận lấy y phục.
Tiết Tử Kỳ sợ Sở Thần Tà không mặc, giải thích đạo: “Mặc y phục vào mới có cảm giác nghi thức, hơn nữa chúng ta vẫn chưa uống rượu hợp cẩn.”
Nhắc tới rượu hợp cẩn, tư duy của Sở Thần Tà quay trở lại lúc hắn và Tiết Tử Kỳ vừa mới thành thân khi đó. Lúc ấy rượu hợp cẩn bọn hắn uống đã bị Sở Thần Hoành động tay động chân, thế là hắn đem hai ly rượu cùng nhau uống hết.
Nghĩ đến đây, hắn đưa tay nhéo nhéo gò má đỏ bừng của Tiết Tử Kỳ. Ban đầu nếu không phải vì hắn vừa trọng sinh không lâu, trong lòng chứa đầy thù hận, ước chừng sẽ trong tình trạng trúng thuốc mà trực tiếp muốn Tiết Tử Kỳ.
Khi đó, hắn mười lăm tuổi.
Mà Tiết Tử Kỳ mới mười bốn tuổi.
Nếu ở hiện đại, bọn hắn đều là vị thành niên.
May mắn khi đó lý trí chiếm thượng phong, nếu không hắn chính là một đại cầm thú rồi.
Nghĩ như vậy.
Hắn lại cảm thấy mình hình như cầm thú cũng không bằng.
Nghĩ đến đây, Sở Thần Tà vội vàng lắc lắc đầu, đem hai chữ “cầm thú” quẳng ra khỏi đầu.
Chuyện hôm qua, đã trôi xa.
Đầu ngón tay truyền đến cảm giác ấm áp, Sở Thần Tà cúi đầu liền thấy Tiết Tử Kỳ đầy vẻ mong đợi nhìn về phía mình, bộ dạng hắn lúc này, khiến Sở Thần Tà nghĩ đến một từ “phong tình vạn chủng.”
—