Chương 439: Luyện Khí tầng mười
Nửa ngày không nghe thấy Tiết Tử Kỳ nói chuyện, Sở Thần Tà tranh thủ ngẩng đầu nhìn hắn một cái.
Lúc này Tiết Tử Kỳ đang chăm chú luyện tập Thanh Khiết thuật, hắn cảm thấy tiểu pháp thuật này rất thực dụng, sau này chiến đấu xong chỉ cần thi triển một cái Thanh Khiết thuật là được, không cần đặc biệt thay y phục, thực sự tiện lợi.
Sau khi học được Thanh Khiết thuật, hắn lại bắt đầu luyện tập Khử Trần thuật. Lau dọn phòng ốc dùng Khử Trần thuật là thích hợp nhất. Sau đó là Hồng Can thuật, sau này mái tóc dài của bọn họ dùng Hồng Can thuật để làm khô thì vừa khéo.
Đợi đến khi học xong những tiểu pháp thuật này, Tiết Tử Kỳ lại bắt đầu luyện tập Hỏa Cầu thuật.
Ở thế giới trong sách, bởi vì hắn là Mộc hệ linh mạch nên không thể phát ra các loại công kích khác, hỏa cầu chỉ có người có Hỏa hệ linh mạch mới có thể thi triển.
Nhưng ở nơi này, các linh căn khác cũng có thể phát ra lửa.
Chỉ thấy ngón tay Tiết Tử Kỳ kết ấn, rất nhanh một tiểu hỏa cầu đã xuất hiện ở không xa trước thân hắn. “Thần Tà, Thần Tà, ngươi mau nhìn xem, ta phát ra tiểu hỏa cầu rồi này.”
Giọng nói vui vẻ của Tiết Tử Kỳ vang lên bên tai Sở Thần Tà, Sở Thần Tà bất đắc dĩ cười một tiếng, “Thấy rồi, ngươi lại đây trước đã.”
Dập tắt hỏa cầu, Tiết Tử Kỳ đi đến bên cạnh Sở Thần Tà ngồi xuống.
“Ngươi tìm ta?”
Sở Thần Tà bưng một vốc ngọc giản đặt trước mặt Tiết Tử Kỳ, “Này, những thứ này đều là của ngươi.”
“Trong những ngọc giản này ghi chép cái gì?”
“Ngươi tự mình xem thì sẽ biết.”
Liếc mắt nhìn sơ qua, có cái giới thiệu thiên tài địa bảo, có cái giới thiệu yêu thú, có cái giới thiệu linh thảo, có cái giới thiệu vật liệu quý hiếm. Biết rõ những thứ này sau này đều dùng tới được, Tiết Tử Kỳ bèn tĩnh tâm lại quan sát.
Đợi đến khi hai người tiêu hóa xong nội dung ngọc giản tạm thời dùng đến, đã mười ngày trôi qua.
Mười ngày này, hai người dựa vào uống dịch dinh dưỡng mà vượt qua. Trước đó khi đại chiến với Trùng tộc, trong không gian Thanh Chi có dự phòng mấy chục ống dịch dinh dưỡng, hiện tại bọn họ không ăn cũng là lãng phí.
Thu lại ngọc giản, hai người đồng thời vươn vai một cái, lại đứng dậy hoạt động tứ chi.
Tiết Tử Kỳ: “Tiếp theo chúng ta phải làm gì?”
Sở Thần Tà không đáp lời, ngược lại hỏi: “Ngươi có dự tính gì không?”
Tiết Tử Kỳ: “Ta muốn thử luyện chế một ít Tịch Cốc Đan trước, nếu không nấu cơm thì quá phiền phức. Ta thấy trong dược điền có linh thảo luyện chế Tịch Cốc Đan.”
Sở Thần Tà: “Vừa khéo, nội thương trên người chúng ta vẫn chưa lành hẳn, việc luyện chế Hồi Xuân Đan cũng giao cho ngươi vậy.”
Tiết Tử Kỳ: “Ta không có lửa.”
“Hỏa thạch đã sớm chuẩn bị cho ngươi rồi.” Sở Thần Tà giống như biến ảo thuật, từ trong không gian Thanh Chi lấy ra hai viên hỏa thạch.
Tiết Tử Kỳ trừng mắt, Sở Thần Tà e là đã sớm muốn để hắn luyện đan, ngay cả hỏa thạch cũng chuẩn bị xong, “Chỉ có hai viên, sợ là không đủ.”
“Chắc chắn không chỉ có hai viên, ngươi tự nhìn trong kho hàng của không gian Thanh Chi đi.” Sở Thần Tà đưa tay quẹt quẹt mũi hắn, rồi lại ôm lấy vai hắn, dẫn hắn đi về phía dược điền.
Để mặc Sở Thần Tà dắt mình đi về phía trước, Tiết Tử Kỳ tranh thủ xem qua kho hàng của không gian Thanh Chi, quả nhiên thấy bên trong có một đống hỏa thạch. “Thần Tà, ngươi thu thập từ lúc nào vậy, sao ta không biết?”
“Lúc trước ở trong một gian thạch thất thấy được, trực giác thứ này có dụng ý nên ta đã thu nó vào không gian Thanh Chi.”
“Quả nhiên già đời mưu mẹo, phòng ngừa chu đáo.” Tiết Tử Kỳ nhỏ giọng lầm bầm.
Sở Thần Tà bỗng nhiên dừng bước, quay đầu nhìn về phía Tiết Tử Kỳ, “Tức phụ nhi, ngươi vừa nói cái gì? Ta nghe không rõ, ngươi nói lại lần nữa xem.”
“Ta…”
Tiết Tử Kỳ vừa mới mở miệng nói được một chữ, lời nói phía sau đều bị Sở Thần Tà chặn đứng ở trong miệng.
Hai người cách nhau gần như vậy, cộng thêm hiện tại bọn họ đều đã là tu sĩ. Lời Tiết Tử Kỳ nói, Sở Thần Tà tự nhiên nghe được rõ mười mươi.
Lâu sau, Sở Thần Tà mới buông Tiết Tử Kỳ ra, kề sát tai hắn, khàn giọng nói: “Sau này còn dám mắng một câu già đời mưu mẹo nữa xem?”
Lỗ tai Tiết Tử Kỳ dần dần ửng đỏ, hóa ra lời hắn nói đều bị Sở Thần Tà nghe thấy hết, hèn chi Sở Thần Tà lại giở trò đánh lén.
Không lâu sau, hai người đi tới bên cạnh linh điền.
Trước đó không nhận ra linh thảo trong linh điền, hiện tại xem ngọc giản xong, linh thảo trong linh điền đều được hai người nhận diện. Đẳng cấp linh thảo cao nhất trong linh điền là cấp ba, linh thảo từ cấp bốn trở lên thì một cây cũng không có.
Chủng loại linh thảo rất nhiều, chia làm chín cấp, một số linh thảo thường dùng thì cấp nào cũng có, phần lớn linh thảo chỉ có một cấp.
Linh thảo cấp một luyện chế đan dược cấp một, đan dược cấp một thích hợp cho tu sĩ Luyện Khí kỳ phục dụng.
Linh thảo cấp hai luyện chế đan dược cấp hai, đan dược cấp hai thích hợp cho tu sĩ Luyện Khí kỳ phục dụng.(chỗ này không biết có nhầm lẫn gì không, bản gốc đúng là 炼气期 (Luyện khí kỳ))
Cứ thế mà suy ra.
Đan dược lại được chia làm bốn phẩm giai: cực phẩm đan dược, thượng phẩm đan dược, trung phẩm đan dược, hạ phẩm đan dược.
Trong đó hạ phẩm đan dược là kém nhất, tạp chất chứa trong đan dược là nhiều nhất; kế đến là trung phẩm đan dược, thông thường đan dược môn phái phát ra phần lớn là trung phẩm; thượng phẩm đan dược thường là phần thưởng dành cho các tinh anh trong môn phái.
Cực phẩm đan dược chỉ có ở phòng đấu giá mới có thể thấy.
Cơ bản giống với thế giới trong sách, Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ rất dễ dàng sắp xếp ổn thỏa đẳng cấp và phẩm giai của đan dược.
Hai người trước tiên hái rất nhiều phần linh thảo luyện chế Tịch Cốc Đan và Hồi Xuân Đan, sau đó mới chuẩn bị luyện đan.
Tiết Tử Kỳ lấy ra đan lô mà Tiêu Lăng Hàn tặng hắn, trước đó không nhìn ra đan lô có gì đặc biệt. Hiện tại bọn họ đã tiếp xúc với kiến thức tu chân, nhưng vẫn không nhìn ra điểm đặc thù của đan lô.
“Tử Kỳ, ngươi thử nhận chủ trước xem.”
“Ngươi và ta nghĩ cùng một chỗ rồi.” Nói đoạn, Tiết Tử Kỳ cắt rách ngón tay, rất nhanh có máu từ ngón tay rỉ ra, khi máu nhỏ trên đan lô, gần như giây tiếp theo đã bị đan lô hấp thu sạch sẽ.
Không đợi Sở Thần Tà tiến lên, Tiết Tử Kỳ lập tức thi triển một cái Hồi Xuân thuật lên tay mình, vết thương trong nháy mắt đã khép miệng.
Sở Thần Tà chỉ có thể tiếc nuối thu hồi tầm mắt, khen ngợi: “Tức phụ nhi thật lợi hại, nhanh như vậy đã biết học đi đôi với hành rồi.”
“Đương nhiên, dù sao ta cũng là học bá mà.” Tiết Tử Kỳ vẻ mặt đắc ý.
Vừa đắc ý xong, khoảnh khắc tiếp theo, hắn đã bị ánh sáng xanh từ đan lô phát ra bao phủ vào bên trong.
Khi ánh sáng xanh đó bao phủ tới, Sở Thần Tà bị ép lùi về phía sau mấy bước. Đợi hắn ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy quanh thân đan lô có một con kim long sống động như thật đang uốn lượn.
Dường như cảm nhận được điều gì, kim long ngẩng đầu nhìn hắn một cái.
Đưa tay dụi dụi mắt, đợi Sở Thần Tà nhìn lại lần nữa, kim long đã nhắm mắt, thứ hắn vừa thấy dường như chỉ là ảo giác của hắn.
Tiểu hắc xà ở trong không gian khế ước nôn nóng bò qua bò lại, đòi ra ngoài.
Sở Thần Tà đành phải thả tiểu hắc xà ra.
Sau khi ra ngoài, tiểu hắc xà ngóc đầu nhìn quanh bốn phía, kết quả cái gì cũng không phát hiện. Cuối cùng, nó mang bộ dạng ủ rũ, lại để Sở Thần Tà thu nó về không gian khế ước.
Vốn dĩ Sở Thần Tà tưởng Tiết Tử Kỳ chỉ là nhận chủ, chắc sẽ nhanh chóng xong thôi.
Nào ngờ, lần chờ đợi này của hắn chính là ba ngày sau.
Đợi Tiết Tử Kỳ tỉnh lại, Sở Thần Tà đã chuẩn bị xong linh thảo, chỉ còn thiếu thao tác thực tế. Nếu hắn có đan lô, ước chừng đã bắt tay vào luyện đan rồi.
Vừa mở mắt, Tiết Tử Kỳ còn chưa phân biệt được nay là năm nào tháng nào.
“Thần Tà, trôi qua bao lâu rồi?”
“Đã trôi qua ba tháng rồi.”
“A, đã trôi qua lâu như vậy rồi sao?” Tiết Tử Kỳ sờ sờ bụng mình, “Không đúng, tại sao trôi qua ba tháng mà ta chỉ cảm thấy mình như mới đói ba ngày?”
“Ha ha ha!” Sở Thần Tà không nhịn được, bật cười thành tiếng.
Tiết Tử Kỳ đâu còn không biết, Sở Thần Tà đang trêu chọc hắn chơi. Rõ ràng, từ lúc hắn nhận chủ đến nay chỉ mới trôi qua ba ngày. “Được lắm Sở Thần Tà, ngươi cư nhiên dám lừa ta!”
“Không trêu ngươi nữa, mau nói cho phu quân nghe xem, đan lô sư tôn cho ngươi có huyền cơ gì?”
Tiết Tử Kỳ lập tức như dâng bảo vật, mang đan lô đến trước mặt Sở Thần Tà, “Cái đan lô này gọi là Càn Khôn Cửu Lô, tạm thời ta còn chưa biết nó là phẩm cấp gì. Dù sao ta cảm thấy sau này đều không cần thay lò luyện đan, có thể dùng mãi.”
“Hơn nữa vừa rồi ta còn có được không ít đan phương, chỉ là có một số ta không quá hiểu, chắc là vì chưa đạt tới phạm vi thấu hiểu của tu vi. Quan trọng nhất là, nó có thể dùng như một kiện phòng ngự pháp khí.”
Sở Thần Tà cầm đan lô quan sát một hồi, cũng không nhìn ra được manh mối gì.
Uống một ống dịch dinh dưỡng, thấy Sở Thần Tà vẫn đang xem, Tiết Tử Kỳ hỏi: “Thế nào?”
Nhịn nửa ngày, Sở Thần Tà mới thốt ra mấy chữ: “Quả thực là một món bảo bối.”
“Biết ngay là ngươi không nhìn ra chỗ bất phàm của nó mà.” Tiết Tử Kỳ lấy lại đan lô, chuẩn bị bắt đầu luyện đan.
Sở Thần Tà sờ sờ mũi, hắn thật sự không nhìn ra chỗ bất phàm của cái đan lô này ở đâu. Ngoại trừ con kim long xuất hiện lúc trước giống như một ảo giác ra, hiện tại cái đan lô này lại biến thành bộ dạng đen thùi lùi.
Nửa giờ sau.
Trong đan lô bốc ra một luồng khói xanh, linh thảo toàn bộ hỏng bét.
Tiết Tử Kỳ mở đan lô, linh thảo bên trong đã biến thành từng cọng cỏ khô. Lúc nãy khi luyện đan, hắn theo bản năng đã dùng các bước luyện đan ở thế giới trong sách.
Sau khi dọn dẹp sạch sẽ đan lô, loại bỏ tạp niệm trong đầu, hắn lại thử luyện đan lần nữa.
Sở Thần Tà thì ở một bên nghiên cứu trận pháp, trận pháp ở thế giới trong sách tuy không giống với trận pháp ở đây, nhưng rất nhiều chỗ tương thông. Đối với Sở Thần Tà mà nói, cũng không phải quá khó.
Hai người mỗi người bận rộn việc của mình, thời gian lẳng lặng trôi qua.
Hai năm sau.
Lúc này, tu vi của Sở Thần Tà đã đạt đến Luyện Khí tầng chín, hắn đang thử đột phá Trúc Cơ kỳ. Bỗng nhiên, bên tai hắn truyền đến một tiếng “ầm”, vốn dĩ hắn đang nén linh dịch, chuẩn bị trúc cơ.
Nào ngờ cư nhiên lại đột phá tới Luyện Khí tầng mười.
Do thiên địa linh khí ở Hạ Thiên Châu mỏng manh, công pháp đã sớm được cải tiến, chỉ cần tu luyện đến Luyện Khí tầng chín là có thể trúc cơ. Chỉ có con em của một số gia tộc có nội hàm thâm hậu mới giống như trước kia, tu luyện đến Luyện Khí tầng mười hai, sau đó mới chuẩn bị trúc cơ.
Công pháp Sở Thần Tà có được chỉ đến Luyện Khí tầng chín là trúc cơ, vì vậy hắn dự định đi theo công pháp.
Nay là kế hoạch không đuổi kịp biến hóa.
Thấy Sở Thần Tà mở mắt, Tiết Tử Kỳ vội vàng bước tới hỏi: “Sao nhanh như vậy?” Nói đoạn, hắn ngẩng đầu nhìn trời, “Không đúng nha, chẳng phải nói Trúc Cơ sẽ dẫn tới lôi kiếp sao?”
Sau đó, hắn lại cẩn thận hỏi: “Thất bại rồi?”
“Aiz!” Chỉ có tiếng thở dài mới có thể giãi bày tâm tình phức tạp của Sở Thần Tà lúc này.
“Thần Tà, ngươi đừng thở dài nha! Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?” Tiết Tử Kỳ cuống cuồng không thôi, Sở Thần Tà vẻ mặt rối rắm, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
“Aiz!” Sở Thần Tà lại thở dài lần nữa.
Tiết Tử Kỳ đưa tay chọc chọc mặt hắn, “Ngươi không phải là tu luyện đến ngốc luôn rồi, chỉ biết thở dài thôi chứ?”
“Tức phụ nhi, ta cảm thấy tiền đồ mịt mù!” Sở Thần Tà khổ sở nói.
“Rốt cuộc là thế nào?”
“Ta cũng không có đột phá Trúc Cơ kỳ, mà là đột phá đến Luyện Khí tầng mười rồi.”
“A?” Tiết Tử Kỳ cũng không khỏi ngây người.
Cư nhiên lại xảy ra chuyện như vậy.
“Vậy chẳng phải nói ngươi muốn đột phá Trúc Cơ kỳ thì còn phải tu luyện đến Luyện Khí tầng mười hai sao?”
Sở Thần Tà gật đầu, “Lý thuyết là như vậy.”
Tiết Tử Kỳ: “Luyện Khí tầng mười hai cũng rất tốt, ít nhất sau này linh khí dự trữ trong đan điền của ngươi sẽ nhiều hơn người khác, chiến lực lợi hại hơn người khác.”
“Vốn dĩ là rất tốt, nhưng vấn đề là ta không có công pháp tu luyện của ba tầng phía sau.” Sở Thần Tà buồn bực nói.
Tiết Tử Kỳ: “…”
Sở Thần Tà: “Có phải vì ta nhất quyết không chịu uống Trúc Cơ Đan không?”
Tiết Tử Kỳ: “Ngươi chẳng phải nói, dựa vào thiên phú của ngươi, đột phá cảnh giới là không cần đến đan dược sao?”
Sở Thần Tà: “Xem ra ta phải nghiên cứu một chút công pháp tu luyện phía sau, nếu không ta ước chừng mình phải già chết ở Luyện Khí tầng mười mất.”
—