Chương 383: Phòng Thí Nghiệm Nổ Tung
Hắn kinh kỳ nhìn trăng trối vào làn nước trong bể cá.
Chỉ là khi hắn ngẩng đầu nhìn về phía Sở Thần Tà, lại phát hiện biểu tình trên mặt Sở Thần Tà có phần khó mà diễn tả bằng lời.
Trong lòng đầy vẻ nghi hoặc, Tiết Tử Kỳ đang định rụt tay lại, kết quả lại phát hiện tay mình thế mà không tài nào rút ra được. Càng quỷ dị hơn chính là, hắn phát hiện bản thân dường như bị người ta thi triển định thân thuật, hoàn toàn không thể cử động.
Cứ như vậy, hắn và Sở Thần Tà bốn mắt nhìn nhau, trố mắt ra nhìn.
Một hồi lâu sau, hắn mới mở miệng hỏi: “Ngươi có phải cũng giống như ta không?”
Sở Thần Tà khép hờ rèm mi, tỏ ý tình cảnh của hắn cũng tương tự.
Tiết Tử Kỳ lại hỏi: “Vậy chúng ta bây giờ phải làm sao?”
“Tĩnh quan kỳ biến.” Không thể cử động, Sở Thần Tà cũng chẳng biết phải làm thế nào. May mà Tiết Tử Kỳ đang ở ngay bên cạnh, bất luận sinh hay tử, họ đều sẽ bầu bạn cùng đối phương. Nghĩ đến đây, tâm trí hắn lại bình thản đến lạ thường, hoàn toàn không có lấy một chút hoảng hốt hay sợ hãi.
“Chắc là không sao đâu, vận cứt chó của ngươi xưa nay vốn không tệ.” Câu này, Tiết Tử Kỳ không biết là nói cho Sở Thần Tà nghe, hay là nói cho chính mình nghe nữa.
“… Vận cứt chó của ngươi hình như cũng chẳng kém.” Sở Thần Tà cảm thấy vận cứt chó của hai người bọn họ cũng kẻ tám lạng người nửa cân.
“… Hì hì!” Tiết Tử Kỳ cười khan hai tiếng.
Vì không thể cử động, hắn vẫn giữ tư thế ngẩng đầu lên, vừa vặn có thể nhìn rõ mồn một dung mạo của Sở Thần Tà.
Chỉ là ánh sáng không tốt, bởi vì chiếc đèn pin ở tay kia của hắn đang soi vào bên trong bể cá. Tuy nhiên cũng chính vì ánh sáng lờ mờ, trái lại càng khiến ngũ quan của Sở Thần Tà hiện lên thêm phần lập thể, hoàn toàn giống như được đao khắc rìu đục ra vậy.
Lúc này Tiết Tử Kỳ hoàn toàn không lo lắng cho hoàn cảnh của mình, thế mà lại bắt đầu thưởng thức dung nhan anh tuấn của Sở Thần Tà.
Nhờ vào ánh đèn pin, Sở Thần Tà thấy trong đôi mắt đan phụng của Tiết Tử Kỳ có ánh sao đang lấp lánh, hắn rất muốn hôn lên đôi mắt đang tỏa sáng ấy, đáng tiếc hiện tại hắn không thể cử động.
Thấy đối phương cứ nhìn chằm chằm mình không chớp mắt, Sở Thần Tà cười hỏi: “Tức phụ nhi, vi phu trưởng thành thế này có hợp ý ngươi chăng?”
Chớp mắt một cái, Tiết Tử Kỳ đáp: “Hoàn toàn là mọc đúng vào tâm can ta, hèn chi trong sách có miêu tả ta đối với ngươi vừa gặp đã yêu.”
“Cái gì mà trong sách miêu tả, chẳng lẽ ngươi không đối với ta nhất kiến chung tình sao?”
Tiết Tử Kỳ bắt đầu nói hươu nói vượn: “Khi đó ta mới bao lớn chứ, cái gì là nhất kiến chung tình còn chẳng biết.”
Sở Thần Tà cạn lời, Tiết Tử Kỳ rõ ràng đang nói bừa, nên biết rằng Tiết Tử Kỳ vốn có mười lăm năm ký ức tiền thế.
“Vậy ngươi bắt đầu thích ta từ khi nào?”
“Để ta nghĩ xem…” Tròng mắt Tiết Tử Kỳ bắt đầu đảo loạn.
Câu hỏi vừa rồi hắn trả lời không tốt, giờ lại tự đào hố chôn mình rồi. Hiện tại hắn trả lời thích đối phương từ lúc nào dường như cũng đều không ổn, có vẻ đều không đúng.
“Cứ từ từ mà nghĩ, ta không gấp.” Sở Thần Tà thong dong tự tại nhìn xem hắn định tiếp tục bịa chuyện thế nào.
Một lát sau, Tiết Tử Kỳ khẽ “ồ” lên một tiếng: “Ta cảm thấy linh lực trong bể cá hình như đã trở nên loãng đi rất nhiều.”
Sở Thần Tà thầm nhủ: Có thể không loãng sao? Linh lực trong bể cá đều chui hết vào thân thể hai người chúng ta rồi.
Thấy Sở Thần Tà không nói lời nào, Tiết Tử Kỳ nghi hoặc hỏi: “Thần Tà, ngươi không cảm nhận được sao?”
Hắn rõ ràng là muốn lảng tránh câu hỏi lúc nãy, Sở Thần Tà cũng không làm khó hắn, thuận thế nói: “Cảm nhận được rồi.”
Không bao lâu sau, tinh thần lực của Sở Thần Tà quan sát được toàn bộ bảo an trong phòng thí nghiệm đều bị đám thực nghiệm phẩm kia giết chết, mấy tên nghiên cứu viên kia cũng đã bỏ mạng. Trong đó có một tên nghiên cứu viên trước khi chết đã khởi động thiết bị tự hủy trong phòng thí nghiệm của viện nghiên cứu này, nói cách khác nơi này chẳng bao lâu nữa sẽ nổ tung.
Mà hiện tại đám thực nghiệm phẩm kia đang tìm lối thoát.
Xem dáng vẻ của bọn chúng, e rằng chẳng bao lâu nữa sẽ tìm đến chỗ này.
Nhưng vấn đề nảy sinh rồi.
Nơi này không có lối thoát đã đành, bọn họ bây giờ còn không thể cử động, thế chẳng phải đã thành thịt trên thớt, mặc người xẻ thịt hay sao. Vạn nhất đám người bị coi là thực nghiệm phẩm kia nhìn bọn họ không vừa mắt, muốn giải quyết bọn họ luôn một thể, thì bọn họ thật sự là chết oan chết uổng rồi.
Sở Thần Tà khẽ nhíu mày, nói với Tiết Tử Kỳ: “Có người đang đi tới.”
“Người tới là ai?”
“Là đám thực nghiệm phẩm kia.”
“Tình hình của chúng ta hiện tại hình như không ổn lắm!” Tiết Tử Kỳ thầm than: Đen đủi thật!
Hai người ngoại trừ mắt có thể chớp, miệng có thể nói, có thể hô hấp ra, những chỗ khác đều không động đậy được.
Phen này e là bọn họ tiêu đời rồi.
Sở Thần Tà tiếp tục nói: “Hơn nữa còn có một tin xấu.”
“Còn có tin nào xấu hơn việc có người đang đi tới sao?” Mí mắt Tiết Tử Kỳ giật liên hồi, đúng là năm hạn vận đen.
“Ừm, thiết bị tự hủy ở đây đã bị người ta kích hoạt rồi.”
Đôi mắt Tiết Tử Kỳ không khỏi trợn trừng: “Ý ngươi là nơi này chẳng bao lâu nữa sẽ nổ tung?”
“Chính xác.”
“Chúng ta đây là mắc phải vận rủi gì không biết!” Tiết Tử Kỳ trưng ra bộ mặt mếu máo, vừa rồi hắn không nên thò tay vào trong bể cá, phen này e là bọn họ thực sự phải bỏ mạng ở đây rồi.
Sở Thần Tà cười nói: “Ngươi vừa rồi còn bảo vận cứt chó của chúng ta tốt, sao giờ lại biến thành vận rủi rồi.”
Lườm hắn một cái, Tiết Tử Kỳ tức tối nói: “Chúng ta sắp chết đến nơi rồi, ngươi còn cười cho được.”
“Có ngươi bầu bạn cùng ta, chết thì có ngại gì?” Sở Thần Tà thâm tình ngưng thị nhìn Tiết Tử Kỳ, kiếp này tuy rằng thời gian họ bên nhau không dài, nhưng phong phong vũ vũ họ đều kề vai sát cánh, tuy có chút không cam lòng, có chút di hận, nhưng cũng đã đủ rồi.
Tiết Tử Kỳ á khẩu không trả lời được, có thể cùng đối phương đi vào cõi chết cố nhiên là tốt. Nhưng hắn không cam tâm, hắn tham lam muốn được vĩnh viễn ở bên Sở Thần Tà, là kiểu vĩnh viễn không có điểm dừng của thời gian ấy.
Lúc này, bên tai hai người truyền đến một tiếng “loảng xoảng”, rõ ràng là có người dùng bạo lực đập vỡ thứ gì đó. Dần dần tiếng bước chân kèm theo tiếng nói chuyện ngày càng tới gần.
Hai người nhìn nhau, trong mắt đều là sự quyến luyến và không nỡ đậm sâu.
Dẫu cho đám thực nghiệm phẩm kia không giết họ, nhưng nơi này sớm muộn cũng nổ tung, họ không thể cử động, cũng chẳng thể thoát khỏi vận mệnh cái chết.
“There is a small door here. (Chỗ này có một cánh cửa nhỏ)”
“Go in and have a look. (Vào trong xem thử đi)”
“The exit should be inside the wicket. (Lối ra chắc là ở bên trong cánh cửa nhỏ kia)” Giọng nói non nớt của một bé gái vang lên, lần này người nói chuyện là cô bé tầm mười một, mười hai tuổi kia.
“Really? (Thật sao?)”
Đối diện với ánh mắt dò hỏi của mọi người, cô bé gật đầu.
“Great! (Tuyệt quá!)”
“Go! (Đi thôi!)”
Một nhóm người lập tức đi về phía sâu trong mật thất.
Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ đều có chút căng thẳng, vì họ cảm giác khoảnh khắc tiếp theo hai người mình sẽ bị nhóm người bên ngoài kia phát hiện. Thế nhưng ngay lúc này, linh lực trong bể cá thế mà đột nhiên bị rút cạn sạch sành sanh, lũ lượt chui vào trong thân thể hai người.
“Oh, there is a secret passage here. (Ồ, chỗ này có một lối đi bí mật)”
Câu nói này vừa vang lên bên tai Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ, dư quang của họ đều đã nhìn thấy quần áo của một người trong đó, nhưng ngay khoảnh khắc sau, hai người đột ngột biến mất tại chỗ một cách hư không.
Một nhóm người từ mật thất đi vào bên trong bức tường xếp, liền nhìn thấy bể cá.
Mọi người tìm kiếm một hồi, không thấy lối ra.
Cuối cùng có người đập hỏng bể cá, rốt cuộc ở phía sau bể cá nhìn thấy một lối đi đen ngòm. Vừa hay bọn họ tìm thấy một chiếc đèn pin trong bể cá, mười người còn sống, cộng thêm con nữ tang thi kia cùng nhau tiến vào lối đi đen ngòm ấy.
Obuje dẫn theo một toán bảo an vội vội vàng vàng, cuối cùng cũng tới được không trung phía trên sơn cốc nơi viện nghiên cứu tọa lạc sau một giờ đồng hồ.
Chỉ là trực thăng vừa mới tiếp cận, bụi đất, đá tảng từ trong thân núi phía dưới lũ lượt bắn ra ngoài, một đám mây hình nấm khổng lồ bay vút lên trời, theo sau đó là một tiếng nổ lớn “ầm” vang lên bên tai.
Trực thăng bị luồng khí lãng này thổi cho chao đảo, cuối cùng lảo đảo rơi xuống rừng núi.
Mười người một tang thi ra ngoài trước một bước, đang đứng trên một ngọn núi cách đó không xa nhìn xa xăm về phía vụ nổ nơi sơn cốc, tự nhiên cũng nhìn thấy chiếc trực thăng mà Obuje ngồi.
Bọn họ đang sầu muộn không biết tìm tên đầu sỏ báo thù thế nào, kết quả đối phương lại chủ động dẫn xác tới cửa.
Obuje lửa giận ngút trời, phòng thí nghiệm vừa hủy, tâm huyết cả đời của lão cũng tan thành mây khói. Không tìm được chỗ phát tiết, lão liền mở miệng nhục mạ kẻ lái trực thăng, trách kẻ này lái trực thăng quá chậm.
Những người còn sống khác đều cúi đầu, không dám nói lấy một lời.
Ngay lúc này, vô số phong nhận xen lẫn công kích hủ thực của ám hệ dị năng ập về phía đám người Obuje.
Mọi người lập tức phát ra dị năng chống đỡ.
Obuje thấy kẻ tấn công mình là những thực nghiệm phẩm kia, vừa kinh sợ lại vừa hưng phấn. Bởi vì lão cảm thấy chỉ cần những thực nghiệm phẩm này còn đó, lão lại có thể tiếp tục nghiên cứu.
Thế là lão lập tức phân phó thủ hạ lấy dược tề ức chế dị năng ra để đối phó với đám thực nghiệm phẩm.
Trong đó một tên không gian dị năng giả theo chỉ thị của Obuje, lấy dược tề ra. Thủ hạ của Obuje một phần chống đỡ công kích, một phần đem dược tề bôi lên tinh hạch của dị năng thương.
Mười người một tang thi sống sót trở ra tự nhiên biết đối phương lấy ra loại dược tề gì, ánh mắt mỗi người đều lộ ra mối thù hằn khắc cốt ghi tâm.
Con nữ tang thi kia đem độc tố trên người mình trộn lẫn vào trong băng chùy do dị năng phát ra, chuyên môn nhắm vào Obuje mà tấn công. Nếu Obuje đã khiến cô trở thành kẻ chẳng ra người ma chẳng ra ma, vậy cô cũng phải khiến Obuje biến thành cùng một loại chủng tộc với mình.
“A!” Obuje bịt lấy cánh tay bị đâm bị thương, mắng to đám dị năng giả bảo vệ quanh lão là lũ phế vật. Không chỉ một mình Obuje trúng băng chùy của nữ tang thi, trong đó còn có ba người nữa cũng bị băng chùy đâm trúng.
Khi người của Obuje bôi dược tề lên dị năng thương, phía bên này bắt đầu có người bị dị năng thương bắn trúng. Tuy không chí mạng, nhưng dược tề ức chế dị năng đã đi vào cơ thể bọn họ, rất nhanh bọn họ sẽ không thể phát ra công kích dị năng nữa.
Nửa giờ sau, những kẻ vốn là thực nghiệm phẩm kia từng người một ngã rạp trên mặt đất, không thể sử dụng dị năng được nữa, mắt thấy bọn họ sắp lại trở thành thực nghiệm phẩm của Obuje.
Thế nhưng không ngờ Obuje lúc này lại tang thi hóa, nó há miệng cắn thẳng vào cổ của một tên dị năng giả đứng gần mình nhất.
Những người khác thấy vậy, nhất thời không biết phải làm sao?
Obuje là lão bản của bọn họ, giờ lão bản đã biến thành tang thi, bọn họ biết đi đâu về đâu?
Tuy nhiên không đợi bọn họ nghĩ ra kết quả, lại có dị năng giả bị tang thi hóa, chúng cũng há miệng cắn thẳng vào đồng bọn bên cạnh.
Thấy người bên phía Obuje bắt đầu tàn sát lẫn nhau, mười người may mắn sống sót đều đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
Đợi Obuje và người của lão toàn bộ biến thành tang thi, nữ tang thi tuy có thể khống chế chúng, nhưng cô không muốn giữ lại đám người Obuje. Nhìn thấy bọn Obuje sẽ khiến cô nhớ lại những trải nghiệm trong phòng thí nghiệm.
Cho nên cuối cùng bọn người Obuje đều bị nữ tang thi móc tinh hạch, lại bị một tên hỏa hệ dị năng giả phóng hỏa hủy thi diệt tích.
“What now? (Bây giờ làm sao đây?)”
Đại thù đã báo, hiện tại đã là mạt thế, gia viên sớm đã bị hủy, mười người một tang thi nhất thời không biết nên đi đâu.
“Gâu gâu gâu!”
Tiếng chó sủa đột ngột truyền đến, mọi người quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy một con chó săn Gru biến dị đang sủa về phía người đàn ông có ám hệ dị năng kia, đuôi ngoe nguẩy, bộ dạng vừa muốn tiến lên lại vừa không dám tiến lên.
“Harry, you are still alive. (Harry, ngươi thế mà vẫn còn sống)” Ám hệ dị năng giả dang rộng vòng tay về phía con chó săn Gru biến dị.
—