Chương 363: Cải tạo căn cứ
Tên lính sâu sắc đồng ý, liên tục gật đầu.
Số người chỉ biết ngồi ăn không ở đây quả thực có chút nhiều.
Nếu chỉ có hai người bọn họ đi, e là sẽ bị nhấn chìm trong biển người mất.
Mười phút sau, Lôi Vân Siêu dẫn theo một trăm binh sĩ khí thế bừng bừng tiến về phía Nhà ăn của căn cứ.
Những người vốn đang bàn tán xôn xao, thấy Lôi Vân Siêu đến, thi nhau im bặt, theo bản năng nhường ra một con đường.
Đi tới cổng lớn Nhà ăn, Lôi Vân Siêu quay người đối mặt với đám đông.
Một tên lính lập tức lấy ra loa phóng thanh đưa cho hắn. Nhận lấy loa, Lôi Vân Siêu mở miệng nói: “Nói thật với mọi người, ngay từ hôm qua, kho lương của căn cứ chúng ta đã cạn kiệt rồi. Không phải chúng ta không cho mọi người ăn, mà là chính chúng ta cũng chẳng còn lương thực mà ăn nữa.”
Hắn nói vô cùng truyền cảm, thuận tay còn quệt mặt một cái, trông cứ như đang khóc vậy.
Nhất thời đám đông đều bị lời hắn nói làm cho hoảng hốt, đưa mắt nhìn nhau.
“Đã không có lương thực, vậy vì sao đám Đầu bếp sáng nay vẫn đến Nhà ăn?” Trong đám đông không biết là ai đã thốt lên một câu như vậy.
Lôi Vân Siêu thở dài một tiếng, mới đạo: “Nói thật với mọi người đi, bởi vì không có lương thực, căn cứ chúng ta hiện tại đã đổi chủ rồi, ta và các binh sĩ của ta đều đã đầu quân cho một vị chủ nhân có lương thực.”
Căn cứ đổi chủ rồi?
Mọi người ngơ ngác cả mặt.
“Các ngươi chẳng phải là quân đội quốc gia sao? Sao có thể đầu quân cho tư nhân?”
“Vậy chẳng phải các ngươi trở thành tư binh sao?”
“Chuyện này làm sao mà được, các ngươi là quân đội nhân dân, nên phục vụ cho lão bách tính chúng ta chứ.”
“Đúng, quân nhân thì nên phục vụ cho lão bách tính chúng ta!”
“…”
Lôi Vân Siêu đưa tay ép xuống, ra hiệu mọi người im lặng.
“Trước kia có quốc gia nuôi dưỡng chúng ta, chúng ta phục vụ lão bách tính là lẽ đương nhiên. Nhưng hiện tại toàn thế giới virus tang thi hoành hành, chúng ta cần bản thân mạnh mẽ lên để bảo vệ quốc gia. Thế nhưng tiền đề để bảo vệ quốc gia là chúng ta phải sống đã, nay đến một hạt gạo chúng ta cũng chẳng còn, lấy gì mà bảo vệ quốc gia? Lấy gì mà hộ vệ mọi người đây?”
Đám đông bị hắn nói cho nghẹn họng không đáp được lời nào.
“Nhưng các ngươi cũng không thể đầu quân cho tư nhân chứ! Các ngươi theo tư nhân rồi, vậy chúng ta tính sao?” Giọng nói lúc trước lại vang lên trong đám đông.
Lôi Vân Siêu không hoảng không loạn trả lời: “Ngoại ô phía Bắc chẳng phải còn có một cái Căn cứ Dương Quang sao? Người nắm quyền ở đó vẫn là vị Thị trưởng nguyên bản của thành phố X chúng ta. Lương thực trong tay lão đủ cho mọi người ăn một hai năm không thành vấn đề. Mọi người nếu không muốn chịu đói, có thể tới Căn cứ Dương Quang ở ngoại ô phía Bắc. Hơn nữa ta còn có thể để quân đội của ta tiễn mọi người một đoạn đường.”
Mọi người lập tức xì xào bàn tán.
“Hay là chúng ta đi căn cứ phía Bắc?” Có người đề nghị.
Một người phụ nữ trung niên tầm ba mươi tuổi lập tức tiếp lời: “Cái căn cứ phía Bắc đó ta từng ở qua rồi, dị năng giả ở đó căn bản không coi người bình thường là người đâu. Người bình thường chúng ta tới đó chính là hạng người hạ đẳng, chỗ ở đều là lều bạt tạm bợ, nếu mưa lớn chắc chắn sẽ bị dột.”
Nghe nói sẽ bị dột, mọi người đều rùng mình một cái.
Trận mưa ba ngày ba đêm trước đó đã để lại bóng ma tâm lý không nhỏ cho bọn họ.
Có người hỏi: “Vậy một người bình thường như ngươi sao có thể sống sót mà tới được Căn cứ Hy Vọng này?”
“Hừ, nếu có một mình ta thì đã chết sớm rồi. Ta ấy à, là nhờ đi theo mấy người hàng xóm cũ mới có thể bình an tới được Căn cứ Hy Vọng, người ta có cả một tiểu đội dị năng đấy. Nếu không phải nể mặt trù nghệ của ta không tệ, có lẽ họ cũng chẳng thèm mang ta theo đâu.”
Đám đông nghe nàng nói vậy, đều không muốn đi Căn cứ Dương Quang nữa. Nhưng không đi Căn cứ Dương Quang, mà ở lại Căn cứ Hy Vọng thì lại chẳng có cơm ăn.
Người phụ nữ này có thể đứng ra nói chuyện, trái lại khiến Lôi Vân Siêu hơi ngạc nhiên. Vốn dĩ dự tính của bọn họ là nếu có người muốn rời đi, họ sẽ dứt khoát tiễn người đi luôn. Đợi những người này tới Căn cứ Dương Quang nếm chút khổ cực, mới biết được cuộc sống ở thế đạo bây giờ khó khăn nhường nào.
Lúc này, một người đàn ông trung niên giơ tay hỏi: “Lôi trưởng quan, cho hỏi người nắm quyền hiện tại của Căn cứ Hy Vọng là ai?”
Lôi Vân Siêu nhàn nhạt liếc nhìn người đàn ông vừa nói: “Ngươi hỏi cái này làm gì?”
“Chỉ là muốn hỏi xem ngài ấy có còn cần người không? Việc gì ta cũng làm được, chỉ cần quản cơm là thành.” Người nói chuyện chính là Trương Toàn Thư, lão tới đây mục đích chính là để phối hợp với Lôi Vân Siêu diễn kịch, nhằm đưa người trong căn cứ vào con đường lao động chính nghĩa.
Thấy Trương Toàn Thư bốn năm mươi tuổi còn muốn làm việc, những người khác cũng không cam lòng yếu thế.
“Ta cũng việc gì cũng làm được, cho cái ăn là thành.”
“Ta cũng vậy.”
“Chúng ta đều có thể.”
“…”
Trong số những người này vốn dĩ có không ít người xuất thân là nông dân, họ đã sớm quen với việc mặt trời mọc thì làm, mặt trời lặn thì nghỉ. Mạt thế đến, đột nhiên không có việc gì làm, khiến một đám người rất không quen.
Kẻ dẫn đội tới gây chuyện, thấy mọi người nói qua nói lại, sự việc đã phát triển theo một hướng khác. Hắn đang định ở trong đám đông khơi mào lần nữa, lại không ngờ, bên hông bị một vật cứng ngắc chống vào.
Sau đó, một giọng nói trầm khàn mang theo cảnh cáo vang lên bên tai hắn: “Đừng động, trừ phi ngươi bây giờ muốn chết ngay.”
Hắn không cần quay đầu lại cũng biết vật chống bên hông mình là súng.
Không chỉ mình hắn, đồng thời còn có mấy kẻ gây chuyện khác đều bị người do Sở Thần Tà phái tới khống chế.
Không có những kẻ này gây chuyện, sự việc tiếp theo diễn ra rất thuận lợi.
“Tuy rằng không có cơm miễn phí để ăn chực, nhưng mọi người chỉ cần chịu lao động, vẫn có thể lấp đầy bụng. Tất cả những ai cần cù, đều có thể di bước tới văn phòng bên cạnh.” Nói xong, Lôi Vân Siêu chỉ chỉ vào tòa đại lầu bên cạnh.
Hôm qua Sở Thần Tà đã bảo Lôi Vân Siêu sửa một tòa lầu cạnh Nhà ăn thành văn phòng của căn cứ, chỉ trong một đêm, nơi đó đã từ trống không trở thành một Nhiệm Vụ Đường ra dáng ra hình.
Khá nhiều người vì hiếu kỳ mà chạy sang đó.
Tuy nhiên vẫn có không ít người đứng lì tại chỗ, Lôi Vân Siêu chỉ về phía cổng lớn lần nữa lên tiếng: “Nếu có ai vẫn muốn giống như trước kia, muốn ăn không ngồi rồi ở Căn cứ Hy Vọng, vậy thì xin lỗi, căn cứ không nuôi kẻ nhàn hạ. Cổng lớn ở đằng kia, thong thả đi nhé, không tiễn.”
Nhanh chóng, đám đông trước cửa Nhà ăn giải tán ngay lập tức. Lôi Vân Siêu vốn còn tưởng phải giết vài người mới dẹp yên được chuyện này, không ngờ dùng cách của Sở Thần Tà, ba câu năm lời đã giải quyết xong xuôi.
Chẳng trách Căn cứ Dương Quang tuy loạn, nhưng người ủng hộ Hoắc Thái lại không ít. Đây chính là cái lợi của việc biết nói lời khách sáo trên mặt chữ, rõ ràng là chuyện khiến người ta chịu thiệt, nhưng loại người như họ lại có thể trong vài câu nói khiến đương sự vui vẻ hớn hở, tự nguyện chịu thiệt mà còn không bị đắc tội.
Tiếc là, kẻ thẳng ruột ngựa như hắn cả đời này cũng không học được.
Khi đám đông đi tới trước tòa lầu bên cạnh, liền thấy ngay tòa nhà đã thay đổi diện mạo hoàn toàn.
Đại sảnh bên trong rất rộng rãi, lớn hơn lúc trước gấp hai ba lần. Rõ ràng là đã dỡ bỏ bức tường phía sau và bên cạnh.
Đập vào mắt mọi người đầu tiên là bức tường màn hình lớn, trên đó hiển thị đủ loại nhiệm vụ. Có nhiệm vụ phù hợp cho người bình thường, có nhiệm vụ cho dị năng giả, chỉ cần ngươi chịu lao động thì sẽ không bị chết đói. Việc đăng ký đều dùng máy tính, khiến mọi người có cảm giác như họ đã quay trở lại thời điểm trước mạt thế.
Có thể khiến văn phòng thay đổi diện mạo chỉ trong một đêm, cũng là nhờ dưới tay Lôi Vân Siêu nhân tài lớp lớp, nghề gì cũng có. Đương nhiên, quan trọng nhất là dị năng giả nhiều, dị năng dùng khi sửa sang nhà cửa đặc biệt hữu dụng.
Sở Thần Tà vẽ ra sơ đồ đại khái, những việc còn lại đều giao cho Vân Thần đi làm.
Lúc này Sở Thần Tà đang ở trong một căn phòng ánh sáng mờ tối, hắn và Tiết Tử Kỳ mỗi người ngồi trên một chiếc ghế, hai người đang nhỏ giọng nói chuyện gì đó.
Ngay lúc này, có bảy tám tên lính áp giải mỗi người một kẻ tiến vào phòng, những kẻ bị áp giải chính là những kẻ dẫn đầu gây chuyện trước cửa Nhà ăn lúc nãy.
Đứng dậy, Sở Thần Tà đánh giá mấy người một lượt, trong đó cư nhiên có bốn vị là dị năng giả: “Nói đi, là ai phái các ngươi tới Căn cứ Hy Vọng?”
“Cái gì mà ai phái tới? Chúng ta ngay từ đầu đã ở Căn cứ Hy Vọng rồi.” Một người đàn ông trông có vẻ trung hậu nói đạo.
Sở Thần Tà nhìn sang sáu người không nói lời nào: “Các ngươi cũng là ngay từ đầu đã ở Căn cứ Hy Vọng sao?”
“Ta mới tới ngày hôm qua.”
“Ta tới từ bốn ngày trước.”
“Ta đúng là ở Căn cứ Hy Vọng từ đầu.”
“…”
Đợi mấy người nói xong, Sở Thần Tà lại hỏi: “Các ngươi có người nhà ở căn cứ không?”
“Ngươi hỏi cái này làm gì?” Tên dị năng giả lên tiếng đầu tiên cảnh giác hỏi.
“Ta đang nghĩ sau khi giết sạch các ngươi, nên giải thích thế nào với người nhà các ngươi về nguyên nhân cái chết đây.” Sở Thần Tà nói một cách phong đạm vân khinh, nhưng lại khiến mấy người sợ tới mức kinh hồn bạt vía.
Tuy nhiên điều khiến bọn họ lạnh sống lưng hơn chính là lời của Tiết Tử Kỳ.
Chỉ nghe Tiết Tử Kỳ nói: “Cần gì nguyên nhân, cứ trực tiếp nói bọn họ nhiễm virus tang thi, biến thành tang thi là được rồi.”
Sở Thần Tà gật đầu: “Biện pháp tốt.”
“Ta lại không làm sai cái gì, ngươi dựa vào cái gì mà giết chúng ta?” Một kẻ trong đó giận dữ hét lên.
Sở Thần Tà giơ nắm đấm lên, cười lạnh đạo: “Dựa vào cái gì? Chỉ dựa vào nắm đấm của ta cứng hơn các ngươi, lý do này đã đủ chưa?”
Một kẻ sợ chết trong đó vội vàng mở miệng: “Đừng giết ta, ta nói, là… Á!” Chỉ là, lời của kẻ này chưa dứt, người đã ngã xuống đất, miệng hộc máu tươi, cư nhiên trong nháy mắt đã chết.
Mà đôi mắt hắn vẫn trừng trừng nhìn tên dị năng giả bên cạnh.
Kẻ giết hắn, rõ ràng là tên dị năng giả kia.
“Bạch bạch!” Sở Thần Tà vỗ vỗ tay, cười đạo: “Kỳ thực các ngươi không nói, chúng ta cũng biết các ngươi là do ai phái tới, vừa rồi cũng chỉ là rảnh rỗi buồn chán, tùy tiện hỏi một chút thôi.”
Đám người: “…”
Lúc này, Lôi Vân Siêu làm xong việc đi vào: “Tà thiếu, Tiết thiếu.”
Hai người gật đầu với hắn.
Lôi Vân Siêu: “Thế nào, có hỏi ra được vì sao bọn chúng lại dẫn đầu náo loạn không?”
Tiết Tử Kỳ: “Còn cần hỏi sao? Dùng ngón chân nghĩ cũng biết những người này là người do phụ trách của Căn cứ Dương Quang phái tới, mục đích của bọn họ tự nhiên là muốn ăn sạch hạt gạo cuối cùng của Căn cứ Hy Vọng. Như vậy đợi Căn cứ Hy Vọng hết lương thực, mới khiến ngươi phải tìm đến tận cửa cầu xin.”
Lôi Vân Siêu hồ nghi đạo: “Thật sự là như vậy?”
“Người ngay ở đây, không tin ngươi có thể hỏi.” Sở Thần Tà hất cằm chỉ chỉ sáu người kia.
Ngay khi Lôi Vân Siêu nhìn qua, bốn tên dị năng giả kia bất chấp họng súng đang chỉ vào đầu, đồng loạt tung ra dị năng công kích về phía hắn.
“Bành bành bành!”
“Sưu sưu!”
“Oanh long long!”
Đủ loại âm thanh đồng thời vang lên.
Vốn dĩ Sở Thần Tà đứng khá gần Lôi Vân Siêu, thấy công kích ập tới, hắn nhanh chóng rời xa Lôi Vân Siêu, bước ra khỏi phạm vi công kích.
Lôi Vân Siêu thấy công kích ập tới, theo bản năng liền phóng ra lôi điện công kích đối phương.
Những binh sĩ cầm súng đồng thời cũng nổ súng.
Đợi công kích tan đi, tại chỗ đổ rạp một đống thi thể, bảy kẻ đó đều chết sạch.
Lôi Vân Siêu cuối cùng thốt ra một câu: “Cái lão Hoắc Thái này thật hại người không nông.”
Chỉ dùng thời gian mấy ngày, tất cả mọi người trong căn cứ đều đã quen thuộc với quy trình cơ bản của căn cứ. Đối với cuộc sống như vậy, bọn họ bắt đầu từ từ thích nghi.
Tiết Tử Kỳ dẫn theo mộc hệ dị năng giả, thổ hệ dị năng giả, cùng với không ít người bình thường, bắt đầu đại nghiệp trồng trọt. Những người này phảng phất như quay trở lại thời kỳ đội sản xuất lao động tập thể những năm bảy tám mươi, có không ít người lớn tuổi còn chạy tới xem náo nhiệt, hồi tưởng quá khứ.
Còn Sở Thần Tà một mặt nghiên cứu biện pháp đề thăng dị năng, một mặt bồi dưỡng thực lực cho mọi người trong căn cứ, ngoài ra chính là gia cố phòng hộ an toàn cho căn cứ. Không chỉ phải phòng tang thi, còn phải phòng tang thi thú biết đào hang, cùng với tang thi điểu bay trên trời.
Những ngày bận rộn luôn trôi qua đặc biệt nhanh.
—