← Dị Thế Trọng Sinh Chi Tà Thiếu Nghịch Tập

Chương 346: Thu hoạch tràn đầy

21 min read 02.09.2026

Ngoại trừ Sở Thần Tà, những người còn lại điều chú ý đến đầu tiên chính là quần áo trẻ em, các loại đồ chơi và khu vui chơi. Thế nhưng ánh mắt của Sở Thần Tà lại dừng lại ở một cửa tiệm bán thú nhồi bông trong đó.

Nhận ra tầm mắt của Sở Thần Tà, Tiết Tử Kỳ không nhịn được suy đoán: “Thiểm Thực Giả ở bên trong sao?”

Sở Thần Tà gật đầu, xoay người đi về phía cửa tiệm đó.

Những người còn lại lập tức theo sau.

Mặt tiền cửa tiệm trang trí bằng kính cường lực, mấy người cách lớp kính nhìn vào trong tiệm, chỉ thấy một con Thiểm Thực Giả dài khoảng một mét đang bò giữa đám thú nhồi bông. Do hình dáng và màu sắc cơ thể, nó trông đặc biệt nổi bật, khiến người ta liếc mắt một cái là có thể nhìn thấy ngay.

Con Thiểm Thực Giả vốn dĩ đang bất động dường như cảm nhận được ánh mắt của mọi người, nó vặn vẹo thân hình, quay đầu nhìn về phía đám đông.

“Lạ thật, mắt của Thiểm Thực Giả chẳng phải đã thoái hóa đến mức không có thị giác sao? Nhưng sao ta cứ cảm thấy con Thiểm Thực Giả kia có thể nhìn thấy vật thể.” Không biết vì sao, Mân Côi cứ có cảm giác con Thiểm Thực Giả đó đang chằm chằm nhìn bọn họ, cảm giác trong nháy mắt ấy khiến nàng da đầu tê dại, sống lưng cũng có chút phát lạnh.

“Ta cũng có cảm giác này.” Ảnh Nguyệt phụ họa theo.

“Nó ngoài vẻ ngoài xấu xí ra, trông có vẻ khá là nhân súc vô hại.” Tầm Thiên đánh giá.

Mân Côi quay đầu nhìn Tầm Thiên, không nhịn được cười nhạo hắn: “Hì hì, nhân súc vô hại!”

Con Thiểm Thực Giả kia mà nhân súc vô hại thì vừa rồi nàng đã không có cảm giác phát lạnh như vậy. Giác quan thứ sáu bảo nàng rằng, thực lực của con Thiểm Thực Giả bên trong rất mạnh. E là còn lợi hại hơn mấy con Thiểm Thực Giả tới khách sạn lúc trước.

“Ta nói là trông có vẻ, chứ có nói nó thật sự nhân súc vô hại đâu.” Tầm Thiên thầm đảo mắt một cái, hắn cảm thấy mỗi lần mình vừa mở miệng là y như rằng có người muốn cà khịa vài câu. Tiếp đó hắn dồn ánh mắt lên người Sở Thần Tà, “Tà thiếu, con Thiểm Thực Giả kia là đẳng cấp gì?”

Mấy người đồng loạt nhìn về phía Sở Thần Tà.

Ngay cả Tiết Tử Kỳ cũng có chút tò mò, bởi vì ngay cả y cũng không nhìn ra đẳng cấp của con Thiểm Thực Giả bên trong.

Đối diện với ánh mắt hiếu kỳ của mấy người, Sở Thần Tà đưa ra đáp án: “Tam cấp sơ kỳ.”

Mấy người đồng thanh hít ngược một ngụm khí lạnh.

Bọn họ hiện tại ngay cả nhất cấp còn chưa đạt tới, cái này phải đánh thế nào đây?

Cảm giác bọn họ chính là tới nạp mạng.

“Tà thiếu, hay là chúng ta ra ngoài đợi các người?” Võng Trùng chân thành kiến nghị, bọn họ ở đây rất vướng chân vướng tay.

“Bây giờ mới đi, các ngươi thấy còn kịp không?” Sở Thần Tà liếc mấy người một cái, hắn cũng là sau khi đến trước cửa tiệm mới nhìn rõ thực lực của con Thiểm Thực Giả bên trong. Nếu không ngay từ đầu, hắn đã không để nhóm Vân Thần đi theo rồi.

Haiz!

Toàn là những kẻ vướng chân vướng tay.

Nhưng nếu không có nhóm Vân Thần ở đây, phàm là chuyện gì hắn cũng phải tự thân vận động.

Quả nhiên chuyện gì cũng có cái lợi cái hại.

“Nói như vậy, chúng ta chỉ có thể tự cầu phúc thôi sao?” Tầm Thiên mếu máo, như thể khắc sau hắn sẽ đi đời nhà ma vậy.

Tiết Tử Kỳ tốt bụng an ủi: “Yên tâm, nếu ngươi thật sự chết rồi, ngày này năm sau ta nhất định sẽ đốt thật nhiều tiền giấy cho ngươi, không để ngươi xuống dưới đó làm quỷ nghèo đâu.”

Ánh mắt Tầm Thiên đầy oán niệm.

Hắn còn chưa sống đủ, sao có thể chết được!

“Thỏ khôn dốc sức vồ ưng. Biết đâu lát nữa trong lúc sinh tử cận kề ta lại kích phát tiềm năng, chiến lực bùng nổ, một chiêu trực tiếp tiêu diệt Thiểm Thực Giả luôn thì sao.” Tầm Thiên nắm chặt nắm đấm, vẻ mặt đầy hùng tâm tráng chí.

Mọi người dời mắt đi, không thèm nhìn hắn.

Vân Thần đột nhiên lên tiếng: “Thiểm Thực Giả biến mất rồi.”

Mấy người đều có chút ngỡ ngàng.

Vừa rồi Thiểm Thực Giả rõ ràng ở ngay trước mắt bọn họ, vậy mà chỉ trong chớp mắt, Thiểm Thực Giả đã biến mất không thấy tăm hơi. Tốc độ nhanh đến mức thị giác của bọn họ căn bản không bắt kịp, tốc độ nhanh như vậy, bọn họ còn đánh thế nào được?

Võng Trùng thở dài: “Tốc độ này… nhanh không thể hình dung nổi.” Có thể so bì được với tốc độ mạng khi hắn tra tài liệu vậy.

Tinh thần lực của Sở Thần Tà luôn đi theo con Thiểm Thực Giả đó, rất nhanh hắn đã biết con Thiểm Thực Giả kia làm sao vào được bên trong cửa tiệm đồ chơi này.

“Đều đi theo ta.” Nói xong, bóng dáng Sở Thần Tà đã như một cơn gió lướt về một hướng.

Mấy người còn lại nhìn nhau, vội vàng đuổi theo.

Chẳng bao lâu sau, Sở Thần Tà đi tới bên ngoài phòng vệ sinh, trên trần nhà ở đây vừa khéo có một cửa thoát khí của đường ống điều hòa trung tâm. Vừa rồi con Thiểm Thực Giả kia chính là chui vào đường ống điều hòa trung tâm của cửa tiệm đồ chơi.

Cũng bởi vì con Thiểm Thực Giả kia gầy nhỏ, nếu đổi thành một con Thiểm Thực Giả trưởng thành như tối qua, chắc chắn sẽ không chui lọt đường ống điều hòa trung tâm.

Mặc dù Thiểm Thực Giả đã vào trong đường ống, nhưng muốn bò bên trong đó vẫn có độ khó nhất định, dẫn đến việc Sở Thần Tà đến cửa thoát khí đầu tiên trước con Thiểm Thực Giả một bước.

Ngay lúc Sở Thần Tà đang nghĩ cách đối phó với con Thiểm Thực Giả đó thì Tiết Tử Kỳ và nhóm năm người Tầm Thiên đã chạy tới. Thấy bọn họ, Sở Thần Tà lập tức nảy ra ý định.

Hắn lấy từ trong không gian giới chỉ ra năm cái chậu inox, lần lượt đưa cho năm người nhóm Vân Thần, sau đó lại lấy ra mấy cái thìa inox.

Nhóm Vân Thần không biết Sở Thần Tà muốn làm gì, chỉ có thể đưa tay nhận lấy đồ hắn đưa qua.

Phân phát đồ xong, Sở Thần Tà bắt đầu sắp xếp công việc, hắn nhìn về phía Tiết Tử Kỳ trước: “Lát nữa, Tử Kỳ ngươi để Hổ Địa Đằng quấn lấy con Thiểm Thực Giả kia, đừng để hắn chạy mất.”

“Được.” Tiết Tử Kỳ lập tức ứng lời.

Sở Thần Tà lại chuyển tầm mắt sang năm người nhóm Vân Thần, nói: “Năm người các ngươi dùng thìa gõ vào chậu, tiếng gõ càng lớn càng tốt, đừng dừng lại.”

Năm người nhìn nhau, lập tức làm theo.

“Keng! Keng! Keng!” Những âm thanh chói tai vang vọng khắp trung tâm thương mại.

Sở Thần Tà không nhịn được ngoáy ngoáy lỗ tai, hắn tuy rất muốn tránh xa năm người Vân Thần, nhưng hắn lại không thể không áp sát bọn họ. Bởi vì chỉ có như vậy, mới có thể dùng tiếng chậu phát ra che lấp tiếng hô hấp và nhịp tim của bọn họ.

Thăm dò thấy Thiểm Thực Giả càng lúc càng lại gần, tay cầm kiếm của Sở Thần Tà không khỏi siết chặt. Tốc độ của con Thiểm Thực Giả này cực nhanh, nếu lần ra tay đầu tiên không giết được nó, thì sau đó muốn giết sẽ khó khăn hơn rất nhiều.

Bên tai Thiểm Thực Giả truyền đến những âm thanh chói tai khó nghe, khiến nó muốn phá hủy thứ phát ra âm thanh đó. Chỉ là khi tới cửa đường ống điều hòa trung tâm, nó lại nằm rạp ở đó không nhúc nhích, giống như đang lắng nghe điều gì đó.

Ngẩng đầu nhìn về phía cửa đường ống điều hòa trung tâm, Sở Thần Tà thông qua tinh thần lực, phát hiện con tang thi kia cư nhiên đang suy nghĩ.

Ngay lúc hắn đang nghĩ xem có nên chém một kiếm về phía cửa đường ống hay không thì tấm chắn gió lại động đậy. Rõ ràng là con Thiểm Thực Giả kia đang cạy tấm chắn gió, muốn gỡ nó xuống.

Thấy vậy, mọi người đều nín thở, sâu sắc sợ làm Thiểm Thực Giả sợ chạy mất.

Nhóm Vân Thần căn bản không lo lắng việc Sở Thần Tà không đối phó được con Thiểm Thực Giả tam cấp này, trong lòng bọn họ Sở Thần Tà vô cùng cường đại. Chỉ cần hắn ra tay, cuối cùng Thiểm Thực Giả nhất định sẽ bị hắn giải quyết.

Rất nhanh tấm chắn gió bị gỡ ra, thứ lộ ra đầu tiên là móng vuốt của Thiểm Thực Giả, sau đó là cánh tay, theo sát đó là cái đầu cũng thò ra ngoài.

Ngay khi đại bộ phận thân thể của Thiểm Thực Giả lộ ra, Tiết Tử Kỳ lập tức để Hổ Địa Đằng đi quấn chặt Thiểm Thực Giả, tránh để nó chạy thoát.

Đồng thời Sở Thần Tà cũng ra tay, chỉ thấy hắn giơ thanh kiếm trong tay lên, chém thẳng về phía đầu của Thiểm Thực Giả. Trái tim của năm người nhóm Vân Thần đều vọt lên tận cổ họng, nhìn chằm chằm vào Thiểm Thực Giả, động tác gõ chậu trên tay không hề dừng lại.

“Keng! Keng! Keng!” Không gian nơi này chỉ vang lên duy nhất một loại âm thanh này.

Trong tiếng “keng keng”, Thiểm Thực Giả dường như còn nghe thấy tiếng gió mạnh ập tới mình, theo bản năng, nó muốn lập tức rụt về trong đường ống điều hòa trung tâm. Chỉ là lúc này Hổ Địa Đằng đã quấn chặt lấy eo nó, khiến nó không thể lùi lại.

Tiếng gió rít bên tai dường như càng lúc càng gần, Thiểm Thực Giả lập tức phát ra âm thanh chói tai khó nghe: “Y y y!”, thân hình còn không ngừng vùng vẫy, muốn thoát khỏi sự trói buộc của Hổ Địa Đằng.

Thế nhưng rất nhanh, tiếng kêu của Thiểm Thực Giả đã bị gián đoạn, bởi vì đầu của nó đã bị Sở Thần Tà chém rụng chỉ bằng một kiếm.

“Bịch bịch!” Cái đầu lăn một vòng trên mặt đất.

Động tác gõ chậu của năm người nhóm Vân Thần đều khựng lại, ánh mắt đồng loạt xoay chuyển theo cái đầu. Cả năm người đều thầm nuốt một ngụm nước bọt, con Thiểm Thực Giả tam cấp lợi hại như vậy cứ thế bị Sở Thần Tà dùng mưu kế hại chết.

Một chiêu mất mạng!

“Thiểm Thực Giả cứ thế mà chết rồi sao!” Tầm Thiên cảm thấy mình như đang nằm mơ.

“Chẳng lẽ ngươi muốn giữ nó lại, để tự đem mình dâng cho nó ăn?” Sở Thần Tà vừa đáp lời, vừa phóng ra hỏa diễm thiêu đốt thi thể Thiểm Thực Giả.

Tầm Thiên vội vàng lắc đầu: “Chết tốt lắm!”

Tiện tay thu lại mấy cái chậu do mọi người đưa tới, Sở Thần Tà dùng tinh thần lực thăm dò toàn bộ trung tâm thương mại, sau khi xác định không còn Thiểm Thực Giả, liền nói với mấy người: “Các ngươi hiện tại có thể đi chọn đồ mình cần, nửa canh giờ sau tập hợp ở tầng một.”

“Rõ.” Mấy người vui vẻ đi xuống lầu.

Nhặt tinh hạch trên mặt đất lên, Tiết Tử Kỳ đưa tinh hạch cho Sở Thần Tà, “Thần Tà, ngươi dùng viên tinh hạch này là vừa vặn.”

Không nhận tinh hạch, Sở Thần Tà đưa tay xoa xoa đầu Tiết Tử Kỳ, trong mắt tràn đầy sự sủng ái, cười nói: “Tinh hạch để lại cho ngươi dùng, ta có thứ thăng cấp tốt hơn.”

“Thiên thạch?”

“Ừm.”

“Ngươi thật sự không tiến hóa thành tang thi đấy chứ?” Nói đoạn, Tiết Tử Kỳ giơ tay véo một cái vào thịt trên cánh tay Sở Thần Tà.

“Vi phu là người!” Sở Thần Tà bất lực, hắn có thể hấp thu năng lượng trong thiên thạch, không có nghĩa hắn là tang thi chứ! “Đúng rồi, Hổ Địa Đằng có phải cũng có thể hấp thu thiên thạch không?”

“Không biết, để ta hỏi thử.”

Nói xong, Tiết Tử Kỳ lập tức câu thông với Hổ Địa Đằng.

Đợi một lát, Sở Thần Tà hỏi: “Thế nào rồi?”

“Hổ Địa Đằng nói nó cái gì cũng có thể hấp thu, thiên thạch cứ để lại cho ngươi.” Tiết Tử Kỳ không chớp mắt nói dối.

Hổ Địa Đằng nội tâm phun tào: Nó rõ ràng nói là nó cũng muốn thiên thạch mà! Cái tên chủ nhân ngu ngốc này, không biết thực lực của chính mình cũng rất thấp sao?

“Hổ Địa Đằng thật sự nói vậy?” Sở Thần Tà làm sao tin nổi lời này là thốt ra từ miệng Hổ Địa Đằng, rõ ràng là Tiết Tử Kỳ muốn để lại thiên thạch cho một mình hắn hấp thu.

“Dĩ nhiên là thật.”

“…”

Hai người vừa trò chuyện, vừa đi về phía cửa tiệm thú nhồi bông. Trước đó Sở Thần Tà đã cảm nhận được có năng lượng thiên thạch trong tiệm thú nhồi bông.

Sau khi mở cửa tiệm đồ chơi, Sở Thần Tà tìm thấy hai khối thiên thạch bên trong. Sau đó hai người lại đi lên tầng sáu, ở tầng sáu tổng cộng tìm thấy bốn khối thiên thạch.

Tính ra, hiện tại trong tay Sở Thần Tà có tổng cộng chín khối thiên thạch.

“Cầm lấy.” Sở Thần Tà lấy ra năm khối thiên thạch đưa cho Tiết Tử Kỳ.

Mí mắt Tiết Tử Kỳ giật giật, không nhận lấy mà hỏi: “Đưa cho ta làm gì?”

Sở Thần Tà giơ tay búng nhẹ vào trán y, cười nói: “Tự nhiên là để cho Hổ Địa Đằng hấp thu, như vậy thực lực của ngươi cũng mới có thể thăng cấp theo.”

Thấy lời nói dối lúc nãy không qua mắt được Sở Thần Tà, Tiết Tử Kỳ đành phải đưa tay lấy ba khối thiên thạch, “Ta lấy ba khối là đủ rồi, ngươi không phải định đến phòng thí nghiệm của Ferris sao? Chỗ còn lại ngươi giữ lấy để nâng cao thực lực.”

Nghĩ đoạn, Sở Thần Tà đành phải thu hai khối thiên thạch còn lại vào, hắn quả thực dự định đi tới phòng thí nghiệm của Ferris, tin rằng ở bên trong chắc chắn sẽ có không ít thiên thạch. Nhưng trước đó, hắn nhất định phải nâng cao thực lực của mình thêm một chút nữa.

Sau đó hai người ghé qua kho hàng của trung tâm thương mại một chuyến, có thể nói là thu hoạch mãn nguyện.

Năm người nhóm Vân Thần mỗi người lấy hai cái vali, đem những thứ mình chọn trúng đều xếp vào trong vali.

Khi Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ xuống tới tầng một, liền thấy bốn người Vân Thần, Mân Côi, Tầm Thiên, Ảnh Nguyệt đang ăn que cay, chỉ có một mình Võng Trùng ngồi trước quầy hàng bên cạnh, hí hoáy với cái máy tính xách tay của hắn.