Chương 232: Đến Thanh Nham Thành
Thanh Nham Thành nằm ở phía Nam Phong Thần Quốc, hướng đi ngược lại với hướng tới Vu Yêu Sâm Lâm. Nếu cưỡi yêu mã thông thường thì phải mất một ngày mới có thể tới nơi.
Nhưng cũng có ngoại lệ, ví như ba người Sở Thần Tà cưỡi Lam Vũ Độc Giác Phi Mã, chỉ cần nửa ngày là đến.
Lam Vũ Độc Giác Phi Mã sải những bước chân nhẹ tênh, băng qua ngõ nhỏ rợp bóng cây xanh trước vương phủ, tiến vào đường phố Phong Thành.
Trên phố người qua kẻ lại tấp nập, khi mọi người nhìn thấy Lam Vũ Độc Giác Phi Mã, ai nấy đều đứng dạt sang hai bên đường, nhường ra một con đường thênh thang cho nó đi qua.
“Đây không phải là tọa giá của An Vương gia sao?”
“Chẳng lẽ là An Vương gia đã trở về?”
“Không biết nữa, chưa từng nghe nói tin tức An Vương gia hồi phủ mà!”
“Chắc chắn là An Vương gia đã trở về rồi, ngoài ngài ấy ra thì còn ai dám ngồi tọa giá này nữa?” “…”
Tiếng bàn tán của người đi đường không ngừng truyền vào tai ba người trong xe ngựa. Không khí vốn dĩ đang khá thoải mái, nhưng sau khi nghe những lời bàn luận về Sở Nghi An, tâm tình của ba người không khỏi trở nên nặng nề.
Tình trạng sức khỏe của Sở Nghi An hiện nay là điều mà mọi người lo lắng nhất.
Rất nhanh, xe ngựa do Lam Vũ Độc Giác Phi Mã kéo đã chạy ra khỏi Phong Thành. Qua ô cửa sổ nhỏ trên xe ngựa, ba người nhìn thấy phía ngoài cổng thành không xa đang có bốn năm mươi người đang cưỡi trên lưng yêu mã.
Khi Lam Vũ Độc Giác Phi Mã lại gần đám người, nó từ từ dừng lại. Chỉ vì con đường phía trước đã bị những người này chặn mất.
Mà Sở Thần Di và Sở Thần Vũ sau khi nhìn thấy Lam Vũ Độc Giác Phi Mã, lập tức bỏ mặc yêu mã của mình, trực tiếp chui vào trong xe ngựa của bọn Sở Thần Tà.
“Đại tỷ, ngũ đệ, ngũ đệ tức (ngũ ca, ngũ tẩu).”
Đợi Sở Thần Di hai người ngồi xuống, Sở Thần Tà mới hỏi: “Các ngươi có biết là có chuyện gì không?”
“Chúng ta cũng không rõ lắm, vừa mới về đến nhà, ta còn đang ăn cơm thì đột nhiên tộc trưởng gia gia phái người tới thông báo lập tức đến cổng thành tập hợp.” Sở Thần Di trả lời.
Sở Thần Vũ gật đầu, phụ họa theo: “Ta cũng vậy.”
Sở Thần Tà nhíu mày, liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, không thấy Sở Nghi Lâm đâu, liền không nhịn được hỏi: “Vậy các ngươi có thấy tộc trưởng không?”
Sở Thần Vũ lắc đầu.
Sở Thần Di đáp: “Hình như cùng viện trưởng đi Thanh Nham Thành trước một bước rồi.”
“Xem ra chúng ta chỉ có thể đợi đến Thanh Nham Thành mới biết rốt cuộc là tình hình thế nào.”
Lời hắn vừa dứt, yêu mã phía trước truyền đến từng trận hí vang, theo sau đó là tiếng vó ngựa hỗn loạn.
Không đợi mấy người nhìn ra ngoài xe ngựa, rèm che của chiếc xe ngựa bọn họ đang ngồi lại một lần nữa bị người ta vén lên.
Mấy người liền thấy Sở Thần Vũ chui vào.
“Đại ca.” Mấy người kinh ngạc lên tiếng.
Sở Thần Vũ gật đầu với mấy người, khi hắn nhìn thấy Thiên Mộc Tuyết, trực tiếp ngẩn người tại chỗ.
Thấy hắn nhìn Thiên Mộc Tuyết, Sở Thần Tà lập tức giới thiệu: “Đại ca, đây là tỷ tỷ của ta, tên gọi Thiên Mộc Tuyết.”
Sau đó lại giới thiệu với Thiên Mộc Tuyết: “Tỷ, vị này là đại ca, tên gọi Sở Thần Vũ, huynh ấy là người lớn tuổi nhất trong lứa chúng ta, lớn hơn tỷ hai tuổi.”
Sở Thần Vũ: “…”
Hắn sao cứ có cảm giác Sở Thần Tà đang ám chỉ hắn là người già nhất ở đây vậy!
“Đại ca, huynh gọi ta là Mộc Tuyết là được.” Thiên Mộc Tuyết lập tức chào hỏi Sở Thần Vũ, thái độ vô cùng nhiệt tình.
Chỉ vì nàng rốt cuộc đã không còn là người lớn tuổi nhất trong nhóm nữa rồi.
Sở Thần Vũ đơ mặt ra, gọi một tiếng: “Mộc Tuyết.”
Thiên Mộc Tuyết cười rạng rỡ đáp lời.
Vén rèm xe lên, Sở Thần Vũ hướng về phía Lưu lão đang đánh xe dặn dò: “Đi Thanh Nham Thành.”
Lưu lão không lập tức lên đường ngay, mà quay đầu nhìn về phía Sở Thần Tà ở bên trong xe ngựa, rõ ràng là đang trưng cầu ý kiến của hắn.
“Lưu lão, nghe theo đại ca đi, tới Thanh Nham Thành.”
“Rõ, thiếu gia.”
Lưu lão vung roi ngựa, một tiếng “chát” vang lên đánh vào thân mình Lam Vũ Độc Giác Phi Mã. Khắc sau, liền thấy Lam Vũ Độc Giác Phi Mã lập tức lao nhanh về phía trước.
Bởi vì phía trước vừa có không ít yêu mã chạy qua, cho nên lúc này Lam Vũ Độc Giác Phi Mã đi ở phía sau, hầu như không nhìn thấy đường phía trước, thứ duy nhất có thể thấy là bụi bay mù mịt.
Lam Vũ Độc Giác Phi Mã tính tình cao ngạo, tự nhiên không nguyện ý đi sau lưng mấy con yêu mã tầm thường. Tiếng vó ngựa “táp táp” vang dội, Lam Vũ Độc Giác Phi Mã một đường phi nước đại, rất nhanh đã vượt qua những con ngựa phía trước.
Bỏ xa cả đám người lại phía sau.
Nhìn thấy Lam Vũ Độc Giác Phi Mã ngày càng xa, mọi người đều hâm mộ không thôi.
Bên trong xe ngựa.
Chờ xe ngựa đã di chuyển ổn định, Sở Thần Tà lập tức hỏi Sở Thần Vũ: “Đại ca, rốt cuộc là có chuyện gì?”
“Haiz!” Sở Thần Vũ bất lực thở dài.
“Đại ca, huynh đừng có chỉ biết thở dài như thế, mau nói đi chứ!” Sở Thần Di không nhịn được thúc giục.
“Chuyện là thế này…” Sở Thần Vũ từ từ đem chuyện vừa xảy ra cách đây không lâu kể cho mấy người nghe.
Hóa ra vào một tháng trước, người thủ hộ của Sở gia là Sở Nghi Doanh đã trở về. Nhưng hắn không phải trở về một mình, hắn mang theo mười mấy người nữa.
Mười mấy người đó tu vi thấp nhất cũng đã đạt tới Linh Hoàng, mà mục đích chính của những người đó đến Phong Thần Quốc chính là chiêu mộ người, phàm là linh tu bọn họ đều thu nhận.
Tộc trưởng cảm thấy chuyện này không đáng tin, muốn ngăn cản, ngược lại bị linh tu của Phong Thần Quốc mắng cho một trận tơi bời. Nói rằng Sở gia bọn họ bá chiếm phần lớn tài nguyên của Phong Thần Quốc, hiện tại mọi người muốn ra ngoài tìm lối thoát, không ngờ còn bị Sở gia ngăn cản.
Về sau tộc trưởng đành phải mặc kệ không quản nữa.
Cách đây không lâu, những người đó mới mang đi một ngàn người.
Tháng này, bọn họ còn định đến mang đi đợt người thứ hai.
Mà tộc trưởng lo lắng những người đó sẽ biết chuyện về Phong Trì bí cảnh, nên vẫn luôn chờ đợi bọn Sở Thần Tà trở về. Hiện tại mấy người đã về đến Phong Thần Quốc, để tránh đêm dài lắm mộng, tộc trưởng quyết định để mọi người lập tức khởi hành đi Phong Trì bí cảnh.
Sau khi nghe xong, Sở Thần Tà nghĩ đến một khả năng, không nhịn được hỏi: “Đại ca có biết những người đó đến từ đâu không?”
Sở Thần Vũ lắc đầu cười khổ: “Không biết, những người đó từng người một tu vi thâm hậu, mắt cao hơn đỉnh đầu, ta chỉ có thể đứng từ xa ngước nhìn bọn họ thôi.”
Một canh giờ sau.
Phía trước Lam Vũ Độc Giác Phi Mã không xa, xuất hiện ba con Xích Viêm Mã đang cuồng bôn. Nhìn thấy người trên lưng ngựa là tộc trưởng cùng mấy người khác, Sở Thần Tà không bảo Lam Vũ Độc Giác Phi Mã dừng lại, mà trực tiếp vượt qua bọn họ.
Vốn dĩ khi bọn họ xuất phát đã gần đến tối, mọi người còn chưa tới được Thanh Nham Thành thì trời đã tối hẳn. Tuy nhiên không có ai dừng lại, yêu mã vẫn cứ nhắm hướng Thanh Nham Thành mà lao đi.
Khi bọn Sở Thần Tà tới được Thanh Nham Thành, đã là giờ Tý.
Lúc này cửa thành Thanh Nham Thành đã đóng.
Vốn dĩ binh lính canh giữ không muốn mở cửa thành, nhưng sau khi nhìn thấy thứ đang dừng ở ngoài cửa thành là Lam Vũ Độc Giác Phi Mã, lập tức mở toang cửa thành.
Ở Phong Thần Quốc, hầu như không ai là không biết tọa giá của Sở Nghi An chính là Lam Vũ Độc Giác Phi Mã. Chỉ vì trước đây bất kể Sở Nghi An đi đâu, ngồi đều là chiếc xe ngựa do Lam Vũ Độc Giác Phi Mã kéo.
Thanh Nham Thành chỉ là một tòa thành nhỏ, nhân khẩu không nhiều, nhà nhà đều đóng chặt cửa sổ, rõ ràng là mọi người đều đã đi nghỉ sớm từ lâu.
Tiếng vó ngựa vang lên trên đường phố tĩnh mịch.
Sở Thần Tà bảo Lưu lão đang đánh xe trực tiếp đánh xe đến phủ thành chủ.
Sở dĩ hắn chọn đến phủ thành chủ, không chỉ bởi vì khách điếm đã đóng cửa, mà quan trọng nhất là sau khi tộc trưởng bọn họ đến nơi chắc chắn cũng sẽ tới phủ thành chủ.
Phủ thành chủ.
Lúc này thành chủ Chương Phú Thời đang nằm trên giường ngủ say sưa, nghe thấy tiếng gõ cửa, hắn lật người một cái rồi ngủ tiếp.
Lão quản gia gõ cửa bên ngoài thì lại sốt ruột không thôi.
“Cộc cộc cộc!”
Nghe thấy tiếng gõ cửa dồn dập, nữ tử nằm ở phía trong đẩy đẩy Chương Phú Thời: “Lão Chương, bên ngoài có người tìm ông kìa.”
“Tìm cái gì mà tìm, nửa đêm nửa hôm, ngủ đi!”
Đợi nửa ngày cũng không thấy Chương Phú Thời ra mở cửa, trán quản gia đã lấm tấm mồ hôi lạnh.
“Cộc cộc cộc! Thành chủ, thành chủ, tọa giá Lam Vũ Độc Giác Phi Mã của An Vương gia đã tới phủ thành chủ của chúng ta rồi.”
Nghe thấy ba chữ An Vương gia, Chương Phú Thời đang mơ mơ màng màng lập tức tỉnh táo hẳn. Hất chăn ra, nhanh chóng xuống giường, khoác thêm áo ngoài rồi bước về phía cửa.
Khi hắn tới đại đường của phủ thành chủ, nhìn thấy lại là mấy người trẻ tuổi, không hề thấy bóng dáng của Sở Nghi An, hắn quay đầu nghi hoặc nhìn về phía quản gia.
Quản gia lập tức giới thiệu: “Vị này là Tà thiếu, vị kia là phu nhân của Tà thiếu, vị này là Thế tử, còn có ba vị đây đều là Quận chúa.”
Chương Phú Thời tuy từng đến Phong Thành, nhưng lại chưa từng gặp qua bọn Sở Thần Tà, tự nhiên là không nhận ra. Tuy nhiên trong số mấy người này, danh tiếng của Sở Thần Tà là vang dội nhất, hắn tự nhiên đã từng nghe qua, dù sao cũng là tôn tử duy nhất của An Vương gia.
“Mấy vị Thế tử, Quận chúa đại giá quang lâm, Chương mỗ không tiếp đón từ xa được, mong mấy vị lượng thứ cho.” Hắn ôm quyền khách khí nói với mấy người.
“Lời khách sáo thì không cần nói nữa, ngươi trước tiên giúp chúng ta sắp xếp mấy gian phòng đi.” Sở Thần Tà trực tiếp lên tiếng.
Ở Phong Thần Quốc, bọn họ thân là người Sở gia, lại là hoàng thất cao quý, cho dù hôm nay thực lực của bọn họ không bằng Chương Phú Thời, hắn cũng không dám chậm trễ mấy người bọn họ.
Nghe vậy, Chương Phú Thời lập tức sắp xếp phòng ốc cho mấy người.
Chẳng mấy chốc đã đến giờ Sửu.
Chương Phú Thời vừa chợp mắt được một lúc, cửa phòng lại bị gõ vang.
Đợi hắn mở cửa phòng, liền nghe quản gia nói là tộc trưởng Sở thị đã tới.
Hắn vội vàng theo quản gia đi tới đại đường của thành phủ.
Trong lòng thầm nghĩ: Hôm nay rốt cuộc là ngày gì mà khách quý cứ hết người này đến người khác tìm đến cửa thế này.
Ba người Sở Nghi Lâm thấy thời gian còn sớm, cũng bảo Chương Phú Thời sắp xếp cho vài gian phòng.
Biết được giờ Dần sẽ còn có người tới, Chương Phú Thời nằm trên giường thế nào cũng không ngủ được, hắn dứt khoát ngồi ở đại đường chờ luôn.
Thoắt cái đã đến giờ Thìn.
Khi Sở Thần Tà dẫn theo Tiết Tử Kỳ cùng Thiên Mộc Tuyết đi tới đại đường phủ thành chủ, liền thấy Sở Nghi Lâm, Sở Kiềm Vu, Sở Nghi Nhân ba người đang ngồi ở đại đường.
“Bái kiến tộc trưởng, viện trưởng, nhị trưởng lão.” Ba người lập tức tiến lên hành lễ.
Sở Nghi Lâm ba người đều khẽ gật đầu.
Bưng chén trà lên nhấp một ngụm, Sở Nghi Lâm mới nhìn về phía ba người trong sân.
Khi nhìn thấy Thiên Mộc Tuyết, ông rõ ràng khựng lại một chút, tuy rằng nàng trông rất giống người Sở gia, nhưng gương mặt này, Sở Nghi Lâm khẳng định mình chưa từng gặp qua.
Không nhịn được hỏi: “Tiểu Tà, vị này là?”
Sở Thần Tà lập tức giới thiệu: “Vị này là tỷ tỷ của ta, Thiên Mộc Tuyết, theo họ mẫu thân.”
Sở Nghi Lâm tỉ mỉ đánh giá Thiên Mộc Tuyết một lượt, phát hiện tu vi hiện tại của nàng đã là ngũ tinh Linh Vương, hài lòng gật đầu: “Vậy ta gọi cháu là Tiểu Tuyết nhé! Cháu khó khăn lắm mới trở về một chuyến, đợi sau khi ra khỏi bí cảnh thì hãy ở lại Phong Thần Quốc thêm một thời gian.”
Lần trở về này, tu vi mà ba người Sở Thần Tà hiển lộ ra bên ngoài đều là Linh Vương.
Biết trước đó có cao thủ từng đến Phong Thần Quốc, Sở Thần Tà theo bản năng liền muốn che giấu tu vi của mình. Mà Tiết Tử Kỳ cùng Thiên Mộc Tuyết cũng học theo, tương tự giấu đi tu vi thực sự.
Cho nên tộc trưởng mấy người nhìn thấy tu vi của Thiên Mộc Tuyết chỉ có Linh Vương, nhưng ở Phong Thần Quốc, tuổi này mà đạt tới Linh Vương đã là thiên tài trong số các thiên tài rồi.
“Đến lúc đó nếu không có việc gì khác, cháu sẽ ở lại Phong Thần Quốc thêm một thời gian.” Thiên Mộc Tuyết ngữ khí cung kính trả lời.
Sau đó, Sở Nghi Lâm lại hỏi: “Tiểu Tà, cháu có tìm thấy gia gia của cháu không?”
Sở Thần Tà gật đầu nói: “Tìm thấy rồi ạ.”
Sở Nghi Lâm gật đầu: “Tìm thấy là tốt rồi.” Sở Kiềm Vu ở bên cạnh xen vào hỏi: “Gia gia cháu vẫn khỏe chứ?”
“Rất tốt ạ, hiện tại ngài ấy đang ở chỗ phụ thân.” Sở Thần Tà mặt không biến sắc nói dối.
Hắn không nói ra chuyện Vân Trung Hải, là vì hắn nghi ngờ những kẻ trước đó đến Phong Thần Quốc mang đi không ít linh tu chính là đến từ Vân Trung Hải.
Sở Nghi Lâm lại nói: “Các cháu về thật đúng lúc, chúng ta định sẽ mở Phong Trì bí cảnh ngay bây giờ.”
“Bí cảnh còn có thể mở sớm sao?” Sở Thần Tà đầy vẻ nghi hoặc.
Chuyện này đừng nói là hắn, phỏng chừng rất nhiều người cũng chưa từng nghe qua.
“Cũng không hẳn là mở sớm, lão tổ tông từng để lại một thứ, có thể khiến bí cảnh sắp sửa mở ra tạo thành một lối đi.” Sở Nghi Lâm giải thích.
Trên đời cư nhiên còn có thứ tốt như vậy.
Mấy người đều kinh ngạc không thôi.
Cũng may là những người khác không biết, nếu không Sở gia sớm đã không còn tồn tại rồi.
—