Chương 198: Đạt được Thanh Ninh Quả
Hắn tên là Trần Nghị Thụ, đến từ Luyện Đan Sư Công Hội.
Trên cây Thanh Ninh quả thực có kết chín quả Thanh Ninh Quả. Ngay khi vừa vào sơn cốc, mọi người đã đếm qua rồi.
Nhưng đợi đến khi Thanh Ninh Quả vừa chín, tất cả mọi người đều giống như phát điên, nhao nhao lao về phía cây Thanh Ninh. Rõ ràng ngay từ đầu hắn đã nhắm trúng một quả, kết quả là khi hắn chuẩn bị đưa tay ra hái, quả Thanh Ninh Quả kia lại không cánh mà bay.
Biến mất một cách quỷ dị như vậy, chỉ có người của Vân Trung Hải mới có thể thi triển ra những thủ đoạn không thấy được ánh sáng. Thế nên hắn hoài nghi quả Thanh Ninh Quả kia đang nằm trong tay người của Vân Trung Hải.
Nghe lời hắn nói, mười người của Vân Trung Hải nhìn nhau, nhao nhao lắc đầu biểu thị không có. Như vậy thì chỉ có thể nằm trong tay hai tên có tu vi đạt tới Tam Tinh Linh Hoàng kia mà thôi.
“Dù sao mười người chúng ta trong tay chỉ có hai quả Thanh Ninh Quả.”
Nhìn bộ dạng lời lẽ chắc nịch của bọn họ, những người phía bên Lục Địa nhìn nhau, đều đang hoài nghi Thanh Ninh Quả nằm trong tay đối phương.
“Các ngươi đừng có nhìn ta, trong tay ta một quả cũng không có. Các ngươi nếu không tin, ta có thể đưa không gian giới chỉ cho các ngươi kiểm tra.”
“Chỗ ta cũng không có, ta cũng nguyện ý đưa không gian giới chỉ cho mọi người kiểm tra.”
“Chỗ ta cũng không có.”
“Ta cũng không có.”
“…”
Hỏi một vòng, mọi người đều không lấy được Thanh Ninh Quả.
Chín quả Thanh Ninh Quả. Phía Vân Trung Hải có hai quả, trong tay Vu Thành Lợi có một quả. Vậy sáu quả còn lại đã đi đâu rồi?
Ba người Giang Xu Nguyệt ở dưới gốc cây lớn thấy Vu Thành Lợi đi ra, lập tức tiến về phía hắn. Chiếc hộp trong tay hắn vững vàng thu hút tầm mắt của ba người.
“Đại sư huynh.”
Nhìn thấy ba người, chân mày Vu Thành Lợi khẽ nhíu lại một chút. Hiện tại trong tay hắn có Thanh Ninh Quả, lúc này ba người tìm tới, nếu bọn họ bị đám người Vân Trung Hải kia bắt lấy dùng để uy hiếp hắn, vậy quả Thanh Ninh Quả trong tay hắn sợ là giữ không nổi.
Nghĩ đến đây, Vu Thành Lợi lập tức quyết định rời đi. Liếc nhìn ba người một cái, hắn nhạt giọng nói: “Chúng ta đi.”
“Vâng.” Ba người Giang Xu Nguyệt lập tức đáp lời.
Thấy Vu Thành Lợi muốn rời đi, những người phía Lục Địa đều có chút nôn nóng. Nếu Vu Thành Lợi đi rồi, vậy bọn họ nhất định không phải là đối thủ của đám người Vân Trung Hải kia. Thanh Ninh Quả không lấy được đã đành, sợ là tính mạng cũng khó bảo toàn.
Nhưng bọn họ lại không dám đi cản đường Vu Thành Lợi. Những người khác sợ Vu Thành Lợi, nhưng người của Luyện Đan Sư Công Hội lại không sợ. Trần Nghị Thụ đứng ra ngăn trước thân hình ba người: “Vu công tử định rời đi sao?”
“Liên quan gì tới ngươi? Tránh ra.” Vu Thành Lợi đầy mặt không kiên nhẫn.
Trần Nghị Thụ cũng không tránh ra, ngược lại nói: “Trong tay Vu công tử chỉ có một quả Thanh Ninh Quả, lẽ nào không muốn vì sư đệ, sư muội của ngươi mà tranh thủ thêm một quả sao?”
Nghe vậy, Vu Thành Lợi quay đầu nhìn về phía ba người Giang Xu Nguyệt. Trong mắt ba người tràn đầy vẻ khát vọng. Mặc dù Thanh Ninh Quả là linh quả lục cấp, nhưng bọn họ cũng có thể phục dụng. Giống như Giang Xu Nguyệt tu vi thấp thế này, chỉ cần phục dụng nửa quả là được rồi.
“Các ngươi muốn sao?” Giọng nói Vu Thành Lợi thanh lãnh, truyền thẳng vào tâm khảm người khác.
“Không cần đâu Đại sư huynh, ở đây có nhiều tiền bối như vậy, dù có Thanh Ninh Quả cũng không đến lượt chúng ta.” Văn Dương Sơn lập tức lên tiếng phủ nhận. Trong lòng tự nhiên hiểu rõ, Trần Nghị Thụ ngăn cản bọn họ chẳng qua là muốn mượn sức mạnh của Đại sư huynh để mưu lợi cho bản thân hắn ta.
Hứa Thiên Minh cúi đầu, không nói gì. Nhìn bộ dạng của hắn giống như ngầm thừa nhận lời của Văn Dương Sơn, thực tế trong lòng hắn đang gào thét: Muốn chứ, đương nhiên là muốn rồi! Thanh Ninh Quả ai mà không muốn? Chỉ cần cho hắn một quả, hắn liền có thể đột phá đến Linh Hoàng. Đáng tiếc những lời này hắn không dám nói ra khỏi miệng.
“Trần tiền bối nếu muốn Thanh Ninh Quả thì hãy dựa vào bản lĩnh của mình.” Giang Xu Nguyệt tiếp lời.
Khi nói chuyện, nàng lơ đãng liếc nhìn mười người của Vân Trung Hải kia. Mười người đó cũng đồng thời nhìn về phía nàng. Vốn dĩ mười người này còn định tìm cơ hội đối phó Vu Thành Lợi, dù sao tu vi của hắn cao như vậy, khiến mấy người bọn họ đều thèm nhỏ dãi không thôi.
Nhưng sau khi nhìn thấy Giang Xu Nguyệt, mười người lập tức dập tắt ý nghĩ này. Vu Thành Lợi rõ ràng đã sớm bị Giang Xu Nguyệt nhắm trúng, hiện tại nàng chẳng qua là đang thả nuôi mà thôi. Bọn họ nếu dám đi cướp, ước chừng kết cục sẽ không tốt đẹp gì.
Mặc dù tu vi của bọn họ đều cao hơn Giang Xu Nguyệt, nhưng lại khá kiêng dè nàng. Chỉ vì Giang gia nơi Giang Xu Nguyệt ở đời đời nuôi cổ. Giang gia hiệu lực cho Tổng đảo chủ. Địa vị của Giang gia ở Vân Trung Hải rất đặc thù.
Mà Giang Xu Nguyệt khi mười người Vân Trung Hải kia nhìn về phía nàng, lập tức làm ra vẻ mặt sợ hãi. Người nép về phía Vu Thành Lợi, còn đưa tay kéo kéo tay áo của hắn.
Cảm thấy có người đang kéo tay áo mình, Vu Thành Lợi thuận thế cúi đầu nhìn xuống. Chỉ thấy khuôn mặt nhỏ của Giang Xu Nguyệt trắng bệch, dường như rất sợ hãi. Thuận theo tầm mắt của nàng, Vu Thành Lợi liền nhìn thấy đám người Vân Trung Hải kia.
Phát hiện ánh mắt của mười người Vân Trung Hải đều rơi trên người Giang Xu Nguyệt, Vu Thành Lợi hiểu lầm rằng bọn họ đang muốn đánh chủ ý lên Giang Xu Nguyệt. Ngay lập tức không chậm trễ nữa, đi vòng qua Trần Nghị Thụ, dẫn theo ba người sải bước đi về phía trước.
Những người khác thấy người của Luyện Đan Sư Công Hội ra mặt mà Vu Thành Lợi đều không nể mặt, bọn họ tự nhiên không dám tiến lên chạm vào vận xui. Có điều thấy Vu Thành Lợi rời đi, người bên phía Lục Địa cũng đều đi theo vào trong rừng rậm, ở lại ước chừng sẽ trở thành món ăn trong đĩa của đám người Vân Trung Hải kia.
Thấy người của Lục Địa đều đã rời đi, mười người Vân Trung Hải kia cũng đi theo. Rất nhanh tại chỗ đã không còn một bóng người.
Trên cây lớn.
Thấy người đã đi sạch, Sở Thần Tà nằm nghiêng trên một cành cây, hoàn toàn không có ý định đứng dậy, Tiết Tử Kỳ không khỏi hỏi: “Thần Tà, chúng ta còn chưa xuống sao?”
“Đợi một chút đã.” Đôi mắt nhắm nghiền của Sở Thần Tà vẫn không mở ra.
“Còn phải đợi cái gì nữa? Người đi sạch rồi.” Tiết Tử Kỳ gấp đến không chịu được. Thanh Ninh Quả hái xuống sợ là đã qua nửa khắc đồng hồ. Đợi thêm chút nữa là nửa canh giờ sẽ tới nơi.
“Suỵt!” Sở Thần Tà không mở mắt, làm một động tác giữ im lặng.
Tiết Tử Kỳ: “…”
Qua chưa đầy ba phút. Một người mặc y phục màu xanh lam từ trong rừng rậm đi ra, hắn thẳng tiến sơn cốc, trong chớp mắt đã biến mất trong mắt Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ. Người này chính là Hứa Thiên Minh. Trước đó hắn đã nghe rõ mồn một lời của mọi người, hắn quay lại tự nhiên là muốn xem trên cây Thanh Ninh liệu có còn Thanh Ninh Quả hay không.
Chỉ là hắn vào mới được một phút, lại có ba người nữa từ trong rừng rậm đi ra, mục tiêu của bọn họ cũng vẫn là sơn cốc. Lần lượt lại có thêm mấy người quay lại.
Đợi sau khi những người này đều đi vào, phía Vân Trung Hải có ba nam tử tu vi ở Nhất Tinh Linh Hoàng lộ ra thân hình, ba người cười “khặc khặc” quái dị, đi về phía trong sơn cốc.
“Bọ ngựa bắt ve, hoàng tước phía sau. Mấy người kia sợ là sắp gặp họa rồi.” Tiết Tử Kỳ đồng tình nhìn về phía sơn cốc.
Lúc này, Sở Thần Tà mở mắt ra. “Chúng ta xuống thôi.”
“Ồ!”
Sau khi nhảy xuống cây, hai người cũng đi vào trong sơn cốc. Sơn cốc không lớn, hai người đi chưa đầy hai phút đã thấy những người đi vào trước đó. Lúc này, những người đó đều bị người của Vân Trung Hải ép đi về phía hang động của Sư Minh Thú. Muốn làm gì thì đã quá rõ ràng.
Những người khác tự nhiên cũng nhìn thấy Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ. Ba người Vân Trung Hải kia thấy hai người, đều mắt lộ tinh quang.
“Chà, lại tới thêm hai đứa nữa.” Một tên nam tử trong đó nói xong, cất bước đi về phía hai người Sở Thần Tà.
Hai người lại chẳng thèm liếc nhìn hắn lấy một cái, trực tiếp đi về phía vị trí của cây Thanh Ninh. Thấy hai người đến, Hổ Địa Đằng quấn quanh trên cây Thanh Ninh lập tức hiện ra thân hình. Trước đó Tiết Tử Kỳ nhân lúc mọi người đối phó Sư Minh Thú, đã để Hổ Địa Đằng đi trước một bước đến đây chờ sẵn.
Tên nam tử Vân Trung Hải kia vừa đi đến gần, liền nhìn thấy một cây Hổ Địa Đằng biết tự mình bước đi, kinh hãi đến mức trợn tròn hai mắt. Những dây leo mà hắn từng thấy đều mọc cố định một chỗ, dù cho có biết tấn công người thì chúng cũng không thể giống như cây Hổ Địa Đằng trước mắt này biết tự mình đi lại.
“Cái… cái này… nó… nó…” Chỉ vào Hổ Địa Đằng, hắn vì chấn kinh mà không nói ra được một câu hoàn chỉnh.
Nhìn thấy Hổ Địa Đằng được Tiết Tử Kỳ quấn trên cổ tay, hắn lập tức nghĩ đến điều gì đó.
“Là các ngươi, Thanh Ninh Quả nhất định đang ở trong tay các ngươi.”
Câu này hắn nói cực kỳ lớn tiếng, tất cả mọi người có mặt đều nghe thấy rõ mồn một. Những người đang đi về phía hang động Sư Minh Thú cũng đều dừng bước, đồng loạt nhìn về phía cây Thanh Ninh.
Cảm nhận được ánh mắt của mọi người, khóe miệng Sở Thần Tà nhếch lên, nhìn về phía nam tử: “Trong tay chúng ta quả thực có Thanh Ninh Quả, nhưng có quan hệ gì tới ngươi?”
“Quả nhiên là các ngươi.” Nam tử đầy mặt kinh hỉ. Mặc dù hắn không biết cây Hổ Địa Đằng của Tiết Tử Kỳ có gì đặc biệt, nhưng thực vật đều sợ lửa, mà hắn vừa vặn là hỏa hệ linh mạch. Hơn nữa tu vi của hai người trước mặt chẳng qua mới đạt tới Linh Vương, thế là hắn hất cằm, hống hách nói: “Biết điều thì giao Thanh Ninh Quả ra, bản đại gia tha cho các ngươi không chết!”
Chỉ là hắn vừa dứt lời, một đạo phong nhận đã tập kích về phía hắn. Sở Thần Tà trực tiếp ra tay, hiện tại cách nửa canh giờ chỉ còn lại hơn một khắc đồng hồ một chút, hắn không muốn vì mấy kẻ không quan trọng mà bỏ lỡ cơ hội thăng tiến thực lực.
Nhìn thấy phong nhận, nam tử đầy mặt khinh thường. Hắn thong dong lấy ra một thanh kiếm, chém về phía phong nhận đang bay tới.
“Keng!” Lửa hoa bắn tung tóe.
Trong ánh mắt kinh ngạc của nam tử, phong nhận sau khi va chạm với kiếm của hắn, liền rẽ ngang một vòng lại lần nữa bay về phía hắn. Tuy nhiên hắn muốn đi ngăn cản thì đã không còn kịp nữa. Với tu vi Tam Tinh Linh Hoàng của Sở Thần Tà, đối phó với một kẻ tu vi thấp hơn mình hai tiểu cảnh giới, một chiêu là đủ để mất mạng.
Sau khi làm quen với thực lực của Linh Hoàng, việc hắn khống chế linh lực càng thêm thuận tay. Quan trọng nhất là, đối phương căn bản không coi đòn tấn công của hắn ra gì. Vì vậy người nọ chết có chút oan uổng. Thế nên đừng xem thường bất cứ ai. Bất kỳ một người nào có tu vi thấp hơn ngươi, biết đâu thực chất tu vi của hắn lại cao hơn ngươi. Đây chính là cái giá của việc xem thường kẻ địch.
Thấy đồng bọn đến một chiêu của Sở Thần Tà cũng không đỡ nổi, hai người Vân Trung Hải kia lập tức hiểu ra bọn họ đã nhìn lầm rồi, tu vi của hai người Sở Thần Tà tuyệt đối không phải Linh Vương gì đó. Nghĩ đến đây, hai người lập tức nhìn quanh bốn phía, kết quả phát hiện vị trí bọn họ đang đứng hiện giờ là một góc chết, không có đường thoát thân.
Lòng của hai người không khỏi trầm xuống. Thấy Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ đi về phía mình, một người trong đó nói: “Đừng qua đây, các ngươi nếu dám qua đây, chúng ta sẽ giết sạch mấy tên này.” Nói đoạn, hắn tùy tay lôi một người qua, trong tay ngưng tụ ra một thanh đoản đao, gác lên cổ người nọ.
Cái kẻ đen đủi bị dao gác lên cổ chính là Hứa Thiên Minh. Hứa Thiên Minh nhìn về phía người Vân Trung Hải kia: “Đừng giết ta.”
Sau đó hắn lại nhìn về phía hai người Sở Thần Tà: “Chúng ta đều là người của Lục Địa, hai vị tiền bối, chỉ cần các ngài cứu ta, sau khi ra ngoài, ta nhất định sẽ tặng các ngài thù lao hậu hĩnh.” Trong mắt hắn tràn đầy vẻ khẩn cầu.
Thấy Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ không mảy may dao động, hắn vội vàng bổ sung: “Ta vốn là đệ tử của Lưu Vân Kiếm Phái, chỉ cần các ngài cứu ta, sau khi ra ngoài, ta nhất định sẽ xin sư tôn thu nhận các ngài vào môn hạ.” Dường như cảm thấy cám dỗ chưa đủ lớn, hắn nói tiếp: “Sư tôn của ta tu vi đã đạt tới Linh Tông.”
Nghe hắn nói nhiều như vậy, Sở Thần Tà tổng kết ra được một điểm. Đó chính là cái gã tên Hứa Thiên Minh này bắt buộc phải chết. Hắn nếu không chết, đợi sau khi rời khỏi bí cảnh, người chết ước chừng sẽ là hai người mình.
Cảm nhận được sát ý trong mắt Sở Thần Tà, tim Hứa Thiên Minh “thót” một cái. Không đợi hắn nói ra lời đe dọa, liền thấy vô số đạo phong nhận tập kích về phía bọn họ. Sở Thần Tà sẽ không nương tay. Những người trước mắt này nếu không chết, vậy hắn và Tiết Tử Kỳ ở trong bí cảnh ước chừng sẽ trở thành miếng mồi ngon, đợi ra khỏi bí cảnh nói không chừng còn bị truy sát.
—