Chương 183: Ngũ Hành Linh Dịch
Chẳng lẽ đối phương cũng là người của Vân Trung Hải?
Thấy Nguyên Văn Hạo không thể tự bạo thành công, lại vì một câu nói của Tiết Tử Kỳ mà trợn tròn hai mắt, Sở Thần Tà suy đoán: “Tử Kỳ, nhìn thần sắc của gã kia, e là bị ngươi đoán trúng rồi.”
“Ta cũng là trước đây nghe bạn học miêu tả, nói những người tu tiên kia nếu gặp phải kẻ thù không thể địch lại, sẽ kéo theo chúng đồng quy vô tận, phần lớn đều lựa chọn cách thức tự bạo. Bởi vì uy lực tự bạo thường rất lớn.”
“Người tu tiên?” Sở Thần Tà nheo mắt nhìn về phía Nguyên Văn Hạo, chẳng lẽ đối phương có được truyền thừa của người tu tiên?
Tiết Tử Kỳ tự nhiên cũng nghĩ đến điểm này, lập tức đề nghị: “Thần Tà, giết chúng trước đã, sau đó chúng ta tìm một nơi xem trong không gian giới chỉ của chúng có những gì.”
“Được.”
Ngay sau đó, Sở Thần Tà ngưng tụ ra từng đạo phong nhận đâm về phía Nguyên Văn Hạo, lại phóng ra Phần Thiên Diễm bay về phía Mông Thu Đồng.
Nửa canh giờ sau.
“Oanh!” Một con Trư La Thú cấp năm ầm ầm ngã xuống đất.
Nhìn con Trư La Thú trước mặt, Tiết Tử Kỳ không ngừng nuốt nước miếng.
Ở bên ngoài, đẳng cấp cao nhất của Trư La Thú cũng không quá cấp ba, không ngờ bọn họ ở trong bí cảnh lại gặp được một con Trư La Thú cấp năm.
Thấy mắt Tiết Tử Kỳ sắp dán chặt vào thân con Trư La Thú, Sở Thần Tà ghen tị nói: “Tử Kỳ, cho dù thịt Trư La Thú rất ngon, ngươi cũng không cần cứ nhìn chằm chằm như vậy.”
Nhận ra sắc mặt khó coi của Sở Thần Tà, Tiết Tử Kỳ vội vàng thu hồi ánh mắt.
Có chút chột dạ nói: “Ta chỉ là đột nhiên nghĩ đến việc chúng ta có thể thành thân, vẫn là nhờ vào một con Trư La Thú. Cho nên mới nhìn thêm vài cái.”
“Thật sự là như vậy sao?”
“Nhất định là như vậy.”
“Đã như vậy, vậy chúng ta trước tiên thu cất thịt Trư La Thú vào, sau này hãy bàn chuyện làm thế nào để ăn.”
“Hả?” Tiết Tử Kỳ lập tức ngây ngẩn cả người.
Hóa ra Sở Thần Tà là đào hố cho y nhảy.
Tên này quả nhiên phúc hắc lại còn xấu xa hỏng hóc.
“Thần Tà, ngươi không cảm thấy thịt yêu thú để trong không gian giới chỉ quá lâu sẽ biến chất sao?”
Sở Thần Tà mảy may không lay chuyển.
Ngữ khí khẳng định: “Yên tâm, trong thời gian ngắn thịt Trư La Thú sẽ không hỏng, dù sao trên người nó vẫn còn linh lực bảo hộ, nói thế nào cũng là yêu thú cấp năm.”
“Vậy được rồi!”
Trong lúc nói chuyện, hai người đã xử lý xong thịt Trư La Thú.
Cách đó không xa có một con sông nhỏ trong vắt thấy đáy, sau khi xác định trong sông không có nguy hiểm, cả hai đều xuống sông rửa ráy một chút.
Khi Tiết Tử Kỳ từ dưới sông đi lên, liền thấy Sở Thần Tà đang nướng thịt, hương thơm kia bay xa tận đâu cũng có thể ngửi thấy.
Y thèm thuồng nuốt một ngụm nước miếng.
Sải bước đến bên cạnh Sở Thần Tà ngồi xuống, nghi hoặc nhìn hắn, “Ngươi chẳng phải nói sau này mới làm ăn sao?”
Không đáp lời này, Sở Thần Tà ngược lại nói: “Tử Kỳ, nếu ngươi không muốn ăn, vậy một mình ta ăn.”
“Sở Thần Tà, ngươi cư nhiên muốn ăn mảnh?”
Nói xong, Tiết Tử Kỳ phẫn nộ trừng mắt nhìn hắn.
Thấy hắn đã nướng xong một miếng thịt, Tiết Tử Kỳ vung tay đoạt lấy, hừ đạo: “Ai nói ta không ăn!”
Thịt nướng hương thơm nức mũi, y đã lâu không được ngửi thấy mùi vị này.
Nhìn bộ dạng tức giận phồng má của y, ý cười nơi khóe miệng Sở Thần Tà không thể kìm nén được.
Bọn họ ở bên nhau cũng gần bốn năm, Tiết Tử Kỳ đã không còn là thiếu niên nhát gan, khiếp nhược lại tự ti năm nào. Ngược lại gan của y ngày càng lớn, hiện tại đều dám đấu khẩu với mình.
Không biết sau này y sẽ trưởng thành đến mức nào?
Về điều này, Sở Thần Tà rất mong đợi.
Tiết Tử Kỳ trong mắt Sở Thần Tà lúc này, chính là một khối ngọc thô.
Sở Thần Tà cứ như vậy định thần nhìn Tiết Tử Kỳ.
Thấy y ăn một miếng thịt nướng xong, thỏa mãn nheo mắt lại. Hầu kết Sở Thần Tà không tự chủ được mà chuyển động một cái, đôi mắt nhìn chằm chằm vào môi y.
Bởi vì vừa mới ăn thịt nướng, trên môi y dính chút gia vị, còn có vệt dầu, trông bóng loáng ướt át.
Dường như còn mỹ vị khả khẩu hơn cả thịt nướng.
Cảm nhận được một đạo tầm mắt rực cháy, Tiết Tử Kỳ nuốt xuống miếng thịt yêu thú trong miệng, đưa miếng thịt nướng trong tay đến bên miệng Sở Thần Tà.
“Này, ngon lắm đó.”
“So với thịt nướng, ta càng muốn ăn ngươi hơn.” Nói đoạn, Sở Thần Tà đưa tay bóp lấy cằm Tiết Tử Kỳ, nhắm thẳng vào môi y mà ấn xuống.
Vì vừa ăn thịt nướng, trong miệng y đều là mùi vị thịt nướng còn sót lại, Sở Thần Tà tỉ mỉ thưởng thức, mời gọi chiếc lưỡi đinh hương của y cùng nhau khiêu vũ.
Hai người đang ôm hôn nồng cháy, đột nhiên ngửi thấy một mùi vị kỳ quái.
Cả hai vội vàng tách ra, đồng thời nhìn về phía giá lửa bên cạnh.
Chỉ thấy miếng thịt nướng vừa rồi còn vàng ươm hấp dẫn, lúc này đã trở thành một màu đen kịt.
“A! Thịt nướng của ta.”
“Hình như đã cháy khét rồi.” Đưa tay cầm lấy miếng thịt nướng kia, khóe miệng Sở Thần Tà không khỏi giật giật.
Miếng thịt đó không chỉ cháy khét, đợi thêm chút nữa, e là sắp bốc cháy luôn rồi.
“Lãng phí quá.” Nhìn miếng thịt nướng, Tiết Tử Kỳ vẻ mặt đau lòng vô cùng.
Nhìn bộ dạng này của y, Sở Thần Tà cảm thấy buồn cười: “Muốn ăn bao nhiêu, ta nướng lại cho ngươi là được.”
“Vậy ngươi nướng nhiều một chút, ta cảm thấy mình có thể ăn được rất nhiều rất nhiều.”
“Được, thỏa mãn ngươi.”
Khi nói lời này, Sở Thần Tà nhìn chằm chằm vào môi y, ý tứ thâm sâu.
Nhìn y vì lời nói của mình mà vành tai và gò má đều nhuộm lên một tầng đỏ rực, dưới ánh lửa chiếu rọi, rạng rỡ lóa mắt.
Không khỏi khiến trong lòng Sở Thần Tà dâng lên một luồng tà hỏa.
Hắn nhìn Tiết Tử Kỳ bằng ánh mắt rực cháy, trong mắt thiêu đốt một ngọn lửa dục vọng.
“Tử Kỳ, hình như lúc ta bế quan, ngươi đã tròn mười tám tuổi rồi phải không?”
Tiết Tử Kỳ vốn dĩ mặt đã đỏ, sau khi nghe câu này của Sở Thần Tà, không chỉ mặt và tai, ngay cả cổ cũng nhuộm thành một màu hồng nhạt.
Sở Thần Tà đây là đang ám chỉ y?
Y cúi thấp đầu, nhỏ giọng nói: “Thần Tà, đợi chúng ta ra khỏi bí cảnh rồi làm chuyện đó có được không? Ta cảm thấy dạo này mình mãi không cao thêm, ta muốn hỏi Qua gia gia xem là chuyện gì.”
Y không muốn cứ thấp bé mãi như vậy, không nói là cao được như Sở Thần Tà, ít nhất cũng phải đến tai đối phương chứ.
Nhưng hiện tại y chỉ cao đến cằm Sở Thần Tà.
Thấp hơn đối phương ròng rã một cái đầu.
“Tức phụ nhi, ngươi nói cái đó là cái nào?” Sở Thần Tà vừa nướng thịt, vừa cố ý hỏi.
“Thì, thì cái đó.”
“Rốt cuộc là cái nào?”
Vì cúi đầu nên Tiết Tử Kỳ không thấy được đuôi mày khóe mắt Sở Thần Tà đều đang cười.
“Không hiểu thì thôi, ta đi rửa tay.”
Nói xong, y vội vàng chạy đi.
Đến bên bờ sông, đưa tay vốc nước lạnh trong sông rửa mặt, y cảm thấy mặt mình nóng như lửa đốt.
Lại nửa canh giờ trôi qua.
Hai người trở lại sơn động nơi Trư La Thú cư ngụ, Sở Thần Tà ở bên ngoài sơn động bố trí một cái phòng ngự trận và một cái sát trận.
Đợi hắn làm xong những việc này, bước vào sơn động, liền thấy trong động tỏa ra ánh sáng xanh lấp lánh, cả sơn động đều được ánh xanh soi sáng.
Trong sơn động rõ ràng đã được thu dọn qua, sơn động hiện tại rõ ràng là một ổ nhỏ ấm cúng.
Thấy Sở Thần Tà đi vào, Tiết Tử Kỳ vẫy vẫy tay với hắn: “Ta nghĩ thầm, chúng ta chắc sẽ ở đây một thời gian không ngắn, nên sơ bộ bố trí một chút.”
Đi đến bên cạnh Tiết Tử Kỳ ngồi xuống, Sở Thần Tà theo thói quen đưa tay xoa xoa đầu y: “Rất tốt!”
Nhìn đống đồ vật trước mặt, Tiết Tử Kỳ tiếc nuối nói: “Chỉ tiếc là trong không gian giới chỉ của tên kia không có công pháp bí tịch.”
Tên kia mà y nói tự nhiên là Nguyên Văn Hạo.
“Sau này có cơ hội chúng ta đi Vân Trung Hải, tin rằng ở đó có thể tìm được đáp án chúng ta muốn.”
“Ừm. Không phải nói Vân Trung Hải vật sản phong phú sao? Nhưng đồ vật của hai người này sở hữu so với lời đồn đại hoàn toàn không khớp.”
Nhìn đống linh thạch không nhiều lắm trên mặt đất, Tiết Tử Kỳ vẻ mặt u ám.
“Nghĩ lại bọn họ chắc là đánh chủ ý đi cướp bóc linh tu trên lục địa, cho nên trên người không mang theo thứ gì có giá trị.”
Nói xong, Sở Thần Tà lấy ra hai chiếc không gian giới chỉ, thuận tay đưa một chiếc cho Tiết Tử Kỳ: “Xem xem trong không gian giới chỉ này có gì.”
“Ồ!” Nhận lấy không gian giới chỉ, Tiết Tử Kỳ lập tức kiểm tra.
Còn Sở Thần Tà thì kiểm tra xem trong không gian giới chỉ trong tay mình có gì.
Khi hắn nhìn thấy bên trong nằm yên lặng một cuốn sách, lập tức lấy cuốn sách đó ra.
Trên bìa thình lình viết ba chữ “Ngũ Độc Môn”.
Xác định trên sách không có độc hay thứ gì tương tự, hắn mới lật ra.
Trang thứ nhất giới thiệu về nguồn gốc của một tông môn.
Trang thứ hai mới bắt đầu giới thiệu các loại độc thảo.
Mấy trang sau đó đều giới thiệu về độc thảo.
Càng xem, chân mày Sở Thần Tà càng nhíu chặt.
Chỉ vì độc thảo giới thiệu trên sách, hắn không chỉ chưa từng thấy, mà ngay cả nghe cũng chưa từng nghe qua.
Từ cấp một đến cấp mười, hắn một loại cũng chưa từng thấy, từng nghe. Theo lý mà nói độc thảo cao cấp hắn không biết thì cũng bình thường. Nhưng loại cấp thấp hắn cũng chưa từng thấy, từng nghe, điều này thật không bình thường.
Khi Tiết Tử Kỳ nhìn thấy đồ vật trong không gian giới chỉ, chấn kinh một hồi lâu mới hồi phục tinh thần.
Y đưa tay lắc lắc cánh tay Sở Thần Tà: “Thần Tà, Thần Tà.”
Sở Thần Tà quay đầu nghi hoặc nhìn y.
“Ngươi xem.” Tiết Tử Kỳ trực tiếp nhét không gian giới chỉ vào tay Sở Thần Tà.
Thấy y kích động như vậy, Sở Thần Tà ngược lại rất hiếu kỳ trong giới chỉ có thứ gì.
Nhận lấy giới chỉ hắn lập tức kiểm tra.
Đợi nhìn rõ đồ vật trong giới chỉ, hắn cũng bị chấn động không nhẹ.
Không ngờ đồ vật trong sào huyệt Hắc Nghị Thú cư nhiên là Ngũ Hành Linh Dịch.
Cũng may lúc trước khi đưa không gian giới chỉ cho Hổ Địa Đằng, hắn đã nghĩ đến bảo vật có khả năng là nước hoặc thứ gì đó tương tự, nên đã để vào trong giới chỉ mấy cái thùng sạch sẽ.
Nếu không cho dù giới chỉ có chứa Ngũ Hành Linh Dịch quý giá, hắn cũng không nỡ uống.
Phàm là linh tu sở hữu linh mạch ngũ hệ Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ đều có thể dùng Ngũ Hành Linh Dịch.
Trong Ngũ Hành Linh Dịch chứa đựng linh lực thuộc tính nồng đậm, cho dù là linh tu có linh mạch hạ phẩm dùng Ngũ Hành Linh Dịch, tu vi cũng sẽ được đề thăng. Dùng càng nhiều, tu vi đề thăng càng cao.
Mà trong không gian giới chỉ trên tay hắn, có đủ một thùng Ngũ Hành Linh Dịch.
Tuy rằng cái thùng đó chỉ là thùng nước bình thường, nhưng chỉ cần một bình sứ nhỏ chứa đan dược cũng đủ khiến một Linh Vương tấn cấp một hai tiểu cảnh giới.
Huống chi ở đây là có cả một thùng.
Hắn và Tiết Tử Kỳ nếu toàn bộ dùng để luyện hóa, cũng không biết tu vi của bọn họ có thể đề thăng đến cảnh giới nào?
Nghĩ đến đây, khiến hắn cũng không nhịn được nuốt một ngụm nước bọt.
Vừa mới vào bí cảnh đã có được một cơ duyên lớn như vậy.
Bọn họ đúng là nhân vật chính trong sách mà.
Bàn tay vàng mở rộng!
Hoàn toàn là tiết tấu muốn cho bọn họ bay lên.
Trước đó, bọn họ suýt chút nữa đã bỏ lỡ cơ duyên này.
Nghĩ đến xung quanh cái thùng nước chứa đầy Ngũ Hành Linh Dịch trong không gian giới chỉ sạch bách, đột nhiên Sở Thần Tà có cảm giác nực cười hoang đường rằng Hổ Địa Đằng còn biết sử dụng không gian giới chỉ hơn cả bọn họ.
Trong không gian giới chỉ ngoài Ngũ Hành Linh Dịch, còn có từng viên cầu trắng trắng.
Tâm niệm vừa động, trong tay hắn liền xuất hiện thêm một viên cầu.
Bóp bóp, mềm mềm, nhìn kỹ lại, viên cầu trắng đến trong suốt, đặt ở nơi có ánh sáng, còn có thể thấy rõ bên trong có chất lỏng đang lưu động.
“Đây là thứ gì?” Nói đoạn, Tiết Tử Kỳ còn đưa tay bóp bóp, tự mình cảm nhận một chút.
“Nếu ta không đoán sai, nó chắc hẳn là trứng của Hắc Nghị Thú.”
Nghe lời này, Tiết Tử Kỳ vừa rồi còn cực kỳ hiếu kỳ vội vàng rụt tay lại.
“Thứ này Hổ Địa Đằng sao cũng thu thập?”
“Tuy là trứng của Hắc Nghị Thú, nhưng hiện tại chúng vẫn chưa thành hình, chất lỏng bên trong chứa linh lực nồng đậm, còn có thứ mà ngươi thường gọi là protein nữa.”
“Ngươi không định ăn chứ?” Tiết Tử Kỳ nhíu mày nhìn về phía Sở Thần Tà.
“Không phải ta muốn ăn.”
Nghe đến đây Tiết Tử Kỳ nhẹ phào một cái, nào ngờ Sở Thần Tà lại nói tiếp: “Là chúng ta phải ăn.”
—