Chương 179: Tiễn ngươi một đoạn đường
Nếu là hỏa diễm thông thường, cành cây vừa chặt từ trên cây xuống chắc chắn rất khó bắt lửa. Nhưng ngọn lửa mà Sở Thần Tà phát ra là dùng linh lực ngưng tụ thành, thế nên dù cành cây còn tươi vẫn có thể bị đốt cháy như thường.
Trong nhất thời, không gian nơi này chỉ còn lại tiếng “lách tách” phát ra khi cành cây đang cháy.
Chẳng mấy chốc, một mùi thịt nướng thơm phức lan tỏa, ngay sau đó lại là mùi khét lẹt.
Tuy nhiên, những con Hắc Nghị Thú bị thiêu chết đều là cấp bốn, còn Hắc Nghị Thú cấp năm thì hai người hiện tại vẫn chưa thấy con nào bị chết cháy.
Rất nhiều Hắc Nghị Thú đều bò về phía không có hỏa diễm.
Khi ánh mắt Sở Thần Tà di chuyển theo lũ Hắc Nghị Thú, thấy chúng chui tọt vào lòng đất, hắn không khỏi ngây người.
Cái hang nhỏ như vậy, hắn làm sao vào trong xem có bảo vật hay không được?
Chẳng lẽ phải đào địa đạo?
Việc này đúng là làm khó hắn rồi.
Thấy hắn mày nhíu chặt, Tiết Tử Kỳ nghi hoặc hỏi: “Sao vậy Thần Tà?”
Theo bản năng quay đầu nhìn về phía Tiết Tử Kỳ, đột nhiên đôi mắt Sở Thần Tà sáng lên: “Vừa rồi ta nghĩ đến một vấn đề nghiêm trọng, nhưng khi nhìn thấy ngươi, ta đã có đáp án rồi.”
“Nhìn ta một cái mà còn có thể giải đáp nghi hoặc cho ngươi sao?” Tiết Tử Kỳ kinh ngạc không thôi.
Gật gật đầu, Sở Thần Tà nghiêm túc đáp: “Đúng thế! Ngươi chính là hũ bảo bối của ta.”
Tiết Tử Kỳ: “…”
Tiếp đó, Sở Thần Tà thấy chỗ nào Hắc Nghị Thú đông, hắn liền ném cành cây về phía đó.
Làn khói xanh nồng nặc xông thẳng lên trời, đứng từ xa cũng có thể nhìn thấy.
Chứng kiến cảnh này, Tiết Tử Kỳ không khỏi lo lắng nói: “Thần Tà, liệu có thu hút những người khác đến đây không?”
“Chắc chắn sẽ thu hút một số người tới, cho nên tốc độ phải nhanh một chút, nếu không chúng ta sẽ làm áo cưới cho kẻ khác mất.”
Nói xong, Sở Thần Tà lấy hết số cành cây trong không gian giới chỉ của mình ra.
Tuy hắn có thể dùng hỏa linh lực ngưng tụ thành hỏa cầu để tấn công Hắc Nghị Thú, nhưng nếu làm vậy, linh lực của hắn chắc chắn sẽ không duy trì được lâu.
Trong bí cảnh, lúc nào cũng có thể gặp nguy hiểm, việc giữ cho bản thân luôn ở trạng thái đỉnh cao là rất cần thiết.
Thấy nơi lối vào tổ Hắc Nghị Thú chỉ còn lưa thưa vài con đi ra đi vào, cảm thấy thời cơ đã chín muồi, Sở Thần Tà nhìn về phía Tiết Tử Kỳ.
“Tử Kỳ, ngươi để Hổ Địa Đằng thâm nhập vào lòng đất, xem trong tổ Hắc Nghị Thú có thứ gì tốt không.”
“Được.”
Tiết Tử Kỳ lập tức câu thông với Hổ Địa Đằng.
Nhưng Hổ Địa Đằng vừa nghe đối phương là Hắc Nghị Thú, lập tức giả chết, nói thế nào cũng không chịu xuống.
Nó còn bảo Hắc Nghị Thú ăn tạp không chừa thứ gì, cho dù nó chỉ là một gốc dây leo, Hắc Nghị Thú cũng có thể gặm nó được.
Về việc này, Tiết Tử Kỳ khá là cạn lời.
Sao hắn lại khế ước với một gốc Hổ Địa Đằng bắt nạt kẻ yếu, sợ hãi kẻ mạnh, tham sống sợ chết, lại còn không nghe lời chủ nhân thế này?
Thấy Hổ Địa Đằng đột nhiên ủ rũ, Sở Thần Tà đoán: “Có phải Hổ Địa Đằng không muốn đi không?”
“Ừm.” Tiết Tử Kỳ lập tức thuật lại nguyên văn lời của Hổ Địa Đằng cho Sở Thần Tà.
Giơ tay gạt gạt gốc dây leo đang héo rũ kia, Sở Thần Tà khẽ cười nói: “Không ngờ một gốc dây leo như ngươi lại sợ chết đến thế, đã ngươi chẳng có ích gì, giữ lại cũng chỉ chật chỗ. Chi bằng…”
“Ta tiễn ngươi một đoạn đường, tin rằng sau này Tử Kỳ có thể gặp được thực sủng tốt hơn.”
Nói xong, lực đạo dưới tay Sở Thần Tà tăng lên không ít, dùng sức kéo một cái, Hổ Địa Đằng liền tuột khỏi cổ tay Tiết Tử Kỳ.
Cái đồ ranh con này, lúc cần nó ra sức lại dám lười biếng trốn việc.
Nếu cái lối vào tổ kia đủ lớn, Sở Thần Tà đã tự mình xuống rồi, căn bản không cần Hổ Địa Đằng giúp đỡ.
Nhận thấy dị hỏa đang áp sát, Hổ Địa Đằng sợ tới mức không ngừng lắc lư, muốn thoát khỏi sự kiềm chế của Sở Thần Tà.
Đáng tiếc thực lực của nó không bằng Sở Thần Tà, thế nào cũng không thoát ra được.
Nay thực lực của Tiết Tử Kỳ là Thất Tinh Linh Vương, Hổ Địa Đằng là thực sủng khế ước của hắn, tu vi tự nhiên đồng bộ với hắn.
Cảm giác đau đớn khi bị dị hỏa thiêu đốt truyền đến, Hổ Địa Đằng vội vàng cầu cứu Tiết Tử Kỳ, nói nó sẵn lòng đi vào tổ Hắc Nghị Thú.
Sau khi Tiết Tử Kỳ nói với Sở Thần Tà, hắn vẫn không lập tức thu tay.
Cái thứ Hổ Địa Đằng này, bảo nó làm việc mà cứ đùn đẩy hết lần này đến lần khác, làm như nó là đại gia không bằng.
Rõ ràng Tiết Tử Kỳ mới là chủ nhân, Hổ Địa Đằng dường như hoàn toàn không nhận rõ tôn ti trật tự.
Hổ Địa Đằng liều mạng phát tín hiệu cầu cứu tới Tiết Tử Kỳ, lời hay ý đẹp nói cả một sọt.
Sở Thần Tà cảm thấy răn đe đã đủ, mới thu lại Phần Thiên Diễm.
“Đã biết sai rồi thì giờ bắt đầu làm việc đi.” Không cho Hổ Địa Đằng cơ hội làm nũng bán thảm để lấy lòng Tiết Tử Kỳ, Sở Thần Tà trực tiếp ra lệnh.
Hổ Địa Đằng muốn giả vờ đáng thương để chiếm lấy sự đồng cảm của Tiết Tử Kỳ, Sở Thần Tà tuyệt đối không cho phép chuyện đó xảy ra.
Nếu cứ như vậy, nhất định sẽ khiến Hổ Địa Đằng cảm thấy Tiết Tử Kỳ dễ nói chuyện, sau này biết đâu lại dùng chiêu này để khống chế Tiết Tử Kỳ.
Sở Thần Tà chính là muốn cho Hổ Địa Đằng hiểu rõ, Tiết Tử Kỳ không phải chỉ có mình nó. Cho dù nó có hữu dụng đến đâu, nếu không nghe lời, vẫn có thể vứt bỏ như thường.
Tin rằng trên đời này cho dù không có Hổ Địa Đằng, cũng sẽ có những yêu thực có sức chiến đấu mạnh mẽ khác.
Bị Phần Thiên Diễm thiêu một trận, lại bị Sở Thần Tà cảnh cáo một phen, Hổ Địa Đằng chỉ đành thành thành thật thật làm việc.
Không thành thật, không thành thật là bị thiêu thành tro bụi ngay. Nó còn chưa trở về, dù có chết, nó cũng không muốn chết ở phương thế giới này.
Thấy Hổ Địa Đằng tách ra một sợi dây leo mảnh dài, Sở Thần Tà đưa tay bóp chặt sợi dây đó. Sau đó, hắn lấy ra một chiếc không gian giới chỉ treo lên sợi dây leo.
Đồng thời dặn dò Hổ Địa Đằng: “Nếu gặp được thứ gì tốt, đều thu hết vào trong không gian giới chỉ. Lấy được đồ xong phải lập tức rút lui.”
Hổ Địa Đằng lắc lư sợi dây leo một cái, dường như đang nói với Sở Thần Tà rằng: Nó đã hiểu phải làm thế nào.
Dây leo quấn một vòng bao quanh chiếc nhẫn để tránh bị rơi, sau đó chỉ thấy dây leo “vút vút” hai tiếng đã dài ra một đoạn lớn, trong chớp mắt đã vươn tới lối ra vào tổ Hắc Nghị Thú.
Vì vừa bị Sở Thần Tà dạy dỗ một trận, oán khí trong lòng không có chỗ phát tiết, Hổ Địa Đằng đành trút giận lên lũ Hắc Nghị Thú.
“Chát chát chát!” Hổ Địa Đằng mọc ra hai sợi dây leo vươn tới cửa hang, phàm là con Hắc Nghị Thú nào muốn tranh lối vào với nó đều bị dây leo quất bay.
Sợi dây leo tiến vào tổ Hắc Nghị Thú cứ thế vươn dài tới nơi cảm nhận được linh lực nồng đậm nhất.
Bởi vì lối ra bị dây leo chặn đứng, không ít Hắc Nghị Thú xoay vòng vòng tại chỗ, cũng có con quay lại đường cũ để tìm lối ra khác.
Thông thường loại yêu thú như Hắc Nghị Thú này sẽ có vài lối ra vào tổ.
Lúc mới bắt đầu, dây leo của Hổ Địa Đằng chặn cửa ra, lũ Hắc Nghị Thú đó chỉ bò qua bò lại trên dây leo chứ không có ý định ăn nó.
Chỉ vì trong tổ Hắc Nghị Thú có thứ mang linh lực nồng đậm hơn nhiều.
Cũng giống như con người, đã có gạo trắng thì rất ít người lại đi ăn cám bã.
Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ đợi bên ngoài, một mặt dùng cành cây đốt Hắc Nghị Thú, mặt khác chú ý động tĩnh của Hổ Địa Đằng.
Một khắc đồng hồ nhanh chóng trôi qua.
Hai sợi dây leo của Hổ Địa Đằng đã ngừng quất Hắc Nghị Thú, nhưng sợi dây leo khác thâm nhập vào tổ Hắc Nghị Thú của nó vẫn không hề có dấu hiệu rút về.
Thấy vậy, cả hai người Sở Thần Tà đều có chút sốt ruột.
Bởi vì họ đã cảm nhận được có mấy luồng khí tức đang nhanh chóng tiến về vị trí của họ.
Khói xanh từ cành cây cháy chính là la bàn chỉ đường tốt nhất.
Mặc dù Sở Thần Tà sở hữu phong hệ linh mạch, nhưng hắn chỉ có thể dùng gió đánh tan khói xanh. Muốn chúng biến mất hoàn toàn không những cần thời gian, mà họ còn phải đứng nguyên tại chỗ đốt cành cây liên tục để tránh bị Hắc Nghị Thú coi là thức ăn.
Cứ xoay vòng như vậy, nên trên đỉnh đầu họ lúc nào cũng có khói xanh.
Lại qua nửa khắc đồng hồ nữa, Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ thấy phía xa có mấy điểm đen đang nhanh chóng phóng to.
Nghĩ bụng chẳng bao lâu nữa họ sẽ tới nơi, Tiết Tử Kỳ lấy ra hai chiếc áo choàng đen có mũ.
“Thần Tà, mặc cái này vào đi.” Nói đoạn, hắn đưa một chiếc áo choàng đen cho Sở Thần Tà.
Nhận lấy áo choàng, Sở Thần Tà nghi hoặc hỏi: “Ngươi lấy ở đâu ra thế?”
Phải biết rằng Tiết Tử Kỳ hầu như lúc nào cũng ở cùng hắn, hắn không nhớ Tiết Tử Kỳ đã từng mua loại y phục này khi nào.
“Ờ… cái đó… cái đó…” Tiết Tử Kỳ vẻ mặt mất tự nhiên, ấp úng.
Thấy hắn như vậy, Sở Thần Tà càng thêm tò mò.
“Cái đó là cái nào?”
Cắn răng một cái, Tiết Tử Kỳ nói: “Là Vạn tiền bối đưa cho.”
“Vạn tiền bối? Vạn Hạo Không?”
“Ừm, chính là ổng. Ổng nhét cho ta một đống đồ, ta ngại không dám nhận, cuối cùng chọn lấy hai chiếc áo choàng này.”
“Áo choàng khá tốt, ta đoán ổng muốn ngươi chấp nhận ổng làm… cha của ngươi!”
Chữ cuối cùng Sở Thần Tà không nói ra, nhưng hắn biết Tiết Tử Kỳ chắc chắn hiểu.
Trong lúc nói chuyện, cả hai đã mặc xong áo choàng.
Sau khi đội mũ lên, khuôn mặt của họ bị che mất hơn nửa, khiến người ta không thấy được chân dung thật sự.
“Chuyện của tiền bối, một vãn bối như ta tốt nhất không nên can thiệp vào.” Nói rồi, Tiết Tử Kỳ còn lắc đầu.
Chuyện của người khác, hắn không rảnh rỗi mà quản.
Hiện tại hắn chỉ muốn nâng cao tu vi.
Sau này bất kể Sở Thần Tà đi đâu, hắn đều hy vọng họ có thể mãi bên nhau, hai người có thể sóng vai mà đứng.
“Ngươi không muốn can thiệp, nhưng Vạn tiền bối lại muốn có được sự công nhận của ngươi. Bởi vì chỉ cần ngươi công nhận ổng, vậy việc ổng theo đuổi Tiết tiền bối đã thành công một nửa rồi.”
Tiết Tử Kỳ cạn lời.
Hóa ra hắn lại trở thành sợi chỉ hồng của người khác!
“Người muốn theo đuổi là ổng chứ không phải ta, ta mới không thèm xen vào. Có được sự công nhận của người nọ hay không thì phải xem bản lĩnh của chính ổng.”
Dù sao hắn cũng sẽ không đi làm người hòa giải này.
Với thân phận khó xử như vậy, hắn cứ giữ im lặng là tốt nhất!
“Đừng nghĩ đến những chuyện phiền lòng đó nữa, ngươi cảm ứng xem Hổ Địa Đằng là bị vây khốn hay là làm sao? Nửa ngày rồi mà chẳng thấy động đậy gì.”
“Được.”
Bảy người đuổi theo làn khói xanh tới đây cũng đã nhìn thấy Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ từ xa. Thấy hai người đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích, mà khói xanh lại phát ra từ ngay trước mặt họ.
Khi còn cách hai người Sở Thần Tà năm trăm mét, bảy người dừng lại. Chỉ vì họ thấy hai người Sở Thần Tà mặc áo choàng đen, sợ hai người là người của Vân Trung Hải.
Thế nên không dám tới quá gần.
“Phải làm sao đây? Chúng ta có qua đó nữa không?” Một người trong đó hỏi.
Lời này vừa thốt ra, tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía Phí Ngôn Binh — người có tu vi cao nhất trong nhóm.
Bị mọi người nhìn chằm chằm, Phí Ngôn Binh cảm thấy khá áp lực.
Bảy người bọn họ bị truyền tống đến cùng một địa điểm.
Do bảy người đến từ hai môn phái, mà hai môn phái lại nằm gần nhau, cộng thêm quan hệ khá tốt, nên bảy người quyết định kết bạn đồng hành.
Nhưng đồng hành là một chuyện, không có nghĩa là hắn tu vi cao thì có thể thay mọi người quyết định.
Nếu quyết định của hắn có lợi cho mọi người thì còn đỡ; nhưng nếu chẳng may khiến họ gặp nguy hiểm, chẳng phải hắn đã làm một việc tốn công vô ích sao.
“Các ngươi nhìn ta làm gì? Ở môn phái, ta xưa nay là người không có chủ kiến nhất, mọi người có vấn đề gì chẳng bao giờ hỏi ta.” Dù sao trong số những người có mặt, hai người cùng môn phái với hắn hắn đều không quen, nên hắn cứ tùy tiện nói bừa.
Sáu người còn lại nhìn nhau, người vừa lên tiếng lúc trước đột nhiên ngồi xổm xuống, hắn cảm thấy cổ chân mình dường như bị thứ gì đó cắn một cái.
Chỉ là khi hắn ngồi xuống, đang chuẩn bị vén ống quần lên thì nhìn thấy trên mặt đất dày đặc Hắc Nghị Thú. Đồng tử của hắn tức thì co rụt lại, nhìn ra xa hơn một chút, Hắc Nghị Thú từ lúc nào đã bao vây chặt chẽ mấy người bọn họ.
“A a a!” Tiếng kinh khiếu xuyên thủng tầng mây vang lên.
Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ cùng lúc ngẩng đầu nhìn về phía nguồn âm thanh, thấy mấy người bên kia đang tung ra đủ loại công kích giáng xuống mặt đất, rõ ràng là họ đang đối phó với Hắc Nghị Thú.
—