Chương 17: Toạ kỵ hào hoa
Không nhắc tới sự hối hận của Tiết Đào hay thù hận của Tiết Dịch ở trong viện.
Tiết Tử Kỳ sau khi ra khỏi viện tử luôn được Sở Thần Tà dắt tay đi xuyên qua con hẻm, đi tới đại lộ rộng thênh thang. Đập vào mắt là một chiếc xe được kéo bởi hai con Lam Vũ Độc Giác Phi Mã, xung quanh có một đám người vây quanh, không ngừng chỉ trỏ vào chiếc xe ngựa.
Thông thường chỉ khi tham gia cung yến hoặc những dịp rất quan trọng, An Vương gia mới ngồi toạ kỵ Lam Vũ Độc Giác Phi Mã của ngài, nhưng hiện tại nó lại xuất hiện ở nơi này, trong lòng Tiết Tử Kỳ có một dự cảm, nhưng lại không dám nghĩ tới.
“Ngẩn người cái gì, là muốn ta bế ngươi lên sao?” Sở Thần Tà ghé sát vào tai Tiết Tử Kỳ thấp giọng nói.
Lúc Sở Thần Tà nói chuyện, hơi nóng phả vào tai Tiết Tử Kỳ, khiến mặt hắn đỏ bừng lên một cách không tiền đồ, nhưng vì hắn đang đeo mặt nạ nên không ai phát hiện ra, điều này khiến hắn hơi thở phào một chút. Hắn như muốn trút giận mà hung hăng nhéo một cái vào bàn tay đang dắt mình, sau đó mới cùng Sở Thần Tà ngồi lên xe ngựa.
Cảm nhận được tay mình bị nhéo một cái không nhẹ không nặng, khóe miệng Sở Thần Tà cong lên, hắn đột nhiên cảm thấy tức phụ mà mình cưới ngày hôm nay cũng khá thú vị.
Nhìn thấy người ngồi bên cạnh cứ tò mò đánh giá đôi Lam Vũ Độc Giác Phi Mã đang kéo xe, Sở Thần Tà không nhịn được hỏi: “Thích chúng sao?”
Tiết Tử Kỳ gật gật đầu, thành thật nói: “Thích, đều không cần người điều khiển, chúng tự mình đi về hướng An Vương phủ.”
“Nếu thích, quay về bảo gia gia tặng cho ngươi.” Sở Thần Tà tựa nghiêng người trên ghế của xe ngựa, giọng điệu biếng nhác nói.
“Không, không cần đâu.” Tiết Tử Kỳ bị Sở Thần Tà nhìn đến mức có chút chột dạ mà cúi đầu xuống, cái gì mà hắn thích thì tặng hắn chứ! Hai con Lam Vũ Độc Giác Phi Mã này là toạ kỵ của An Vương gia, nếu hắn dám đồng ý, quay về An Vương gia biết được chẳng phải sẽ lột da hắn sao, cho dù không trừng phạt hắn thì cũng sẽ có ấn tượng không tốt về hắn, cực kỳ không thích. Hắn hiện tại là phải đến An Vương phủ ở lại, hắn không dám chọc cho chủ nhân của An Vương phủ không vui.
Sở Thần Tà thấy Tiết Tử Kỳ nghiêm túc từ chối, giống như người vừa nói thích không phải là hắn vậy, trong lòng cảm thấy buồn cười. Lại nhìn hắn cứng đờ lưng ngồi ở góc bên phải, trong chiếc xe ngựa rộng lớn, bản thân mình nằm chiếm mất một nửa diện tích, một nửa còn lại hắn chỉ ngồi có một phần ba. Nhìn thế nào cũng thấy giống như mình là sài lang hổ báo, còn hắn thì muốn tránh mình thật xa. Trong lòng không vui, Sở Thần Tà vươn tay, một phát lôi Tiết Tử Kỳ vào lòng mình.
“A…” Bị cánh tay đột ngột kéo lấy rồi va vào một lồng ngực ấm áp, Tiết Tử Kỳ sợ tới mức kinh hô một tiếng, quay đầu ngẩn ngơ nhìn Sở Thần Tà.
Ở khoảng cách gần, có thể nhìn thấy khuôn mặt trắng trẻo sạch sẽ của hắn, lộ ra vẻ lãnh tuấn với những đường nét rõ ràng; dưới hàng lông mi dài rủ xuống là đôi mắt sâu thẳm lấp lánh như hắc thủy tinh, sống mũi cao, hình dáng đôi môi tuyệt mỹ.
Khí chất toát ra trên người hắn thật phức tạp, giống như sự pha trộn của đủ loại khí chất, không chỗ nào là không phô trương thân phận tôn quý của hắn, lại mang theo khí chất độc đáo của riêng mình! Đặc biệt là khi khóe miệng hắn khẽ nhếch lên, nhìn ngươi với vẻ cười như không cười, cả người hắn thoạt nhìn tà mị lại gợi cảm, trên người còn thoang thoảng một mùi hương thanh khiết, không giống mùi son phấn tục khí trên người nữ tử, mà giống như mùi hương thanh khiết của Mộc Cẩn Hoa.
—