← Dị Thế Trọng Sinh Chi Tà Thiếu Nghịch Tập

Chương 167: Lướt qua nhau

22 min read 02.09.2026

Hai người đứng không vững, trực tiếp ngã nhào sang một bên, mắt thấy sắp cùng mặt đất “thân mật tiếp xúc”, lại bị một luồng lực lượng nhu hòa kéo lại, nhẹ nhàng đặt xuống đất.

“Phụt phụt phụt!”

Nghe thấy tiếng động, hai người Sở Thần Tà đồng loạt ngẩng đầu nhìn theo hướng âm thanh phát ra.

Chỉ thấy Cát Lợi Phi vừa rồi còn không ai bì nổi, lúc này đang liệt ngã trên đất, toàn thân đầy máu, đôi mắt trợn ngược, trong mắt tràn đầy vẻ không thể tin nổi.

“Ngươi… ngươi…” Cát Lợi Phi vươn tay chỉ vào người đang đứng từ trên cao nhìn xuống hắn.

Một câu chưa nói hết, hắn há miệng “phụt” một tiếng, lại là một ngụm máu phun ra. Đầu vẹo sang một bên, người liền cưỡi hạc quy tiên.

Ở phía bên kia, Phó Minh Huy nhìn thấy vô số lưỡi đao đâm về phía mình, tưởng rằng bản thân đã tiêu đời, liền trực tiếp ngã lăn ra đất. Chờ một hồi lâu không thấy đau đớn, hắn tự sờ nắn thân thể, phát hiện mình cư nhiên hoàn hảo không chút tổn hại.

Hắn không khỏi sợ hãi vỗ vỗ ngực: “Mẹ kiếp, dọa chết bản thiếu gia rồi.”

Nói xong, hắn mới phát hiện có gì đó không ổn, xung quanh quá đỗi yên tĩnh!

Lập tức chống người dậy, hắn liền thấy Cát Lợi Phi đang nằm trong vũng máu, mà trước mặt Cát Lợi Phi là một người đang đứng. Từ đôi ủng trắng chậm rãi dời lên trên, là trường bào trắng, bóng người thon dài cao ngất, trên mặt đeo một chiếc mặt nạ bạc.

Thấy vậy, hắn vội vàng bò dậy, đối với nam tử ôm quyền hành lễ nói: “Bái kiến Minh Không tiền bối, đa tạ Minh Không tiền bối ra tay cứu giúp!”

Hai người Sở Thần Tà vừa uống xong chỉ huyết đan, nghe thấy lời của Phó Minh Huy, liền dìu dắt nhau đứng dậy, cũng đối với nam tử đeo mặt nạ hành lễ: “Đa tạ tiền bối ra tay cứu giúp.”

Sở Bác Minh nhìn về phía hai người, thấy họ toàn thân đầy máu, đôi mày không vui nhíu lại.

Trước đó hắn nghe thấy tiếng động liền vội vàng chạy tới đây. Do trong rừng không có đường, mà tu vi của hắn cũng chưa tới Linh Tông, không thể ngự không phi hành, nên đi mất nửa khắc đồng hồ mới tới nơi.

Vừa đến đây, liền thấy hai tiểu bối trước mặt đang lâm vào cảnh nguy hiểm nghìn cân treo sợi tóc, hắn không kịp suy nghĩ lập tức ra tay cứu người. Sau lưng hắn lại toát một tầng mồ hôi lạnh, nếu hắn đến chậm một bước, hai người này e là tính mạng khó bảo toàn.

Nhìn thấy bộ dạng thê thảm của hai người, hắn cảm thấy vô cùng phẫn nộ, loại cảm xúc này đến thật khó hiểu. Hắn một tay để phía trước, một tay để sau lưng, bàn tay trái phía sau khẽ nắm chặt lại.

“Thương thế của các ngươi có đáng ngại không?” Lời quan tâm không tự chủ được thốt ra.

Không biết tại sao, khi nhìn thấy người thanh niên trước mặt, hắn lại nhớ đến đứa con trai nhỏ ở tận Phong Thần Quốc. Nhớ lúc hắn rời đi, khuôn mặt nhỏ bằng bàn tay của con trai toàn là những nếp nhăn nheo. Nay con đã tròn mười tám tuổi, chắc hẳn cũng giống như người thanh niên trước mặt, trưởng thành phong thần tuấn lãng, nhất biểu nhân tài.

Chờ thêm chút nữa, chỉ cần chờ tu vi của hắn vượt qua chưởng môn Huyền Nguyệt Thần Giáo, người nhà họ sẽ được đoàn tụ. Đến lúc đó có thể đón con trai và phụ thân đến bên cạnh.

Cũng chẳng biết Thiên Chỉ Ly có thù oán gì với Lưu Vân Kiếm Phái bọn họ, không chỉ thường xuyên tìm Lưu Vân Kiếm Phái gây phiền phức, mà còn không cho phép đệ tử dưới môn hạ tự ý qua lại với người của Lưu Vân Kiếm Phái. Khiến hắn chỉ có thể xa cách thê tử và nữ nhi, không dám công khai quan hệ ra ngoài.

Nghĩ đến đây, hắn có chút nóng lòng muốn quay về Lưu Vân Kiếm Phái, sau đó bế quan tu luyện.

“Tạ tiền bối quan tâm, vãn bối hai người chỉ là vết thương ngoài da, không có gì đại ngại.” Sở Thần Tà lập tức hồi đáp.

Gật đầu với hai người, Sở Bác Minh liền xoay người rời đi.

Do Sở Thần Tà trưởng thành không giống Sở Bác Minh, cũng chẳng giống Sở Nghi An, càng không giống người Sở gia. Cho nên Sở Bác Minh không hề nhận ra Sở Thần Tà. Hắn tự nhiên sẽ không ngờ tới người mà hắn tùy ý ra tay cứu giúp vừa rồi chính là đứa con trai mà hắn luôn mong nhớ trong lòng bấy lâu nay.

Mà Sở Thần Tà tự nhiên cũng không biết người cha đã biến mất từ lâu của mình lại lướt qua nhau như vậy. Đừng nói là Sở Bác Minh đang đeo mặt nạ, cho dù hắn không đeo, Sở Thần Tà cũng chẳng nhận ra được.

Thế là lần đầu gặp mặt của hai cha con cứ như vậy vội vã lướt qua, đôi bên đều không biết đối phương chính là con trai (cha) của mình.

Thấy Sở Bác Minh đã biến mất trong rừng, Phó Minh Huy mới uất ức nói: “Ta là một người sống sờ sờ thế này mà Minh Không tiền bối cư nhiên coi ta như không khí.”

“Ngươi mà chịu thương tích nặng như chúng ta, tin chắc tiền bối nhất định sẽ nhìn thấy ngươi.” Sở Thần Tà tức giận đáp.

Quay đầu nhìn hai người, thấy họ toàn thân đầy máu, khóe miệng Phó Minh Huy khẽ giật giật.

“Hai người các ngươi không sao chứ?”

“Vẫn ổn, chết không được!” Sở Thần Tà vừa xé bỏ bộ y phục dính máu trên người, vừa trả lời.

Tiết Tử Kỳ lại nói: “Phó Minh Huy, ngươi có thể giúp ta lấy cái không gian giới chỉ của gã kia qua đây không?”

“A, có thể không lấy được không?” Phó Minh Huy mặt đầy vẻ kháng cự.

“Ngươi tự nói xem, một thân thương tích này của chúng ta là từ đâu mà có? Ta mà tự mình cử động được thì cũng không dám làm phiền ngươi.” Tiết Tử Kỳ tựa vào một thân cây, đầy vẻ oán khí.

Nếu không phải hôm qua gặp phải tên này, bọn họ cũng không đen đủi như vậy, suýt chút nữa là không thấy được mặt trời ngày mai rồi.

Nghĩ đến việc hai người đúng là bị mình liên lụy, Phó Minh Huy có chút chột dạ, chỉ đành cắn răng đi về phía thi thể Cát Lợi Phi. Cát Lợi Phi đã chết đôi mắt vẫn không cam lòng trợn ngược, Phó Minh Huy nhìn mà phát khiếp, nhanh chóng rút lấy không gian giới chỉ của đối phương, lập tức xoay người. Dáng vẻ kia của hắn dường như rất sợ Cát Lợi Phi sẽ sống lại.

“Cho này.”

“Đa tạ nhé, người thấy có…” phần.

Không đợi Tiết Tử Kỳ nói xong, Phó Minh Huy đã vội vàng từ chối: “Đừng đưa ta, ta không cần.”

Nói xong, hắn còn đứng cách xa Tiết Tử Kỳ một chút, bàn tay vừa chạm qua giới chỉ liền lấy ra một dải khăn lụa lau chùi kịch liệt.

Xử lý xong vết thương, Sở Thần Tà nhìn về phía Phó Minh Huy: “Phó công tử, có thể phiền ngươi lánh mặt một chút không? Ta muốn bôi thuốc cho Tử Kỳ.”

Nhìn quanh một chút, chim chóc đang hót vang trên cành cây, ánh nắng xuyên qua tán lá chiếu xuống đại địa, mọi thứ đều tỏ ra tốt đẹp như vậy. Không phát hiện thấy nguy hiểm gì.

Tuy nhiên Phó Minh Huy vẫn không dám rời đi một mình, hắn lấy ra cái mai rùa, nói với hai người: “Các ngươi yên tâm, ta tuyệt đối không nhìn trộm. Tục ngữ có câu: Bạn lữ của bạn không được khi dễ. Ta tuy rằng thích người có tướng mạo đẹp, nhưng tuyệt đối là một chính nhân quân tử.”

Nói xong, hắn liền trốn vào trong mai rùa.

Thấy vậy, hai người khá là cạn lời. Không thèm quản hắn nữa, Sở Thần Tà lập tức giúp Tiết Tử Kỳ thanh lý vết thương, bôi thuốc.

Vừa rồi để bảo vệ hai người, Hổ Địa Đằng thông qua khế ước đã rút sạch linh lực trong cơ thể Tiết Tử Kỳ không còn một mống. Do đó hiện tại Tiết Tử Kỳ toàn thân vô lực, cộng thêm việc hắn bị thương, càng là động đậy một chút cũng khó khăn.

Ở phía bên kia, Sở Nghi An đang đi tìm người do Thiên Chỉ Ly dẫn đường, đã tìm qua tất cả những nơi mà trước đó Thiên Chỉ Ly và Thạch Khang Dụ đại chiến. Thậm chí hai người men theo đường nhỏ đến tận Vân Hỏa Thành, vẫn như cũ không tìm thấy Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ.

Cứ để người ta dẫn đi tìm mãi cũng không phải cách, Sở Nghi An dự định đợi sau khi giải khai phong ấn, hắn sẽ tự mình ra ngoài tìm người. Dù sao Thiên Chỉ Ly cũng là chưởng môn một môn phái, nàng còn có việc của mình phải làm.

Quyết định xong, hai người liền quay về Lưu Vân Kiếm Phái để ngồi phi thuyền. Tuy rằng bọn họ chạy đi chạy lại giữa Lưu Vân Kiếm Phái và Vân Hỏa Thành, nhưng do Thiên Chỉ Ly dẫn theo Sở Nghi An ngự không phi hành, nên bọn họ đã về tới Lưu Vân Kiếm Phái trước Sở Bác Minh một bước.

Sở Nghi An vừa rời đi chân trước, chân sau Sở Bác Minh đã về tới Lưu Vân Kiếm Phái. Thế là hai cha con này lại một lần nữa lướt qua nhau.

Trở về Lưu Vân Kiếm Phái, Sở Bác Minh liền trực tiếp đi về phía cung điện nơi Vũ Văn Thần Vũ cư trú. Chỉ là hắn vừa đi tới cửa, liền bị Mạc Sâm đột ngột xuất hiện chặn lại.

“Thiếu chủ xin hãy quay lại vào ngày mai.”

Nghi hoặc nhìn Mạc Sâm, Sở Bác Minh hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì?”

Bình thường Vũ Văn Thần Vũ không bế quan thì sẽ không đóng cửa không tiếp khách, bây giờ thế này rõ ràng là đã xảy ra chuyện gì đó mà hắn không biết.

“Cái này…” Mạc Sâm mặt đầy vẻ khó xử.

“Có chuyện gì mà không thể nói với ta sao?”

“Cũng không phải không thể nói, trước đó chủ tử đột nhiên thổ huyết.”

“Hách đan sư nói thế nào?”

“Chủ tử không cho mời Hách đan sư.”

“Vậy sư tôn có nói là không cho ta vào không?”

Hồi tưởng lại một chút, Mạc Sâm lắc đầu.

“Vậy ngươi cản ta làm gì?”

“Chủ tử nói ngài ấy muốn yên tĩnh.”

“Ta vào gặp sư tôn và việc sư tôn muốn yên tĩnh không hề xung đột.”

Mạc Sâm nghĩ đi nghĩ lại, hình như đúng là cái lý này, thế là hắn lập tức nhường đường. Vào trong cung điện, Sở Bác Minh liếc mắt liền thấy Vũ Văn Thần Vũ đang ngồi chính giữa đại điện.

Người vốn luôn nội liễm như vậy, lúc này toàn thân lại toát ra khí tức u ám. Trong lòng Sở Bác Minh, Vũ Văn Thần Vũ không nghi ngờ gì chính là một người mạnh mẽ và trí tuệ. Nhưng hiện tại rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, khiến một người vốn dĩ thái sơn sụp đổ trước mặt mà không đổi sắc mặt, cư nhiên lại lộ ra dáng vẻ suy sụp thế này?

Tiến lên vài bước, cúi người hành lễ nói: “Đệ tử bái kiến sư tôn.”

Vũ Văn Thần Vũ đang nhắm mắt dưỡng thần liền hồi phục tinh thần, lập tức mở mắt ra.

“Chuyện gì?”

“Khởi bẩm sư tôn, chuyện tỷ thí của các đại môn phái đã xử lý xong, danh ngạch vào Thanh Thương bí cảnh cũng đã phân phối xong.”

“Chuyện xử lý rất tốt, sau này việc lớn nhỏ trong môn phái sẽ do ngươi xử lý, có gì không hiểu thì tới hỏi vi sư.”

“Sư tôn, đệ tử dự định bế quan một thời gian.” Sở Bác Minh khó xử nói.

Ngước mắt liếc hắn một cái, tu vi Lục tinh Linh Đế, hình như là hơi thấp một chút.

“Được, vậy ngươi đi bế quan đi, chuyện của môn phái tạm thời không cần ngươi quản.”

Nói xong, Vũ Văn Thần Vũ lập tức phẩy phẩy tay, ra hiệu cho hắn lui xuống.

Sở Bác Minh không lập tức rời đi, do dự một chút mới mở lời: “Đệ tử thấy tinh thần sư tôn không tốt, hay là đệ tử đi mời Hách đan sư qua xem cho ngài?”

Nhướn mí mắt liếc hắn một cái, Vũ Văn Thần Vũ lười biếng dựa vào lưng ghế: “Là Mạc Sâm, Mạc Lâm đã nói gì với ngươi phải không?”

Thấy hắn không trả lời, rõ ràng là mặc nhận. Thu lại biểu cảm trên mặt, Vũ Văn Thần Vũ lại biến về vị chưởng môn cao ngạo lạnh lùng không để bất cứ thứ gì vào mắt kia.

“Yên tâm, vi sư không sao, ngươi lo tốt cho chính mình là được.”

“Nhưng mà…”

Không đợi hắn nói xong, Vũ Văn Thần Vũ đã lên tiếng ngắt lời: “Ngươi không phải muốn bế quan sao? Còn không mau đi? Chẳng lẽ muốn ở lại xử lý sự vụ môn phái?”

Vừa nghe thấy chuyện xử lý sự vụ môn phái, Sở Bác Minh cũng chẳng quản được nhiều như vậy, lập tức lui ra ngoài. Chỉ là hắn vừa đi tới cửa, liền gặp phải Tưởng Lạc Linh đang mặc một thân sa y màu tím.

Vì phép lịch sự, hắn gọi một tiếng: “Thập trưởng lão.”

Vốn dĩ Lưu Vân Kiếm Phái chỉ có chín vị trưởng lão, nhưng do thân phận Tưởng Lạc Linh đặc thù, mới đặc biệt cho nàng một cái thân phận trưởng lão. Nói xong, Sở Bác Minh sải bước định rời đi.

Mà Tưởng Lạc Linh lại vươn tay chặn trước mặt hắn: “Đứng lại.”

“Thập trưởng lão có chuyện gì?”

“Ngươi từ bên trong ra, sư huynh huynh ấy hiện đang làm gì?”

“Không có gì để nói, nếu Thập trưởng lão muốn biết, sao không tự mình đi mà hỏi.”

Nói xong, Sở Bác Minh gạt tay Tưởng Lạc Linh ra, sải bước rời đi.

Chỉ tay vào lưng Sở Bác Minh, Tưởng Lạc Linh tức giận rống lên: “Minh Không… ngươi có thái độ gì vậy? Ta dù sao cũng là trưởng bối của ngươi.”

Đối với lời của Tưởng Lạc Linh, Sở Bác Minh coi như không nghe thấy, tiếp tục đi về phía trước.

Hồi mới tới Lưu Vân Kiếm Phái, tu vi của hắn không cao bằng Tưởng Lạc Linh, đã phải chịu không ít sự làm khó của nàng ta. Những người khác trong môn phái đều cố kỵ thân phận của Tưởng Lạc Linh nên không dám giúp hắn, mà hắn cũng không dám đi cáo trạng với Vũ Văn Thần Vũ. Bởi vì trước mặt Vũ Văn Thần Vũ, Tưởng Lạc Linh luôn thể hiện vẻ ôn nhu phóng khoáng, đoan trang nhàn nhã, lại rất hiểu lòng người. Khác hoàn toàn với dáng vẻ trước mặt hắn.

Mà sở dĩ Tưởng Lạc Linh làm khó hắn, chính là vì hắn là người duy nhất có thể tiếp cận bên người Vũ Văn Thần Vũ. Hiện tại tu vi của hắn đã vượt qua Tưởng Lạc Linh, tuy rằng nể mặt thân phận của nàng mà không trả thù lại, nhưng cũng không còn sợ nàng nữa.

Thấy Sở Bác Minh tơ hào không để mình vào mắt, Tưởng Lạc Linh tức đến mức dậm chân bình bịch.