← Dị Thế Trọng Sinh Chi Tà Thiếu Nghịch Tập

Chương 121: Không có nếu như

21 min read 02.09.2026

Nhìn kỹ lại, khá lắm, Hổ Địa Đằng tìm được tổng cộng chín con cổ trùng trên giường, còn những nơi khác trong phòng thì một con cũng không có.

Nghĩ lại chắc là do Cừu Quang Lượng cảm thấy đặt cổ trùng vào trong chăn có thể khiến bọn họ trúng chiêu một cách vô tri vô giác khi đang ngủ. Nếu đặt ở những nơi khác thì rất dễ bị phát hiện.

Nhiều cổ trùng như vậy, tạm thời chưa nói đến tác dụng của chúng, chỉ riêng số lượng này thôi thì cần bao nhiêu máu để cung phụng? Nuôi ra được bấy nhiêu cổ trùng, phải cần đến bao nhiêu tài lực?

Tên Cừu Quang Lượng này rốt cuộc có lai lịch thế nào?

Càng nghĩ kỹ, vấn đề lại càng nhiều.

Những chiếc bình thông thường chắc chắn không thể chứa được loại cổ trùng này, nhưng chiếc bình mà Sở Nghi An lấy ra là do luyện khí sư chuyên môn luyện chế. Vốn dĩ định dùng để đựng độc trùng, nay dùng để đựng cổ trùng lại vừa khéo.

“Gia gia, đã thu dọn xong rồi.”

Đón lấy chiếc bình từ tay Tiết Tử Kỳ, Sở Nghi An nhìn về phía chiếc giường trước mặt: “Lát nữa ta sẽ cho người tới khiêng chiếc giường này đi, đêm nay con chịu khó ngủ tạm trên sập mềm ở ngoại thất một đêm.”

“Vâng.”

Ba người lại đi tới ngoại thất.

Tiết Tử Kỳ để Hổ Địa Đằng tìm một vòng trên người Cừu Quang Lượng, cuối cùng tìm thấy một chiếc không gian giới chỉ trong tóc của hắn.

Sau khi xác định trên nhẫn không có độc, cũng không có trùng, Sở Nghi An mới cầm lấy nhẫn, kiểm tra xem bên trong rốt cuộc chứa những thứ gì.

Rất nhanh, những thứ trong nhẫn đã xuất hiện trong não hải của Sở Nghi An, bên trong có một đống bình bình lọ lọ.

Tiện tay lấy ra một cái, chỉ thấy trong bình chứa một con sâu nhỏ màu vàng, bất động, giống như đã sớm không còn sự sống.

Sự thực lại là con sâu trong bình vẫn còn sống tốt, nó chỉ tiến vào trạng thái giả chết. Chỉ có như vậy mới có thể thu vào trong không gian giới chỉ.

Nhìn thấy vật xuất hiện trên tay Sở Nghi An, Trần Hải Siêu đứng cách xa hắn một chút: “Không gian giới chỉ của Cừu Quang Lượng không phải toàn là thứ này đấy chứ?”

“Phần lớn là vậy.”

Thấy bộ dạng sợ hãi quá mức của lão, Sở Nghi An thấy thú vị ném chiếc bình trong tay về phía lão.

“A a a…” Trần Hải Siêu sợ đến mức nhảy dựng lên chiếc ghế bên cạnh, kết quả phát hiện Sở Nghi An chỉ làm động tác giả, bèn đưa tay chỉ vào hắn, nộ hống: “Sở Nghi An nhà ngươi hay lắm, ta muốn tuyệt giao với ngươi!”

“Câu này ngươi nói không dưới một hai lần rồi nhỉ?” Liếc lão một cái, Sở Nghi An căn bản không quan tâm.

“Ngươi ngươi ngươi… Lần này ta thật sự muốn tuyệt giao với ngươi, tuyệt không hối hận!”

“Ồ!”

Thấy hắn phản ứng nhạt nhẽo như vậy, Trần Hải Siêu đưa tay ôm ngực, vẻ mặt bi thương: “Bao nhiêu năm qua, cuối cùng là ta đã trao nhầm tình cảm rồi.”

Nghe câu này, sắc mặt Sở Nghi An trong nháy mắt trở nên xanh mét, nghiến răng nói từng chữ: “Ngươi đem lời vừa nói lặp lại một lần nữa xem.”

“Lời hay không nói hai lần.”

Nói xong, Trần Hải Siêu liền lách người chuồn lẹ, đến cửa không quên quay đầu nói với Tiết Tử Kỳ: “Tiểu Kỳ, nhớ lúc nào rảnh thì tới viện tử chỗ Trần gia gia ở một chuyến.”

Vừa rồi nhìn thấy trên giường của hai người Tiết Tử Kỳ cư nhiên có nhiều cổ trùng như vậy, lão bây giờ đã có bóng ma tâm lý, ước chừng sau khi về cũng không dám lại gần giường.

Thấy Tiết Tử Kỳ không đáp lời, Trần Hải Siêu đã đi ra đến viện tử lại hướng vào trong cửa gọi lớn: “Tiểu Kỳ, nhớ kỹ nhất định phải qua đó.”

Kết quả lão không nghe thấy lời hồi đáp của Tiết Tử Kỳ, mà lại nghe thấy giọng nói nghiến răng nghiến lợi của Sở Nghi An: “Có bản lĩnh thì ngươi đừng có chạy!”

Không chạy, chẳng lẽ đợi bị đánh sao?

Tiết Tử Kỳ đứng bên cạnh chứng kiến toàn bộ quá trình, cảm thấy mình dường như đã biết được bí mật gì đó không tầm thường.

Cảm nhận được ánh mắt hiếu kỳ của Tiết Tử Kỳ, Sở Nghi An ngượng ngùng ho khan một tiếng: “Tiểu Kỳ, không phải như con nghĩ đâu, giữa ta và Trần gia gia của con không có chuyện gì hết, con đừng nghe lão nói bừa.”

“Con biết! Con lý giải được! Con hiểu mà!”

Sở Nghi An: “…”

Hắn cảm thấy mình không giải thích còn tốt, giải thích như vậy, giống như giữa hắn và Trần Hải Siêu thật sự có gì đó vậy.

“Vậy ta mang Cừu Quang Lượng đi đây, con nhớ đi dùng ngọ thiện.” Nói đoạn, hắn vẫy vẫy tay ra bên ngoài.

Lập tức có một nam tử xuất hiện ở cửa phòng.

Hắn trực tiếp vào nhà, xách Cừu Quang Lượng đang ngất xỉu dưới đất đi ra ngoài.

“Gia gia, đừng quên An quản gia, hiện tại ông ấy vẫn đang bị Cừu Quang Lượng khống chế. Hơn nữa trong cơ thể Cừu Quang Lượng chắc hẳn còn nuôi dưỡng cổ trùng, Hổ Địa Đằng chỉ có thể kiểm tra trên vật chết xem có sinh vật nào khác không, nếu cổ trùng ở trong cơ thể người, nó sẽ không cảm ứng được.”

Sở Nghi An gật đầu: “Được, cũng không biết có bao nhiêu người bị hạ cổ, nếu có phương pháp nào có thể kiểm tra ra thì tốt rồi.”

Tên Cừu Quang Lượng này đã ở trong Vương phủ hơn mười ngày, xem ra những người tiếp xúc mật thiết với hắn đều phải cho nghỉ. Tránh việc bị khống chế, hạ loại thuốc gì cho bọn họ thì phiền phức lắm.

Nghĩ đến đây, hắn liền nói: “Tiểu Kỳ, lát nữa con vẫn là đừng đi ăn cơm, từ hôm nay trở đi, Vương phủ chúng ta thống nhất ăn tịch cốc đan.”

Trước đây nghèo, mua không nổi tịch cốc đan.

Bây giờ có linh thạch, nhưng hắn đã không muốn ăn tịch cốc đan nữa. Hắn muốn luyện thể, rất tiêu hao thể lực, ăn cơm mới có thể bổ sung nhu cầu thực sự của nhân thân.

Nhưng vì cái mạng nhỏ, thôi thì ăn tịch cốc đan vậy! Như vậy còn có thể tiết kiệm không ít thời gian. Có nhiều thời gian hơn dùng để tu luyện, cũng rất tốt.

Tiết Tử Kỳ lập tức ứng lời: “Vâng, con biết rồi.”

Nghĩ đến sáng nay giường của mình vẫn là do An quản gia dọn dẹp, Sở Nghi An cũng có bóng ma tâm lý giống như Trần Hải Siêu, sâu sắc lo sợ trên giường có thứ gì đó.

“Chuyện khác khoan hãy quản, chúng ta vẫn là nên giải quyết chuyện cổ trùng trước đã.”

“Gia gia có cách giải quyết sao?”

“Lát nữa ta sẽ triệu tập toàn bộ người trong Vương phủ lại, con để Hổ Địa Đằng kiểm tra trong ngoài Vương phủ một lượt, nếu có cổ trùng thì lôi ra. Đặc biệt là chỗ ở của ta phải kiểm tra kỹ vài lần.”

“Vâng!”

“Đại khái cần bao lâu?”

Sau khi giao lưu với Hổ Địa Đằng một phen, Tiết Tử Kỳ mới nói: “Khoảng chừng một khắc đồng hồ.”

Nói là làm, hai người lập tức hành động.

Nửa canh giờ sau.

Hổ Địa Đằng không tìm thấy cổ trùng ở những nơi khác trong Vương phủ.

Nhưng vì chuyện này, Vương phủ không dám tùy tiện chiêu mộ người hầu nữa, mọi người đều ăn tịch cốc đan, người trong phòng bếp đều được cho nghỉ.

Ngày tháng lại khôi phục sự bình lặng.

Sở Thần Tà đang bế quan hoàn toàn không biết chuyện gì xảy ra trong Vương phủ, hắn dồn hết tâm trí vào việc tu luyện. Vận chuyển công pháp hết lần này đến lần khác, luyện hóa năng lượng chứa trong Phong Khiếm Thảo trong cơ thể, tu vi đang từng chút một thăng tiến.

Địa lao Vương phủ.

Hai tay hai chân Cừu Quang Lượng bị xích sắt trói trên một giá gỗ, trên thân thể đã sớm bị đánh đến máu thịt be bét, tóc tai rối bời, đầu vô lực gục xuống.

“Thế nào rồi?”

“Bẩm Vương gia, tên này miệng rất kín, cái gì cũng không chịu nói.”

Sở Nghi An nhíu mày, tên Cừu Quang Lượng này không nói ra cách giải cổ, hắn không thể dùng An Thuận, khiến cho rất nhiều việc trong Vương phủ hắn đều phải tự thân vận động.

Nhưng hắn còn có một đống việc phải xử lý, đâu có thời gian quán xuyến Vương phủ? Tiểu Kỳ cũng đang phế tẩm vong thực tu luyện, lại càng không có thời gian quản lý.

“Tạt cho hắn tỉnh.”

“Ào ào!” Một chậu nước lạnh dội thẳng vào mặt Cừu Quang Lượng, hắn cũng lờ mờ tỉnh lại.

“Cừu Quang Lượng, ngươi vào Vương phủ ta có mục đích gì?”

Cừu Quang Lượng ra sức ngẩng đầu, gian nan mở miệng nói: “Ta chỉ nói cho một mình Tiết Tử Kỳ biết.”

“Ngươi muốn gặp Tiểu Kỳ, ngươi có thù với Tiểu Kỳ sao?”

Cừu Quang Lượng không nói gì, lạnh lùng nhìn về phía An Vương gia người người đều kính sợ ở cách đó không xa. Bất kể gặp bao nhiêu lần, đối phương đều cho hắn một cảm giác cao cao tại thượng, không thể chạm tới.

Nếu như hắn có thực lực như đối phương thì tốt rồi.

Hắn vốn tưởng rằng kế hoạch của mình hoàn mỹ không chút sơ hở, rất nhanh có thể báo thù, nhưng lại bị nhìn thấu vào thời khắc mấu chốt.

Chung quy là do hắn không giữ được bình tĩnh, có chút nóng vội. Nếu có thể cho hắn một cơ hội làm lại từ đầu, lần này hắn nhất định sẽ đắc thủ.

Đáng tiếc… không có nếu như!

Thấy hắn không trả lời, Sở Nghi An cười lạnh nói: “Không nói lời nào, ngươi đây là ý tứ mặc nhận sao? Tiểu Kỳ từ khi gả vào An Vương phủ vẫn luôn an phận thủ thường, cũng không kết thù kết oán với ai, ngươi báo thù e là tìm nhầm đối tượng rồi!”

Nếu đối phương nhắm vào hắn và Tà nhi, thì còn có thể giải thích được. Nhưng đối phương lại nhắm vào Tiểu Kỳ, rõ ràng là không hợp lẽ thường.

Chẳng lẽ tên Cừu Quang Lượng này muốn ly gián?

Nghe thấy lời này của Sở Nghi An, Cừu Quang Lượng dùng ánh mắt hận thù nhìn chằm chằm hắn, giống như đang âm thầm phản đối lời hắn nói.

Loại nhìn chằm chằm không đau không ngứa này, Sở Nghi An tự nhiên sẽ không để trong lòng, thu hồi ánh mắt, hắn nói với ngục tốt bên cạnh: “Nếu hắn đã thích cực hình như vậy, thì đừng có dừng lại. Nếu bị thương quá nặng, thì cho uống đan dược, đừng để hắn chết dễ dàng như vậy.”

“Rõ.”

Ngày hôm đó, Tiết Tử Kỳ vừa từ phòng luyện đan đi ra, liền nhìn thấy An Phúc đang đợi ở bên ngoài phòng luyện đan.

“Gia gia tìm ta?” Cậu theo bản năng cho rằng Sở Nghi An tìm mình.

“Không phải, là Tam quận chúa và Bát quận chúa tìm ngài, hai vị ấy hiện đang ở đại đường.”

“Tam tỷ và Bát muội tìm ta có chuyện gì?”

Trong lòng nghi hoặc, không hiểu sao hai người này lại đột nhiên đến thăm?

“Nô tài không biết.”

Chẳng mấy chốc, Tiết Tử Kỳ đã đến đại đường.

“Tam tỷ, Bát muội.”

“Ngũ tẩu / Ngũ đệ tức.”

Không đợi Tiết Tử Kỳ mở lời, Sở Thần Di liền vội vàng giải thích: “Ngũ tẩu, muội và Tam tỷ hiện tại đều đã trở thành người dự bị của hộ vệ gia tộc, trước đó luôn bế quan, cũng mới xuất quan ngày hôm qua. Chỉ là bọn muội vừa xuất quan đã nghe nói tẩu và Ngũ ca đều bị thương, thương thế của hai người thế nào rồi?”

Thì ra hai người này đang bế quan, hèn chi lâu như vậy không thấy mặt.

“Ta bị thương không nặng, hiện tại đã khôi phục gần như hoàn toàn. Chỉ là Thần Tà hiện giờ vẫn… như vậy.” Nói đến đoạn sau, trong mắt Tiết Tử Kỳ đầy vẻ lo âu.

“Bọn muội có tiện vào thăm Ngũ ca một chút không?”

“Đa tạ ý tốt của Tam tỷ và Bát muội, nhưng Trần đan sư nói, Thần Tà hiện tại rất yếu ớt, cần tĩnh dưỡng.”

Trần Hải Siêu: … Ta oan uổng quá, lời này ta chưa từng nói!

Sở Thần Vũ tiếp lời: “Không sao, đợi Ngũ đệ khỏe hơn chút, bọn tỷ đi thăm đệ ấy cũng được.”

“Đa tạ Tam tỷ có thể lý giải. Tử Kỳ có một thỉnh cầu quá đáng, hy vọng Tam tỷ và Bát muội có thể giúp đỡ.”

Sở Thần Di: “Ngũ tẩu không cần khách sáo với bọn muội, có chuyện gì cứ việc nói. Trước đó nếu không có Ngũ ca hiến kế, giờ này chắc chắn bọn muội đã bị Hoàng gia gia ban hôn rồi.”

Sở Thần Vũ phụ họa: “Bát muội nói đúng, anh chị em trong nhà không cần khách sáo.”

“Vậy ta không khách sáo với Tam tỷ và Bát muội nữa, ta hy vọng sau khi hai người rời khỏi An Vương phủ, đừng nói là mình chưa gặp được Thần Tà.”

“Đây là tại sao?” Sở Thần Di nghi hoặc hỏi.

Bây giờ Ngũ ca trọng thương, bọn họ không gặp được người, chẳng phải rất bình thường sao? Không cần thiết phải nói dối chứ?

Trừ phi… Ngũ ca không sao.

Nghĩ đến khả năng này, con ngươi cô xoay chuyển, nhìn Tiết Tử Kỳ với vẻ nghi hoặc bất định.

Cảm nhận được ánh mắt như đèn pha của Sở Thần Di, trong lòng Tiết Tử Kỳ “hẫng” một nhịp. Biết vị Ngũ muội này lanh lợi, xem ra cô ấy đã đoán ra rồi.

Vẻ mặt vẫn không đổi sắc, thong thả nói: “Cho đến nay gia gia vẫn chưa tra ra kẻ ra tay với chúng ta rốt cuộc là ai. Hiện tại Thần Tà như vậy, chắc hẳn là đúng như ý nguyện của kẻ đó. Nhưng người bình thường chắc chắn không vào được Vương phủ, những người không thân thiết khác cũng không tiện đến thăm, tránh bị nói thành cười trên nỗi đau của người khác.”

“Nếu có người muốn dò hỏi tin tức của Thần Tà, tốt nhất là được biết từ miệng các người.” Tiết Tử Kỳ giải thích.

Sở Thần Vũ: “Cho nên Ngũ đệ tức hy vọng bọn tỷ nói thế nào?”

Suy nghĩ một hồi, Tiết Tử Kỳ mở miệng nói: “Cứ nói Thần Tà vẫn hôn mê bất tỉnh, sắc mặt trắng bệch dọa người, người cũng gầy đi một vòng.”

Sở Thần Vũ gật đầu đồng ý: “Được, nếu có người hỏi đến, tỷ sẽ nói như vậy.”

“Ngũ tẩu yên tâm, muội cũng nhất định sẽ làm theo lời tẩu nói.”

“Đa tạ Tam tỷ Bát muội.”