← Dị Thế Trọng Sinh Chi Tà Thiếu Nghịch Tập

Chương 118: Tuyệt sắc giai nhân

21 min read 02.09.2026

Cuối cùng cũng có một giấc ngủ ngon, cả hai người đều thần thái sáng láng.

Sau khi ăn xong cơm trưa, Sở Thần Tà liền gọi An Thuận vào trong phòng.

Thấy Sở Thần Tà cư nhiên còn đóng cả cửa phòng lại, An Thuận không nhịn được hỏi: “Không biết thiếu gia tìm lão nô có chuyện gì?”

“Có vài vấn đề muốn thỉnh giáo An quản gia.”

“Thỉnh giáo thì không dám đương, thiếu gia cứ nói, phàm là những gì lão nô biết, nhất định sẽ nói đúng sự thật.”

Sở Thần Tà gật gật đầu: “Ta cũng không cùng An quản gia vòng vo, ta muốn biết, phụ thân ta, ông ấy là người như thế nào?”

“Chuyện này…”

“An quản gia vừa rồi mới nói sẽ nói đúng sự thật, không lẽ ngay sau đó đã lật lọng rồi sao?”

An Thuận vẻ mặt lộ rõ sự rối rắm: “Kỳ thực, lão nô đối với chuyện của Thế tử, cũng không rõ lắm.”

“Ngài chính là người cũ trong Vương phủ, hẳn là phải nhìn phụ thân lớn lên mới đúng.” Sở Thần Tà hiển nhiên không tin.

Hắn hiện tại chính là muốn biết, phụ thân của hắn có phải thật sự có người ái mộ nào đó cầu mà không được hay không.

Khiến cho Vương phủ của bọn họ không được yên ổn.

Một lòng muốn hắn chết.

“Kỳ thực Thế tử là do người bảo hộ bên cạnh Vương gia nuôi nấng, Vương gia chỉ thỉnh thoảng mới chỉ điểm một chút việc tu luyện của Thế tử. Lão nô quản lý Vương phủ, bình thường đều hầu hạ bên cạnh Vương gia, cho nên đối với chuyện của Thế tử không được rõ lắm.” An Thuận nói đúng sự thật.

Sở Thần Tà đầy mặt kinh ngạc.

Hắn từ nhỏ đã do gia gia thân tự nuôi lớn, vốn tưởng rằng phụ thân cũng là do gia gia nuôi lớn, hiện tại An Thuận lại nói không phải.

Chỉ nhìn biểu tình của An Thuận, hắn liền cảm thấy ở đây có rất nhiều cố sự.

“Vậy nãi nãi của ta, cũng chính là tổ mẫu, là ai, ngài biết không?”

Nghe vậy, An Thuận vừa rồi còn trấn định tự nhiên, sắc mặt không chỉ đại biến. Vội vàng nói: “Thiếu gia, câu hỏi này, ngài hỏi lão nô là được rồi, nhưng ngàn vạn lần đừng đi hỏi Vương gia.”

Thấy An Thuận một vẻ cung kính né tránh, hiển nhiên là biết nhưng lại không muốn nói.

Sở Thần Tà càng thêm hiếu kỳ, “Đây là tại sao?”

“Thiếu gia ngài đừng hỏi nữa, tóm lại không thể nói. Lão nô từng phát thệ, bí mật này là phải mang xuống quan tài.”

Rốt cuộc là bí mật gì?

Khiến cho thần bí như vậy?

Sở Thần Tà càng là tâm ngứa khó nhịn.

“Vậy gia gia tại sao không thân tự nuôi dưỡng phụ thân?”

“Bởi vì Vương gia bị thương, cộng thêm Vương gia…”

Sở Thần Tà đang đợi lời tiếp theo của An Thuận, kết quả không thấy tiếng nữa, “Cộng thêm cái gì?”

“Không có gì.” An Thuận vội vàng ngậm chặt miệng.

Sở Thần Tà: “…”

Vừa mới nói cộng thêm, chớp mắt liền không có lời tiếp theo.

Hắn cảm thấy mình không nên gọi An Thuận qua đây hỏi chuyện, rõ ràng là tự tăng thêm phiền não cho bản thân.

Tiết Tử Kỳ vòng vo hỏi: “Vậy An quản gia đã từng thấy nãi nãi chưa?”

An Thuận liên tục lắc đầu.

Lần này Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ càng hiếu kỳ hơn, ngay cả An quản gia cũng đều chưa từng thấy An Vương phi.

“Vậy ngài có biết nãi nãi tên gọi là gì không?” Tiết Tử Kỳ tiếp tục hỏi.

An Thuận lần nữa lắc đầu.

Người nãi nãi này cư nhiên thần bí như vậy, không thể nhắc đến, chưa từng thấy qua, không rõ họ tên.

“Không có việc gì khác, An quản gia ngài đi bận việc đi.” Sở Thần Tà phất phất tay.

Cái gì cũng không hỏi ra được, giữ An Thuận lại cũng vô dụng. Dù sao An Thuận đều là một trong những người đáng tin cậy nhất bên cạnh gia gia, hắn tự nhiên sẽ không làm khó đối phương.

“Lão nô cáo lui.”

An Thuận nói xong, lập tức ra khỏi cửa phòng, đợi sau khi ra khỏi viện tử của hai người Sở Thần Tà, mới nhịn không được vỗ vỗ lồng ngực mình.

Nếu như Sở Thần Tà cứ nhất quyết đánh vỡ nồi đất hỏi đến cùng, lão thật sự không biết nên ứng phó thế nào.

Bất quá Sở Thần Tà là chủ tử, lão là nô tài.

Chủ tử hỏi chuyện, lão là một nô tài, vốn nên có hỏi có đáp mới đúng.

Trên đường phố náo nhiệt phồn hoa, Cao Ngạn Lỗ đi tới bên ngoài một tòa trà lầu tên là “Vân Vụ trà lầu”.

Hắn trước tiên nhìn quanh trái phải, sau đó mới bước vào trà lầu.

“Khách quan, mời vào bên trong, ngài đi mấy vị? Đại đường hay là bao sương?”

Cao Ngạn Lỗ phất phất tay với tiểu nhị nhiệt tình, “Ta tìm người.”

“Được rồi, ngài cứ tự nhiên.”

Trong trà lầu ba ba hai hai người vây ngồi cùng một chỗ, Cao Ngạn Lỗ mắt không liếc ngang, trực tiếp lên tầng hai.

“Đông đông đông!”

“Mời vào!” Giọng của một nữ tử từ trong bao sương truyền ra.

Do dự hai nhịp thở, Cao Ngạn Lỗ mới đẩy cửa bước vào.

Trong bao sương có ba người, một nữ tử mặc la quần (váy ôm sát cơ thể) màu xanh lam, che khăn che mặt đoan tọa trước bàn, phía sau nàng đứng hai danh nha hoàn.

Nhìn thấy người tới, nữ tử phất phất tay, hai danh nha hoàn phía sau nàng lập tức lui ra khỏi bao sương.

“Cao đại ca, mời ngồi.”

Ngồi xuống theo lời, Cao Ngạn Lỗ trầm mặc không mở miệng nói chuyện.

“Cao đại ca, ta nghe nói huynh hôm qua xảy ra chuyện, lo lắng một hồi lâu. Giờ thấy huynh bình an, ta liền yên tâm rồi.”

Giọng nói của nữ tử như suối chảy róc rách tuyệt diệu, thấm đẫm lòng người.

Cao Ngạn Lỗ mím mím môi, cuối cùng vẫn nhịn không được mở miệng hỏi: “Có phải nàng…”

“Cao đại ca muốn hỏi cái gì?” Nói đoạn, nữ tử châm một chén trà, đặt trước mặt Cao Ngạn Lỗ.

Một luồng hương phong ập đến, trong mắt Cao Ngạn Lỗ xẹt qua một tia si mê, câu hỏi muốn hỏi trực tiếp bị hắn nuốt xuống bụng.

“Không có gì.”

Hắn trấn định bưng chén trà lên uống một ngụm.

Tuy nhiên hắn không hỏi, nữ tử lại chủ động nhắc tới: “Hôm qua Cao đại ca đến An Vương phủ, không biết An Vương gia có làm khó huynh không?”

“An Vương gia không hề làm khó ta, ngược lại còn để Trần đan sư cứu ta.”

Trong lúc nói chuyện, Cao Ngạn Lỗ định thần nhìn về phía nữ tử, muốn từ trong mắt nàng nhìn ra chút gì đó.

Đáng tiếc Cao Ngạn Lỗ rốt cuộc cái gì cũng không thấy được.

“Cao đại ca hôm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Ban đầu ta nghe nói huynh gặp nạn, rất muốn đến An Vương phủ thăm huynh, nhưng thân phận của ta lại không thích hợp để đi.”

“Hôm qua ta trúng Cấp Vân Tán.”

Nữ tử đôi mắt mở to, “Cao đại ca huynh cư nhiên trúng Cấp Vân Tán, vậy huynh hiện tại cảm thấy thế nào? Còn có chỗ nào không thoải mái không?”

Nữ tử lời lẽ quan thiết, trong mắt đầy vẻ lo lắng.

Cao Ngạn Lỗ nhất thời mê mang.

Lẽ nào hắn đoán sai rồi, không phải Nhất Vân hạ độc hắn?

“Hôm qua Trần đan sư đã giải độc cho ta, hiện tại ta đã không sao rồi.”

“Dọa chết ta rồi, may mà Cao đại ca huynh không sao!” Nói đoạn, nữ tử đưa tay nắm lấy bàn tay Cao Ngạn Lỗ đặt trên bàn.

Tay nàng thon dài mảnh khảnh, mềm yếu không xương, da như mỡ đông, trắng tuyết ẩn hiện sắc hồng. So với bàn tay thô to của Cao Ngạn Lỗ, tạo thành sự tương phản rõ rệt.

Bàn tay xinh đẹp như thế, có thể thấy dung mạo dưới khăn che mặt của nàng lại là bực nào khuynh quốc khuynh thành.

Cao Ngạn Lỗ âm thầm nuốt một ngụm nước bọt, trở tay nắm lấy bàn tay trắng nõn đó, nhẹ nhàng ma sát, kế đến lại đặt bên môi như coi là trân bảo mà hôn một cái.

Nữ tử nén sự ghê tởm, mặc cho động tác của Cao Ngạn Lỗ. Thậm chí khi hắn nhìn qua, đôi mắt còn cong cong.

Dáng vẻ đó, rõ ràng là đang cười.

“Nhất Vân, ta… là ta vô dụng.”

“Cao đại ca, huynh đừng nói vậy, là Nhất Vân mệnh không tốt. Nhất Vân có thể thỉnh thoảng gặp được Cao đại ca, đã tâm mãn ý túc rồi.” Trong mắt nữ tử xẹt qua một mảng u sầu, bên trong dường như còn có lệ hoa lấp lánh.

Thấy nữ tử như vậy, Cao Ngạn Lỗ chân tay luống cuống, lập tức đứng dậy, đi tới bên cạnh nữ tử, đem nữ tử ôm chặt trong lòng.

“Nhất Vân, đừng khóc, Cao đại ca thích nhìn nàng cười.”

“Ân, nếu có thể mãi mãi ở bên cạnh Cao đại ca thì tốt rồi.”

Chỉ nghe giọng nói, còn tưởng nữ tử thành khẩn bao nhiêu, thực chất trong mắt nữ tử lại là vẻ chán ghét.

Nhưng Cao Ngạn Lỗ lại không thấy được cảnh này, thứ hắn thấy được chỉ là đỉnh đầu của nữ tử.

Nghe thấy lời nữ tử nói, trong mắt hắn xẹt qua một mảng đau đớn, hắn thống hận sự yếu đuối của bản thân. Nếu hắn là một linh tu, một Linh Vương cao thủ, thì tốt biết mấy.

Đáng tiếc, hắn không phải!

Hiện tại những gì hắn có thể làm, chính là ôm chặt nữ tử trong lòng, tham lam hít lấy hương thơm say lòng người trên thân nàng.

Như vậy vẫn chưa đủ, kéo giãn khoảng cách với nữ tử, đưa tay nâng cằm nàng lên.

Ngay khi hắn định tháo khăn che mặt của nữ tử xuống, cửa phòng lại vang lên vào lúc này.

Nữ tử vội vàng đưa tay đẩy Cao Ngạn Lỗ ra, chỉnh đốn lại y dung của mình, “Cao đại ca, ta phải về rồi.”

“Nhất Vân, khi nào ta mới có thể gặp lại nàng.”

“Cao đại ca, ta không biết còn có thể ra ngoài được không. Tẩu tẩu còn ở nhà đợi huynh, huynh về đi.”

Nói xong, nữ tử xoay người, nhìn dáng vẻ của nàng dường như đang lau nước mắt.

Cao Ngạn Lỗ đang định tiến lên, cửa phòng lại bị người đẩy ra, hắn chỉ có thể đứng định tại chỗ.

An Vương phủ.

Trong thư phòng, Sở Nghi An đoan tọa trước thư án, phù bút trong tay đang trên phù chỉ phác họa ra những ký hiệu kỳ quái.

Khi ông dừng phù bút lại, trên phù chỉ xẹt qua một đạo lưu quang.

Đặt phù bút xuống, ông mới hướng ra ngoài cửa gọi: “Vào đi.”

Lập tức có một nam tử mặc kình trang đẩy cửa bước vào.

“Bái kiến chủ tử.”

“Thấy người đứng sau lưng hắn chưa?”

“Thuộc hạ phái người đi, hôm nay đi theo Cao Ngạn Lỗ trên phố, lại bị người cố ý dẫn khai, mất dấu một khắc đồng hồ.”

“Nói như vậy, có người biết các ngươi đang theo dõi Cao Ngạn Lỗ.”

“Là thuộc hạ thất trách, xin Vương gia trách phạt.”

Sở Nghi An phất phất tay, “Vậy sau đó Cao Ngạn Lỗ có cử động gì?”

“Cao Ngạn Lỗ sau khi về nhà, không chỉ mắng thê tử của hắn, thậm chí còn ra tay đánh đối phương.”

Tay của Sở Nghi An, nhịp được nhịp không, gõ trên bàn.

Gặp người nào, mà về nhà lại ra tay với thê tử của mình?

Tuyệt sắc giai nhân?

Xem ra Cao Ngạn Lỗ này đã trở thành quân cờ có cũng được mà không có cũng không sao.

“Không cần theo dõi Cao Ngạn Lỗ nữa.”

“Rõ.”

Bên kia, Sở Thần Tà không lấy được manh mối hữu dụng từ chỗ An Thuận, lại nhớ tới bốn người Sở Hạo Lôi.

Bốn người này vốn dĩ phải là hộ vệ của phụ thân mới đúng, nói cách khác, bọn họ hẳn là biết một số chuyện của phụ thân.

Nghĩ đến đây, hắn lập tức gọi: “Hạo Lôi, Hạo Minh, Hạo Vũ, Hạo Phong.”

Đợi một lát, không một ai trong bốn người hiện thân.

Cảm nhận một chút, trong viện tử căn bản không có khí tức của bốn người.

Hắn quay đầu nhìn người bên cạnh: “Tử Kỳ, bọn Hạo Lôi có nói với ngươi là bọn họ đi đâu không?”

Tiết Tử Kỳ lắc đầu: “Không có.”

“Kỳ quái, lẽ nào bọn họ tập thể đi ăn cơm, hoặc là tập thể đi nhà xí rồi?”

Tiết Tử Kỳ: “…”

Sở Thần Tà lại hướng ra ngoài cửa gọi: “An Phúc.”

An Phúc nhanh nhẹn bước vào phòng: “Thiếu gia có gì sai bảo?”

“Ngươi có thấy bốn người Hạo Lôi không?”

“Hình như là bị Vương gia gọi đi rồi.”

“Gia gia? Ông ấy có nhiều thuộc hạ như vậy, sao lại còn gọi bọn Hạo Lôi đi?”

Tiết Tử Kỳ suy đoán: “Liệu có phải cùng mục đích với ngươi không?”

“Rất có khả năng! Chúng ta đi xem thử.” Nói đoạn, Sở Thần Tà liền đứng dậy.

Chỉ là không đợi bọn họ ra khỏi cửa, bốn người Sở Hạo Lôi đã trở về.

Vừa vào cửa, bốn người nhìn nhau, sau đó ba người còn lại đều nhìn về phía Sở Hạo Lôi.

Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ liền ngồi một bên, thấy bốn nam nhân đại hán bình thường làm việc đều dứt khoát nhanh nhẹn, lúc này lại là một vẻ bộ dạng nghẹn ngào ngập ngừng.

Không khỏi hiếu kỳ, bốn người rốt cuộc muốn nói cái gì, cư nhiên lại khó mở lời như vậy.

Bị ba người đẩy ra, Sở Hạo Lôi kiên trì nói: “Thiếu chủ, Vương gia để các người hảo hảo tu luyện, chuyện khác đều giao cho người. Còn nói…”

Đợi nửa ngày không thấy lời tiếp theo, Sở Thần Tà nghi hoặc: “Gia gia còn nói gì nữa?”

Rối rắm một hồi, Sở Hạo Lôi không biết nên chuyển thuật thế nào. Liền nói: “Nguyên văn của Vương gia là như thế này: ‘Nếu bọn chúng hiện tại đều là thương hoạn, lý ứng đại môn không ra nhị môn không bước. Bốn đứa các ngươi luân phiên canh giữ bên ngoài, đừng thả đi bất kỳ một con ruồi trâu nào’.”

Nói xong, hắn cẩn thận liếc nhìn Sở Thần Tà một cái.

Ruồi trâu!!!

Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ đối thị một cái, đều có chút cạn lời.

“Không có việc gì khác, mấy người các ngươi đi ra ngoài đi.”

Năm người như được đại xá, vội vàng vắt chân lên cổ mà chạy.

Từ khi Sở Thần Tà bắt đầu nghiên cứu độc dược, cả năm người đều rất sợ hắn.

Người khác không biết sự đáng sợ của những độc dược đó, bọn họ lại là rõ rệt vô cùng. Chỉ sợ Sở Thần Tà nhìn ai trong bọn họ không thuận mắt, sau đó bị đem làm dược nhân.