Chương 103: Thủy thảo hung tàn
“Vậy kế tiếp sẽ do ngươi dẫn dắt mọi người tiến về nơi mà khi nãy ta đã nói. Còn về chuyện yêu thú cấp bốn, ta sẽ nghĩ cách giải quyết.” Nói đoạn, Cao Ngạn Lỗ liền nhét tấm bản đồ vào tay Sở Thần Tà.
Ngay khi Sở Thần Tà định mở miệng từ chối, lại cảm nhận được một đạo tầm mắt nóng rực đang khóa chặt trên tấm bản đồ trong tay hắn.
Tâm tư xoay chuyển, hắn thuận tay thu bản đồ vào trong không gian giới chỉ, ngăn cách đạo tầm mắt dòm ngó kia.
Ngẩng đầu lên, hắn không biến sắc liếc về nơi phát ra ánh mắt ấy, phát hiện chủ nhân của tầm mắt chính là Lục Bác. Xem ra Lục Bác rất muốn tấm bản đồ trong tay hắn, vậy hắn thiên vạn lần không đưa.
Quét mắt nhìn mọi người một lượt, hắn quay sang nhìn Cao Ngạn Lỗ, “Nói trước, ta chỉ phụ trách dẫn đường, mọi người nếu không muốn đi theo ta, vậy thì không liên quan đến ta đâu.”
“Chỉ cần là đường do Tà thiếu dẫn, cho dù là đi vào nội vi, ta cũng đi theo.” Trình Liễu Sinh là người đầu tiên phụ họa.
“Chúng ta đều nguyện ý đi theo Tà thiếu.” Những người khác cũng lập tức phụ họa theo.
Sở Thần Tà: “…”
Những người này lại tin tưởng hắn dễ dàng như thế, chẳng phải quá mức qua loa rồi sao?
Lẽ nào không nên suy nghĩ kỹ càng một chút à?
Đối với biểu hiện của mọi người, Cao Ngạn Lỗ tỏ ra rất hài lòng, “Cho các ngươi thời gian hai ngày, trước khi mặt trời lặn ngày mai bắt đầu phải tới nơi.”
“Hai ngày thời gian, chẳng lẽ không phải là lúc này ngày kia tới nơi sao?” Sở Thần Tà kinh ngạc nói.
Nơi đó cũng không gần, một mình hắn tiến về thì trưa mai có thể tới. Nhưng hiện tại không phải chỉ có mình hắn, ở đây còn có nhiều bình dầu kéo như vậy mà!
Liếc nhìn Sở Thần Tà một cái, Cao Ngạn Lỗ chốt hạ: “Nếu trước khi mặt trời lặn ngày mai không thể tới nơi, vậy thời gian rèn luyện của các ngươi sẽ tăng gấp đôi.”
Mọi người ngơ ngác một phen!
“Vậy ta chỉ phụ trách dẫn đường phía trước, người phía sau có theo kịp hay không, không liên quan đến việc của ta.” Sở Thần Tà nói một cách rất hào sảng.
Mọi người: “…” Tà thiếu đây là muốn vứt bỏ bọn họ nha!
Ai nấy đều dùng ánh mắt oán hận nhìn chằm chằm Sở Thần Tà.
Nhìn nhìn mọi người, lại nhìn nhìn Tiết Tử Kỳ, rồi lại ngó sang Sở Thần Tà, Cao Ngạn Lỗ vuốt râu quai nón, thong thả nói: “Bọn họ từng người đều cao to như bò mộng, nếu ngay cả ngươi và Tiết Tử Kỳ còn không theo kịp, vậy bọn họ đáng đời bị bỏ lại.”
Trong đám đông, người có vóc dáng cao nhất lập tức đứng ra, không phục nói: “Cao đạo sư, ngài chưa từng nghe qua một câu sao? Mọi kẻ mập đều là cổ phiếu tiềm năng, mọi kẻ gầy đều có sức bộc phát.”
Thấy người nọ khi nói chuyện cứ nhìn chằm chằm vào mình, Tiết Tử Kỳ cúi đầu tự nhìn bản thân.
Kẻ gầy?
Sức bộc phát?
Tên kia đang nói y sao?
“Cao Đại Lực, nếu ngươi không được thì cứ nói thẳng. Hà tất gì phải đặt tầm mắt lên người khác.” Cao Ngạn Lỗ lườm cháu trai nhà mình một cái, người của Sở Thần Tà mà cũng dám đem ra nói, bộ không sợ bị Sở Thần Tà ghi hận sao.
Lúc trước chỉ vì lão nói Tiết Tử Kỳ một câu, Sở Thần Tà lập tức đứng ra phản đối, vạch trần chân tướng sự việc. Khiến lão rơi vào cảnh tiến thoái lưỡng nan, trong ngoài không phải người, còn trở thành kẻ thiên vị trong lòng mọi người.
Nhưng ai có thể hiểu được nỗi khổ của lão? “Ai, ai nói ta không được? Ta, ta làm sao mà không được? Ta được lắm luôn!” Cao Đại Lực đỏ mặt, lắp bắp đáp lại.
“Ha ha ha…” Lời của hắn khiến mọi người cười rộ lên.
“Chát chát!” Cao Ngạn Lỗ vỗ tay hai cái, mọi người vội vàng nín cười.
“Bây giờ cười có phải quá sớm rồi không? Đợi đến khi các ngươi tới đích vào ngày mai rồi cười cũng chưa muộn.”
Nghe lời lão nói, mọi người lập tức không cười nổi nữa.
Chỉ còn lại một mảnh tiếng kêu rên oán thán!
Tuy phần lớn mọi người không tìm được nơi đó, nhưng nghe ý tứ trong lời nói của Sở Thần Tà, nơi đó chắc chắn không gần.
Thấy Cao Ngạn Lỗ đã phất tay áo bỏ đi, Trình Liễu Sinh lập tức thúc giục: “Tà thiếu, chúng ta mau chóng xuất phát thôi!”
Những người khác đều mòn mỏi nhìn về phía Sở Thần Tà.
Nhìn đám người đen nghịt, lông mày Sở Thần Tà lại nhíu chặt. Nhiều người như vậy khi đi ngang qua lãnh địa yêu thú, chẳng phải sẽ trở thành bia ngắm sống sao?
Bị phát hiện, chắc chắn phải ở lại chiến đấu.
Chiến đấu cần thời gian, mà nơi bọn họ muốn tới vốn dĩ đã không gần, căn bản không có thời gian để tiêu hao. Mà buổi tối là thời gian yêu thú hoạt động, chắc chắn không thuận tiện để lên đường.
“Tà thiếu, còn có… vấn đề gì sao?”
Không đợi lời của Trình Liễu Sinh hỏi ra miệng, Tiết Tử Kỳ đã trừng mắt nhìn hắn một cái, ra hiệu hắn im lặng. Không thấy Sở Thần Tà đang suy nghĩ sao? Chẳng có chút tinh tế nào cả.
Trình Liễu Sinh trong lòng sốt ruột, xuất phát sớm thì có thể tới sớm.
Bỗng chốc lông mày Sở Thần Tà giãn ra.
Ngay lập tức hắn tập hợp mọi người lại một chỗ, sau đó chọn ra những người có thực lực mạnh, chia họ thành ba nhóm: phía trước, giữa và phía sau.
Thực ra hắn cũng từng nghĩ đến việc chia mọi người thành các tiểu đội tiến lên, như vậy mục tiêu sẽ nhỏ hơn. Nhưng một đám nam nhi đại trượng phu, nghe đề nghị của hắn xong liền lập tức biểu thị nhất định phải đi theo hắn. Cái ánh mắt đó, làm cho hắn giống như một kẻ phụ tình bạc nghĩa vậy.
Mặc dù trước đó Sở Thần Tà nói chỉ lo cho bản thân, nhưng hắn chắc chắn sẽ không thật sự chỉ lo mỗi mình mình. Nếu hắn không phải người trong hoàng tộc, thì thật sự có khả năng chỉ lo cho bản thân.
Để đề phòng Lục Bác và Chung Thiêm Thần giở trò tiểu nhân gì đó, Sở Thần Tà bảo bọn họ đi cùng hắn ở phía trước.
Ngoài ra hắn còn đem mấy người biết đường phân tán ở trước sau và giữa, đề phòng mọi người đi lạc thì còn có người tìm được nơi.
Trước khi đi hắn còn bắt tất cả mọi người xem qua bản đồ một lượt, bất kể có xem hiểu hay không, dù sao hắn cũng đã tận lực rồi. Nếu thật sự có người đi lạc, không tìm tới nơi, vậy thì không liên quan đến hắn nữa.
Bởi vì biểu hiện trước đó của Lục Bác và Chung Thiêm Thần khiến mọi người đều rất bài xích. Thế nên khi xem bản đồ, mọi người cố ý vô tình che chắn tầm mắt của hai người, khiến hai người từ đầu đến cuối không thể nhìn thấy bản đồ dù chỉ một cái.
Điều này khiến Lục Bác căm phẫn khôn cùng.
Từ lời nói trước đó của Sở Thần Tà, hắn trực giác thấy nơi đó nhất định có bảo bối gì đó. Vốn muốn đi xem trước một bước, nhưng một đám tiện dân chết tiệt này cứ nhất quyết không cho hắn nhìn bản đồ lấy một cái.
Trong lòng vừa hận thù, hắn quay đầu nhìn thấy Tiết Tử Kỳ bên cạnh Sở Thần Tà, trong đầu lập tức nảy ra một kế hoạch.
Tiết Tử Kỳ đang nói chuyện với Sở Thần Tà, đột nhiên có cảm giác sởn gai ốc. Y quay đầu nhìn quanh quất, nhưng không phát hiện ra điều gì bất thường.
Phát hiện y có điểm lạ, Sở Thần Tà quan tâm hỏi: “Sao vậy Tử Kỳ?”
“Ta đột nhiên có cảm giác bị thứ gì đó nhìn chằm chằm.” Tiết Tử Kỳ cau mày chặt.
“Cẩn thận một chút, chắc không phải thứ gì đâu, mà là người đấy.” Trong mắt Sở Thần Tà lóe lên một tia hàn quang.
“Bỏ đi, binh đến tướng chặn, chúng ta đi thôi.”
Tiết Tử Kỳ tự nhiên hiểu rõ người mà Sở Thần Tà nói là ai. Nếu Lục Bác thật sự dám tính kế y, vậy y nhất định sẽ khiến Lục Bác biết thế nào là hối hận không kịp.
Chưa nói đến việc y có Hổ Địa Đằng hộ thân, chỉ dựa vào thực lực võ tu của y, chiến đấu cận thân, Lục Bác căn bản không phải là đối thủ của y.
Đoàn người bốn mươi chín thành viên đi rầm rộ bên rìa Vu Yêu sâm lâm.
Rất nhanh Sở Thần Tà liền đi về phía bên trong Vu Yêu sâm lâm, hắn và Tiết Tử Kỳ đi ở phía trước nhất, phía sau là Trình Liễu Sinh và Lý Hoài Đông, phía sau hai người này chính là Lục Bác và Chung Thiêm Thần.
Khi đi qua lãnh địa yêu thú, những người có thực lực mạnh được phân ở phía trước liền được Sở Thần Tà sắp xếp đi giải quyết yêu thú; những người mạnh ở giữa lập tức tiếp quản vị trí của họ; những người mạnh ở phía sau tiếp quản vị trí của những người ở giữa.
Cứ tuần hoàn như vậy, mọi người đều có thể góp sức, hơn nữa còn không làm chậm tốc độ tiến lên.
Mọi người đối với sự sắp xếp này của Sở Thần Tà vô cùng khâm phục.
Duy chỉ có Lục Bác thấy mình căn bản không có cơ hội thực hiện kế hoạch, hận đến ngứa răng.
Sắc mặt dưới lớp mặt nạ âm trầm như nước.
Đáng ghét nhất là mọi người giống như canh chừng phạm nhân, thay phiên nhau trông chừng hắn và Chung Thiêm Thần, đề phòng bọn họ.
Nghĩ hắn là đường đường hoàng tử, từ khi nào lại phải chịu cái loại tức giận uất ức này?
Đặc biệt là khi nhìn thấy hai người phía trước nói nói cười cười, nắm tay nhau cùng đi, ngọn lửa đố kỵ trong lòng Lục Bác bùng cháy dữ dội, hận không thể người đứng bên cạnh Tiết Tử Kỳ là hắn, đôi mắt nhìn chằm chằm vào lưng Sở Thần Tà.
Nếu ánh mắt có thể giết người, ước chừng Sở Thần Tà đã chết mấy chục lần rồi.
Tầm mắt mãnh liệt như thế, Sở Thần Tà làm sao có thể không cảm nhận được, vừa đi vừa phàn nàn với người bên cạnh: “Tức phụ nhi, ta cảm thấy lưng mình sắp bị ai đó đâm ra hai cái lỗ rồi.”
“Vậy chúng ta có nên kích thích hắn thêm chút nữa, để hắn sớm bộc phát không?”
Trước đó Sở Thần Tà nói Lục Bác nhắm trúng mình, Tiết Tử Kỳ có thể không tin. Trong lòng y, Sở Thần Tà có thể thích y, bắt đầu chắc chắn là vì duyên cớ ơn cứu mạng. Mặc dù Sở Thần Tà giải thích là không phải, nhưng Tiết Tử Kỳ vốn biết mình không có ưu điểm gì nên tự nhiên không tin.
Tiết Tử Kỳ vốn luôn không tự tin vào bản thân, không tin rằng ngoài Sở Thần Tà ra, còn có người khác sẽ thích y.
“Ngươi dự định kích thích hắn thế nào?” Sở Thần Tà đầy mắt mong đợi.
Tiết Tử Kỳ đưa tay kéo cổ Sở Thần Tà xuống, kiễng chân lên, nhắm thẳng vào mặt hắn hôn một cái.
Trình Liễu Sinh và Lý Hoài Đông đi phía sau bọn họ vừa ngẩng đầu, không kịp đề phòng liền bị nhét đầy một họng cẩu lương.
Cảm nhận được sự chú ý của người phía sau, mặt Tiết Tử Kỳ dưới lớp mặt nạ bỗng chốc nóng bừng lên, vừa rồi y cư nhiên quên mất sau lưng bọn họ ngoài Lục Bác ra còn có rất nhiều người hiện diện.
Thôi xong, thôi xong rồi.
Phen này không còn mặt mũi nào gặp người nữa.
Giữa thanh thiên bạch nhật, y vậy mà lại…
Hoàn toàn khác với sự thẹn thùng của Tiết Tử Kỳ, tâm trạng Sở Thần Tà cực tốt. Khi cảm nhận được sự chú ý của rất nhiều đôi mắt phía sau, hắn quay đầu lạnh lùng quét nhìn mọi người.
Mọi người: “…” Làm phiền rồi, chúng ta cái gì cũng không nhìn thấy, hai vị cứ tiếp tục!
Mọi người thấy Sở Thần Tà nhìn sang, ai nấy đều nhìn trái nhìn phải, chính là không đi nhìn hắn.
Hai canh giờ sau.
Mọi người đi tới bên một con sông xanh biếc, mặt sông rộng chừng hai mươi mét, màu nước sông xanh như bầu trời, hoàn toàn không thấy được đáy sông.
Khi nhìn thấy con sông này, Diệp Lâm Hành đi tới trước mặt Sở Thần Tà, mặt trắng bệch hỏi: “Tà thiếu, chúng ta không phải định qua con sông này đấy chứ?”
“Đúng vậy! Chỉ cần qua con sông này, cách đích đến chỉ còn lại một nửa quãng đường.”
“Có con đường nào có thể đi vòng qua không?”
“Có chứ!”
“Thật sao?” Diệp Lâm Hành lộ ra vẻ kinh hỉ.
“Tự nhiên là thật.”
“Tốt quá rồi!”
“Ngươi đang vui mừng cái gì?” Sở Thần Tà sắc mặt quái dị nhìn người đang hưng phấn trước mặt.
“Chúng ta có thể không cần đi qua con sông này, cho nên ta vui!”
“Ta lúc nào nói không đi qua con sông này?”
“Vừa rồi không phải ngươi nói…”
Sở Thần Tà nhìn hắn, ra hiệu hắn nói tiếp.
Diệp Lâm Hành lại không thể nói tiếp được nữa, Sở Thần Tà chỉ nói có đường, chứ không nói là sẽ đi phía bên đó.
“Nhưng Tà thiếu, trong con sông này có một bụi thủy thảo vô cùng hung tàn, phàm là người bơi qua sông đều sẽ bị nó kéo xuống đáy sông, trở thành chất dinh dưỡng cho nó.”
Có mấy người trước đó chiến đấu với yêu thú, trên người đầy vết bẩn, đang chuẩn bị ra bờ sông tẩy rửa một chút, vừa nghe thấy lời của Diệp Lâm Hành, sợ tới mức mấy người đó vội vàng rời xa bờ sông một chút.
Sở Thần Tà gật đầu: “Ngươi có biết, nếu chúng ta đi vòng, cần đi mấy ngày không?”
Diệp Lâm Hành lắc đầu.
Sở Thần Tà đưa một bàn tay ra trước mặt hắn lắc lắc.
“Năm ngày?”
“Đúng vậy. Đến lúc đó chúng ta tới được nơi Cao đạo sư nói, thì đồ ăn cũng đã nguội lạnh từ lâu rồi.”
Những người khác nghe thấy cuộc đối thoại của hai người, ai nấy đều mặt mày ủ dột.
“Diệp Lâm Hành, trong sông thật sự có thủy thảo ăn thịt người sao?” Một người trong đó hỏi.
“Thiên chân vạn xác, năm kia khi ta còn chưa vào học viện, từng cùng gia phụ tới nơi này, tận mắt nhìn thấy thủy thảo đột nhiên mọc dài điên cuồng, sau đó kéo một người vượt sông xuống đáy sông.” Diệp Lâm Hành nghiêm sắc mặt nói.
Thấy hắn nói lời lẽ hùng hồn như vậy, mọi người đều tin tưởng không nghi ngờ gì.
Lục Bác lập tức lộ ra tư thái chờ xem kịch vui.
Trong lòng thầm nghĩ: Sở Thần Tà ngươi chẳng phải rất tài giỏi sao? Phen này để xem ngươi làm thế nào!
—