Chương 064: Mê bất tỉnh chính mình
Nghe thấy tiếng bước chân truyền đến từ cửa, Sở Thần Tà vội vàng giơ tay kéo ống quần Tiết Tử Kỳ vừa vén lên bắp chân xuống.
Chung Tu Tề vừa vào liền thấy tư thế thân mật của hai người, ngượng ngùng ho một tiếng: “Ta không làm phiền hai người chứ?”
“Không có!”
Trả lời xong, Sở Thần Tà thản nhiên tiếp tục khoanh chân đả tọa.
Một đêm không lời.
Sáng sớm hôm sau.
Khi Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ tỉnh dậy từ trong tu luyện, liền thấy Chung Tu Tề đã chuẩn bị sẵn sàng lên đường. Gã rõ ràng đã không đợi được nữa, nghĩ chắc là người đó đang thúc giục gã.
“Thần Tà, khi nào chúng ta có thể xuất phát?”
“Đợi ta và Tử Kỳ ăn xong bữa sáng rồi xuất phát.”
Chung Tu Tề lập tức ân cần hỏi: “Hai người muốn ăn gì? Để ta đi chuẩn bị giúp.”
Tiết Tử Kỳ cố ý bóc mẽ, lập tức lên tiếng đả kích: “Ngươi biết làm đồ ăn sao?”
Ba người bọn họ ở cùng nhau đã mấy ngày rồi, y chưa bao giờ thấy Chung Tu Tề làm món ăn gì, toàn ăn đồ bọn họ đã làm sẵn.
Nghe vậy, Chung Tu Tề ngượng ngùng cười cười.
Một khắc sau.
Ba người ăn no xong tiếp tục đi về phía Nam của Vu Yêu sâm lâm.
Trên đường đi nếu thấy có linh thảo, ba người sẽ dừng lại thu thập linh thảo; thấy yêu thú, cũng sẽ dừng lại giết yêu thú.
Vì vậy, khi bọn họ đến rìa đầm lầy, đã là buổi chiều tối.
Ba người lại tùy ý tìm một sơn động để nghỉ ngơi.
Buổi tối, Chung Tu Tề đang định tu luyện, đột nhiên nghe thấy Sở Thần Tà nói: “Ta cảm thấy gần đây, chắc hẳn có cơ duyên của ta.”
“Thật sao?” Tiết Tử Kỳ vui mừng hỏi.
Sở Thần Tà: “Ừ, sáng mai chúng ta đi xem thử.”
Chung Tu Tề không nhịn được nhếch mép, rõ ràng không tin: “Cơ duyên đâu có dễ gặp như thế! Thần Tà, làm sao ngươi cảm nhận được có cơ duyên?”
Sở Thần Tà: “Cảm giác này khó nói, chính ta cũng thấy không có khả năng cho lắm. Rốt cuộc có thật hay không, ngày mai chúng ta tìm thử xem là biết ngay.”
“Chắc chắn là thật!” Tiết Tử Kỳ lại tin tưởng không chút nghi ngờ.
Nửa đêm.
Sở Thần Tà đang khoanh chân đả tọa tai đột nhiên động đậy, bên ngoài sơn động truyền đến tiếng dế mèn phiền phức.
“Di di chi… di di chi!”
Hắn cau mày không để lại dấu vết, không mở mắt, tiếng dế mèn chỉ vang lên vài tiếng liền dừng lại.
Khoảng mười phút sau.
“Di di chi… di di chi!”
Tiếng dế mèn lại vang lên, ngay lúc Sở Thần Tà không nhịn được muốn mở mắt đứng dậy đi xem thử, trong tai truyền đến tiếng “loẹt xoẹt”.
Động tác muốn mở mắt lập tức dừng lại.
Lần đầu tiên tiếng dế mèn kêu, không làm Chung Tu Tề thức giấc. Cho đến khi tiếng dế mèn thứ hai vang lên, Chung Tu Tề mới tỉnh dậy từ trong tu luyện.
Gã nhẹ chân nhẹ tay đứng dậy, lúc đi còn không quên thử xem hai người Sở Thần Tà có thức không.
“Thần Tà, Tiết Tử Kỳ.”
Thấy hai người không phản ứng, gã mới yên tâm bước ra khỏi sơn động.
Đợi gã vừa đi, Sở Thần Tà liền mở mắt, chưa đợi hắn có động tác khác, bên tai liền truyền đến tiếng của Tiết Tử Kỳ: “Thần Tà, chúng ta đi theo xem thử.”
Thực ra lúc tiếng dế mèn đầu tiên vang lên, Tiết Tử Kỳ đã tỉnh dậy, phát hiện hai người bên cạnh đều không động đậy, y cũng không động.
Nhìn thấy Chung Tu Tề rời đi, tức khắc y không nhịn được nữa.
Y biết, Sở Thần Tà cũng giống mình, chỉ cần không phải ở nơi quen thuộc, cho dù là đả tọa ngủ cũng luôn luôn giữ cảnh giác.
Nhìn thấy sự hứng thú nồng đậm trong mắt y, Sở Thần Tà tự nhiên là thỏa mãn sự hiếu kỳ của y.
Rời khỏi sơn động, Chung Tu Tề liền theo sự chỉ dẫn của tiếng dế mèn kêu, đi về một hướng.
Không lâu sau, y đến trước một cái lều bạt.
Trước lều bạt đứng một nam tử mặc kình trang màu đen, thấy Chung Tu Tề đến, kéo lều bạt ra: “Vào đi, thiếu chủ đã đợi ngươi hồi lâu.”
“Được!”
Trong lều bạt đang có một thiếu niên khoanh chân ngồi trên đất, thấy Chung Tu Tề đến, thiếu niên lười biếng liếc mắt nhìn y một cái.
“Hôm nay các ngươi đều đã nói những gì?”
Thiếu niên này tự nhiên chính là Sở Thần Hoành.
Chung Tu Tề lập tức đem toàn bộ cuộc đối thoại giữa mình và Sở Thần Tà trong một ngày hôm nay, kể rành rọt từng chữ cho Sở Thần Hoành nghe.
“Chỉ có bấy nhiêu thôi sao?” Sở Thần Hoành rõ ràng rất không hài lòng với câu trả lời của Chung Tu Tề.
“Còn có…” Chung Tu Tề lau một vốc mồ hôi trên trán.
“Nói.”
“Buổi tối trước khi nghỉ ngơi, Sở Thần Tà nói gần đây có cơ duyên của hắn.”
“Ngươi chắc chắn hắn đã đích thân nói như vậy chứ?”
“Là hắn đích thân nói, hắn còn nói đợi trời sáng, sẽ đi xem xét xung quanh một chút.”
Nghe thấy lời này, Sở Thần Hoành đang khoanh chân ngồi trên đất lập tức đứng dậy, đi qua đi lại trong lều bạt.
Một lúc sau, hắn dừng bước: “Ngươi về trước đi, xem có thể giữ chân Sở Thần Tà không.”
Chung Tu Tề khó xử nói: “Sợ là không được, hai ngày trước ta vì cơ thể không khỏe, đã…”
Nhắc đến cái này Sở Thần Hoành liền bực mình: “Ngươi xem ngươi kìa, người lớn thế này rồi, cư nhiên lại sợ rắn!”
Chung Tu Tề im lặng.
Sợ rắn, cũng không phải điều gã muốn!
Gã cũng hy vọng bản thân có thể khắc phục được tật xấu sợ rắn này, nhưng lần nào thử cũng đều thất bại.
“Bỏ đi, ngươi cố gắng giữ chân hắn, tốt nhất là đừng để hắn đến rìa đầm lầy. Nếu thấy có sơn động tốt nhất là ngăn hắn lại, không để hắn vào sơn động.” Sở Thần Hoành dặn dò.
Cuốn sách đó nói về nơi Sở Thần Tà đạt được cơ duyên, cũng không viết chi tiết hơn một chút, hại hắn bây giờ bị động như vậy.
Hắn chỉ biết cơ duyên là ở trong sơn động tại rìa đầm lầy, nhưng lại không viết đầm lầy ở đâu, sơn động ra sao?
Những điều đó hắn đều hoàn toàn không biết gì cả.
Nếu biết, hắn chắc chắn sẽ không bám theo sau Sở Thần Tà, còn để đối phương dẫn đường cho mình.
“Được.” Chung Tu Tề đáp ứng.
Mặc dù không biết vì sao Sở Thần Hoành muốn mình làm như vậy, nhưng gã không thể không làm theo những gì Sở Thần Hoành nói.
“Không có việc gì khác thì ngươi về trước đi.” Sở Thần Hoành xua xua tay.
“Được.”
Nhìn chằm chằm bóng lưng Chung Tu Tề rời đi, trong mắt Sở Thần Hoành xẹt qua một tia sát khí, nếu Chung Tu Tề dám làm hỏng việc của hắn, vậy thì không cần giữ lại nữa.
Bên cạnh hắn không giữ kẻ vô dụng.
Nghĩ đến thời gian cấp bách, phải lập tức hành động ngay, hắn tức khắc hướng ra ngoài lều gọi: “Thanh Nham.”
“Thuộc hạ có mặt.”
“Ngươi thu dọn một chút, chúng ta xuất phát ngay lập tức.”
“Vâng!”
Dặn dò xong, Sở Thần Hoành lập tức bước ra khỏi lều bạt.
Thanh Nham hướng ra ngoài vẫy tay một cái, lập tức có năm sáu nam tử mặc kình trang, từ trong chỗ tối bước ra.
Cách đó không xa, Tiết Tử Kỳ đang nhìn lén thấy cảnh này, nhỏ giọng hỏi: “Bọn họ bây giờ thu dọn, lẽ nào là muốn rời đi?”
“Hiển nhiên là vậy.”
“Bây giờ rời đi không sợ gặp phải yêu thú sao?”
“Thấy nam tử đi đầu đó không?”
“Thấy rồi.”
“Tu vi của hắn ở Đại linh sư, mà mấy người bên cạnh hắn cũng đều là Linh sư, yêu thú có thể gặp ở ngoại vi đều không phải đối thủ của bọn họ.”
“Sở Thần Hoành mang theo nhiều cao thủ bên người như vậy, hắn thật sự đang rèn luyện sao?”
Nghe thấy lời này, Sở Thần Tà kỳ quái nhìn y.
Tiết Tử Kỳ mờ mịt nói: “Ta đâu có nói sai gì đâu?”
“Bên cạnh chúng ta chẳng phải cũng luôn có mấy người Hạo Lôi đi theo sao.”
“Cái đó sao mà giống nhau được, mấy người Hạo Lôi bình thường đều không thấy bóng dáng, tên Chung Tu Tề đó căn bản đều không biết có người vẫn luôn âm thầm bảo vệ chúng ta.”
Logic này của tức phụ là sao?
Chẳng phải đều giống nhau là có người đang bảo vệ đó thôi.
Chỉ là một bên ở ngoài sáng, một bên ở trong tối.
“Đi, chúng ta rời khỏi đây trước.” Nói đoạn, Sở Thần Tà dắt Tiết Tử Kỳ liền đi ngược về.
Sở Thần Tà dẫn Tiết Tử Kỳ đi, mặc dù Chung Tu Tề đi trước, nhưng phu phu Sở Thần Tà vẫn về đến sơn động trước khi gã quay lại.
Vì vậy sau khi Chung Tu Tề quay lại, nhìn thấy hai người Sở Thần Tà vẫn đang khoanh chân đả tọa trong sơn động, tưởng rằng hai người vẫn luôn ở trong sơn động, hoàn toàn không biết hai người thực ra vừa rồi vẫn luôn bám sau lưng gã.
Nghĩ đến Sở Thần Hoành muốn mình giữ chân Sở Thần Tà, ánh mắt Chung Tu Tề nhìn phu phu Sở Thần Tà trở nên u ám khó đoán.
Một lúc sau, Chung Tu Tề lấy ra một chiếc bình sứ từ trong không gian giới chỉ, đổ ra một viên đan dược màu trắng.
Sau đó gã bóp viên đan dược thành bột mịn, đi về phía Sở Thần Tà, bột mịn được gã đặt trong lòng bàn tay.
Đang lúc gã định thổi bột mịn về phía Sở Thần Tà, Sở Thần Tà lại đột nhiên hắt xì một cái.
Mà những bột mịn trong tay Chung Tu Tề, toàn bộ bị cái hắt xì này của Sở Thần Tà, thổi bay hết lên mặt gã.
Chung Tu Tề hoàn toàn không ngờ sẽ có một biến cố như vậy xảy ra, gã tức khắc đờ người tại chỗ.
Nghe thấy tiếng động, Tiết Tử Kỳ mở mắt ra một khe hở nhỏ, sau đó liền thấy một khuôn mặt tái nhợt của Chung Tu Tề, chỉ có một đôi nhãn cầu đen thùi lùi đang đảo quanh.
Thấy vậy, suýt chút nữa khiến Tiết Tử Kỳ bị lộ, tay đặt trên đầu gối không để lại dấu vết véo mình một cái, mới không để mình cười ra tiếng.
Chung Tu Tề hồi thần lại, cả người đều không ổn rồi.
Viên đan dược gã vừa lấy ra là thuốc mê bản tăng cường, bây giờ thuốc mê toàn bộ dính lên mặt mình. Phen này gã ít nhất phải ngủ ba ngày ba đêm mới tỉnh lại.
Thuốc mê phát tác rất nhanh, không đợi Chung Tu Tề nghĩ ngợi nhiều thêm, gã liền cảm thấy đầu mình bắt đầu trở nên hôn hôn trầm trầm.
Biết đây là tiền triệu của hôn mê, gã nhân lúc mình còn chưa hôn mê, lại lấy ra một viên đan dược.
Cảm nhận được lại có người đang tiến lại gần, lông mày Sở Thần Tà không để lại dấu vết nhíu lại một cái.
Chung Tu Tề cầm bột, lần này gã đề phòng xảy ra chuyện như vừa rồi, dùng tay kia cẩn thận chắn lại.
Tiết Tử Kỳ nheo một con mắt, thấy cảnh này, lập tức chỉ huy Hổ Địa Đằng đi quấn lấy chân Chung Tu Tề, sau đó làm gã vấp ngã. Hôm nay ban ngày mới khế ước Hổ Địa Đằng, lần đầu tiên chỉ huy nó, cũng không biết có thành công không.
Hiển nhiên sự lo lắng của Tiết Tử Kỳ là thừa thãi, Hổ Địa Đằng sau khi nhận được mệnh lệnh của y, lập tức vươn ra một sợi dây leo.
Trong sơn động tối đen, tầm nhìn vốn dĩ đã mờ mờ ảo ảo, ai mà còn nhìn chằm chằm dưới chân được.
Sở Thần Tà đang nghĩ đối sách cảm nhận được một luồng gió ập đến, hắn không thèm nghĩ ngợi liền né sang một bên với tốc độ cực nhanh, thành công tránh thoát cái ôm ấp của Chung Tu Tề.
Vì vậy, Chung Tu Tề bi thảm đã thành công bị sợi dây leo do Hổ Địa Đằng vươn ra làm vấp ngã một cú sấp mặt, bột mịn trong tay lại thành công đút cho chính mình.
Khi thấy Chung Tu Tề cư nhiên ngã về phía Sở Thần Tà, Tiết Tử Kỳ phản xạ có điều kiện giơ tay định kéo Sở Thần Tà. Ai ngờ phản ứng của Sở Thần Tà còn nhanh hơn y, khiến bàn tay y đưa ra kéo vào không trung.
Biến cố này xảy ra trong nháy mắt, Chung Tu Tề còn chưa kịp hiểu rõ tình hình, đã hoàn toàn rơi vào bóng tối.
Nhận thấy ánh mắt oán hận của Sở Thần Tà ném tới, Tiết Tử Kỳ chột dạ không dám nhìn hắn.
Tiết Tử Kỳ cũng không ngờ vừa rồi sẽ xảy ra cảnh tượng đó, hoàn toàn không phải ý muốn của y. Y chỉ muốn để Hổ Địa Đằng làm Chung Tu Tề vấp ngã, ai ngờ Chung Tu Tề các hướng khác không ngã, lại cứ ngã về phía Sở Thần Tà.
Bỏ qua ánh mắt của Sở Thần Tà, Tiết Tử Kỳ đứng dậy, vươn một bàn chân, đá đá Chung Tu Tề đang nằm trên đất.
Kết quả phát hiện gã giống hệt như lợn chết, một chút cũng không động đậy.
Đoán được vừa rồi gã là muốn làm mê bất tỉnh Sở Thần Tà.
Nào ngờ, cuối cùng gã lại làm mê bất tỉnh chính mình.
“Thần Tà, bây giờ chúng ta phải làm sao?”
“Đưa ngươi đến một nơi.” Nói đoạn, Sở Thần Tà giơ tay nắm lấy tay y, bước ra ngoài sơn động.
“Đi đâu?”
“Đến rồi, ngươi sẽ biết.”
“Thần bí vậy sao.”
Một khắc sau.
Nhìn thấy nơi quen thuộc, Tiết Tử Kỳ nghi hoặc rồi. Nơi bọn họ hiện đang đứng, chính là bên ngoài sơn động nơi trước đó bọn họ đạt được Tử Phong quả.
Sở Thần Tà đưa y đến đây làm gì?
Chưa đợi y hỏi chuyện, liền nghe thấy cách đó không xa truyền đến tiếng mấy người đang nói chuyện.